Đoạn Tuyệt Trần Duyên

Chương 9



“Lời này là thật?” Văn Cảnh cười, thần sắc lại có chút rạng rỡ, hân hoan.

 

Nguyên Cơ trong nháy mắt tức giận đến phát điên: “Ngươi cười cái gì! Dùng thọ mạng luyện đan, nàng sẽ hút hết mệnh số của ngươi, ngươi sẽ c.h.ế.t đấy!”

 

Văn Cảnh “Ồ” một tiếng, đứng dậy, trường thân ngọc lập. Hắn tiếp tục nhìn nàng cười, nhưng đáy mắt là một mảnh lạnh lẽo thấu xương: “Ngươi nếu dám lừa ta, ta sẽ khiến ngươi đời đời kiếp kiếp không được siêu sinh.”

 

Người đàn ông có khuôn mặt tuấn mỹ ấy, khóe miệng hơi nhếch lên, thần sắc ẩn chứa vài phần điên cuồng độc ác.

 

Nguyên Cơ trong phút chốc thấy hối hận. Nàng đột nhiên hiểu ra, nàng đã tìm nhầm người rồi. Người đàn ông này còn điên rồ hơn cả nàng. Hắn nguyện ý dùng mệnh số của chính mình để cứu thê t.ử, nôn nóng không thể chờ đợi, khát khao đến cuồng nhiệt.

 

Nàng tự mình đưa tới cửa, rồi bị hắn khóa c.h.ặ.t trong lầu gác. Hắn sợ nàng chạy mất, nên đã phong ấn kín kẽ cả ba tầng lầu, trên tường tô vẽ đầy những thứ khắc chế tinh quái.

 

Nguyên Cơ hoàn toàn hối hận. Nàng không nên tới tìm hắn. Hắn chính là một kẻ điên, yêu quái rơi vào tay hắn cũng phải nhận thua.

 

Văn Cảnh thành kính hơn bất cứ ai. Hắn dựng lò luyện đan ngay trong lầu gác, cả ngày tắm gội dâng hương, tự rạ.ch lòng bàn tay, lấy m.áu mình nuôi dưỡng viên ngoại đan kia. Hắn giam cầm Nguyên Cơ ở đó, bắt nàng ngày ngày trông chừng đan lô, không cho phép sai sót nửa phân.

 

Hắn ngồi xổm trước mặt Nguyên Cơ, kiêu ngạo nhìn nàng, cười một cách ôn hòa: “Tới đây, hãy để chúng ta cùng chứng kiến tình yêu của ta dành cho a tỷ.”

 

Nguyên Cơ đột nhiên cảm thấy, hắn so với yêu quái còn giống yêu quái hơn. Nàng biết mình không thể ra ngoài được nữa, nhất định sẽ ch.ết ở nơi này.

 

Cuối cùng, nàng đã ch.ết. Viên đan luyện suốt bấy lâu, cuối cùng đã thành.

 

Ta không chịu ăn. Văn Cảnh nhíu mày, hắn dùng tay bóp mở miệng ta, nghiền nát viên đan rồi ép ta nuốt xuống.

 

Nước mắt ta tràn đầy hốc mắt. Hắn cứ lặng lẽ nhìn ta như thế, ôn tồn nói: “A tỷ, lúc nhỏ tỷ hỏi đệ sau này muốn làm gì, đệ nói muốn làm quan. Tỷ xem, đệ giờ đã là Huyện lệnh rồi.”

 

“Tỷ chẳng phải muốn làm thần tiên sao? Vậy thì đi làm đi, đệ giúp tỷ thực hiện, có được không?”

 

Không tốt chút nào! Ta điên cuồng lắc đầu.

 

Hắn áp mặt vào người ta, giọng nói bắt đầu nghẹn ngào: “A tỷ, đệ không sợ gì cả, cái gì cũng không sợ, tỷ cứ việc đi đi...”

 

Thật lâu thật lâu về trước, ở Bắc Sơn có một con thỏ. Nó ăn nửa viên tiên đan, tu luyện thành người. Sau đó vì gi.ết một con xà yêu sa đọa, nó lại biến thành thỏ. Rồi sau đó nữa, đứa trẻ mà nó nuôi lớn lại cho nó ăn một viên đan...

 

Đứa trẻ ấy ch.ết vào năm 25 tuổi. Đang lúc phong hoa chính mậu, tuổi trẻ tài cao, là Huyện lệnh Thanh Trì. Hắn được chôn cất ở Bắc Sơn, nơi Hoài Nam Vương phi thăng.

 

Ta thường đến thăm hắn. Ta chính là con thỏ ấy, tên là Lưu Tiểu Nguyệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tên nhóc thối tha, chẳng lẽ là một tên ngốc sao? Tu tiên đâu có dễ dàng như vậy. Sau khi hắn ch.ết, ngày ngày ta ngồi trên cành cây, nhìn ánh trăng trên trời, hai cái chân đung đưa. Ta giờ đây lại có thể hóa thành hình người.

 

Đã qua rất nhiều năm, con chuột nhỏ tên Nháo Nháo đã thành bà chuột rồi ch.ết già, ta vẫn là một con thỏ tinh. Hơn nữa là một con thỏ tinh tu vi chẳng ra gì. Đời này của ta, khẳng định là không làm nổi thần tiên.

 

Tên nhóc thối, còn nói bảo ta đừng bỏ lỡ cơ hội thành tiên. Hắn tưởng viên ngoại đan của hắn ghê gớm lắm chắc. Ta thật sự rất ghét hắn. Lúc hắn ch.ết trong lòng ta, hắn còn đ.â.m vào tim ta một nhát cuối. Hắn vừa hộc m.áu, vừa nói với ta:

 

“Nhà chúng ta căn bản không có thân thích nào ở Giang Lăng cả... Giang Lăng cũng không có ai tên là Lưu Tiểu Nguyệt...” “A tỷ, yêu quái thật sự không thể sinh con cho con người sao? Là không thể sinh, hay là tỷ không muốn sinh?” “A tỷ, tỷ thật sự... chưa từng thích đệ sao?”

 

Ta ôm c.h.ặ.t hắn vào lòng, khóc không thành tiếng. Ta nói: “A tỷ sai rồi, thật sự sai rồi, đệ đừng ch.ết, ta sẽ sinh con cho đệ, chúng ta không bao giờ xa nhau nữa.”

 

“A tỷ nói dối, tỷ luôn không giữ lời hứa, cứ vô thanh vô tức mà rời đi.” Hắn phun ra một ngụm m.áu, giọng nói nhỏ dần: “Tỷ đi làm thần tiên đi, đệ không muốn thích tỷ nữa...”

 

Nhớ lại chuyện cũ, hắn đã ch.ết được ba mươi năm rồi. Ta cả ngày nhìn trăng, thở ngắn than dài. Cho đến đêm nay, ta thấy ánh trăng chiếu rọi vào rừng, giữa vùng sơn dã mênh m.ô.n.g đứng một nam t.ử tóc bạc cười ngâm ngâm.

 

Hắn đẹp như một vị thần tiên, tà áo phiêu dật, giọng nói trong trẻo: “Thỏ con, ta từ trên mặt trăng nhìn xuống, thấy ngươi đã nhìn ta gần một ngàn năm rồi.”

 

Ta kinh ngạc nhìn hắn: “Ngài là tiên nữ trên mặt trăng sao?”

 

Hắn bật cười: “Ta chỗ nào giống tiên nữ chứ? Ta là Thỏ Ngọc trên cung trăng, chúng ta vốn là một nhà.”

 

Thỏ Ngọc trên mặt trăng, thứ mà ta luôn ngước nhìn từ xa, nay đứng ngay trước mặt khiến ta chẳng biết nói gì: “Chào lão tổ tông. Con tên Lưu Tiểu Nguyệt, vốn là con thỏ bình thường, được thỏ cha cho nửa viên tiên đan. Nhưng giờ con vẫn thế này, tu tiên khó quá, ngài có thể chỉ điểm cho con không?”

 

Hắn nghiêm túc suy nghĩ rồi bảo: “Ta ấy à, vốn cũng là con thỏ bình thường, sau gặp ba ông lão sắp c.h.ế.t đói, ta liền nhảy vào lửa để tự làm thức ăn cho họ.”

 

“Hả?”

 

“Đúng, chính là như thế. Ba ông lão đó là Thái Bạch, Lão Quân và Nam Cực Chân Quân, nên ta thành thần tiên.” Cách thành tiên này khiến ta đờ người ra.

 

Thỏ Ngọc cười nói: “Cơ duyên đến thì sẽ thành tiên thôi, không khó như ngươi nghĩ đâu.” Dứt lời, hắn đưa cho ta một viên t.h.u.ố.c nhỏ trong suốt. “Này, Cóc Hoàn.”

 

Tương truyền trên trăng có thỏ cầm chày giã t.h.u.ố.c, luyện thành Cóc Hoàn, ăn vào có thể trường sinh thành tiên. Ta ngơ ngác nhìn hắn, hắn ngẩng đầu cười: “Đi thôi, đêm nay trăng thanh gió mát, thích hợp để thành tiên.”

 

Hắn vươn tay về phía ta. Sau một lúc lâu, ta cũng vươn tay ra, nắm lấy tay hắn.

 

Kìa xem, ta cuối cùng cũng toại nguyện.

 

-Hoàn chính văn-