Độc Hưởng Thanh Vân

Chương 11



 

Hoàng đế thở dài.

 

“Ân tình của mẫu thân ngươi, trẫm đương nhiên vẫn nhớ. Nếu không việc làm ăn của ngoại tổ gia ngươi sao có thể thuận lợi đến vậy.”

 

“Tấn Vương của trẫm tính tình ôn hòa, cho nên trẫm mới ban hôn ngươi cho nó.”

 

“Tô Lăng Vi, phụ thân ngươi tuy tư đức có khiếm khuyết, nhưng đối với triều đình vẫn có công.”

 

“Nếu trẫm vì chuyện này mà g.i.ế.c hắn, trên triều chắc chắn sẽ dấy lên một phen gió tanh mưa m.á.u.”

 

“Trẫm sẽ giáng chức hắn, nhưng không phải lúc này.”

 

Phía sau hoàng đế còn nói gì nữa, ta đã chẳng còn tâm trạng nghe tiếp.

 

Kết cục như vậy, thật ra ta đã sớm đoán được.

 

Chỉ là vẫn ôm chút hy vọng mà thôi.

 

Theo ta trở về phủ là mấy trăm thân binh của hoàng đế.

 

Bọn họ đem Ân thị đang bệnh nặng cùng toàn bộ người có liên quan tới vụ án áp giải đi.

 

Toàn thân Ân thị đau nhức không chịu nổi, vừa bị quan binh ấn xuống đã gào khóc không ngừng.

 

Tô Cẩm Sắt bày ra dáng vẻ Thái t.ử phi tương lai, ra lệnh cho mọi người buông tay.

 

Nhưng chỉ một câu “thánh chỉ của bệ hạ” đã chặn hết mọi lời của nàng ta.

 

Tô Cẩm Sắt ôm Ân thị, nghiến răng nghiến lợi nhìn ta.

 

“Tô Lăng Vi, những gì ngươi làm với mẫu thân ta hôm nay, sớm muộn ta cũng sẽ trả lại gấp trăm lần!”

 

Ta ôm thánh chỉ, từ trên cao nhìn xuống hai nữ nhân đang ôm nhau khóc lóc.

 

“Ân thị, đau lắm sao?”

 

“Mẫu thân ta năm đó cũng đau đớn như vậy, ngày qua ngày chịu hành hạ.”

 

Ân thị há miệng, vì đau mà gân xanh trên cổ nổi lên dữ dội.

 

“Ngươi… ngươi hạ độc ta!

 

“Nhưng đây không phải ‘Quát Cốt Đao’, ngươi làm sao có thể—”

 

Ta đương nhiên sẽ không nói cho bà ta biết.

 

Loại độc này là ta cố ý cho người điều chế riêng, gọi là “Phật Diện”.

 

Độc chia làm hai phần.

 

Một phần nằm trong hương bà ta đốt mỗi ngày.

 

Một phần nằm trong đồ chay bà ta ăn hằng ngày.

 

Hai thứ hợp lại mới có thể trí mạng.

 

Phật diện xà tâm.

 

Mới là thứ độc nhất.

 

Ân thị bị tống vào đại lao, Tô Cẩm Sắt lại khóc thêm một trận dưới gốc hải đường.

 

Tạ Tu Viễn bá đạo bảo vệ vị hôn thê, che chở Tô Cẩm Sắt kín kẽ, còn đặc biệt cho người ưu ái Ân thị trong ngục.

 

Tô Cẩm Sắt vô cùng đắc ý, còn nói với ta:

 

“Có tội thì đã sao? Đợi Thái t.ử ca ca đăng cơ, ta sẽ thả mẫu thân ra.”

 

“Còn ngươi, Tô Lăng Vi, ngươi sắp vạn kiếp bất phục rồi.”

 

Đáng tiếc, nàng ta vừa buông lời độc địa xong đã nghe tin Lý Quý phi bị đ.á.n.h vào lãnh cung, Thái t.ử Tạ Tu Viễn bị giam lỏng.

 

Hoàng đế cuối cùng vẫn thương nhi t.ử.

 

Người đồng ý thỉnh cầu cuối cùng của Tạ Tu Viễn, cho phép Tô Cẩm Sắt tới bầu bạn với hắn.

 

Hóa ra Tấn Vương Tạ Vân Quy đã dâng tấu, tố cáo Lý Quý phi từng tham gia mưu hại tiên Thái t.ử.

 

Ngay cả Tấn Vương nhiều năm trước cũng từng bị ám hại, cho nên mới liên tục giả bệnh.

 

Nhưng Lý Quý phi cùng người của Lý gia vẫn không chịu buông tha hắn, còn tính kế khiến hắn ngã ngựa.

 

Để bảo toàn tính mạng, hắn mới giả vờ tàn phế.

 

Trong khoảng thời gian giả bệnh, Tạ Vân Quy cũng điều tra ra chuyện Tạ Tu Viễn cấu kết ngoại thích chiếm đoạt ruộng đất, nuôi dưỡng tư binh cùng bí mật khai thác quặng sắt, chế tạo binh khí.

 

Kết hợp với phần chứng cứ ta đưa, nhiều tội chồng chất, cuối cùng hoàn toàn kéo đổ được Tạ Tu Viễn.

 

Thái t.ử thất thế, tên phụ thân cặn bã kia cũng bị liên lụy.

 

Ông ta bị cách chức Thừa tướng, giáng khỏi kinh thành làm quan địa phương.

 

Tô phủ từng náo nhiệt huy hoàng ngày nào giờ trở nên quạnh quẽ tiêu điều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Tên phụ thân cặn bã kia hỏi ta:

 

“Ngươi hài lòng rồi chứ?”

 

Ta không trả lời.

 

Đêm ấy, một ngọn lửa thiêu rụi toàn bộ Kiêm Gia uyển.

 

Tên phụ thân cặn bã bị ta trói c.h.ặ.t trước bài vị của mẫu thân.

 

Ông ta tức giận chất vấn, hỏi ta muốn làm gì.

 

“Ngày ngươi thành thân với mẫu thân ta, từng thề một lòng một dạ, nắm tay tới bạc đầu, nếu phụ bạc sẽ bị trời đ.á.n.h sét giáng, thiên đao vạn quả.”

 

“Sau này ngươi ra ngoài làm việc, cứu được Ân thị rồi nảy sinh tình cảm với bà ta.”

 

“Ngươi thương xót Ân thị, không tiếc hại c.h.ế.t mẫu thân ta. Tô cẩu, nếu đã phụ lòng, vậy thì chịu hình phạt thiên đao vạn quả đi.”

 

Nói xong, Lập Hạ lập tức nhét vải bịt miệng ông ta.

 

Ta rút ra chủy thủ…

 

Lửa từ Kiêm Gia uyển bùng lên, nuốt trọn toàn bộ Tô phủ.

 

Đợi tới khi dập tắt được lửa, Tô phụ đã cháy thành một bộ xương đen thui.

 

Ta còn đặc biệt dựng cho ông ta một câu chuyện rất đẹp.

 

Tiên Thái phó Tô đại nhân vì quá nhớ thương vong thê, sau khi say rượu vô ý làm đổ chân nến, cuối cùng chôn thân trong biển lửa.

 

Mà ta…

 

Chỉ là một cô nhi “đáng thương” mất cả phụ mẫu mà thôi.

 

Ta cố ý thủ hiếu cho Tô phụ ba năm.

 

Bề ngoài là thủ hiếu, thực chất là xử lý chuyện làm ăn trong tay.

 

Ba năm sau tham gia khoa khảo, bảng vàng đề danh, tiến vào Đại Lý tự.

 

Vì Tô phụ lúc sinh thời môn sinh khắp thiên hạ, ta lại là hiếu nữ nổi danh, còn có năng lực xuất chúng, cho nên đường quan lộ vô cùng thuận lợi, luôn có tiền bối âm thầm nâng đỡ.

 

Ba năm sau được đặc cách thăng làm Đại Lý tự thừa, chính ngũ phẩm.

 

Hoàng đế tuy chậm chạp chưa lập Thái t.ử mới, nhưng nghĩ tới nghĩ lui, người thích hợp nhất vẫn là Tạ Vân Quy.

 

Hiện giờ thân thể hắn khỏe mạnh, sớm chẳng còn là kẻ đoản mệnh nữa.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Sau khi mãn tang, Tạ Vân Quy từng hỏi ta có nguyện ý gả cho hắn hay không.

 

Câu trả lời của ta là không muốn.

 

Ta có thể cùng hắn có tình nghĩa quân thần, tri kỷ tương giao.

 

Chỉ riêng tình cảm nam nữ là không có.

 

Tạ Vân Quy đứng lặng rất lâu, cười khổ hỏi:

 

“Là vì trước kia ta từng giấu nàng chuyện gì sao?”

 

Không phải.

 

Hắn có tâm cơ, ta cũng vậy.

 

Nếu trước lúc được ban hôn ta đã quen biết hắn, chỉ với thân phận thi hữu, có lẽ ở cạnh nhau lâu ngày cũng sẽ nảy sinh tình cảm.

 

Đáng tiếc, ngay từ đầu ta đã đề phòng và không thích hắn.

 

Về sau càng không thể sinh ra lòng yêu mến.

 

Huống hồ ta đang bước trên quan lộ rộng mở, tiền đồ vô lượng.

 

Ta sao có thể cam lòng bị nhốt trong hậu trạch.

 

Năm ta được thăng làm Đại Lý tự thừa, Tạ Vân Quy thành thân.

 

Lại ba năm nữa, ta được đề bạt làm Đại Lý tự khanh.

 

Cũng trong năm ấy, Tạ Tu Viễn bệnh c.h.ế.t.

 

Tô Cẩm Sắt phát điên.

 

Những năm qua, Tạ Tu Viễn đã giày vò nàng ta không nhẹ.

 

Cố nhân đều đã rời đi.

 

Chỉ còn mình ta dùng mạng lưới và tài nguyên của Tô gia.

 

Từng bước thăng tiến.

 

Vươn lên vị trí cao.

 

Hết.