Độc Hưởng Thanh Vân

Chương 10



 

Lập Hạ cúi đầu ngửi nhẹ chiếc khăn, vẻ chán ghét trong mắt càng sâu hơn.

 

“Là t.h.u.ố.c kích tình, thật đúng là đáng hận.”

 

Nói xong, Lập Hạ và Lập Thu giả vờ đi ra ngoài canh cửa, ai hỏi thì bảo:

 

“Tiểu thư đã ngủ rồi.”

 

Không bao lâu sau, hai người bọn họ bị tìm cớ gọi đi.

 

Một lát sau, cửa phòng bị người từ bên ngoài đẩy mở, có người chậm rãi bước tới bên giường.

 

Ngăn cách bởi màn trướng, tiếng bước chân rất khẽ.

 

Ta nắm c.h.ặ.t thủ nỏ trong tay, nghĩ xem lát nữa nếu Tạ Tu Viễn vén màn lên, ta nên trực tiếp b.ắ.n thủng vai hắn hay phế luôn thứ bên dưới thì tốt hơn?

 

Không ngờ bên ngoài đột nhiên vang lên một tiếng “bịch”.

 

Ta vén màn lên, giơ thủ nỏ chỉ thẳng ra ngoài.

 

Lại thấy một người nhìn khá quen mắt đang cõng Tạ Tu Viễn đã hôn mê.

 

Đối phương rõ ràng không ngờ ta lại đang đứng đây.

 

“Tấn Vương bảo ngươi tới bảo vệ ta?”

 

Ta dùng thủ nỏ chỉ vào hắn.

 

Người này là thị vệ bên cạnh Tạ Vân Quy, ta có chút ấn tượng.

 

Hắn đầy vẻ kinh ngạc, gật đầu đáp:

 

“Đúng vậy.

 

“Thuộc hạ thấy nha hoàn của tiểu thư đều không có ở đây, mà Thái t.ử lại…”

 

“Thay ta cảm tạ chủ t.ử nhà các ngươi.”

 

Ta phất tay.

 

“Ngươi đi đi. Những gì nhìn thấy nghe thấy hôm nay, cứ việc bẩm báo đầy đủ với chủ t.ử các ngươi, không cần giấu giếm.”

 

Người kia cõng Tạ Tu Viễn nhảy ra ngoài bằng cửa sổ.

 

Một nén nhang sau, bên ngoài vang lên giọng Tô Cẩm Sắt.

 

“Muội muội, ta mời mấy vị tiểu thư tới đây, chúng ta cùng ra ngoài dạo chơi đi.”

 

Gõ cửa mãi không ai đáp, Tô Cẩm Sắt lại tự mình nói tiếp:

 

“Sao còn chưa tỉnh nữa, ta thật sự lo lắng, hay chúng ta vào xem thử đi.”

 

Nói rồi nàng ta đưa tay định đẩy cửa.

 

Ta thuận tay mở cửa ra.

 

Tô Cẩm Sắt loạng choạng lao về phía trước, suýt chút nữa ngã chúi đầu xuống đất.

 

“Muội… muội muội?”

 

Tô Cẩm Sắt thấy mắt ta tỉnh táo minh mẫn thì không khỏi nhìn về phía chiếc giường phía sau lưng ta.

 

Màn trướng buông xuống kín mít, không nhìn rõ bên trong.

 

Nàng ta miễn cưỡng kéo ra một nụ cười.

 

“Muội muội đã tỉnh rồi sao không mở cửa? Chẳng lẽ trong phòng đang giấu thứ gì ngon lắm?”

 

Mấy vị tiểu thư phía sau phe phẩy quạt cười hì hì.

 

“Có thể giấu cái gì chứ?”

 

Tô Cẩm Sắt còn muốn nói tiếp thì bên ngoài bỗng trở nên ồn ào.

 

“Có người rơi xuống nước rồi!”

 

Mọi người đồng loạt nhìn sang, hóa ra là chuyện xảy ra trên một chiếc thuyền phía trước.

 

Tô Cẩm Sắt mặc kệ bên ngoài, đôi mắt cứ đảo quanh khắp phòng ta, còn chạy tới vén màn giường lên.

 

Ta đi theo phía sau nàng ta.

 

Đợi nàng nhìn thấy chiếc thủ nỏ đặt trên giường, ta mới thong thả nhặt nó lên, dí thẳng vào đầu nàng ta.

 

Mặt Tô Cẩm Sắt lập tức trắng bệch.

 

“Ngươi… ngươi muốn làm gì?”

 

“Là chủ ý của ai?”

 

“Ta không hiểu ngươi đang nói gì!”

 

Ta giơ tay bóp cò.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Mũi tên ngắn lập tức xuyên thủng bình phong.

 

Toàn thân Tô Cẩm Sắt run lên bần bật.

 

“Là… là ý của phụ thân. Ông ấy nói… Tấn Vương dù sao cũng là kẻ vô dụng…”

 

“Vút!”

 

Mũi tên thứ hai trực tiếp xuyên qua vai trái Tô Cẩm Sắt.

 

Nàng ta hét t.h.ả.m một tiếng, m.á.u tươi phun ra.

 

Ta quay đầu, vô tội nhìn đám tiểu thư còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra.

 

“Tỷ tỷ lỡ tay làm mình bị thương thôi, không có gì đâu.”

 

Tô Cẩm Sắt chỉ có thể nuốt cục tức này vào bụng.

 

Tên phụ thân cặn bã kia vội vã chạy tới, cuống cuồng hỏi tung tích của Tạ Tu Viễn.

 

Ông ta cũng không phải lo lắng quá lâu.

 

Không bao lâu sau, Tạ Tu Viễn cả người ướt sũng được đưa trở lại thuyền của chúng ta.

 

Hóa ra người vừa rơi xuống nước chính là hắn.

 

Lúc này ánh mắt Tạ Tu Viễn nhìn ta đâu còn chút yêu thích nào nữa.

 

Chỉ còn lại oán độc ngập trời.

 

“Tô Lăng Vi, ngươi thật không biết điều!”

 

“Nếu ngươi đã nhất quyết muốn gả cho tên phế vật kia, vậy cô sẽ chờ xem ngươi có thể hạnh phúc được bao lâu. Đợi sau khi hắn c.h.ế.t, ngươi cứ chờ đó mà xem.”

 

Ta ngay cả chớp mắt cũng không chớp lấy một cái.

 

Tạ Tu Viễn dám ngông cuồng như vậy, chẳng phải chỉ vì hắn cho rằng mình là lựa chọn duy nhất cho vị trí trữ quân sao.

 

Hắn nghĩ ngôi cửu ngũ chí tôn sau này nhất định sẽ thuộc về mình.

 

Nhưng hắn đâu biết.

 

Chuyện trên đời, trước giây phút cuối cùng, chưa bao giờ có định luận.

 



 

Ta cầm đơn kiện đích thân vào cung yết kiến Hoàng hậu.

 

Cầu xin người đứng ra đòi lại công đạo cho mẫu thân ta.

 

Hoàng hậu xem xong cũng đầy bụng phẫn nộ.

 

Nhưng người nói, nữ nhi kiện phụ thân, xưa nay chưa từng có tiền lệ.

 

“Phụ thân con nếu chỉ là quan viên bình thường thì thôi.”

 

“Nhưng hắn lại kiêm chức Thái phó – thầy dạy học cho Thái t.ử, còn là Thừa tướng đương triều.”

 

“Đừng nói hoàng thượng coi trọng hắn, chỉ riêng đám môn sinh của hắn cũng sẽ đứng về phía hắn.”

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

“Lăng Vi, có lẽ đến cuối cùng… hắn vẫn có thể thoát thân trở ra.”

 

Ta quỳ xuống đất.

 

“Thần nữ chỉ cầu xin Hoàng hậu nương nương dẫn thần nữ diện kiến bệ hạ, thần nữ muốn cáo lên ngự trạng!”

 

Hoàng hậu đỡ ta dậy, cuối cùng vẫn đồng ý.

 

Đúng như lời Hoàng hậu nói.

 

Sau khi nghe hết mọi chuyện, lại âm thầm cho người kiểm tra lại nhân chứng vật chứng của ta, hoàng đế vẫn lựa chọn bảo toàn cho Tô phụ.

 

“Tô đại nhân liên quan tới trữ quân, không thể tùy tiện xử trí.”

 

“Huống hồ chuyện năm đó đã qua quá lâu, chân tướng rốt cuộc thế nào cũng không còn ai rõ.”

 

“Phụ thân ngươi chẳng qua chỉ bị người khác mê hoặc.”

 

“Vậy đi, trẫm sẽ làm chủ, xử lý Ân thị cùng đám chủ mưu. Đồng thời truy phong mẫu thân ngươi làm nhất phẩm cáo mệnh phu nhân, coi như an ủi vong linh.”

 

Nam nhân phạm sai lầm, vĩnh viễn chỉ biết nói mình bị người khác mê hoặc.

 

Ta ngẩng đầu nhìn hoàng đế.

 

“Người dễ dàng bị mê hoặc như vậy, cũng xứng làm Thừa tướng, làm Thái phó sao?”

 

“Năm đó phản tặc truy sát, bốn bề vây quét, ân cứu mạng của mẫu thân ta, chẳng lẽ bệ hạ cũng quên sạch rồi?”

 

Hoàng hậu nghe vậy lập tức hoảng hốt, vội cho người bịt miệng ta lại rồi nhận tội với hoàng đế.

 

“Lăng Vi nhất thời thất lễ, xin bệ hạ chớ trách phạt nó.”