Độc Hưởng Thanh Vân

Chương 3



 

Nửa tháng trước lúc ta trở về kinh thành, bà ta từng xem qua hành lý của ta.

 

Y phục và trang sức bên trong đều vô cùng bình thường.

 

Bà ta cho rằng ta không có hoa phục để dự yến.

 

Nhưng bà ta đâu biết, suốt mười một năm qua, sản nghiệp của ngoại tổ gia ta đã trải dài khắp nơi.

 

Gấm vóc hoa phục, ta trước giờ chưa từng thiếu.

 

Ngày diễn ra yến tiệc, lúc Tô Cẩm Sắt và Ân thị nhìn thấy ta xuất hiện trong bộ y phục diễm tục kia, trên mặt đều lộ ra nụ cười chân thành thật sự.

 

Ngay cả bữa sáng, Ân thị còn đặc biệt múc thêm cho ta nửa bát yến sào.

 

Chỉ là còn chưa bước lên xe ngựa, ta đã bắt đầu đau bụng.

 

Mẹ con họ lặng lẽ nhìn nhau cười.

 

Ân thị giả vờ quan tâm:

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

“Ngoan nào, vậy ta và tỷ tỷ con đi trước. Con khỏe lại rồi hãy tới sau.”

 

Đợi bọn họ rời đi.

 

Ta thay sang chiếc váy màu hạnh được may từ vải Phù Quang, b.úi lại tóc, phối thêm trang sức, lúc ấy mới đi tới yến tiệc.

 

Tiệc thưởng hoa được tổ chức trong lâm uyển hoàng gia.

 

Mười dặm rừng đào, hoa nở rực rỡ như mây.

 

Dọc đường đi, nam thanh nữ tú đều nhìn ta hết lần này tới lần khác, nhưng chẳng ai nhận ra.

 

Nơi sâu trong rừng, hoa đào như tầng tầng mây hồng.

 

Tô Cẩm Sắt được một đám quý nữ vây quanh, bàn luận thi từ văn chương.

 

Nàng ta trích dẫn kinh điển, lời lẽ lưu loát, khiến đám quý nữ ngưỡng mộ không thôi.

 

Bỗng có người hỏi:

 

“Cẩm Sắt, muội muội của ngươi hôm nay cũng tới sao?”

 

“Có phải trên mặt nàng ta có một vết sẹo lớn, mặt còn đầy tàn nhang không?”

 

Tô Cẩm Sắt khẽ thở dài.

 

“Đừng bàn tán sau lưng người khác nữa. Con người mà… tự các ngươi nhìn rồi sẽ biết.”

 

Giọng điệu kéo dài ấy, giống như ngầm thừa nhận lời bọn họ nói.

 

Ta không định lúc này đi tìm Tô Cẩm Sắt.

 

Bát yến sáng nay, Ân thị đã bỏ thêm chút “nguyên liệu”, đủ khiến ta tiêu chảy, mặt nổi đầy mẩn đỏ.

 

Nhưng giờ ta vẫn bình an vô sự.

 

Nếu để bọn họ nhìn thấy, ngược lại sẽ thành phiền phức.

 

Ta chỉ cần chờ Hoàng hậu xuất hiện, lúc người tham dự hiến nghệ thì lên đài gảy đàn.

 

Đến khi ấy, mọi lời đồn bên ngoài về ta tự khắc sẽ tan biến.

 

Trong lâm uyển hoàng gia có vài bức bích hoạ đề thư pháp của các danh gia.

 

Ta nhân cơ hội này đứng lại thưởng thức.

 

Hoa rơi như mưa, cánh đào bay lả tả.

 

Bên cạnh còn đặt vài tấm “thi bản” để người tham dự đề thơ.

 

Ta nhất thời nổi hứng, cầm b.út chấm mực, nét b.út như rồng bay phượng múa, viết một bài thất ngôn thi.

 

Ký tên “Không Không cư sĩ”.

 

Đó là b.út danh của ta.

 

Đương kim bệ hạ yêu thích thi từ văn chương, trong dân gian cũng có vô số thi xã lớn nhỏ.

 

Ta có không ít tri kỷ đồng đạo, thường dùng b.út danh này để truyền thư luận thơ đàm từ.

 

“Hay cho một bài thơ!”

 

Vừa đặt b.út xuống, phía sau đột nhiên vang lên một tiếng khen, khiến ta giật mình quay đầu nhìn lại.

 

Tạ Tu Viễn sải bước đi tới.

 

Hắn nhìn chữ trên thi bản một lượt, lại tán thưởng:

 

“Chữ đẹp—”

 

Lúc này ánh mắt mới chuyển lên gương mặt ta.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Giống như nghẹn lại.

 

Trong khoảnh khắc không thốt nên lời.

 

Đôi mắt sáng lên hết lần này tới lần khác, vẻ kinh diễm gần như tràn cả ra ngoài.

 

Lập Thu trừng mắt, chắn ngay trước mặt ta.

 

“Vị công t.ử này thật vô lễ, cứ nhìn chằm chằm tiểu thư nhà ta làm gì!”

 

Tạ Tu Viễn bị mắng một câu, vậy mà chẳng hề nổi giận, trái lại còn nhận lỗi:

 

“Là tại hạ thất lễ.”

 

Nhưng ánh mắt vẫn chưa từng rời khỏi mặt ta dù chỉ một khắc, giọng điệu càng thêm ôn hòa.

 

“Thơ của tiểu thư hội tụ mười phần linh khí, chữ cũng như người. Tại hạ mạo muội—”

 

Những kẻ có liên quan tới Tô Cẩm Sắt, ta đều vô cùng chán ghét.

 

“Ta không quen biết ngươi, cáo từ.”

 

Ta lười nói thêm với Tạ Tu Viễn, xoay người rời đi.

 

Tạ Tu Viễn đuổi theo mấy bước.

 

Nhưng hình như bị ai đó ngáng chân, cuối cùng vẫn không đuổi kịp.

 

“Đúng là nam nhân ghê tởm. Nghe nói tiểu thư xấu xí thì vội vàng muốn từ hôn.

 

“Đến khi tận mắt thấy dung mạo của tiểu thư, lập tức dính lấy như cao dán ch.ó.”

 

Lập Thu trợn trắng mắt.

 

Bên cạnh ta có bốn nha hoàn Xuân Hạ Thu Đông, lần vào kinh này chỉ mang theo Lập Hạ và Lập Thu.

 

“Lấy sắc nhìn người, nam nhân xưa nay đều vậy, không cần để ý hắn.”

 

Ta vừa nói xong, liền thấy Tạ Vân Quy được người đẩy xe lăn đi về phía mình.

 

“Tô nhị cô nương, lại gặp nhau rồi.”

 

Nụ cười của hắn nhàn nhạt như nước.

 

“Bái kiến Tấn Vương.”

 

“Vừa rồi ta cho người gọi Thái t.ử đi chỗ khác, cô nương cứ yên tâm, hắn không biết thân phận của nàng.”

 

“Biết thì đã sao?”

 

Tạ Vân Quy khẽ ho một tiếng.

 

“Thái t.ử đối với người hay vật mình thích, tự nhiên sẽ tìm mọi cách đoạt cho bằng được.

 

“Ta… ta chỉ là sợ nàng chịu uất ức.”

 

Rốt cuộc hắn xem ta như vật sở hữu của mình, không muốn bị Tạ Tu Viễn nhớ thương.

 

Hay thật sự chỉ muốn giúp ta?

 

Ai mà biết được.

 

Ta hờ hững nói lời cảm tạ.

 

Lúc chuẩn bị rời đi, Tạ Vân Quy lại gọi ta lại.

 

“Thánh chỉ không thể thay đổi, ta chỉ có thể cưới nàng.

 

“Nhưng nàng yên tâm, ta đã cầu mẫu hậu. Sau khi ta c.h.ế.t, nàng có thể tái giá.”

 

Trên gương mặt tái nhợt của hắn hiện lên chút ửng đỏ nhàn nhạt.

 

Ta chẳng hiểu vẻ thẹn thùng ấy của hắn từ đâu mà ra, chỉ hành lễ rồi rời đi.

 

Lúc này tiệc thưởng hoa đã bắt đầu, Hoàng hậu giá lâm.

 

Ta không nhanh không chậm bước tới bên cạnh mẹ con Tô Cẩm Sắt, ngoan ngoãn mở miệng:

 

“Mẫu thân, tỷ tỷ, Quận chúa mời con ngồi cạnh người, con khó lòng từ chối, xin phép qua đó trước.”

 

Người ngồi xung quanh đều nhìn ta hết lần này tới lần khác, thấp giọng bàn tán.

 

“Ồ, đây chính là nhị tiểu thư Tô gia được nuôi ở thôn quê sao? Không ngờ lại xinh đẹp như vậy.

 

“So với đại tiểu thư cũng chẳng hề kém cạnh.”

 

“Nhìn cũng biết là người hiểu lễ nghĩa, đâu có tệ như lời đồn.”

 

Nụ cười trên mặt Ân thị và Tô Cẩm Sắt gần như không giữ nổi nữa, chỉ có thể miễn cưỡng đáp:

 

“Được, đi đi.”