Độc Hưởng Thanh Vân

Chương 4



 

Ta vừa ngồi xuống không lâu, Lập Thu đã lặng lẽ tới bẩm báo.

 

Nói Tô Cẩm Sắt hơi khó chịu trong người, đã sớm rời tiệc.

 

Thái t.ử tự nhiên cũng đi theo nàng ta.

 

Mặc bọn họ.

 

Giữa buổi tiệc, Hoàng hậu quả nhiên cho mọi người lần lượt hiến nghệ.

 

Đến lượt ta, ta gảy một khúc 《Hàn Nha Hý Thủy》.

 

Khúc đàn vừa dứt, Hoàng hậu lập tức ban thưởng cho ta một cây cổ cầm mà người cất giữ.

 

Đến lúc này, những lời đồn lúc ta mới vào kinh rằng ta xấu xí bất tài cũng tự khắc tan biến.

 

Yến tiệc còn chưa tan, đã có vài vị quý nữ chủ động tới bắt chuyện với ta.

 

Vòng giao thiệp nơi kinh thành, cuối cùng cũng để ta chen chân vào được.

 

Ôm đàn trở về phủ, Lập Hạ như dâng bảo vật, lấy ra cuốn danh sách đã chép lại.

 

Trong đó không chỉ có tên những người từng hầu hạ ở Kiêm Gia uyển mười một năm trước, mà còn có quê quán cùng ghi chép mua bán của bọn họ.

 

Tổng cộng bốn người.

 

Ta bảo Lập Thu truyền thư cho Lập Xuân và Lập Đông, dặn bằng mọi giá phải mau ch.óng tìm được những người này.

 

Vừa dặn dò xong, tiểu tư hầu hạ bên cạnh Tô phụ bỗng chạy tới.

 

“Chủ quân cho mời nhị cô nương tới thư phòng.”

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Thư phòng là nơi Tô phụ đọc sách và xử lý chính sự.

 

Ta không cho nha hoàn đi theo, trực tiếp cùng tiểu tư qua đó.

 

Chiều tà buông xuống, trong thư phòng vẫn chưa thắp đèn, ánh sáng có phần mờ tối.

 

Tô phụ từ phía sau bàn sách đi ra, mấy bước đã tới trước mặt ta.

 

Không khí vô cùng đè nén.

 

Ông ta đi rất mạnh, giẫm sàn gỗ vang lên từng tiếng “thình thịch”.

 

“Phụ—”

 

“Chát!”

 

Một cái tát bất ngờ giáng thẳng lên mặt ta.

 

Ban đầu còn chưa thấy đau, chỉ là thân thể lảo đảo, tai nghe không rõ nữa.

 

Sau đó cơn đau nóng rát như lửa thiêu từng chút từng chút thấm ra từ tận khe xương.

 

Sau hồi ù tai ong ong, giọng nam nhân kia mới truyền vào tai ta.

 

“…Không biết liêm sỉ. Ngươi tưởng ăn diện lộng lẫy như vậy thì Thái t.ử sẽ để mắt tới ngươi sao? Đúng là làm nhục gia phong!

 

“Nếu không nhờ tỷ tỷ ngươi dẫn Thái t.ử đi chỗ khác, e là ngươi đã nhào vào lòng hắn rồi!”

 

Nói xong lại giơ tay định đ.á.n.h tiếp.

 

Nhưng tay vừa nâng lên giữa không trung đã bị ta chặn lại thật mạnh.

 

Ta ngẩng đầu nhìn người được gọi là phụ thân ruột thịt kia.

 

“Để ta mất mặt thì không phải làm nhục gia phong sao?

 

“Phụ thân? Ha, nếu không có mẫu thân ta, một tên thư sinh bán mình chôn mẹ như ông, lấy đâu ra gia phong để nói!

 

“Ôngđánh ta? Ông dựa vào đâu mà đ.á.n.h ta? Tất cả những gì ông có hôm nay đều do mẫu thân ta cho ông!”

 

Ta hất mạnh tay ông ta ra.

 

“Ngươi… đồ bất hiếu!”

 

Tô phụ nổi trận lôi đình.

 

“Người đâu, mang gia pháp tới!”

 

Ta đứng nguyên tại chỗ, nhìn ông ta cười lạnh.

 

“Gia pháp còn lớn hơn quốc pháp sao?”

 

“Ta là Tấn Vương phi tương lai. Tính ra, ông còn phải hành lễ thỉnh an với ta.”

 

“Tô đại nhân, Tô Thái phó, không phải ai cũng giống mẹ con Tô Cẩm Sắt, thích cướp đồ của người khác.”

 

“Thái t.ử do loại người như ông dạy dỗ, ta thấy chướng mắt.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nói xong, ta nghênh ngang bước khỏi thư phòng.

 

Bên ngoài đã quỳ kín một đám hạ nhân.

 

Mẹ con Tô Cẩm Sắt kinh nghi bất định nhìn ta.

 

Ta mỉm cười với bọn họ.

 

Hai người kia lại giống như nhìn thấy quỷ.

 

Trong Kiêm Gia uyển, mắt Lập Thu đỏ hoe, cẩn thận chườm đá cho ta.

 

Lập Hạ thì đứng một bên vung thanh nhuyễn kiếm trong tay.

 

Ta mở mắt, nhìn bên má trái sưng đỏ trong gương, hận ý trong lòng cuộn trào.

 

“Lập Hạ, đ.á.n.h gãy chân trái của ông ta.”

 

Lập Hạ sửng sốt một thoáng, rất nhanh đã hiểu ra, lập tức cười tươi rói.

 

“Đi ngay!”

 

Nhớ lại từng chuyện trong thư phòng lúc nãy, thật ra ta vô cùng khinh thường việc phải lấy thân phận Tấn Vương phi ra áp người.

 

Sớm muộn cũng sẽ có một ngày, ta dùng chính danh nghĩa của bản thân mình, ép Tô phụ phải cúi đầu.

 

Bây giờ xé toang mặt mũi với ông ta cũng tốt.

 

Chỉ cần lấy được chứng cứ bọn họ hãm hại mẫu thân ta, rửa sạch oan khuất cho người, mọi thứ đều đáng giá.

 

Tối hôm ấy, thị vệ trong phủ bao vây kín Kiêm Gia uyển.

 

Hỏi ra mới biết, chủ quân muốn nhị cô nương tu thân dưỡng tính.

 

Nói trắng ra chính là biến tướng giam lỏng.

 

Có điều ăn mặc chi tiêu vẫn không thay đổi gì.

 

Ta chẳng hề để tâm, ngủ một giấc ngon lành.

 

Sáng hôm sau, sau khi tan triều, Tô phụ gặp phải thích khách.

 

Trong lúc bỏ chạy còn ngã gãy chân trái.

 

Ông ta bị dọa đến mất mật, lập tức điều toàn bộ thị vệ tới bảo vệ mình.

 

Cho nên chuyện giam lỏng ta cũng cứ thế mà bỏ dở.

 

Tô phụ bị thương, quan viên trong triều liên tục tới thăm hỏi.

 

Ta thỉnh thoảng tới hầu bệnh, khi thì mang canh bổ, khi thì tự tay làm điểm tâm, bày ra dáng vẻ hiếu nữ tận tâm tận lực.

 

Người từng gặp ta, không ai là không hết lời khen ngợi.

 

Tô phụ cũng không ngu, không hề vạch trần bộ mặt lòng dạ đen tối của ta trước mặt mọi người.

 

Lại thêm khúc đàn kinh diễm tại tiệc thưởng hoa.

 

Bên ngoài chỉ biết Tô nhị tiểu thư là một nữ t.ử tài mạo song toàn, lại trọng hiếu nghĩa.

 

Bên này ta tận tâm tận lực diễn vai hiếu nữ.

 

Bên kia Tô Cẩm Sắt lại hiếm khi xuất hiện.

 

Gần đây tâm trạng nàng ta vô cùng tệ.

 

Thái t.ử đang tìm một cô nương.

 

Chỉ một lần kinh hồng thoáng qua ở tiệc thưởng hoa mà ngày nhớ đêm mong, trằn trọc không yên.

 

Đám người thích hóng chuyện thi nhau dò hỏi.

 

Nghe nói cô nương kia dung mạo tựa tiên nữ, khí chất đoan trang thanh nhã.

 

Điều tuyệt nhất là xuất khẩu thành thơ, còn là một tay viết chữ rất đẹp.

 

Tin tức truyền từ người này sang người khác, càng truyền càng ly kỳ.

 

Nhưng trong tiệc thưởng hoa, làm gì có cô nương nào như vậy?

 

Đoán tới đoán lui, cuối cùng có người nghi ngờ tới ta.

 

“Chẳng lẽ là Tô nhị tiểu thư?”

 

Thái t.ử nghe xong, giọng đầy khinh thường:

 

“Vị nhị tiểu thư kia cô cũng từng gặp qua, hoàn toàn không bằng nàng ấy.”

 

Tô Cẩm Sắt nghe Tạ Tu Viễn khen nữ nhân kia trên trời có dưới đất không, vừa tức vừa cuống.