Thạch Vũ từ chối:
“Ngươi là nữ nhân.”
Ta bật cười:
“Ngay cả người c.h.ế.t ngươi còn cõng được, lại không cõng nổi nữ nhân? Sao nào, nữ nhân còn đáng sợ hơn cả người c.h.ế.t ư?”
Thạch Vũ đối với nguyên tắc của mình rất nghiêm khắc, không g.i.ế.c nữ nhân, cũng không gần gũi nữ nhân.
Không là không.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Hắn kéo mạnh dải dây, lôi ta về phía trước:
“Ngươi thích chơi, vậy thì chơi cho đủ đi. Đi.”
Ta nhíu mày.
Chẳng còn thú vị nữa.
Nếu là Chu Nghi cái tên phong lưu kia, còn có thể đấu khẩu g.i.ế.c thời gian. Còn Thạch Vũ này, trên trán chỉ thiếu khắc bốn chữ “chẳng hiểu phong tình”.
Ta rút con d.a.o nhỏ bên hông ra, đang định cắt đứt dải dây.
Chợt trên đầu vang lên một tiếng cười đầy ác ý:
“Thập Nương, từ trước tới nay chỉ thấy ngươi trói nam nhân, sao đêm hôm nay lại bị nam nhân trói ngược rồi?”
12
Trên cây có một nam nhân dị tộc ngồi xổm, tóc bên vai tết thành b.í.m, ngón tay thon dài lật qua lật lại một thanh loan đao.
Đôi mắt xanh xám của hắn lạnh lẽo như dã thú nhìn chằm chằm con mồi.
Bác Lỗ.
Ta nhìn quanh, thấy chỉ có một mình hắn, thầm nghĩ: còn tốt, đ.á.n.h được.
Vừa nghĩ vậy, bốn phía bụi cỏ liền vang lên tiếng sột soạt, từ trong chui ra sáu bảy hán t.ử đầy vẻ hung lệ.
Ta: “……”
Bác Lỗ ngồi bên trên bật cười:
“Những năm này ta tìm ngươi thật khổ. Ba năm trước ngươi lợi dụng a tỷ của ngươi, phế mất một cánh tay của đại ca ta. Ta cũng chẳng đòi nhiều, chỉ cần c.h.ặ.t cả tay lẫn chân ngươi, nuôi trong vò làm ống nhổ cho ta là được.”
Ta cắt đứt dây trói nơi tay, xoay xoay cổ tay.
Rồi ngẩng lên, vẻ mặt yếu đuối đáng thương:
“Nhất định phải vậy sao? Tỷ phu còn chịu buông tha cho ta, Bác Lỗ, trước kia chúng ta từng là bằng hữu mà…”
Nụ cười lạnh nhạt của Bác Lỗ thoắt chốc trầm xuống, mí mắt rủ thấp đầy hung lệ, nghiến răng như muốn c.ắ.n nát xương ta.
“Làm bằng hữu với loại độc phụ như ngươi, chẳng khác nào moi t.i.m moi r.u.ộ.t ném cho ch.ó ăn.”
Hắn nhảy xuống, loan đao không chút do dự c.h.é.m thẳng về phía ta.
Ta siết c.h.ặ.t con d.a.o nhỏ, vận lực nơi lòng bàn tay—thế nhưng thứ tới trước chiêu sát thủ, lại là một bóng người chắn ngang.
Thạch Vũ đứng chắn trước mặt ta.
Ta nhất thời ngẩn ra.
Từ trước tới nay chưa từng có ai đứng chắn trước mặt ta. Nghĩa mẫu, Thái t.ử, hết thảy những người có ân có tình với ta, những quan hệ dây dưa giữa tỷ muội bằng hữu… trong mọi cơn phong ba, kẻ bị đẩy ra gánh đầu tiên luôn là ta.
*Phật Tú, ngươi có bản lĩnh này.*
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ai nấy đều nói như thế.
Cũng như trời có sập xuống, kẻ cao hơn phải đứng ra chống trước. Nếu không chống nổi mà đổ xuống, thì cũng đáng đời bị vạn người c.h.ử.i rủa—không vì cớ gì khác, chỉ vì ngươi cao hơn mà thôi.
Nhưng Thạch Vũ với ta chỉ là bèo nước gặp nhau, thậm chí đã mấy lần ta từng muốn g.i.ế.c hắn.
Ấy vậy mà lúc này, hắn đứng trước mặt ta, nghiêm nghiêm chỉnh chỉnh đi nói lý với người ta về chuyện bắt cóc còn có trước có sau:
“Nàng phải theo ta về trước, không thể có sơ suất.”
Đám người trên thảo nguyên này ngày thường nghe tiếng Hán còn chẳng hiểu trọn, ai thèm nghe thứ đạo lý ấy. Nhất thời cả bọn bật cười, đồng loạt vung loan đao c.h.é.m tới từ bốn phía.
Thạch Vũ quả thực tay không bắt đầu giao đấu.
Ta lạnh lùng nhìn bóng lưng hắn trong chốc lát.
Phiền toái.
Ta phóng ám khí ra, ép lui mấy người. Vì muốn vòng ra phía sau Thạch Vũ, vai ta còn bị đao loạn c.h.é.m trúng, xương bả vai đau buốt, nhưng ta không hề do dự, giơ tay bổ một chưởng, đ.á.n.h ngất Thạch Vũ.
Đám người nhất thời trở tay không kịp. Ta kéo Thạch Vũ đứng lên một chỗ cao, nhìn về phía Bác Lỗ, rồi lấy từ trong n.g.ự.c ra một ống sáo ngắn.
Thần sắc hắn lập tức trở nên cảnh giác, giơ tay ngăn đám huynh đệ đang định xông tới.
Ta đưa ống sáo đến bên môi khô nẻ, thả chậm hơi thở, rồi thong thả thổi ra một đoạn âm thanh.
Gió đêm l.ồ.ng lộng, mây che trăng sao, theo tiếng sáo mà chậm rãi trôi đi.
Biểu cảm của Bác Lỗ cũng dần trở nên đau đớn. Trong lòng ta có phần buồn bã, đây không phải điều ta muốn thấy.
13
Trên giang hồ, uống canh của Độc thủ Thập Nương, tức là bằng hữu.
Đáng tiếc, bằng hữu cũng sẽ có ngày tương tàn. Con cổ trong bát canh, chính là thứ nghĩa mẫu dạy ta, để đề phòng cái họa “phản bội” ấy.
“Đây chẳng phải hại người sao?” Khi còn nhỏ, ta không muốn học.
“Nếu người khác không hại con, con tự nhiên sẽ không phải đ.á.n.h thức cổ trùng.” Nghĩa mẫu cúi người, xoa nhẹ giữa chân mày đang cau lại của ta. “Tú Tú, nương mong con cả đời cũng không cần thổi khúc sáo này. Nhưng lòng người dễ đổi, loại người như chúng ta… không đ.á.n.h cược nổi.”
……
Tiếng sáo mới chỉ thổi được một đoạn ngắn, Bác Lỗ đã đau đến lăn lộn trên đất, đám huynh đệ xung quanh không biết phải làm sao.
Ta hạ sáo xuống, hàng mi khẽ run:
“Bác Lỗ, mặc cho ngươi và Cửu tỷ có tin hay không, ba năm trước ta đả thương Cửu tỷ phu thật sự chỉ là vô tâm. Hắn vừa khéo tới địa giới người Sa Đà, lại vừa khéo nghe được tiếng sáo của ta khi ta đang g.i.ế.c đám người kia. Ban đầu ta không nhìn thấy hắn, về sau… chỉ có thể c.h.ặ.t cánh tay hắn để cổ trùng khỏi xâm nhập phế phủ.”
Bác Lỗ là một người trẻ tuổi tuấn tú. Thanh loan đao hung lệ kia của hắn cũng từng cắt qua những đóa hoa dại mềm non, cẩn thận giấu đi mũi bén, e dè đem tặng cho một bằng hữu người Hán mà hắn tưởng là có thể tin tưởng.
Hắn ngã trên mặt đất, gân xanh nơi cổ nổi lên dữ dội, đôi mắt gợn sóng như hồ nước khiến lòng ta đau nhói.
Ta quay đầu đi, giọng khàn khàn:
“Đây là lời cảnh cáo nho nhỏ của ta dành cho ngươi. Đi đi. Người Hán và bộ tộc Khiết Cốt của các ngươi không phải kẻ địch. Ngươi không nên đến đây.”
Bác Lỗ từ từ đứng dậy được, bằng hữu tới đỡ, hắn đẩy ra, tự mình đứng vững, lạnh lùng đáp:
“Rồi sớm muộn cũng sẽ là kẻ địch, còn ngươi… thì đã là rồi.”
“Thập Nương, kẻ địch của ngươi rất nhiều, bằng hữu lại rất ít. Ta chờ đến ngày ngươi tự đào mồ chôn mình.”
Nói xong, hắn không nhìn ta thêm lần nào nữa, dẫn người rời đi.
Đêm lạnh như nước.
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t răng, nhưng ngay khoảnh khắc rũ mắt xuống, lại chạm phải ánh mắt của Thạch Vũ—không biết từ lúc nào, hắn đã mở mắt.