Độc Y Thập Nương

Chương 7



Là mưa.

 

Mưa thu đến muộn, nhưng một khi đã tới thì như trút nước đầy trời.

 

Đối với T.ử Nhân Lĩnh, nơi quanh năm gió cát mịt mù này, mưa là thứ tốt lành, có thể khiến cỏ cây um tùm, chim thú tràn đầy sinh khí.

 

Nhưng với người sắp phải một mình lên đường, thì lại là chuyện phiền lòng.

 

Ta cúi xuống nhìn Thạch Vũ. Người mang thương tích nặng mà đột ngột ngã xuống, muốn gượng dậy đâu phải chuyện dễ. Hơi thở hắn yếu ớt, nước mưa rửa sạch lớp bụi đường dầm dãi mấy ngày liền trên gương mặt hắn.

 

Đến lúc ấy ta mới nhìn rõ dung mạo hắn.

 

Từ góc độ này, cúi đầu nhìn xuống, lại có chút quen thuộc. Chỉ là trong ký ức ta, những người từng để lại dấu ấn quá nhiều, hắn lại là người của Tam hoàng t.ử, có lẽ trước kia ở kinh thành từng gặp qua đôi ba lần.

 

Không quan trọng. Ta thầm nghĩ.

 

“Ngươi tỉnh lại… thật chẳng đúng lúc chút nào.”

 

Ta mặt không cảm xúc.

 

“Người cuối cùng nhìn thấy ta rơi lệ, ngươi biết nàng ta ra sao rồi chứ?”

 

Thạch Vũ há miệng hứng mấy ngụm nước mưa tanh lạnh. Nghe vậy, hắn ho khẽ, giọng nghẹn trong cổ, rồi bật cười:

 

“Cùng lắm… cũng chỉ là c.h.ế.t.”

 

Sấm chớp đì đùng, ánh trắng lóe lên, soi sáng hàng mày khóe mắt ta.

 

Đúng vậy.

 

C.h.ế.t trong mộ phần, hay c.h.ế.t giữa hoang dã, rốt cuộc rồi cũng hóa thành xương trắng. Anh hùng lớn đến đâu, vương bát sống lâu đến mấy, cũng chẳng thể trường tồn mãi mãi.

 

Cùng lắm… cũng chỉ là c.h.ế.t.

 

Ta khẽ nhếch môi.

 

“Tính tình ngươi khá hợp ý ta, nên ta thả ngươi đi.”

 

Ta tháo chiếc bình nước bằng da bò duy nhất trên người, ném lên n.g.ự.c Thạch Vũ.

 

Nước mưa lướt qua sống mũi cương nghị của hắn. Hắn thở dốc, ngửa mặt nhìn ta, hàng mi ướt đẫm đen sẫm.

 

“...Trở về nói với chủ t.ử ngươi, tay đừng vươn quá dài… biên quan này, hắn còn chưa động nổi.”

 

Ta xoay người, bước vào màn mưa đêm.

 

Cách đó vài dặm có một trường đình, là nơi triều đình đời trước xây cho sứ giả qua lại vùng tây bắc nghỉ chân. Sơn đỏ đã bong tróc loang lổ, ngói mái cũng rụng mất quá nửa. Người đứng trong đó tránh mưa… chỉ có kẻ ngốc.

 

Chu Nghi nheo mắt, khó nhọc nhìn xuyên qua màn mưa lớn.

 

Hắn đến từ rất sớm để đợi ta, chỉ là không ngờ trận mưa này. Vừa thấy ta, hắn đã vẫy tay chạy tới:

 

“Thập Nương——”

 

“Mưa to thật đấy!” Hắn cười, lộ hàm răng trắng, lại lắc lắc chiếc đèn l.ồ.ng trong tay. “May còn có thứ này che một chút, không thì thật chẳng phân rõ đâu là người đâu là quỷ.”

 

Ta nâng mí mắt lên, lành lạnh nhìn hắn.

 

Hắn giơ tay che lên trán ta. Sấm chớp ch.ói lòa, hắn lớn tiếng hỏi:

 

“Kiếm với d.a.o nhỏ của cô đâu? Cả bình nước trước khi đi ta nhét cho cô nữa?”

 

Nhìn kỹ rồi, hắn vò mạnh mái tóc ướt sũng trên đầu ta một cái.

 

“Ôi chao, đứa nhỏ phá của này, đúng là chẳng còn gì nữa rồi!”

 

Khóe mắt ta ướt đẫm, bỗng thấy hai vai nặng trĩu.

 

“Thật sự… chẳng còn gì nữa rồi…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Chiếc đèn l.ồ.ng trong tay Chu Nghi bị gió cuốn v.út lên. Mưa theo khe ngói hắt vào.

 

*Xì* một tiếng, đèn tắt.

 

15

 

Trên đời này, có những người sinh ra là đã có tất cả. Cũng có những người, từ đầu đã chẳng có gì.

 

Ta thuộc về hạng sau.

 

Không phụ mẫu, không danh tính. Lần đầu tiên mở mắt, ta đã ở trong dưỡng bệnh phường của một ngôi chùa, nơi chuyên thu lưu người già yếu bệnh tật và kẻ không nhà không cửa.

 

Một đứa bé gái làm sao sống sót giữa một đám người đến tự chăm lo cho mình còn khó, ta đã chẳng còn nhớ rõ.

 

Chỉ nhớ rằng, khi ta đã biết đi, có một lão ni cô chân què dắt ta xuống núi, tới cửa sau của một phủ đệ phồn hoa.

 

Bà bảo ta đứng đợi ở đó.

 

Ta cũng không biết mình phải đợi điều gì, chỉ biết đứng chờ.

 

Một ngày trôi qua, rồi ngày thứ hai, ngày thứ ba…

 

Cho đến khi ta đói lả mà ngất đi, có một thiếu nữ che ô bước ra. Đó là Vệ Khê. Chính nhờ nàng khuyên nhủ, nghĩa mẫu mới chịu nhận đứa nghĩa nữ thứ mười.

 

Từ đó, ta có tên, có nhà.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Làm con gái nhà họ Vệ, thứ phải học rất nhiều, mà thứ phải từ bỏ cũng chẳng ít.

 

Trước hết, chính là tự do. Bất kể là tự do sống c.h.ế.t, hay tự do yêu ghét.

 

Trước kia ta đã nói, ba vị tỷ tỷ trên ta đều bị nghĩa mẫu đích thân xử t.ử, là bởi các nàng ôm lòng may rủi. Sau khi có năng lực chạy trốn, liền muốn tự nắm cuộc đời mình.

 

Các nàng đã chạy đủ xa, tới tận Bắc Mạc, đến cả Nam Hoang, thế mà vẫn bị bắt về.

 

Nghĩa mẫu bảo Vệ Khê thổi sáo. Vệ Khê không xuống tay nổi, nàng khóc đến xé lòng, cầu xin mẫu thân mình:

 

“Nương, tha cho các tỷ ấy một lần đi. Nương, các tỷ ấy cũng là con gái của người mà!”

 

Nghĩa mẫu rất thất vọng. Bà hất tay nàng ra, kéo ta từ phía sau nàng tới trước mặt, dịu giọng nói:

 

“Lại đây, Tú Tú, nương dạy con.”

 

Vệ Khê liều mạng muốn kéo ta lại:

 

“Đừng đi!”

 

Ta đã không nghe lời nàng.

 

Khi ấy, ta đã hiểu rất rõ, trong ngôi nhà ấy, chỉ lời của một mình nghĩa mẫu là được tính.

 

Ta cần nghĩa mẫu, mà nghĩa mẫu cũng cần ta.

 

Bà đối với ta còn thân cận hơn cả với Vệ Khê, cùng ăn cùng ngủ, đích thân chải tóc cho ta, dạy ta hết thảy mọi thứ.

 

Thanh danh của nữ nhi họ Vệ ở trong cung vốn đã hiển hách. Nhờ sự tiến cử của nghĩa mẫu, ta thậm chí còn được quyền tự do ra vào hoàng cung sớm hơn cả Vệ Khê.

 

Cũng có nghĩa là, ta yêu Thái t.ử sớm hơn Vệ Khê.

 

Thiếu nữ mới lớn, xuân tâm chớm nở. Dung mạo đẹp đẽ của hắn, dáng người cao thanh, cùng vẻ mong manh đôi khi lộ ra dưới khí độ tôn quý vì bệnh tật, đều khiến ta nảy lòng thương mến.

 

Hắn thích ta dùng khinh công đưa hắn bay khỏi hoàng cung, đi giữa núi đồng thôn dã, lại kéo ta cùng nằm trên ruộng lúa mạ xanh non.

 

Ta bảo lạnh, hắn liền mở vạt áo, để những ngón tay lạnh giá của ta áp vào tim mình.

 

Ta bảo mệt, hắn liền ngồi xổm xuống, cõng ta trở về.

 

Chuyện Thái t.ử sẽ cưới nữ nhi họ Vệ, thiên hạ ai ai cũng biết.