Độc Y Thập Nương

Chương 9



17

 

Năm mười bảy tuổi, Chu Nghi nghe theo lệnh của Thái t.ử, rời khỏi Hàn Lâm viện tiền đồ rộng mở, theo ta tới quan ngoại.

 

Vốn dĩ, chúng ta mỗi người phụng sự một chủ.

 

Bởi Thái t.ử tâm cơ thâm trầm lại thân thể yếu bệnh, nên nghĩa mẫu vẫn luôn không muốn đặt hết canh bạc vào người hắn.

 

Nhưng ngặt nỗi, vị Thái t.ử này tuy bệnh tật ốm yếu, lại hết sức biết sống dai. Hắn ta gần như đã sắp chờ đến lúc nghĩa mẫu c.h.ế.t đi, vậy mà vẫn vững vàng ngồi trên ngôi vị Thái t.ử, còn nắm trong tay đứa ngoại tôn nhỏ duy nhất của nghĩa mẫu.

 

Nghĩa mẫu hết cách. Để sau khi mình c.h.ế.t, nhà họ Vệ vẫn có thể tiếp tục hiển quý, bà chỉ đành đạt thành nhất trí với Thái t.ử.

 

Sau đó, ta tới qian ngoại, kế thừa mưu đồ còn dang dở của người họ Vệ—mà kế hoạch ấy quả thực trải quá rộng.

 

Nhà họ Vệ từ đời thái bà bà của nghĩa mẫu đã có ý mở rộng thế lực.

 

Thuở ban đầu, ngoại tộc còn yếu, biên quan yên ổn, bởi vậy nhất tộc họ Vệ chỉ kinh doanh ở vùng Trung Nguyên những thứ như tài thương, thư thục, tế đường… lại còn nuôi không ít du hiệp cùng t.ử sĩ giang hồ.

 

Nữ nhi họ Vệ thuở đầu thông qua hôn phối mà bước vào cao môn, thậm chí cả tông thất. Đợi đến khi cành lá sum suê dần, những nữ hài có năng lực đặc biệt xuất sắc lại không còn bó hẹp trong việc gả vào nhà quyền quý, mà được bồi dưỡng để ngao du thiên hạ, mở rộng thế lực trong giang hồ.

 

Đến đời nghĩa mẫu, thiết kỵ ngoại tộc đã trở nên hung mãnh, chợt có thế áp đảo biên quan của người Hán. Bởi vậy, nghĩa mẫu từ sớm đã tính chuyện ra quan ngoại bày mưu.

 

Một là vì chiến sự một khi nổ ra, tất sẽ làm rối loạn ván cờ quyền thế, tổn hại lợi ích của họ Vệ. Hai là, nghĩa mẫu nhìn bề ngoài như kẻ vô tình vô nghĩa, nhưng trong lòng lại có một phen hiệp cốt vì nhà vì nước mà bất chấp tất cả.

 

Khi ấy, các bộ tộc ngoại bang phân tán, nghĩa mẫu liền cài gian tế, ly gián các bộ, tránh để họ đoàn kết lại mà uy h.i.ế.p biên cảnh người Hán.

 

Cửu tỷ của ta, chính là “gian tế” đầu tiên tiến vào Khiết Cốt bộ.

 

Mà khi ta nhận được lệnh gấp của nghĩa mẫu, vội vã chạy tới nơi, câu trăn trối đầu tiên bà nói với ta lại là:

 

“G.i.ế.c Tiểu Cửu—”

 

Ta không hiểu. Bàn tay gầy guộc của nghĩa mẫu bất ngờ chộp lấy ta, đôi mắt sắc như đao:

 

“Nó đã mang huyết mạch của người Khiết Cốt, lại còn dạy bọn chúng tiếng Hán, cách canh tác, thuật luyện sắt. Ấy là đại kỵ! Rồi sẽ có một ngày nuôi ra bộ tộc Sa Đà thứ hai!”

 

Ta an ủi bà:

 

“Cửu tỷ sẽ không làm chuyện ‘nuôi sói hại chủ’. Nàng chỉ muốn người trong tộc của phu quân mình sống dễ hơn một chút mà thôi. Người nghỉ ngơi đi, trước hết dưỡng thân cho tốt đã...”

 

Nghĩa mẫu lắc đầu trên gối, nhắm mắt lại một lúc, rồi lại nhìn ta, thở dốc nói:

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

“Nếu con không nỡ động đến nó, vậy thì động đến nam nhân của nó. Khiến Khiết Cốt bộ trong hai mươi năm không thể lớn mạnh, biên quan của ta mới có thời cơ hồi phục. Hiểu chưa?”

 

Bà siết sâu vào lòng bàn tay ta. Nỗi không cam lòng trước sinh mệnh đang trôi đi và đại nghiệp chưa thành giống như mũi tên lửa, cắm thẳng vào tim ta.

 

Ta nặng nề gật đầu:

 

“...Nữ nhi đã hiểu.”

 

Nghĩa mẫu buông tay, ngã trở lại trên gối. Bà đã an bài xong mọi đại sự, nhưng vẫn không sao thanh thản.

 

Người lúc sắp c.h.ế.t, thần trí cũng mơ hồ. Ta nhìn bà, chốc chốc gọi Vệ Khê, chốc chốc gọi đại tỷ Vệ Vân. Những kẻ bà từng g.i.ế.c, những người vì bà mà c.h.ế.t, từng hồn ma một theo lời bà bật ra khỏi môi răng.

 

Bỗng nhiên, bà mở bừng mắt, hai tay hỗn loạn quờ quạng giữa không trung.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Môi mấp máy.

 

Ta còn tưởng bà muốn gọi tên trượng phu đã khuất, nào ngờ bà bỗng bật dậy, tủi thân kêu lớn một tiếng:

 

“Nương——”

 

Rồi cả người đổ thẳng xuống. Một dòng lệ từ đôi mắt đã khép chảy xuống bên gối...

 

Ta ngồi c.h.ế.t lặng.

 

Mãi đến khi ánh tà dương buổi hoàng hôn rọi lên đỉnh đầu, ta mới giật mình hoàn hồn, chậm rãi cúi xuống gần người đàn bà trên giường, áp đầu vào nơi n.g.ự.c bà đã không còn động tĩnh.

 

Nước mắt giàn giụa.

 

Nương.

 



 

Ta tiếp nhận cơ nghiệp đồ sộ của Vệ thị, cùng với vinh hoa và huyết hận bám c.h.ặ.t trên đó, tựa như dây leo quấn quanh một cây đại thụ chọc trời.

 

Nếu cái cây ấy không đủ sức tiếp tục lớn mạnh, kết cục cuối cùng ắt sẽ là bị dây leo hút cạn, siết c.h.ế.t.

 

Ta đã là một phần của cái cây ấy.

 

Rời khỏi giang hồ ư?

 

Ha.

 

Những lời ấy cũng chỉ có thể lừa gạt đứa trẻ bảy tám tuổi mà thôi.

 

Ta biết, lần này Chu Nghi vào quan, tuyệt đối không phải chuyện nhỏ.

 

Hiện giờ vùng tây thùy đang giao chiến với người Sa Đà, nhưng rốt cuộc Thái t.ử còn sống hay đã c.h.ế.t, vẫn chưa ai có được tin chính xác.

 

Mà Tấn Yển tuy đã vào được sơn cốc, song cha con Lục thị có chịu xuất sơn hay không, vẫn còn là một điều chưa biết.

 

Năm xưa, hoàng đế vì muốn áp chế hào cường, đã g.i.ế.c nhà họ Lục đến m.á.u chảy thành sông. Nay quay lại muốn người nhà họ Lục bán mạng cho giang sơn họ Tấn, đâu phải cứ ném một hoàng tôn tới khóc lóc vài câu là xong.

 

Còn nữa, có Tam hoàng t.ử đang khuấy đục nước, lại thêm các bộ tộc thảo nguyên ở mạc bắc rộng lớn đang dòm ngó như hổ rình mồi. Thấy người Hán loạn thành một nồi cháo, khó bảo bọn chúng không nảy ra ý nghĩ thừa lửa cướp bóc.

 

Phiền phức...

 

Ta ngồi xổm trước bếp, xem những mật thư do ám tiêu từ khắp nơi đưa tới. Xem xong một lá liền ném vào lửa. Lửa cháy càng lúc càng lớn, ánh sáng lay động hắt lên khiến sắc mặt ta tối sáng khó dò.

 

Chợt giọng tiểu nhị căng cứng vang lên từ ngoài cửa:

 

“Gia chủ, có khách tìm.”

 

Ta không ngẩng đầu:

 

“Chẳng phải đã bảo rồi sao, mấy ngày nay đóng cửa, không tiếp khách.”

 

Một tiếng cười khẽ vang lên.

 

“Không làm ăn, thì không thể tới tìm ngươi sao?”