Độc Y Thập Nương

Chương 8



Trước đại hôn, hắn còn tặng ta một thanh thư kiếm, tên là Huyết Uyên Ương. Thanh kiếm đực ở chỗ hắn.

 

Ta nhớ khi ấy mình vui mừng vô cùng, gần như lâng lâng đến ngây dại.

 

Bởi vậy mà bỏ sót rất nhiều điều.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Tỉ như, các tú nương trong phủ chưa từng đo y phục cho ta, lại đã bắt đầu thêu hỉ phục.

 

Tỉ như, khoảng thời gian ấy, Vệ Khê vẫn luôn tránh mặt ta.

 

Mãi đến ngày đại hôn chính thức, ta mới bừng tỉnh—

 

À, hóa ra người gả vào Đông cung, không phải ta.

 

Ta không đi chất vấn nghĩa mẫu, dẫu quả thực bà đã từng hứa.

 

Nhưng nghĩa mẫu lại chủ động tới gặp ta. Bà ở trước mặt ta nói rất nhiều lời xấu về Thái t.ử, nói rằng vì quyền thế của Vệ gia, hắn vừa ve vãn ta, lại vừa ve vãn Vệ Khê.

 

Nghĩa mẫu nhìn chằm chằm vào ta, như muốn khoét từ trên mặt ta ra dù chỉ một tia đau lòng.

 

Nhưng ta chỉ cười, nhàn nhạt nói:

 

“Vậy thì hắn cũng thật có bản lĩnh.”

 

Nghĩa mẫu hài lòng.

 

Đêm ấy, đèn l.ồ.ng đỏ treo cao. Nghĩa mẫu ôm ta dưới hành lang, vỗ về trong lòng, khẽ đung đưa.

 

“Tú Tú, nương nói cho con biết, ngàn trăm năm nay, nữ nhân dù gả cao đến đâu, cũng chỉ là nương tựa vào người khác. Nhưng nữ nhi nhà họ Vệ ta thì khác.”

 

“Thanh đao này của chúng ta, xuyên qua giang hồ triều đường, có thể nâng đỡ hoàng tộc, cũng có thể trở thành lưỡi d.a.o g.i.ế.c vua.”

 

“Từ nam chí bắc, mấy đời người, trải qua trăm năm, gian lao cắm tai mắt và cơ nghiệp của họ Vệ vào bất cứ nơi nào có thể.”

 

“Là vì điều gì?”

 

Ta ngửa mặt nhìn bà.

 

Trong mắt nghĩa mẫu ánh lên quang mang rực rỡ, dã tâm cuồn cuộn:

 

“Là để lời nữ nhân nói ra cũng được tính!”

 

“Giang sơn nhà họ Tấn có huy hoàng đến đâu thì sao? Chúng ta muốn nó mất, nó sẽ mất; muốn nó đứng dậy, nó sẽ đứng dậy.”

 

“Tú Tú, con là đứa giống nương nhất, tầm mắt phải rộng hơn nữa… đừng học mấy tỷ tỷ của con. Không nhổ sạch được gốc rễ tình ái, thì sớm muộn cũng chỉ trở thành vật hy sinh cho tình ái.”

 

Vô d.ụ.c tắc cương*. (*Không có d.ụ.c vọng thì sẽ trở nên kiên cường, cứng rắn.)

 

Đó là điều cuối cùng nghĩa mẫu dạy ta.

 

Sau đó, bà đi ra quan ngoại.

 

Còn Vệ Khê, sau khi sinh Tấn Yển, liền uống t.h.u.ố.c độc tự tận. Nàng chỉ để lại cho ta một bức thư, viết rằng:

 

“Xin lỗi. Ta không có quyền lựa chọn hôn nhân, cũng không có năng lực làm đại sự. Nhưng xin hãy nói với nương, ít nhất ta vẫn có thể tự chọn cái c.h.ế.t cho chính mình.”

 

“Còn nữa, xin hãy nể tình mười năm ta làm tỷ tỷ của muội, đưa con trai ta ra khỏi cung, nuôi nơi thôn dã, làm một kẻ buôn gánh bán bưng… thế là đủ.”

 

Nàng thật ngốc.

 

Thư đã có thể từ hoàng cung gửi tới tay ta, thì tất nhiên cũng có thể gửi ra quan ngoại cho nghĩa mẫu.

 

Hy vọng của nàng… rốt cuộc vẫn tan vỡ.

 

Để ổn định thế lực của nhà họ Vệ ở kinh thành, ta tuân theo mệnh lệnh của nghĩa mẫu, trở thành Tân Thái t.ử phi.

 

Cũng từ đó mà cuối cùng hiểu ra nguyên nhân Vệ Khê tự tận—

 

Nghĩa mẫu vì muốn nhanh ch.óng khống chế ngôi vị trữ quân, đã muốn sau khi Vệ Khê sinh con, sẽ lặng lẽ giải quyết Thái t.ử.

 

Đáng tiếc, nghĩa mẫu đi sai một nước cờ.

 

Bà đưa vào Đông cung một người đối với Thái t.ử không có tình cảm, lại để lại ta—kẻ trông như rất yêu Thái t.ử.

 

Rốt cuộc, lại thua ở đó.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mà ba năm ở Đông cung, ta cũng không tìm được cơ hội kết liễu Thái t.ử. Nghĩa mẫu không còn cách nào khác, bèn gọi ta ra quan ngoại.

 



 

Bà sắp c.h.ế.t rồi.

 



 

Chu Nghi cõng ta về hậu viện.

 

Hắn đun nước nóng, bảo ta tắm rửa, băng bó lại vết thương, rồi lại vào bếp loay hoay một hồi, sau đó bưng bát cháo ra, tiện tay kéo một chiếc hồ sàng tới, ngồi xuống trước giường mà đút cho ta:

 

“Há miệng nào—”

 

Ta lắc đầu, xoay người quay vào trong.

 

Chu Nghi thở dài:

 

“Cái tật không thích ăn cơm này của cô, chẳng lẽ cũng học từ nương cô sao?”

 

Hắn lải nhải:

 

“Ăn ít mà việc nhiều, cô có biết hại chỗ nào không?”

 

Ta mất kiên nhẫn, bịt tai lại:

 

“Chẳng phải là tướng đoản thọ đó sao? Dù gì ta cũng chẳng sống lâu được, còn sợ cái ấy làm gì?”

 

Chu Nghi nói:

 

“Không phải!”

 

Hắn đưa tay kéo ta lại:

 

“Ăn ít thì sẽ đói, đói thì không còn sức làm việc. Tiểu cô nãi nãi của ta ơi, cả đống việc quan ngoại này, nếu cô hết đói rồi, chẳng lẽ đều giao hết cho ta?”

 

“Ta thì không ý kiến gì. Dù sạp hàng có lớn, nhẫn tâm bán đi cũng kiếm được khối bạc. Chỉ sợ nương cô từ dưới mồ bò dậy, mắng cô đem cơ nghiệp nữ nhân họ Vệ ném sạch cho một nam nhân thôi.”

 

Ta chợt ngoảnh đầu lại, trừng hắn.

 

Chu Nghi cười đến đuôi mắt cong cong, bưng bát lên:

 

“Cẩn thận—”

 

Ta giật lấy bát, ngửa đầu, mấy ngụm lớn nuốt sạch vào bụng.

 

*Bộp.*

 

Chu Nghi nhìn cái bát rỗng không bị trả lại, nói nốt câu còn dang dở:

 

“...Nóng.”

 

Ngừng một lát, hắn thán phục:

 

“Miệng tốt thật.”

 

Rồi hắn im lặng trong chốc lát, cười khổ:

 

“Vốn dĩ ta rất muốn để cô ăn no rồi ngủ một giấc. Nhưng như cô cũng thấy đấy, gần đây phiền phức thực sự không ít. Nói ngắn gọn, đêm nay ta phải vào quan, tới chỗ điện hạ một chuyến. Chuyện ở đây còn phải làm phiền cô trông coi nhiều hơn.”

 

Ta gom lại mái tóc dài còn nửa ướt, tựa vào lan giường, mí mắt cụp xuống đầy mỏi mệt, thờ ơ gật đầu.

 

Chu Nghi bưng cái bát không đứng dậy, bước tới dưới rèm cửa, bóng người khựng lại.

 

“Thập Nương, đợi trận này đ.á.n.h thắng rồi, trong quan quan ngoại đều không cần đến chúng ta nữa… thì chúng ta rời khỏi giang hồ đi.”

 

Bàn tay đang vuốt tóc của ta bỗng khựng lại.

 

Mưa dữ dội đập lộp bộp lên song cửa.

 

“Ta… ta đã lén mua một mảnh đất ở Nam Nhai, dựng mấy gian nhà. Tuy không phải kim ốc, nhưng giấu riêng một mình cô… thì cũng đủ rồi.”

 

Góc nghiêng khuôn mặt nam t.ử trong bóng rèm mờ tối, dường như ngượng ngùng mà mỉm cười, lại giống như vị thám hoa lang non trẻ đầy khí phách của năm Thừa Bình thứ năm.

 

Ta hơi ngẩn người.