Kiếp trước xem ra là ta đã hồ đồ rồi. Tự mình thành toàn cho chấp niệm của bản thân, rốt cuộc lại giam cầm cả ba người.
Ta cứ ngỡ đó là duyên trời định, nào có biết chính tay mình đã chia rẽ hai người bọn họ.
"Đa tạ A tỷ thành toàn."
Muội ấy kích động đến mức toàn thân run rẩy.
Ta không nói lời nào, giơ tay rút cây trâm cài trên tóc xuống. Đó là món quà làm lễ cài trâm Dung Viên tặng ta. Trên đầu trâm có khắc một đóa hoa lê, điêu khắc sống động như thật.
Nhưng ta vốn chẳng thích hoa lê.
Khi hắn đưa cho ta, sắc mặt có chút khựng lại, giống như có phần bất ngờ.
Nghĩ lại chắc do kẻ hầu hạ sơ sẩy, cầm nhầm hộp quà rồi. Cây trâm đó đáng lý ra phải tặng cho Thanh Lê mới đúng.
Chữ "Lê" trong tên của muội ấy, cây trâm ngọc hoa lê cài bên tóc muội ấy, từng việc từng việc một, thảy đều chẳng liên quan gì đến ta.
Hắn chẳng qua là đành chịu bất lực nên mới đưa nó cho ta mà thôi.
Ta chìa cây trâm qua.
"Thanh Lê, ta không thích Thái t.ử. Cây trâm này cũng tặng cho muội vậy."
Muội ấy đón lấy bằng cả hai tay, trong nước mắt nở nụ cười.
….
Ngày xuất cung, trời quang đãng nhưng nhạt nhòa, cái se lạnh của tiết trời cuối thu tràn về.
Thanh Lê đã đến từ sớm, vành mắt đỏ hoe, níu lấy tay ta không nỡ buông.
Dung Viên cũng đến.
Hắn đứng trong gió sớm, giữa đôi lông mày thoảng qua một tia nhẹ nhõm, thậm chí còn gợn lên niềm vui sướng ẩn hiện.
Dung Viên bước đến bên cạnh Thanh Lê, tự tay khoác chiếc áo choàng lớn mang theo lên người muội ấy.
Hắn lại từ đâu lấy ra một chiếc lò sưởi tay, nhét vào lòng bàn tay muội ấy, trầm giọng nói khẽ điều gì đó.
Thanh Lê cúi đầu, vành tai ửng hồng, khẽ gật gật.
Niềm vui sướng rõ mồn một, chẳng thèm che giấu kia đ.â.m vào mắt khiến tâm trí ta có chút thẫn thờ trong thoáng chốc.
Kiếp trước, hắn cũng từng đối đãi ân cần với ta như thế.
Chỉ là sau này, chẳng biết bắt đầu từ ngày nào, hắn làm việc gì cũng đều chuẩn bị thành hai phần.
Một phần cho ta, một phần cho Thanh Lê.
Ta cứ ngỡ hắn yêu ai yêu cả đường đi lối về.
Hắn thương ta, nên mới thuận tay săn sóc luôn cả muội muội của ta. Thậm chí vì điều đó mà ta còn thầm mừng rỡ, cảm thấy hắn rộng lượng, cảm thấy hắn chu đáo.
Nhưng năm xưa rõ ràng hắn chẳng hề ưa thích Thanh Lê.
Hắn bảo tính tình muội ấy nhút nhát, hở một tí là rơi nước mắt, nhìn vào chỉ thấy phiền lòng.
Bảo muội ấy nhát gan, cái gì cũng sợ, đến con cá vàng cũng làm cho giật mình, ở cùng muội ấy thật sự vô vị.
Lại còn bảo ta lúc nào cũng giúp đỡ muội ấy, chiều chuộng khiến muội ấy ngày càng mất đi phép tắc.
Thế nhưng áo choàng lớn vẫn cứ chuẩn bị hai chiếc, lò sưởi tay vẫn cứ mang theo hai cái, ngay đến chiếc đèn hoa đăng đêm Trung thu cũng là một cặp.
......
Thanh Lê quyến luyến không rời.
"A tỷ, dọc đường tỷ đi đứng cẩn thận nhé. Thay muội vấn an mẫu thân và phụ thân, còn có đại ca, đại tẩu, rồi cả..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Muội ấy lải nhải đọc một tràng dài, cuối cùng đưa qua một bọc hành lý căng phồng.
"Muội có chuẩn bị phần quà cho mỗi người trong nhà, A tỷ mang về giúp muội."
Ta nhận lấy bọc hành lý, gật đầu.
Dung Viên đứng cách đó vài bước, thản nhiên nói.
"Xuất cung thăm người thân cũng không cần vội vàng như thế. Những năm trước chẳng phải ngươi chỉ về ở vài ngày rồi lại vào cung sao?"
"Lần này định ở lại bao lâu? Có kịp dự tiệc cung đình đêm Trung thu không? Mẫu hậu bảo năm nay có mời gánh hát từ phương nam tới, nàng vốn thích nghe hát nhất còn gì."
Nhật Nguyệt
Khóe môi ta hơi nhếch lên, lịch sự đáp lời.
"Lần này ta về rồi sẽ không trở lại nữa."
Không khí dường như ngưng đọng trong chớp mắt. Sắc mặt trên gương mặt Dung Viên rốt cuộc cũng cứng đờ ra.
Ta không nhìn hắn thêm nữa, quay người bước lên xe ngựa.
Khoảnh khắc tấm rèm rủ xuống, ta nghe thấy tiếng trò chuyện vọng lại từ phía sau.
"A tỷ của muội… lần này không phải về ở vài ngày sao?"
Giọng nói của Thanh Lê nũng nịu mềm mại.
"A tỷ bảo nhớ mẫu thân và mọi người rồi, đã xin phép từ giã Hoàng hậu. Thái t.ử… không biết sao?"
Im lặng.
Một lát sau, giọng của Dung Viên mới lại vang lên.
"Không biết."
Rồi hắn lại khựng lại một chút.
"Nhưng mà… nàng ấy cứ ở mãi trong cung dù sao cũng không thỏa đáng. Trở về cũng tốt."
Xe ngựa chậm rãi lăn bánh.
….
Trong nhà vẫn giống như ngày thường, từng ngọn cây tấc đất đều quen thuộc đến nằm lòng, vậy mà cứ dâng lên vài phần thẫn thờ trước cảnh còn người mất.
Đại tẩu đón ra tận cửa, vừa nhìn thấy ta là vành mắt đã đỏ hoe, nắm lấy tay ta ngắm nghía từ trên xuống dưới, miệng không ngớt lời bảo gầy đi rồi, gầy đi rồi.
Bên cạnh tỷ ấy có một đứa nhóc đầu hổ đầu đuôi tinh nghịch đang đi theo, chính là Tuân nhi.
Đứa nhỏ mới lên ba tuổi, đang tuổi nghịch ngợm, thân hình tròn ủng như một chú nghé con.
Nhìn thấy ta cũng chẳng hề sợ người lạ, dang hai cánh tay tròn trịa như ngó sen nhào tới đòi bế.
Ta cúi người ôm bế nó vào lòng, mùi sữa thơm lập tức sực nức sống mũi.
Nương thân đứng một bên chứng kiến, cười đến mức không khép được miệng.
"Chờ con thành thân rồi cũng có thể sinh một đứa nhóc mập mạp thế này, bằng không sinh một đứa con gái giống như con vậy, ta sẽ tự tay chăm bế giúp con."
Ta mỉm cười, không nói gì.
Kiếp trước, ta cũng từng sinh được một đứa con trai, trắng trẻo mập mạp, đôi lông mày ánh mắt giống hệt như Dung Viên.
Đáng tiếc đứa trẻ chưa đầy tháng đã phải c.h.ế.t yểu, những ngày đó ta đã khóc cạn cả nước mắt.
Mãi sau này mới tra ra được, là do một vị phi tần mới tiến cung hạ độc.
Dung Viên đùng đùng nổi giận, đày ả vào lãnh cung, đến cả nhà ngoại của ả cũng bị vạ lây.
Nhưng chuyện đó thì có ích gì chứ?
Đứa trẻ chẳng thể sống lại được nữa.