Ngày hôm ấy, Tống Uẩn Khiên đưa ta về phủ.
Xe ngựa vừa dừng hẳn, hắn xuống xe trước, quay người đưa tay ra đỡ hờ ta một cái.
Ta cúi mắt bước xuống xe, đang định nói lời từ biệt với hắn, thì khóe mắt lại thoáng thấy trước cửa phủ đang đỗ một chiếc xe ngựa khác.
Mành xe vén lên, Dung Viên nhảy xuống trước, rồi quay người lại đỡ lấy người ở bên trong.
Thanh Lê ló nửa thân mình ra ngoài, được hắn đỡ lấy cánh tay, nhẹ nhàng đáp xuống đất.
Lông mày ánh mắt của muội ấy vẫn là dáng vẻ nhu nhược như thế, vừa ngẩng đầu nhìn thấy ta, đôi mắt tức khắc sáng lên.
"A tỷ!"
Thanh Lê chạy đến trước mặt ta, nắm lấy tay ta.
"A tỷ, sau khi tỷ đi rồi, muội đến một người để trò chuyện cũng không có."
"Thái t.ử điện hạ sự vụ bận rộn, ngày ngày không ngơi tay, muội dù có muốn tìm người để trút bầu tâm sự cũng chẳng biết phải tìm ai. Trong lòng muội thật sự sầu muộn, điện hạ liền bảo sẽ bồi muội về đây ở lại vài ngày, sẵn tiện khuây khỏa cõi lòng."
Muội ấy vừa nói vừa quay đầu nhìn Dung Viên một cái, dáng vẻ e ấp đầy nét duyên dáng.
Dung Viên chậm rãi bước lại gần, ánh mắt lướt qua người ta, liền dừng lại trên người Tống Uẩn Khiên đang đứng sau ta nửa bước chân.
Hắn khẽ nheo mắt lại, trong giọng điệu có chút bất ngờ.
"Uẩn Khiên? Ngươi về từ bao giờ thế?"
Tống Uẩn Khiên chắp tay hành lễ, thái độ không kiêu ngạo không siểm nịnh: "Bẩm điện hạ, thần đã trở về từ một tháng trước. Vị t.h.u.ố.c mà tổ phụ cần đã tìm thấy, thần không dám chậm trễ, liền ngày đêm chạy thúc ngựa trở về Nhữ Châu."
Dung Viên gật gật đầu, lại nhìn hắn một cái, rồi lại nhìn sang ta, hờ hững hỏi.
"Sao ngươi lại ở chỗ này?"
"Ồ, ta lại quên mất, Thái phó và Giang tri phủ là chỗ quen biết cũ, thành Nhữ Châu này lớn chừng này, hai nhà đi lại với nhau cũng là chuyện thường tình."
Thanh Lê dường như nhận ra điều gì đó, bước đến đứng bên cạnh Dung Viên, khẽ khàng nói.
"Điện hạ, chúng ta mau vào trong thôi. Trước cửa gió lớn, cẩn thận kẻo bị nhiễm lạnh."
Dung Viên nhìn muội ấy một cái, ánh mắt dịu dàng đi vài phần, gật đầu ưng thuận.
Hắn quay đầu lại, nói với Tống Uẩn Khiên: "Hẹn ngày khác gặp lại."
Tống Uẩn Khiên khẽ cúi đầu: "Được."
Ta khẽ nghiêng mình chào Tống Uẩn Khiên, không nói thêm lời nào, quay người bước vào cửa phủ.
….
Dung Viên được sắp xếp ở lại tại viện dành cho khách.
Nói là viện khách, thực chất là một dãy viện độc lập được ngăn ra ở phía đông, cách khu phòng khuê các của ta một khoảng tương đối, đi đứng kiểu gì cũng chẳng thể chạm mặt nhau.
Nhưng mà... Giang phủ vốn nhỏ, vạn nhất chạm mặt thì sao?
Ta hạ quyết tâm sẽ không bước ra khỏi cửa. Nha hoàn hỏi ta muốn ăn thứ gì, muốn đi đâu dạo chơi, ta đều lắc đầu từ chối.
Nào có ngờ hắn lại tự ý tìm đến.
Buổi trưa ngày hôm đó, ta đang tựa bên cửa sổ lật xem một cuốn sách truyện do Tống Uẩn Khiên gửi tới, bỗng nhiên nghe thấy trong sân truyền đến tiếng bước chân.
Còn chưa kịp đứng dậy, mành cửa đã bị một bàn tay vén lên.
Dung Viên đứng ở cửa, có phần bất ngờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ánh mắt hắn rơi trên cây trâm t.ử vi trên đầu ta, khựng lại một chặp.
"A Yểu, sau khi nàng trở về, khí sắc tốt lên không ít."
Ta không đón lời của hắn, đứng dậy, lui lại nửa bước.
"Thái t.ử điện hạ là muốn tìm Thanh Lê sao?"
"Viện của muội ấy không ở chỗ này, ở Lê viện phía đông cơ. Để ta bảo nha hoàn dẫn người qua đó."
Hắn gật đầu, lúc quay người đi, bước chân khựng lại.
Mành cửa rủ xuống sau lưng hắn, nửa che nửa khuất.
"A Yểu, sao nàng không gọi ta là Dung ca ca nữa?"
"Lớn rồi, phải giữ đúng quy củ."
"Bằng không lại bị mẫu thân cằn nhằn mất. Bà luôn bảo ta những năm qua sống ở trong cung, quy củ học chưa được tốt, nay đã về nhà rồi thì phải nhặt nhạnh lại từng chút một."
Dung Viên cảm thấy vô cùng lạ lẫm trước sự xa cách của ta, đang định hỏi thêm vài câu.
Ngoài cổng viện, Thanh Lê bước vào, vừa vặn nhìn thấy Dung Viên đang đứng trong sân của ta, đáy mắt muội ấy lướt qua một tia căng thẳng.
"Điện hạ? Sao người lại ở chỗ này?"
Dung Viên vươn tay ra, thân mật quệt nhẹ lên mũi muội ấy một cái.
"Đi nhầm đường thôi. Cách bày trí của cái viện này có chút giống với viện khách, ta nhất thời không để ý."
Thanh Lê thở phào một hơi, cong mắt mỉm cười, cẩn thận từng li từng tí nắm lấy góc tay áo của hắn.
"Điện hạ chưa từng đến Nhữ Châu, để muội dẫn điện hạ đi dạo quanh nhé. Trong thành này có một tiệm làm bánh quế hoa ngon cực kỳ, ăn đứt cả ở kinh thành."
Nhật Nguyệt
Dung Viên gật gật đầu, tùy ý để muội ấy dắt tay đi ra ngoài.
….
Mẫu thân sau khi biết được tin tức Thanh Lê sắp gả cho Thái t.ử liền thẫn thờ mất nửa ngày trời.
"Cha con đã nói rồi, không mong các con gả được vào nơi hiển hách ra sao, gả vào nơi hiển quý quá ngược lại còn dễ bị người ta ức h.i.ế.p. Nhà chúng ta ở Nhữ Châu, cách trở nghìn trùng sông núi, dù có muốn giúp đỡ cũng chẳng thể nhúng tay vào."
"Nhưng mối này cũng hiển hách quá rồi... Đó là nhà quyền quý tột cùng mà. Sau này có chịu khổ thì cũng chỉ có thể tự nuốt ngược vào trong bụng, đến một người để trút bầu tâm sự cũng không có."
"Ta còn nghe nói, Thái t.ử muốn cưới Thanh Lê làm phi. Nhưng vị trí Thái t.ử phi làm sao một đứa con dòng thứ có thể ngồi lên được? Hoàng hậu không đồng ý, bảo rằng nếu có nạp thì cũng chỉ có thể nạp làm trắc phi. Hai người bọn họ ai cũng không chịu nhường ai, cứ như thế mà dây dưa đóng băng. Đứa nhỏ Thanh Lê kia cũng im thin thít, chẳng biết trong lòng đang nghĩ cái gì nữa."
Ta ngồi ở một bên, không hé răng nửa lời.
Mấy chuyện đó, chẳng liên quan gì đến ta.
Đại tẩu có lẽ nhìn ra tâm tư ta không được tốt, ngày hôm sau liền kéo ta ra ngoài khuây khỏa, bảo rằng phủ của Lưu viên ngoại ở phía đông thành Nhữ Châu có tổ chức tiệc thưởng hoa, mời không ít người tới, sẵn tiện ghé qua góp vui.
Ta không nỡ từ chối lòng tốt của tỷ ấy, liền thay một bộ y phục rồi theo tỷ ấy ra ngoài.
Tại buổi tiệc người qua kẻ lại, chén thù chén tạc nhộn nhịp.
Ta tìm một góc thanh tịnh để ngồi, ngắm nhìn đàn cá vàng tranh nhau đớp mồi dưới hồ.
Đại tẩu bị người ta kéo đi nói chuyện riêng tư, trước khi đi còn dặn dò ta đừng có chạy lung tung.
Ta đang nhìn đến xuất thần, bỗng nhiên nghe thấy một giọng nói quen thuộc truyền đến từ nơi cách đó không xa.
"Chẳng biết vị cô nương nào lại lọt vào mắt xanh của ngươi vậy."
Chính là Dung Viên.