Thân thể ta cứng đờ lại, theo bản năng nghiêng người sang một bên, mượn cây cột hành lang để che giấu thân hình của mình.
Cách một rặng trúc dày, ta nhìn thấy Dung Viên và Tống Uẩn Khiên đang đứng sóng vai dưới hiên hành lang.
Trong tay Dung Viên đang cầm một chiếc quạt xếp, tư thái nhàn nhã, nhưng ánh mắt lại rơi trên món đồ vật trong tay Tống Uẩn Khiên.
Đó là một chiếc ngọc liên hoàn, toàn thân trắng xanh, chất ngọc ấm áp mượt mà.
Hắn khẽ cúi người, ngắm nghía một hồi lâu, cười như không cười nói: "Chiếc ngọc liên hoàn này chắc là món đồ do chính tay Cố đại sư làm ra nhỉ? Ta từng nhìn thấy vài món tác phẩm của ông ấy ở trong cung, thảy đều giống y đúc như chiếc này. Vị Cố đại sư kia đâu có dễ dàng chịu ra tay, Uẩn Khiên, thể diện của ngươi lớn thật đấy."
Vành tai Tống Uẩn Khiên dần dà đỏ ửng lên, đầu ngón tay khẽ miết lên phần rìa của chiếc ngọc liên hoàn.
"Tặng cho người mình thích, tự nhiên phải là thứ tốt nhất."
Ánh mắt của Dung Viên lại dừng trên chiếc vòng ngọc kia thêm một chặp: "Ta có quen biết một cô nương, cũng rất thích nghịch ngọc liên hoàn. Nhưng tính tình nàng ấy nóng nảy, mỗi lần gỡ không ra liền mếu máo chạy đến năn nỉ ta, nũng nịu ăn vạ, mánh khóe nào cũng đều đem ra dùng hết."
Đầu ngón tay hắn khẽ chạm nhẹ vào một chỗ trên chiếc vòng ngọc.
Nhật Nguyệt
"Thứ khắc trên này là... Cầm Cầm?"
Cầm Cầm.
Chính là tên gọi thuở nhỏ của ta.
"Chữ Cầm Cầm này... há chẳng phải là Khương nhị cô nương sao?"
Ngón tay ta bỗng chốc run rẩy dữ dội, sống lưng dần trở nên cứng ngắc.
….
Vừa vặn có một tỳ nữ vội vội vàng vàng chạy tới, thở hổn hển nói: "Thái t.ử điện hạ, Khương tam tiểu thư không cẩn thận bị trật khớp chân, đang tìm người ạ."
Nụ cười trên gương mặt Dung Viên tức khắc thu liễm sạch sành sanh, lông mày khẽ nhíu lại, quay người liền đi ngay.
Lúc ta đi theo qua đó, hắn đã tới nơi rồi.
Thanh Lê nửa người tựa vào lòng hắn, vành mắt đỏ hoe, một bên chân co lên không dám chạm đất.
Một tay Dung Viên ôm lấy vai muội ấy, một tay chỉ thẳng vào một vị quý nữ trước mặt.
"Ngươi đẩy muội ấy?"
Vị quý nữ kia bị quát tháo đến mức gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ, đôi môi run rẩy, liên tục xua tay phủ nhận.
"Ta không có đẩy nàng ta! Ta chẳng qua chỉ nói một câu... nói một câu rằng vết sẹo trên muôi bàn tay của nàng ta trông có chút đáng sợ, giống như bị cành cây quệt phải. Nàng ta liền nổi giận, tự mình muốn bỏ đi nên mới không cẩn thận trật chân. Là lỗi của ta, không nên nói lời đó, ta nguyện ý bồi tội."
Dung Viên ngẩn người ra: "Cành cây?"
Vị quý nữ kia vội vàng gật đầu lia lịa: "Đúng vậy, cái hình dáng mảnh khảnh như thế, chẳng phải chính là cành cây sao? Thuở nhỏ ta cũng từng nghịch lửa, tự nhiên nhìn là biết ngay."
Thanh Lê rúc sâu vào lòng Dung Viên, mang theo giọng điệu khóc lóc.
"Nàng ta còn bảo muội có vết sẹo này rồi thì e là chẳng thể gả đi đâu được nữa. Muội mới tức giận đến mức như thế..."
Cõi lòng ta khẽ chùng xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Dung Viên sững sờ ở đó, chậm rãi ngước mắt lên, từ trong đám đông tìm kiếm bóng hình của ta.
Ta bất động thanh sắc dời tầm mắt đi chỗ khác.
Hắn nhìn ta một chặp, lại nghe thấy tiếng Thanh Lê kêu đau, ngay sau đó liền thu hồi ánh mắt, bế thốc muội ấy lên rồi rảo bước đi thẳng về phía phòng khách.
Đại phu tới rất nhanh, bảo cũng may là chưa tổn hại đến gân cốt, tĩnh dưỡng vài ngày là ổn.
Ta đợi cho đến khi mọi người giải tán hết mới bước đến trước cửa phòng khách, đang định đẩy cửa bước vào, bên trong liền truyền đến giọng nói của Dung Viên.
"Thanh Lê, ta hình như chưa từng hỏi nàng, vết thương trên muôi bàn tay của nàng rốt cuộc là từ đâu mà có?"
Bước chân ta khựng lại.
Thanh Lê đáp: "Năm ấy vào đêm trừ tịch, trong cung xảy ra hỏa hoạn, lúc muội tránh lửa không cẩn thận bị một cành cây gãy đang cháy đè trúng. Đau lắm cơ, muội đã khóc suốt một hồi lâu."
"Chỉ là cành cây thôi sao?"
Giọng nói của Dung Viên không nghe ra chút cảm xúc nào.
"Đúng vậy ạ. Muội rất sợ lửa, khi đó sợ đến mức bủn rủn cả chân tay, nào có dám lao vào trong biển lửa."
"Trái lại là A tỷ... ngày hôm đó chẳng biết đã đi đâu, lúc trở về tóc tai bị lửa táp mất một đoạn nhỏ, tỷ ấy bảo suýt chút nữa là hủy dung rồi, trông đáng sợ lắm."
Trong căn phòng rơi vào khoảng im lặng bặt tiếng.
Ta thở dài một tiếng ở tận đáy lòng.
Kiếp trước trước lúc lâm chung, câu nói chẳng thể thốt ra được kia, lúc này đây lại mượn chính miệng của Thanh Lê mà nói ra ngoài.
Vận mệnh quả thực trêu ngươi người ta.
Ta quay người lại, nhấc bước rời đi.
….
Nơi cuối hành lang, Tống Uẩn Khiên vẫn đang đợi ở đó.
Hắn thấy ta đi tới, khẽ thở phào một hơi nhẹ nhõm.
"Tam tiểu thư không sao chứ?"
"Không sao."
Hắn không hỏi han gì thêm, chỉ đưa chiếc hộp gấm trong tay qua.
"Chỉ là một thứ món đồ chơi nhỏ, A Yểu mang về chơi giải khuây."
Mở hộp gấm ra, bên trong chính là chiếc ngọc liên hoàn.
"Ngươi thật có lòng, đa tạ."
Gương mặt Tống Uẩn Khiên bỗng chốc đỏ bừng lên, yết hầu khẽ lăn lộn lên xuống, nửa ngày trời mới rặn ra được một câu.
"Không... không cần khách sáo."