Đôi Ngả Chia Ly

Chương 1



**1**

Lúc bác sĩ đưa tờ giấy chẩn đoán bệnh vào tay tôi, Chu Chú vừa vặn gọi điện thoại tới.

Tôi ra hiệu cho bác sĩ tạm thời đừng lên tiếng, sau đó bắt máy. Nhưng người nói chuyện lại không phải là Chu Chú, mà là một giọng nữ lạ lẫm, nghe rất già dặn và chuyên nghiệp.

"Cô Đường Dung, Chu Chú hiện tại đang ở giai đoạn thăng tiến quan trọng của sự nghiệp, năng lực của cô có hạn, không thể tiếp tục đảm nhận công việc người đại diện được nữa."

"Công ty Châm Tinh sẽ chi trả cho cô một khoản bồi thường hợp lý, cũng mong cô sau này đừng có bất kỳ sự tiếp xúc nào với anh ấy nữa."

Cô ta nói rất nhiều, nhưng trước sau không thấy tôi đáp lại, ngữ khí rốt cuộc cũng có chút mất bình tĩnh: "Cô còn yêu cầu gì nữa không?"

"Tôi muốn gặp Chu Chú một lần."

Đầu dây bên kia bỗng nhiên im lặng. Một lát sau, tôi nghe được âm thanh vạn phần quen thuộc, nhưng lại lạnh lẽo và hờ hững.

"Đáp ứng cô ta."

Là Chu Chú.

**2**

Trước khi tôi rời khỏi bệnh viện, bác sĩ luôn miệng dặn dò.

"Cô Đường, tế bào u.n.g t.h.ư của cô đã có dấu hiệu di căn, phải nhanh ch.óng nhập viện để hóa trị."

Tôi nhẹ nhàng đáp vâng, gấp gọn tờ giấy chẩn đoán rồi cất vào túi xách.

Địa điểm hẹn gặp là một phòng suite trên tầng cao nhất của khách sạn. Sau khi bước vào, trong phòng lộn xộn một mớ, thoang thoảng một mùi vị ám muội khó nói.

Một trận buồn nôn mãnh liệt trào lên, tôi lao vào nhà vệ sinh nôn khan rất lâu, tưởng chừng như nôn ra cả mật xanh mật vàng.

Chu Chú đứng bên cửa sổ, lạnh lùng nhìn tôi: "Cô còn muốn bồi thường cái gì, cứ nhất quyết phải gặp mặt mới chịu nói à?"

La Thu ngồi trên sô pha, ló đầu ra:

"Chị Đường, lòng tham vô đáy, chị làm người đại diện thôi mà còn muốn bao nhiêu bồi thường mới thấy đủ đây?"

Cô ta là sư muội cùng công ty với Chu Chú, sở hữu một gương mặt vô cùng kiều diễm. Tôi nhìn cô ta, có một thoáng hoảng hốt.

Hai năm trước, khi Chu Chú mới ký hợp đồng với Châm Tinh chưa lâu, anh đã quen biết La Thu. Cô gái nhỏ rõ ràng có hảo cảm với anh, nhưng khi đó trong mắt, trong tim Chu Chú chỉ có mình tôi.

Tình cảm đã thay đổi từ khi nào nhỉ?

Hình như là vào mùa đông một năm trước. Có một buổi tối Chu Chú tham gia sự kiện, sắp đến lượt anh lên sân khấu nhưng mãi vẫn không thấy người ra khỏi hậu trường.

Tôi đi tìm anh, lại nhìn thấy anh và La Thu ở trong phòng trang điểm. La Thu quay lưng lại, cả người đều được anh ôm trọn vào lòng.

Chu Chú đang cúi đầu giúp cô ta cài chiếc vòng cổ: "Nước hoa em dùng là mùi gì vậy? Thơm thật đấy."

"Hoa s.ú.n.g ạ."

Cài xong vòng cổ, La Thu xoay người lại, cười nói: "Nếu sư huynh thích, hôm nào em tặng anh một lọ nha."

Trong lúc nói chuyện, đôi môi cô ta như có như không sượt qua gò má Chu Chú. Động tác của hai người lập tức khựng lại, bầu không khí trở nên mờ ám. La Thu ngước mắt lên, cả tai và mặt đều đỏ bừng.

"Đường Dung, giải quyết chuyện này cho nhanh đi, tối nay chúng ta còn có sự kiện."

Câu nói lạnh băng của Chu Chú kéo tôi từ quá khứ về lại hiện tại. Tôi cố gắng đè nén nỗi đau thắt đang trào dâng trong lòng, gượng cười:

"Cái giá mà anh đưa ra trước đây là dành cho người đại diện. Nhưng trong lòng anh rõ nhất, quan hệ của chúng ta không chỉ đơn giản như vậy."

Phản ứng của Chu Chú rất lớn, anh ta đột ngột đứng phắt dậy, ánh mắt lạnh lẽo chằm chằm nhìn tôi.

Một lát sau, anh rốt cuộc cũng hạ giọng, nói với La Thu: "Em ra ngoài trước đi, anh có chuyện muốn nói với cô ta."

La Thu vừa đi, anh lập tức bước đến trước mặt tôi, dùng sức siết c.h.ặ.t cổ tay tôi: "Đường Dung, cô muốn hủy hoại tôi sao?"

Đã từng có lúc, ánh mắt anh nhìn tôi luôn đong đầy tình yêu cháy bỏng, vậy mà hiện tại chỉ còn lại sự chán ghét đến tận xương tủy. Anh ta như thể hận không thể g.i.ế.c c.h.ế.t tôi.

Tôi khó nhọc nhếch khóe môi: "Anh chưa nói với bọn họ chuyện chúng ta đã lãnh chứng kết hôn, đúng không?"

"Đúng vậy, tôi chưa nói."

Bàn tay đang siết cổ tay tôi càng thêm dùng sức, như muốn bóp nát nó.

"Cũng may là có tờ giấy đăng ký kết hôn kia, nếu không thì bây giờ cô lấy đâu ra tư cách mà tống tiền tôi như thế, đúng không?"

**3**

Tôi nhớ lại hai năm trước, khi anh dắt tay tôi đến Cục Dân Chính đăng ký kết hôn, anh đã nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Từ giờ phút này trở đi, mỗi một đồng anh kiếm được đều là tài sản chung của vợ chồng chúng ta. Đường Dung, anh nói thật đấy, từ năm 18 tuổi anh đã luôn mong ngóng đến ngày này rồi."

Khi đó, Chu Chú hệt như một chú cún con bám người. Thậm chí mỗi lần đi diễn ở các lễ hội âm nhạc, anh đều phải dẫn tôi theo cùng. Nhưng hóa ra, sẽ có một ngày, cún con cũng sẽ quay đầu c.ắ.n ngược lại tôi một nhát.

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, bình thản nói: "Tôi muốn 6.000 vạn."

Khoảng thời gian anh nổi tiếng chưa lâu, tính đến bây giờ, số tiền kiếm được chắc cũng xấp xỉ chừng đó. Nếu đưa hết cho tôi, dòng tiền của anh sau này nhất định sẽ gặp khó khăn.

"Không thể nào." Anh buông tay, lạnh lùng nhìn tôi. "Nếu cô thực sự muốn kết thúc chuyện này, thì hãy đưa ra một cái giá hợp lý chút rồi chúng ta bàn tiếp. Đường Dung, cô đừng tự ảo tưởng giá trị của bản thân mình cao đến thế."

Chúng ta ở bên nhau ròng rã mười một năm, từ lúc cả hai chẳng có gì trong tay cho đến tận bây giờ. Vậy mà hiện tại, anh ta chỉ dùng một câu để định đoạt tất cả.

—— *Đường Dung, đừng tự ảo tưởng giá trị của bản thân mình cao đến thế.*

Chu Chú đóng sầm cửa bỏ đi. Tôi bước đến bên cửa, vừa vặn nhìn thấy La Thu nhào vào lòng anh, dịu dàng to nhỏ an ủi cảm xúc của anh.

Cô ta chỉ nói có hai câu, nét mặt Chu Chú lập tức dịu lại. Anh ôm c.h.ặ.t La Thu vào lòng.

Khoảnh khắc ngước mắt lên, rõ ràng anh đã nhìn thấy tôi đứng ở cửa, nhưng nụ hôn kia vẫn giáng xuống không chút do dự.

La Thu nũng nịu, mềm nhũn nói: "Nhẹ một chút nha sư huynh."

Tôi đứng chôn chân trong phòng, bầu không khí xung quanh chậm rãi bủa vây lấy tôi, tựa như thủy triều ập đến, mang theo cảm giác hít thở không thông, ngột ngạt đến c.h.ế.t lặng.

Thực ra, hiện tại tôi chỉ có một thân một mình, căn bản chẳng cần dùng đến số tiền đó. Chỉ là… tôi quá đau lòng, quá mức khó chấp nhận. Trừ việc lấy đi số tiền này, tôi thật sự không nghĩ ra cách nào khác để anh ta cũng sống không được yên ổn giống như tôi.

**4**

Tối hôm đó, toàn bộ sự kiện đều được phát sóng trực tiếp.

Chu Chú và La Thu sánh bước trên t.h.ả.m đỏ, mỉm cười đối diện với câu hỏi của phóng viên:

"Hai người hiện đang cùng một công ty, lại là sư huynh muội, liệu có phải chuyện tốt đang đến gần không?"

La Thu thẹn thùng chỉ cười mà không nói, còn Chu Chú thì điềm đạm trả lời: "Mọi chuyện cứ thuận theo tự nhiên."

"Nghe nói người đại diện cũ của anh Chu vì năng lực yếu kém, lại ăn chặn tiền bạc nên đã bị sa thải rồi sao?"

"Chuyện qua rồi thì cứ để nó qua đi, tôi cũng không muốn truy cứu nữa."

Tôi đứng bên cửa sổ, dùng đôi bàn tay đang run rẩy tắt màn hình phát sóng. Ánh trăng nhợt nhạt hắt qua khung cửa.

Đêm đó, tôi lại mơ về những ngày xưa cũ.

Tôi và Chu Chú vẫn luôn ở nơi này. Mỗi khi anh viết bài hát mới, anh sẽ dựa vào cửa sổ, đàn cho tôi nghe. Sau lưng anh, ngoài khung cửa là ánh đèn leo lét của vạn nhà, nhưng bài hát mà sau này được hàng vạn người truyền tai nhau hát vang ấy, lúc đó lại chỉ có một mình tôi là khán giả.

Chu Chú từng nói: *"Chị ơi, đợi khi nào em nổi đình nổi đám, mở được một buổi biểu diễn mười vạn khán giả đầu tiên, em sẽ cầu hôn chị trước toàn thế giới."*

Sau này, anh quả thực đã được vạn người chú ý. Và người đầu tiên anh muốn vứt bỏ, chính là tôi.



Lúc tỉnh dậy, cơn đau dạ dày dữ dội hành hạ khiến tôi gần như ngất đi.

Ánh nắng mặt trời ch.ói chang, lại chẳng thể xua tan đi sự lạnh lẽo. Căn phòng trống hoác.

Bao nhiêu năm qua, bên cạnh tôi vẫn luôn chỉ có Chu Chú. Người bạn duy nhất của tôi cũng đã ra nước ngoài học Thạc sĩ ngay sau khi tốt nghiệp đại học, sau đó thì định cư luôn bên đó. Cô ấy không thích Chu Chú cho lắm nên chúng tôi đã rất ít khi liên lạc.

Tôi ngã lăn khỏi giường, cuộn tròn trên sàn nhà, đau đến mức toát cả mồ hôi lạnh, mùi m.á.u tanh ngọt nảy lên từ cổ họng rất nhanh đã tràn ngập khoang miệng.

Điện thoại của Chu Chú gọi đến đúng vào lúc này.

"Cô đã suy nghĩ kỹ chưa?" Giọng nói của anh lộ rõ vẻ lạnh nhạt và mất kiên nhẫn, nhưng vẫn cố nén chịu đựng để khuyên nhủ tôi, "Cô đòi ít tiền thôi, tôi sẽ dứt khoát đưa cho cô, kết thúc sớm đi, sau này cô muốn làm gì thì làm. Cứ dây dưa thế này thì có ích lợi gì cho cô? Đường Dung, cô nói gì đi chứ."

Đau đớn một trận mới hoãn lại được, tôi từ từ ngồi dậy, dựa lưng vào thành giường, hơi thở dồn dập: "Được thôi, vậy thì một nửa."

Dường như không ngờ tôi lại dễ nói chuyện như vậy, anh sững lại một chút: "Thật sao?"

"Ừ, nhưng anh phải về nhà một chuyến, mang theo cây đàn ghi-ta cũ lúc trước, hát một bài cho tôi nghe."

Tôi cũng không biết mình còn đang hoài niệm điều gì, có lẽ người sắp c.h.ế.t rồi, lúc nào cũng muốn nhớ lại những phần khó buông bỏ nhất trong cuộc đời.

Lúc Chu Chú về đến, tôi vừa vặn đang ở dưới nhà. Anh bước ra từ trong xe, bên cạnh vẫn có La Thu đi cùng.

Tôi nhịn không được buông lời mỉa mai: "Tình cảm tốt đến thế cơ à, một khắc cũng không rời được?"

La Thu khoác tay anh, nụ cười bao dung đầy vẻ bất đắc dĩ: "Chắc là chị Đường lớn tuổi rồi, đương nhiên không hiểu được thú vui của giới trẻ chúng em. Thời kỳ cuồng nhiệt trong tình yêu vốn dĩ là như vậy mà."

Thư Sách

Tôi làm sao mà không hiểu cơ chứ. Tôi và Chu Chú đã từng có một khoảng thời gian cuồng nhiệt trong tình yêu rất dài, rất dài. Dài đến mức tôi từng nghĩ rằng, đó chính là mãi mãi.