Đôi Ngả Chia Ly

Chương 2:



 

**5**

 

Trước khi cùng tôi lên lầu, La Thu cố ý kéo Chu Chú lại, để lại một vết son môi rõ mồn một trên cổ áo sơ mi trắng của anh.

"Đi sớm về sớm nhé, em đợi anh ở dưới này."

Vẻ mặt La Thu đầy lưu luyến, giọng điệu mở miệng cũng vô cùng ngọt ngào: "Lát nữa chúng ta còn đi công viên Tân Hải ngắm hoàng hôn nữa cơ mà."

Cô ta đã dùng chính chất giọng này, hát chung với Chu Chú biết bao nhiêu bản tình ca.

Chu Chú gật gật đầu.

Lên lầu, Chu Chú bước vào cửa, ngồi xuống chiếc sô pha cũ kỹ kia, sau đó tháo cây đàn ghi-ta từ sau lưng xuống: "Cô muốn nghe bài gì?"

"《Cầu hôn》"

Động tác của anh lập tức khựng lại, đôi mày nhíu c.h.ặ.t, nhìn tôi đ.á.n.h giá như đang nhìn một con quái vật. Không biết trong khoảnh khắc ấy, điều vụt qua trong lòng anh là gì?

Liệu có phải là hình ảnh Chu Chú 18 tuổi và Đường Dung 20 tuổi ngồi sát rạt bên nhau nơi góc sân thể d.ụ.c, trong bóng tối anh gảy từng nhịp ghi-ta, không sai một nốt nào. Đàn xong, anh cất đàn ghi-ta đi, ôm lấy tôi tựa vào vai anh: *"Đây là bài hát anh ưng ý nhất mà anh từng viết, dành tặng cho Dung Dung mà anh yêu nhất."*

Nhưng hiện tại...

Một lúc lâu sau, anh bỗng nhiên cười lạnh: "Muốn đ.á.n.h bài tình cảm đúng không? Đường Dung, tôi nói cho cô biết, không có cửa đâu. Muốn nghe thì tôi đàn cho cô nghe."

Một bản tình ca vốn êm tai là thế, lại bị anh đàn cho vỡ vụn, chắp vá.

Tôi không khỏi thở dài: "Kỹ năng đ.á.n.h đàn của anh xuống cấp đến mức này rồi sao… Vậy mà vẫn nổi tiếng được, đúng là không có thiên lý."

Anh ta bị chọc trúng chỗ đau, suýt chút nữa nhảy dựng lên khỏi sô pha:

"Cô cũng xứng nói những lời này sao? Mấy năm đó tôi tín nhiệm cô như vậy, giao hết mọi công việc cho cô sắp xếp, kết quả thì sao? Mắt nhìn và năng lực làm việc của cô kém cỏi đến t.h.ả.m hại. Nếu không phải thoát khỏi cô, tôi bây giờ vẫn còn chìm nghỉm chưa ngóc đầu lên nổi đâu."

Một cỗ tanh ngọt trào lên cổ họng, lại bị tôi mạnh mẽ nuốt xuống. Tôi nhìn anh, gật gật đầu: "Đúng, là mắt nhìn của tôi không tốt."

"Bớt nói nhảm đi." Anh thu lại cây đàn ghi-ta, mất kiên nhẫn chìa tay ra, "Điện thoại của cô, lấy ra đây."

"Làm gì?"

"Tiền thì có thể đưa cho cô, nhưng những bức ảnh và lịch sử trò chuyện lúc trước, tôi phải xóa đi cho bằng sạch chứ?" Anh nhướng mày, "Nếu không giữ lại những thứ này, để cô lấy cớ tống tiền tôi lần thứ hai sao?"

Tôi kéo túi xách lại gần, lục tìm điện thoại bên trong, kết quả vô ý kéo theo tờ giấy chẩn đoán bệnh rơi xuống sàn. Nhịp tim cơ hồ ngừng đập một nhịp, nhưng rất nhanh tôi đã phát hiện ra phản ứng của bản thân thật sự nực cười.

Bởi vì Chu Chú đến liếc mắt nhìn cũng lười, chỉ nhận lấy điện thoại của tôi, xóa sạch sành sanh mọi thứ liên quan đến anh, kể cả dữ liệu sao lưu trên đám mây. Thực ra anh biết rõ, tôi căn bản sẽ không phơi bày những thứ này.

Vì tôi thực sự vô cùng chán ghét việc phải tranh cãi mãi mãi với người khác.

Hồi Chu Chú mới có chút danh tiếng, anh từng vướng vào một vụ lùm xùm đạo nhạc...

 

 

 

 

 

Trên tất cả các tài khoản mạng xã hội của anh ta, bình luận ác ý tràn ngập rợp trời. Chính bản thân anh ta không chịu đựng nổi, đều là tôi đứng ra xử lý hết.

Thức trắng đến nửa đêm, tôi nhấn mở một tin nhắn, một bức ảnh ma quỷ m.á.u me đầm đìa đập vào mắt, bên trên còn bị photoshop ghép gương mặt vỡ nát của Chu Chú.

Kể từ lúc đó, tôi không bao giờ đăng bất kỳ bình luận nào trên mạng nữa.



Chu Chú xóa xong mọi thứ, liền đứng dậy: "Đi thôi, nhân lúc Cục Dân Chính vẫn chưa đóng cửa, mau ch.óng đi lấy giấy ly hôn đi."

Trên đường đi, tôi ngồi ở ghế phụ, còn anh ta và La Thu ngồi ở hàng ghế sau. Chuyện này anh ta thế mà chẳng hề giấu giếm cô ta, chắc hẳn đã sớm dỗ dành La Thu êm xuôi cả rồi.

Hình ảnh phản chiếu qua kính chiếu hậu rành rành ngay trước mắt.

La Thu nghịch ngợm những ngón tay của anh, lơ đãng lên tiếng: "Cây ghi-ta kia tồi tàn quá rồi, em đổi cho anh một cây mới nhé, được không?"

"Được." Chu Chú đồng ý mà không hề do dự.

La Thu ngẩng đầu, liếc nhìn tôi một cái, đầy ẩn ý nói: "Có những thứ vừa già vừa cũ, vốn dĩ đã nên vứt bỏ từ lâu rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Liều lượng t.h.u.ố.c giảm đau quá nhẹ, cơn đau dạ dày ngày càng quặn thắt dữ dội. Trán tôi túa đầy mồ hôi lạnh, rốt cuộc không nhịn được nữa mà cất lời:

Thư Sách

"Chu Chú, bạn gái anh mà còn nói thêm một chữ nữa, tôi sẽ đòi thêm một ngàn vạn, nếu không cái hôn này khỏi ly."

La Thu rốt cuộc cũng chịu câm miệng.

**6**

Kịp trước khi Cục Dân Chính tan làm, tôi và Chu Chú đã thành công cầm được tờ giấy chứng nhận ly hôn.

Anh ta cùng La Thu đến công viên Tân Hải ngắm hoàng hôn, còn tôi bắt taxi đến bệnh viện, chúng tôi chính thức đường ai nấy đi.

Trên đường đi, đài radio của tài xế xe lại vừa vặn phát bài hát của Chu Chú. Đó là bài hát nằm trong album ra mắt đầu tiên của anh, "Hiến dâng cho người yêu".

Lúc đó, giọng hát của anh vẫn còn rất trong trẻo, từng câu từng chữ đều chan chứa thâm tình.

Nhưng người yêu kia, đã bị chính tay anh bóp c.h.ế.t vào mùa thu năm ngoái rồi.

Tôi vẫn còn nhớ rõ mùa thu năm ngoái, rốt cuộc Chu Chú cũng nhờ vào một album lọt vào đề cử của giải thưởng danh giá nhất mà bạo hồng chỉ sau một đêm.

Đi kèm với đó, là việc công ty nhanh ch.óng sắp xếp cho anh một người đại diện mới, cùng với việc quanh nhà chỗ nào cũng đầy rẫy phóng viên, khiến tôi phải trốn lỳ trong khách sạn suốt nửa tháng trời không dám bước chân ra cửa.

Nửa đêm hôm đó, anh trở về từ bữa tiệc ăn mừng, mang theo mùi rượu nồng nặc và một mùi hương nước hoa xa lạ.

Giống như mùi hoa s.ú.n.g.

Tôi ngồi trên sô pha, lặng lẽ nhìn anh: "Chu Chú, em muốn ra ngoài."

"Không được."

Anh đi tới, đứng sừng sững trước mặt tôi, dùng ánh mắt trên cao nhìn xuống: "Gần đây chuyện chúng ta hẹn hò hình như đã bị người ta bới móc ra rồi, đám phóng viên kia đang điên cuồng tìm chứng cứ, cô đừng có làm hại tôi."

Trái tim tôi nhói lên chua xót, ngẩng đầu nhìn anh: "Cho nên tôi là một thứ đồ vật không thể lộ diện thấy ánh sáng sao? Vì tương lai tiền đồ rạng rỡ của anh, tôi phải trốn chui trốn lủi ở cái chỗ này cả đời, đúng không?"

Trong mắt anh dâng lên vài phần lệ khí: "Cô đang làm loạn cái gì vậy?"

"Đường Dung, cô thay đổi rồi. Vì viết nhạc mà tôi thức trắng mấy ngày mấy đêm, tham gia show giải trí thì bị cắt ghép ác ý, vậy mà chẳng thấy cô quan tâm lấy một câu. Hiện tại tôi nhận được giải thưởng lớn, kết quả là cô đến một câu chúc mừng cũng không có, đúng không?"

Nói xong câu đó, đại khái là men say đã bốc lên đầu, anh mặc kệ tôi, đóng sầm cửa bỏ ra ngoài.

Kẻ thay lòng đổi dạ trước lại đi trách tôi thay đổi.

Tôi chớp chớp mắt, còn tưởng rằng mình đang cười, nhưng khóe mắt lại có giọt nước mắt lăn dài.

**7**

Ban đầu, tôi chưa làm thủ tục nhập viện ngay, chỉ đến viện trị liệu định kỳ.

Cầm số tiền kia, tôi mua lại căn nhà trọ mà mình đã thuê suốt bao năm qua. Bởi vì là nhà cũ, trang trí nội thất cũng đã xuống cấp tồi tàn, thêm vào đó là tình cảm thuê mướn nhiều năm, chủ nhà đưa ra cái giá rất hời, còn nhiều lần xác nhận lại với tôi:

"Cô Đường, cô thật sự muốn mua căn nhà này sao?"

Tôi gật đầu. Rất nhanh thôi, tôi sẽ c.h.ế.t. Nếu c.h.ế.t trong nhà của người khác, chẳng phải sẽ mang đến cho họ vô vàn rắc rối xui xẻo hay sao?

3.000 vạn tệ thực sự là một con số khổng lồ, mua căn nhà này chưa dùng đến một phần mười. Tôi giữ lại đủ tiền chữa bệnh, phần còn lại đều đem quyên góp hết.

Đến lần thứ ba ngất xỉu ở nhà vì nôn ra m.á.u, tôi không thể không đến bệnh viện làm thủ tục nhập viện.

"Gọi người nhà cô tới chăm sóc đi."

Nhưng tôi làm gì có người nhà.

Từ khi sinh ra tôi đã không có bố, là mẹ một tay nuôi nấng tôi khôn lớn. Nhưng bà lại mắc bệnh tim bẩm sinh, tôi chưa kịp trưởng thành thì bà đã qua đời.

Bác sĩ khuyên tôi nên thuê một hộ lý: "Với tình trạng cơ thể của cô, sau này ngay cả việc đi lại cũng sẽ khó khăn, có một số việc luôn cần có người hỗ trợ."

"Để sau hãy nói vậy."

Chiếc TV trong phòng bệnh đang phát đoạn quảng cáo tuyên truyền cho buổi biểu diễn cá nhân của Chu Chú. Anh ta sắp tổ chức concert ở sân vận động mới xây của thành phố này, đây là buổi biểu diễn trực tiếp đầu tiên trong nước có sức chứa lên đến mười vạn người.

Ống kính quay cận cảnh, trên gương mặt lạnh lùng của anh hiện lên vài phần dịu dàng:

"Bao nhiêu năm qua, tôi vẫn luôn chờ đợi ngày này. Hy vọng tất cả những người hâm mộ yêu mến tôi đều có thể đến dự."

Xui khiến thế nào, tôi lại nhớ đến 5 năm trước.