Khi đó có một ca sĩ nổi tiếng đi lưu diễn qua đây, Chu Chú đã mua hai tấm vé dẫn tôi đi xem. Khi bài hát *Cô ấy đến nghe buổi biểu diễn của tôi* cất lên, anh bỗng nhiên nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi.
"Sẽ có một ngày, chị cũng đến nghe buổi biểu diễn của riêng em." Anh nói vô cùng trịnh trọng, đôi mắt trong bóng tối sáng rực như những vì sao, "Chị ơi, chị hãy tin em."
Tôi vẫn luôn tin tưởng anh, nếu không thì làm sao có thể nghe lời anh, bỏ công việc hiện tại để làm người đại diện cho anh, đến mức một đồng lương cố định cũng chẳng có.
Từ thuở ban đầu, anh quả thực đối xử với tôi rất tốt. Tiền kiếm được từ việc phát hành bài hát, cát-xê đi diễn thương mại, tất cả đều được gửi thẳng vào thẻ của tôi.
Người trẻ tuổi trong lòng thường không giấu được tâm sự, anh thi thoảng lại đăng những dòng chữ vụn vặt kỳ lạ lên các nền tảng mạng xã hội. Số lượng người hâm mộ ít ỏi bên dưới đoán già đoán non cũng không sao hiểu được ý nghĩa.
Chỉ có tôi và anh biết, đó là những lời tỏ tình bí mật thuộc về riêng hai người. Chỉ tiếc là sau này, những thứ đó đều đã bị Chu Chú lần lượt xóa bỏ sạch sẽ.
Khi đó, Chu Chú sẽ không bao giờ gọi cả họ lẫn tên tôi. Lúc làm nũng, anh sẽ gọi tôi là "chị ơi" hoặc "Dung Dung", trong những khoảnh khắc đặc biệt, thi thoảng cũng sẽ gọi "học tỷ".
Chu Chú là đàn em hồi cấp ba của tôi. Anh nhỏ hơn tôi hai tuổi, dưới tôi hai khóa. Chạm mặt nhau đúng vào một ngày mùa hè, anh cùng mấy cậu bạn ôm quả bóng rổ chạy ngang qua, không cẩn thận tông ngã tập đề thi tôi đang ôm trước n.g.ự.c.
Sắp đến kỳ thi đại học, trường tổ chức một đêm văn nghệ cho học sinh cuối cấp. Chu Chú ôm đàn ghi-ta lên sân khấu, dáng người cao gầy nhưng đường nét khuôn mặt lại vô cùng sắc sảo.
Anh tuyên bố qua micro: "Em muốn hát bài *Lông mi của cô ấy* của Châu Kiệt Luân, dành tặng cho học tỷ Đường Dung lớp 12A6."
"Học tỷ, chị đợi em hai năm, lên đại học chúng ta sẽ gặp lại nhau."
**8**
Ngày hôm đó, khi tôi đang truyền t.h.u.ố.c giảm đau và t.h.u.ố.c chống nôn trong phòng bệnh, ngoài cửa bỗng nhiên xuất hiện hai cô bé trẻ tuổi. Là bệnh nhân khu phòng bệnh nhẹ ở tầng trên.
Hai cô bé chụm đầu vào nhau, nhỏ giọng lầm bầm to nhỏ: "Có phải cô ấy không nhỉ?"
"Nhìn bề ngoài thì rất giống, chỉ là hơi gầy, lại còn có vẻ già hơn một chút."
Tôi gọi các cô bé vào: "Có chuyện gì sao?"
Vì mấy ngày nay nôn mửa liên tục nên giọng nói của tôi khàn đặc như tiếng ống bễ rách.
Hai cô nhóc đùn đẩy nhau bước vào, đôi mắt trông mong nhìn tôi hỏi: "Chị ơi, chị có quen biết Chu Chú không ạ?"
Cả người tôi cứng đờ: "Sao có thể không biết chứ? Quảng cáo buổi biểu diễn của anh ta đã phát rầm rộ suốt cả tháng nay rồi mà."
"Vậy chị có phải đã từng hẹn hò với anh ấy không?" Một cô bé lôi điện thoại ra, lướt vài cái rồi đưa tới tận tay tôi.
Là một đoạn video. Rất ngắn, có lẽ là được quay bằng điện thoại, hình ảnh hơi mờ nhưng vẫn có thể nhìn rõ, đó là bối cảnh bên bãi biển của một lễ hội âm nhạc.
Trời đổ mưa lất phất, tôi và Chu Chú hai người kẻ đi trước người đi sau. Tôi đang đeo một cây ghi-ta của anh trên lưng. Đột nhiên một trận gió thổi qua, Chu Chú bỗng dừng bước, cởi áo khoác trên người ra, trùm kín mít lấy tôi.
Sau đó, anh vác nốt cây ghi-ta kia lên vai mình, ôm lấy tôi cùng bước đi.
Tôi nhìn một hồi, tầm mắt cũng dần trở nên mờ ảo. Tôi sắp quên mất rồi, chúng tôi đã từng có những khoảng thời gian tươi đẹp đến thế.
"Chị ơi, sao chị lại khóc?" Giọng nói trong trẻo của cô bé kéo tôi thoát khỏi dòng hồi ức.
"Cho nên người trong clip thực sự là chị và Chu Chú đúng không? Có phải anh ta vừa mới nổi tiếng đã bội tình bạc nghĩa với chị, rồi lén lút ở bên La Thu không?"
Tôi không biết nên trả lời thế nào. May mắn thay, đúng lúc này y tá đến kiểm tra phòng, liền đưa các cô bé đi ra ngoài.
Tôi lấy điện thoại của mình ra xem, mới phát hiện hot search trên Weibo đã ầm ĩ cả lên. Không biết ai đã tung đoạn video quay từ nhiều năm trước này lên, vạch trần chuyện tôi không chỉ đơn thuần là người đại diện của Chu Chú, mà chúng tôi từng yêu nhau. Nhưng sau khi Chu Chú thành danh, vì danh lợi mà anh ta đã nhẫn tâm vứt bỏ tôi.
Lướt xuống dưới một chút, hóa ra trong mấy ngày qua, khi tôi bị bệnh tật hành hạ đến mức chẳng thể lên mạng, anh ta và La Thu đã chính thức công khai chuyện tình cảm.
Vừa nhìn, một chủ đề mới lại leo thẳng lên vị trí số một hot search: **"Chu Chú lên tiếng đáp trả"**.
Anh ta đăng một bài viết dài mấy trăm chữ, đầu tiên là thừa nhận chuyện tình cảm giữa chúng tôi, sau đó bất ngờ bẻ lái, thanh minh rằng do bản thân mãi không thể nổi tiếng, không muốn làm lỡ dở thanh xuân của tôi thêm nữa, nên hai người đành phải chia tay.
Cho dù đã chia tay rất lâu, tình cảm tiêu tan chẳng còn lại gì, tôi vẫn thừa sức nhìn ra bài viết nhạt nhẽo này không phải là giọng văn của anh ta. Đại khái là bài đính chính do công ty quản lý soạn sẵn để xử lý truyền thông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chẳng bao lâu sau, anh gọi điện thoại cho tôi, hy vọng tôi có thể phối hợp làm sáng tỏ sự việc.
"Xin lỗi, tôi không rảnh."
Tôi vừa định cúp máy, Chu Chú đã hét lên ở đầu dây bên kia: "Đường Dung, cô đã cầm 3000 vạn của tôi rồi, chúng ta là hòa bình chia tay."
Đào đâu ra cái gọi là hòa bình chia tay. Tôi chẳng qua chỉ là bệnh đến mức kiệt sức, thời gian cũng chẳng còn lại bao nhiêu, không muốn trong những ngày tháng bị u.n.g t.h.ư hành hạ lại còn phải dây dưa với dăm ba cái ân oán tình thù vụn vặt này, đến c.h.ế.t cũng không được giải thoát.
"Anh sai rồi Chu Chú, chúng ta là ly hôn, chứ không phải chia tay."
Chu Chú chủ động dập máy trước.
Đêm hôm đó, tôi lại bắt đầu ho ra m.á.u không kìm lại được, thậm chí m.á.u mũi cũng tuôn trào. Bác sĩ kiểm tra và nói tế bào u.n.g t.h.ư đã di căn, cần phải tiến hành phẫu thuật gấp.
Thế nên suốt mấy ngày liền tôi không hề ngó ngàng tới điện thoại. Đến khi xem lại, dư luận trên mạng đã hoàn toàn đảo chiều và nghiêng về một phía.
Bởi vì Chu Chú vừa tung ra vài bức ảnh.
Đó là một phòng KTV tối tăm, tôi ngồi lọt thỏm giữa đám đàn ông trung niên, tay cầm chai rượu, trên môi treo một nụ cười vừa nhún nhường vừa đầy vẻ nịnh bợ.
Đính kèm mấy bức ảnh đó, anh ta chỉ để lại vỏn vẹn bốn chữ: *"Thanh giả tự thanh"*.
Vậy là dư luận lại được đà bùng nổ vô số những lời suy đoán ác ý chĩa về phía tôi. Họ nói tôi là kẻ hám lợi hư vinh, thấy Chu Chú vô vọng nổi tiếng nên mới tìm cách leo lên cành cao khác.
Điện thoại rơi thịch xuống chăn.
Tôi co gập người lại, trái tim và dạ dày vì cơn đau dữ dội mà cuộn thắt vào nhau, nghẹn ứ đến mức gần như không thở nổi.
Trước đó, tôi luôn cho rằng trải qua sự giày vò của u.n.g t.h.ư và hóa trị thì trên đời này đã chẳng còn điều gì thống khổ hơn nữa.
Nhưng có. Hóa ra đau đớn đến tột cùng lại thực sự tồn tại.
Tôi không tin Chu Chú không nhớ, hình ảnh tôi trong bức hình đó rõ ràng là của cái đêm tôi đi uống bán mạng, tiếp rượu đám nhà đầu tư để tranh thủ cơ hội biểu diễn trong một đêm nhạc hội lớn cho anh, uống đến mức xuất huyết dạ dày.
Gã đàn ông kia vỗ vai khen tôi đúng là nữ trung hào kiệt, rốt cuộc mới chịu gật đầu trao cho Chu Chú cơ hội trình diễn quý giá đó.
Thư Sách
Thậm chí bác sĩ từng nói qua, việc tôi bị u.n.g t.h.ư dạ dày có liên quan mật thiết đến khoảng thời gian làm việc vất vả và uống rượu quá độ ngày trước.
**9**
Tôi đăng ký một tài khoản Weibo mới, muốn đăng một thứ gì đó để làm sáng tỏ mọi chuyện. Nhưng ngón tay lơ lửng trên màn hình, tôi nhất thời c.h.ế.t lặng.
Phải nói gì đây? Còn có thể nói được gì nữa?
Đầu năm tôi vừa đổi điện thoại mới, khi đó hai đứa đã nảy sinh khoảng cách, dữ liệu liên quan đến Chu Chú bên trong vốn dĩ đã chẳng còn nhiều, huống hồ lần trước đã bị anh ta tự tay xóa sạch bách.
Cuối cùng, tôi chỉ có thể chụp lại tấm ảnh giấy ly hôn. Thế nhưng, dù thao tác thế nào thì bức ảnh cũng không thể gửi đi được.
Vết mổ phẫu thuật vẫn đang đau âm ỉ, t.h.u.ố.c giảm đau tí tách nhỏ từng giọt vào tĩnh mạch. Lúc này, tôi bỗng nhiên hiểu ra: ngày gặp mặt hôm đó, Chu Chú chắc chắn đã giở trò trên điện thoại của tôi.
Tối hôm đó, thẻ ngân hàng của tôi lại nhận được một khoản tiền chuyển tới từ tài khoản ẩn danh, kèm theo dòng ghi chú vỏn vẹn vài chữ:
*Đừng truy cứu, đừng giãy giụa, chẳng có lợi ích gì cho cô đâu.*
Hiển nhiên là của Chu Chú. Hiện tại anh ta đã rất rành rẽ những thủ đoạn của một ngôi sao hạng A hàng đầu: cảnh giác, quyết đoán, vô tình và luôn dùng tiền để dàn xếp mọi rắc rối.
Vậy mà tôi cứ không ngừng nhớ về vụ lùm xùm đạo nhạc của rất nhiều năm về trước. Khi đó sự việc ngày càng nghiêm trọng, thấy Chu Chú kiên cường ngoài sức tưởng tượng, kẻ địch ngược lại không chịu nổi áp lực, liền muốn lấy tiền bịt miệng để ép anh nhận tội.
Chu Chú chỉ cười mỉa một tiếng, khinh bỉ ném trả chiếc thẻ ngân hàng: "Ông nghĩ có tiền là có thể thao túng được tất cả sao? Nằm mơ đi."
Anh kéo tay tôi xoay người bỏ đi, đến một góc khuất vắng người mới ôm chầm lấy tôi. Anh ôm rất c.h.ặ.t, c.h.ặ.t đến mức tưởng chừng muốn khảm tôi vào sâu trong cơ thể anh.
"Chị ơi." Anh rầu rĩ nghẹn ngào thề thốt, "Nhất định sẽ có một ngày, em đứng ở vị trí cao nhất. Để không một ai có thể tùy ý sỉ nhục em được nữa."