Đôi Ngả Chia Ly

Chương 5:



**11**

Khi tôi và Chung Ninh quay lại bệnh viện, trời đã rất khuya. Cô ấy giúp tôi tẩy trang, thay quần áo rồi lại hỏi tôi: "Ngày mai muốn ăn gì nào?"

Chúng tôi đều hiểu rõ trong lòng, hiện tại ngoài thức ăn lỏng chuyên dụng, tôi chẳng thể ăn được gì. Nhưng tôi vẫn cố dỗ dành cô ấy:

"Tao rất muốn ăn loại bánh kem ngọt đến ngấy của Mỹ, xem thử nó khó ăn đến mức nào."

"Có gì khó đâu, ngày mai tao ra ngoài, đi khắp thành phố mua cho mày."

Trò chuyện thêm dăm ba câu, tôi bỗng lôi tấm séc kia ra, dúi vào tay cô ấy: "Ninh Ninh, tặng mày một món quà nhỏ này."

Dưới ánh đèn mờ mờ của phòng bệnh, cô ấy cúi đầu nhìn thấy chữ ký của Chu Chú, cả người chợt cứng đờ.

"Anh ta nhìn thấy mày à?"

"Ừ, anh ta bảo tao đừng có tỏ vẻ t.h.ả.m hại nữa, lần sau sẽ không moi được tiền đâu."

Mắt Chung Ninh đỏ hoe, rít qua kẽ răng: "Tao sẽ g.i.ế.c anh ta."

Tôi vỗ vỗ tay cô ấy, định nói thêm điều gì đó, nhưng một cơn buồn ngủ kéo đến không sao cưỡng lại được: "Thôi, tao ngủ một lát đã, có chuyện gì tỉnh dậy rồi tính sau."

Giấc ngủ này thật sự rất dài, rất dài.

Những cảnh tượng trong mơ lướt qua như những thước phim quay chậm.

Đó là năm 18 tuổi, mẹ tôi vì không đợi được tim hiến tặng phù hợp mà qua đời. Tôi đem tro cốt của bà đặt ở nghĩa trang ngoại ô, nghỉ ở nhà mấy ngày để lấy lại tinh thần rồi mới quay lại trường học. Và ngay trong ngày đầu tiên ấy, tôi đã gặp Chu Chú. Anh vô tình đ.â.m sầm vào làm xấp đề thi trên tay tôi rơi tung tóe. Lúc cuống quýt nhặt giúp tôi, trước khi rời đi, anh còn nán lại kéo góc áo đồng phục của tôi, nhỏ giọng lí nhí: *"Học tỷ, em tên là Chu Chú."*

Đó là năm 22 tuổi, tôi dùng tiền đi làm thêm để mua một chiếc bao đàn ghi-ta mới toanh, hớt hải chạy đi tặng anh. Tôi và anh ngồi ở góc khuất trên tầng hai chiếc xe buýt hai tầng. Chiếc lá khô xoay vòng rơi trúng đỉnh đầu anh, anh tiện tay hất xuống rồi đưa cây đàn cho tôi: *"Chị ơi, chị gảy thử xem."* Tôi đương nhiên chẳng biết đ.á.n.h, chỉ gảy bừa vài dây. Vậy mà anh lại vỗ tay reo hò cổ vũ: *"Hay nhất thế giới luôn!"*

Đó là năm 26 tuổi, ngày đi đăng ký kết hôn trở về. Tôi đang nấu mì trong bếp, Chu Chú bất ngờ ôm chầm lấy tôi từ phía sau. Anh cọ cọ mặt vào hõm vai tôi, giọng hơi khàn: *"Chị ơi, em đói quá."* Tôi gạt ra: *"Em đừng có quấy, mì sắp chín rồi."* Anh lại bảo: *"Là đói kiểu khác cơ."* Rồi anh nắm vai ép tôi xoay người lại, đối mặt với anh: *"Hôm nay là đêm tân hôn của chúng ta, chị hiểu không?"*

Và rồi... đó là năm 28 tuổi. Ngày Lập thu, tôi đến nghĩa trang thăm mẹ. Lúc trở về, mọi thứ thuộc về anh trong nhà đều đã bị dọn sạch. Gọi điện thoại mãi cũng không có người bắt máy, cho đến tận đêm khuya, Chu Chú mới nhắn lại vỏn vẹn hai chữ: *"Kết thúc."*

Giấc mơ này dài dằng dặc và chi tiết đến kỳ lạ, cứ ngỡ sẽ chẳng bao giờ tỉnh lại nữa.

Sau này tôi mới biết, tôi đã hôn mê suốt năm ngày ròng rã. Dấu hiệu sinh tồn ngày một yếu dần, bệnh viện thậm chí đã đưa giấy báo bệnh tình nguy kịch.

Khi tỉnh lại, ánh sáng ch.ói lòa ập vào mắt. Giọng nói mang đầy vẻ thịnh nộ và hận thù của Chung Ninh cứ thế truyền vào màng nhĩ:

"Cút đi!"

Tôi khó nhọc quay đầu sang, nhìn thấy cô ấy đang dang rộng hai tay chắn ngang cửa phòng bệnh.

Và người đang đứng trước mặt cô ấy... là Chu Chú.

**12 (Góc nhìn của Chu Chú)**

Rốt cuộc cũng hoàn mỹ bước xuống từ sân khấu, Chu Chú thở phào nhẹ nhõm, chuẩn bị đi đến phòng hóa trang để tẩy trang...

 

 

 

Người đại diện Lý Phàm bỗng nhiên chạy tới đón anh, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc: "Đường Dung vừa rồi có ngồi ở dưới đài."

Chu Chú giật mình, Lý Phàm lại tiếp lời: "Cô ta vẫn chưa từ bỏ ý định đâu! Cầm của cậu một đống tiền như thế rồi, lại còn muốn bám lấy cậu mà hút m.á.u tiếp. Chu Chú, nếu cậu không giải quyết dứt điểm cô ta, tương lai cậu có nổi tiếng hơn nữa thì cô ta vĩnh viễn vẫn là một mối họa ngầm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Chu Chú định nói rằng Đường Dung sẽ không làm vậy đâu. Nhưng khi nghĩ đến chuyện cô vừa mới cầm đi 3000 vạn từ chỗ mình, anh rốt cuộc lại nuốt lời định nói trở vào.

Đã quá lâu rồi, có lẽ cô ấy thực sự đã thay đổi.

Vì thế anh đi theo Lý Phàm ra ngoài, đến lớp trang điểm cũng không kịp tẩy, liền trực tiếp chạm mặt cô trong xe bảo mẫu.

Ánh đèn trong xe lờ mờ, biểu cảm trên mặt cô có chút không rõ ràng, nhưng sắc mặt lại trắng bệch, thoạt nhìn đã gầy đi không ít.

Chu Chú mạc danh cảm thấy tức giận. Cầm 3000 vạn trong tay, mà còn sống ra cái bộ dạng này sao?

Anh nghĩ có lẽ Lý Phàm nói đúng, cô chính là thấy anh hiện tại nổi tiếng, lại muốn tìm đến để chia chác lợi ích.

Thế nhưng, cảm giác lúc nắm lấy cổ tay cô lại có chút gì đó không đúng. Những năm qua bọn họ luôn sống trong cảnh túng quẫn, nên Đường Dung lúc nào cũng gầy gò. Nhưng dù gầy đi chăng nữa, cũng không đến mức chỉ còn da bọc xương như thế, cổ tay nhỏ đến mức tưởng chừng như bẻ nhẹ một cái là gãy.

Huống hồ khoảnh khắc đẩy cô xuống xe, anh cảm nhận rất rõ ràng phần xương bướm gồ lên sau lưng cô.

Cho nên sau khi rời khỏi công ty, anh lại quay vòng trở lại, định tìm Lý Phàm hỏi rõ ngọn ngành. Nào ngờ lại vô tình nghe được đoạn đối thoại giữa chị ta và trợ lý.

"Đã điều tra rõ chưa, cô ta còn sống được bao lâu nữa?" Giọng Lý Phàm mang theo sự lạnh lẽo trào phúng, "Đều con mẹ nó u.n.g t.h.ư giai đoạn cuối rồi mà còn không chịu yên thân, chạy tới tận đây nghe concert, thật sự không sợ c.h.ế.t sao? Yêu sâu đậm đến mức nào cơ chứ?"

Trợ lý đáp: "Tôi nghe ngóng rồi, nhiều nhất chỉ được vài tháng nữa thôi."

"Được, chịu đựng qua đoạn thời gian này là xong. Bên chỗ Chu Chú nhớ kỹ, ngàn vạn lần phải giấu cho thật kỹ. Công ty đổ bao nhiêu tâm huyết vào cậu ta, không thể để đổ sông đổ bể được."

Chu Chú sững sờ đứng ngoài cửa, đầu óc trống rỗng, trong khoảnh khắc mọi suy nghĩ dường như đình trệ.

Bọn họ đang nói cái gì vậy? Ai u.n.g t.h.ư giai đoạn cuối... còn chạy đến nghe concert?

Rời khỏi Châm Tinh, anh liền tự mình đi điều tra. Thực ra cũng chẳng khó để dò la, công ty quản lý có quyền lực đến mấy cũng không thể che đậy việc này đến mức kín kẽ không một kẽ hở.

Chỉ là... trước đây anh chưa từng nghĩ theo chiều hướng đó. Trong mắt anh, Đường Dung luôn là người mạnh mẽ nhất, vĩnh viễn không bao giờ gục ngã.

Nhớ lại cái thời anh vẫn chưa nổi tiếng, cô vì anh mà ngược xuôi chạy đôn chạy đáo, dốc cạn sức lực để giành giật từng cơ hội nhỏ nhoi. Thậm chí có lần uống rượu tiếp khách đến mức xuất huyết dạ dày, vậy mà vẫn sắp xếp công việc đâu ra đấy: *"Em đưa nhà đầu tư lên xe trước đi, rồi gọi xe quay lại đưa chị tới bệnh viện."*

Khi anh ngồi bên giường bệnh rơi nước mắt, cô vẫn mỉm cười an ủi: *"Không sao đâu, chỉ là bệnh vặt thôi, rất nhanh sẽ khỏe lại."*

Thế nên Chu Chú vẫn luôn mặc định rằng, sau khi rời xa anh, cô cũng sẽ rất nhanh ch.óng ổn định và sống tốt.

Thư Sách

Anh lại nhớ đến hơn nửa tháng trước, sau khi quay xong một chương trình tạp kỹ, anh có cùng vài vị khách mời đi uống chút rượu. Trong bữa tiệc rượu chè linh đình, ai nấy đều mang trên mình những chiếc mặt nạ dối trá nhưng lại tỏ ra vô cùng thân thiện.

Sau khi kết thúc, ma xui quỷ khiến thế nào anh lại bảo trợ lý lái xe quay về khu nhà trọ cũ. Khu chung cư xập xệ, tồi tàn, hoàn toàn không ăn nhập gì với chiếc Maserati trị giá vài triệu tệ của anh.

Chu Chú vừa bước xuống xe, liền có một người đàn ông tiến đến đưa t.h.u.ố.c lá. Anh đang đeo khẩu trang, xua tay từ chối. Người đàn ông không nhận ra anh, lại tự cho là hiểu rõ mọi chuyện, mỉm cười chỉ vào chiếc xe: "Thuê một ngày chắc không rẻ đâu nhỉ, chịu chi gớm?"

"Tháng sau tôi cưới vợ, vì để giữ thể diện cho bà xã, tôi cũng định thuê một chiếc cho hoành tráng."

Gã ta vỗ vỗ vai Chu Chú: "Phụ nữ mà, ngoài miệng thì nói không cần, nhưng trong lòng ai mà chẳng muốn được nở mày nở mặt."

Một cơn đau thắt vô cớ nhói lên trong n.g.ự.c. Anh chỉ là... đột nhiên, rất nhớ Đường Dung.

Trước khi gõ cửa, Chu Chú hiếm hoi cảm thấy khẩn trương. Anh sợ Đường Dung sẽ tuyệt tình đuổi anh đi, nhưng rồi lại tự nhủ, cô ấy là người chị gái đã gắn bó, kề vai sát cánh cùng anh suốt bao năm qua, cô ấy tuyệt đối sẽ không làm vậy.