Đôi Ngả Chia Ly

Chương 6:



Anh làm sai chuyện gì, cô cũng sẽ thấu hiểu, sẽ tha thứ. Vẫn luôn là như vậy.

Nhưng Đường Dung trước sau không ra mở cửa.

Thay vào đó, bà Lư hàng xóm trên lầu đi xuống tưới hoa, thấy anh đứng ngây ngốc ở đó liền chào hỏi: "Tiểu Chu đó à, lâu lắm mới thấy cậu, tôi còn tưởng cậu chuyển đi rồi."

Bà tuổi đã cao, tự nhiên không nhận ra anh là nam ca sĩ đang nổi đình nổi đám dạo gần đây. Trong mắt bà, Chu Chú vẫn là cậu thanh niên nghèo khó, "làm nghệ thuật" thuở nào. Thấy anh cứ đứng chờ mãi, bà còn tốt bụng nhắc nhở một câu:

"Từ lúc Tiểu Đường mua lại căn nhà này xong thì lâu lắm rồi cũng không thấy con bé đâu, cậu gọi điện hỏi thử xem con bé đang ở đâu đi."

Nói xong, bà chậm rãi đi xuống lầu. Trợ lý đứng bên cạnh dè dặt khuyên nhủ:

"Về thôi anh Chú, hiện tại địa vị của anh khác rồi, bị người ta phát hiện ở đây thì không hay đâu... Cô Đường bây giờ điều kiện kinh tế khá giả, chắc tám phần mười là đi du lịch ở đâu đó rồi, biết khi nào mới về."

Giờ phút này, anh rốt cuộc cũng hiểu tại sao trợ lý lại nói những lời như vậy.

Bởi vì tận sâu trong đáy lòng, bọn họ đều mong Đường Dung sớm c.h.ế.t quách đi, và anh không cần thiết phải gặp lại cô nữa, tránh đêm dài lắm mộng.

Chu Chú thất thần bước lên xe, trở về căn hộ cao cấp rộng gần hai trăm mét vuông mới được công ty sắp xếp.

Về đến nơi, anh vẫn tự huyễn hoặc rằng bản thân đang rất bình tĩnh. Con người muốn bước lên đỉnh vinh quang, tất yếu phải vứt bỏ một số thứ. Đường Dung, chính là một phần mà anh đã quyết định gạt bỏ.

Bởi vì anh đã quá chán ngấy những ngày tháng chìm nghỉm, mãi không thể ngóc đầu lên nổi. Rõ ràng là bài hát do chính anh sáng tác lại bị ép phải nhận là đạo nhái, bị đám fan cuồng gửi tin nhắn c.h.ử.i rủa suốt quanh năm suốt tháng, đi dự sự kiện thì vĩnh viễn chỉ được đứng chờ cơ hội ở một góc khuất.

Anh có thực lực, có tài năng, tại sao người nổi tiếng không thể là anh?

Chu Chú đi vào thư phòng, kéo ngăn kéo tủ, tìm thấy một chiếc bao đàn ghi-ta đã sờn màu nằm trong góc. Màu sắc của khóa kéo có chút lệch tông, vì ngày trước khi khóa bị hỏng, chính tay Đường Dung đã thay cho anh.

Trái tim Chu Chú trong giây phút này triệt để vỡ vụn.

Anh vẫn luôn cho rằng mình làm rất tốt, dứt khoát, tỉnh táo, không để lại bất kỳ sơ hở nào. Anh có đầy đủ tố chất cần thiết của một ngôi sao hàng đầu, đương nhiên phải nổi đình nổi đám.

Việc anh chia tay Đường Dung cũng rất dứt khoát, anh gần như đã giao toàn bộ số tiền mặt mình có cho cô. Cô chỉ là một người bình thường, dẫu danh tiếng có bị ảnh hưởng chút ít, nhưng có tiền trong tay thì chắc chắn cuộc sống cũng không đến nỗi tệ.

Nhưng hóa ra, cô sắp c.h.ế.t rồi.

Cô ấy sắp c.h.ế.t rồi.

Chu Chú đột nhiên đứng phắt dậy, lao xuống lầu, lái xe thẳng đến bệnh viện. Biểu cảm trên mặt anh vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, vì anh cảm thấy bản thân vẫn còn có thể chịu đựng được.

Mãi cho đến khi anh đến bệnh viện, cũng là lúc Đường Dung vừa được đẩy ra khỏi phòng ICU. Còn Chung Ninh thì đứng đợi bên ngoài, khóc đến mức mặt mũi tái nhợt vô hồn... Sở dĩ anh nhận ra Chung Ninh ngay từ cái nhìn đầu tiên, là vì người phụ nữ này thật sự quá đáng ghét.

Ngay từ những ngày đầu anh và Đường Dung mới yêu nhau, Chung Ninh đã dùng hết sức bình sinh để khuyên can Đường Dung tỉnh mộng, quả quyết rằng tương lai anh nhất định sẽ thay lòng đổi dạ.

Chu Chú của tuổi 18 khi ấy chỉ cảm thấy những lời đó thật nực cười. Anh yêu Đường Dung nhiều đến vậy, sao có thể có ngày thay lòng đổi dạ được?

Thư Sách

Thế nhưng khoảnh khắc này đây, khi đứng trên hành lang bệnh viện lạnh lẽo, chạm phải ánh mắt tràn ngập hận thù của Chung Ninh, anh bỗng nhận ra...

Thực ra, những gì cô ấy nói chẳng sai một chút nào.

**13**

Dù sao anh ta cũng là một ca sĩ đang nổi, những người hiếu kỳ vây quanh ngày một đông, không ít người đã nhận ra mặt anh ta. Y tá chỉ đành giải tán đám đông, nhường không gian cho anh ta có chuyện gì thì vào phòng nói.

Chung Ninh che chở trước giường bệnh của tôi, nhìn anh ta cười khẩy:

"Sao thế đại minh tinh Chu, định hạ mình giáng tôn, đích thân đến ký cho vợ cũ thêm một tấm séc nữa à?"

Chu Chú không màng đến cô ấy, chỉ đăm đăm nhìn về phía tôi. Nhìn cánh tay tôi loang lổ vết kim tiêm xanh tím, nhìn đôi má tôi gầy gò hốc hác, và cả cái đầu đã trọc lóc vì hóa trị.

Thực sự là xấu xí đến t.h.ả.m hại.

Nhưng anh ta dường như chẳng hề bận tâm.

"Chị ơi..." Rất lâu sau, anh ta mới run rẩy cất tiếng, "Chị đang lừa em đúng không? Chị đang cố tình trả thù em có phải không?"

"Anh tự đề cao bản thân quá rồi, Chu Chú." Tôi nhẹ giọng thở dài, "Tôi sao phải đem sức khỏe của chính mình ra để trả thù anh chứ."

Vừa vặn lúc này bác sĩ bước vào để kiểm tra cho tôi, Chu Chú liền túm c.h.ặ.t lấy tay áo ông ấy, đôi mắt đỏ hoe gặng hỏi: "Phải tốn bao nhiêu tiền mới có thể chữa khỏi cho cô ấy?"

Bác sĩ quay sang đ.á.n.h giá anh ta, ánh mắt đằng sau cặp kính ánh lên vẻ sắc sảo: "Cậu là người nhà của bệnh nhân sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Tôi..."

"Chồng cũ." Tôi bình thản lên tiếng. "Bác sĩ Tống, lần này tôi đã ngất đi bao lâu rồi?"

Ông ấy không để ý đến Chu Chú nữa, rút tay ra rồi bước tới, lấy nhiệt kế đo cho tôi:

"Năm ngày. Lần trước tim cô đột ngột ngừng đập nên chúng tôi phải tiến hành cấp cứu và kiểm tra tổng quát. Tế bào u.n.g t.h.ư hiện đã di căn khắp cơ thể, chỉ có thể tiến hành phẫu thuật cắt bỏ một lần nữa."

Tôi gật đầu: "Ông cứ nói thẳng đi, tôi còn sống được bao lâu nữa?"

"Trường hợp khả quan nhất... cũng chỉ được một, hai tháng."

Một giọt nước mắt nóng hổi rơi rớt trên mu bàn tay tôi. Ngẩng lên, tôi thấy Chung Ninh đã khóc nấc thành tiếng, đành vỗ nhẹ lên cánh tay cô ấy: "Đừng khóc nữa, tao đã c.h.ế.t ngay đâu mà."

Bác sĩ Tống kiểm tra sơ bộ xong, cúi đầu viết nhanh vài dòng lên đơn t.h.u.ố.c rồi đưa cho y tá bên cạnh: "Tiếp tục tăng liều lượng t.h.u.ố.c chống nôn và t.h.u.ố.c giảm đau cho cô ấy."

Cô y tá nhẹ nhàng gật đầu vâng lời.

Trong suốt quá trình đó, Chu Chú cứ đứng c.h.ế.t trân một bên quan sát. Rõ ràng người đang bệnh tật là tôi, người sắp c.h.ế.t cũng là tôi, vậy mà vẻ mặt của anh ta lại hiện lên nỗi thống khổ tột độ.

"Anh còn diễn vai thâm tình cho ai xem?" Chung Ninh lạnh lùng chất vấn, "Gắn camera ẩn quanh người rồi à? Định lợi dụng cái c.h.ế.t của vợ cũ để lăng xê cho cái vỏ bọc thâm tình của mình chứ gì?"

Anh ta chỉ lắc đầu, từng bước một tiến đến gần giường bệnh của tôi, giọng nói khản đặc như cố tình rặn ra từ cổ họng: "Chị ơi, chị không bị bệnh đâu, chị đang lừa em phải không?"

"Chu Chú, tôi thực sự không còn sức lực để mắng c.h.ử.i anh nữa đâu." Tôi nhìn anh ta bằng ánh mắt phẳng lặng, "Anh mau cút đi cho khuất mắt, tôi chỉ còn sống được từng đó ngày, xin đừng làm tôi khó chịu thêm nữa."

Bất thình lình, anh ta quỳ rạp xuống.

"Em xin lỗi... chị ơi." Đôi mắt anh ta đỏ ngầu, nức nở nói, "Em cứ tưởng chị đòi thêm tiền chỉ là vì muốn chọc tức em, em tưởng chị cầm ngần ấy tiền, không có em thì chị vẫn sống rất tốt... Em sai rồi, xin chị đừng như vậy..."

Tôi muốn nói điều gì đó, nhưng vừa mở miệng ra, chỉ có sự mệt mỏi vô bờ bến kéo đến bủa vây. Có lẽ khi con người ta thật sự đi đến hồi kết của sinh mệnh, thì ngay cả chút sức lực để phẫn nộ và oán hận cũng chẳng còn.

Nhận thấy sự mỏi mệt của tôi, Chung Ninh liền không chút nương tình đạp cho Chu Chú mấy phát: "Cút đi! Dung Dung cần được nghỉ ngơi."

Tôi lại chìm vào giấc ngủ, mãi đến tận sáng ngày hôm sau mới tỉnh lại.

Ngủ li bì mấy ngày liền nên tinh thần có vẻ khá hơn đôi chút. Tôi nhờ Chung Ninh lấy áo khoác, muốn cô ấy dìu tôi ra ngoài đi dạo một lát.

Chóp mũi cô ấy ửng đỏ, nhưng vẫn cố nặn ra một nụ cười: "Được."

Lúc mặc áo khoác, tôi hỏi cô ấy: "Chu Chú vẫn còn ở đây sao?"

"Ở ngoài cửa."

"Ninh Ninh, đừng quên kế hoạch mà chúng ta đã bàn bạc đấy nhé."

**14**

Chung Ninh gật đầu, dìu tôi chầm chậm bước ra ngoài.

Chu Chú lẳng lặng bám theo sau lưng chúng tôi. Rút kinh nghiệm từ lần trước, hôm nay anh ta đã thay một bộ đồ rộng thùng thình, lại đội thêm mũ và đeo khẩu trang kín mít để tránh bị người ngoài nhận ra.

Tôi và Chung Ninh đi thăm mộ mẹ tôi ở nghĩa trang trước, sau đó mới quay trở về căn nhà trọ cũ kỹ kia.

Men theo những bậc cầu thang ngập nắng đi lên lầu, chúng tôi tình cờ đụng mặt bà Lư hàng xóm.

"Tiểu Đường về rồi đấy à?" Bà chào hỏi tôi, nhưng ánh mắt lại hướng về phía sau lưng. "Tiểu Chu à, cả tháng nay không thấy mặt mũi đâu, lại đi công tác sao?"

Tôi ngoái đầu nhìn lại, thấy Chu Chú hít một hơi thật sâu rồi gật đầu: "Vâng ạ, hôm nay cháu về cùng Dung Dung."

Bà lão chống gậy, chậm chạp bước xuống lầu. Phải chờ đến khi bóng lưng bà khuất hẳn, tôi mới nhẹ giọng lên tiếng: "Một tháng trước, anh từng quay lại đây sao?"

"... Đúng vậy." Chu Chú đáp lời với giọng điệu trầm thấp. "Ngày hôm đó ghi hình xong, chẳng hiểu sao lại muốn về đây nhìn một chút, nhưng không thấy chị."

Tôi gật đầu: "Lúc đó tôi đã nhập viện rồi."

Nét mặt Chu Chú lại càng trở nên thống khổ.

Tôi làm ngơ, cùng Chung Ninh đẩy cửa bước vào nhà.

"Nhìn xem, đây chính là tài sản tao để lại cho mày." Căn nhà không lớn, tôi dẫn cô ấy đi một vòng chưa đến hai phút đã xem xong toàn bộ, "Dù sao sau khi tao c.h.ế.t mày cũng không ở lại trong nước, đến lúc đó mày có thể rao bán trước cũng được."