Cô ấy rơi nước mắt, lắc đầu rồi lại gật đầu.
Ánh mặt trời xuyên qua lớp cửa kính chiếu vào, sưởi ấm thân thể. Tôi ngồi xuống bên bàn, bất đắc dĩ thở dài:
"Thật đáng tiếc, tao lại mắc u.n.g t.h.ư dạ dày, chẳng ăn vào được cái gì. Chứ nếu không, vào những ngày tháng cuối đời này, tao nhất định phải được ăn một bữa thật ngon rồi mới ra đi."
"Ít nhất cũng phải nếm thử cái loại bánh kem khó nuốt nhất kia xem sao chứ."
Chung Ninh vẫn không ngừng rơi lệ.
Trái ngược với những năm tháng ít ỏi liên lạc trước đây, thỉnh thoảng tôi lại thấy cô ấy trên vòng bạn bè. Chung Ninh vốn là một nữ cường nhân luôn tiến về phía trước. Dù thực nghiệm có khó khăn đến mấy, dù bị kỳ thị ác ý ra sao, những điều đó cũng chỉ làm cô ấy thêm nỗ lực, tuyệt đối không rơi một giọt nước mắt nào.
Vậy mà mấy ngày nay ở bên cạnh tôi, cô ấy dường như đã khóc cạn hết nước mắt của cả một đời.
Nghĩ đến đây, tôi lại cảm thấy áy náy: "Tao xin lỗi nhé, Ninh Ninh."
"Sao mày lại phải xin lỗi?" Chung Ninh nghiến răng nghiến lợi đáp, sự hận thù không thể nào che giấu nổi. "Người đáng phải nói lời xin lỗi không phải là mày, và kẻ đáng phải c.h.ế.t lại càng không phải mày!"
Chu Chú đang chờ ngoài cửa, rành rọt nghe từng chữ không sót chữ nào.
Giọng anh ta khàn đặc: "Đúng vậy, anh mới là kẻ đáng phải c.h.ế.t."
Tôi ngẩng đầu gọi anh ta: "Chu Chú."
Anh ta bước nhanh tới, vô cùng cẩn trọng nhìn tôi.
"Sao anh biết tôi đang ở bệnh viện?"
Chỉ một câu hỏi lướt qua, đại minh tinh đã lại tuôn rơi nước mắt: "Anh nghe được... Công ty đã điều tra ra từ lâu rồi. Bọn họ đã sớm biết em bị... u.n.g t.h.ư, vậy mà chẳng có một ai nói cho anh biết."
"Nói cho anh thì có ích lợi gì chứ?" Tôi lẳng lặng ngồi đó, cảm thấy cả người bắt đầu lạnh toát. Cũng may là ánh nắng mùa hè hôm nay có phần ấm áp hơn.
"Chu Chú, anh hận tôi như vậy, cho rằng tôi mượn cớ ly hôn để chia chác ngần ấy tiền của anh. Bây giờ biết tôi mắc bệnh nan y, chẳng phải anh nên cảm thấy bản thân rốt cuộc đã được giải thoát rồi sao?"
Anh ta liều mạng lắc đầu, khóc nấc lên thở dốc: "Không phải như thế. Chị ơi, chỉ là nhất thời em nghĩ không thông. Người em yêu nhất vẫn luôn là chị. Chị đừng c.h.ế.t, cho em một cơ hội để bù đắp cho chị được không?"
"Anh lại nói dối rồi. Chu Chú, anh đã nghĩ thông suốt từ lâu rồi mới phải. Giữa tiền đồ rực rỡ và tôi, anh đã dứt khoát chọn từ bỏ tôi mà không chút do dự. Nếu không, sao anh lại tung những bức ảnh đó ra để hắt nước bẩn vào tôi? Đêm Trung thu năm đó, một kẻ vô danh tiểu tốt như anh lấy đâu ra cơ hội lên sân khấu biểu diễn, chẳng phải là nhờ tôi liều mạng uống rượu tiếp khách sao?"
"Còn chuyện của anh và La Thu nữa... Anh quen cô ta mới được hai, ba năm, sao anh lại không biết xấu hổ mà lấy bài 《Cầu hôn》 hát tặng cô ta? Khi hát đến câu 'mười năm 3.600 ngày làm bạn', anh thực sự không cảm thấy có chút chột dạ nào sao?"
Sắc mặt Chu Chú trắng bệch.
Đến cuối cùng, anh ta hoàn toàn vô lực ngụy biện, chỉ đành hết lần này đến lần khác xin lỗi tôi.
Những ngày sau đó, tôi luôn chìm trong cơn buồn ngủ, gần như cả ngày lẫn đêm đều mê man. Ngoài Chung Ninh ra, Chu Chú cũng hủy toàn bộ lịch trình thông cáo để túc trực lại bệnh viện.
Anh ta mang theo cây đàn ghi-ta cũ kỹ lúc trước, rụt rè hỏi tôi: "Chị ơi, có muốn nghe hát không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi liếc nhìn anh ta: "Còn tưởng cây đàn ghi-ta này đã sớm bị La Thu vứt đi rồi chứ?"
Chu Chú tái mặt, khó nhọc cất lời: "Em đã... chia tay với cô ấy rồi. Chị ơi, em sai rồi."
Đến giây phút ranh giới sinh t.ử mới biết nhận sai, e rằng cái giá này có phần hơi rẻ mạt rồi.
**15**
Buổi chiều hôm đó, khi tôi đang ngồi xe lăn hóng gió trong khuôn viên bệnh viện, Chu Chú nhận được điện thoại từ công ty Châm Tinh.
Phía bên kia đầu dây có lẽ đã tức giận đến cực điểm, đến mức ngay cả chúng tôi ngồi cạnh cũng nghe rõ tiếng người đại diện gầm lên: "Lập tức lăn về công ty! Ngay lập tức!"
Chu Chú trầm mặc một lát: "Tôi đang bận chút việc."
"Việc gì? Việc túc trực bên cạnh con vợ cũ sắp c.h.ế.t của cậu hả?" Giọng điệu đối phương càng lúc càng gay gắt, "Cậu có biết là cô ta đã tính toán gài bẫy từ trước hết rồi không? Nếu cậu còn không mau về đây, tiền đồ của cậu sẽ bị hủy hoại trong tay cô ta đấy!"
Chu Chú dập máy, bước đến trước mặt tôi.
Ánh hoàng hôn dần tắt. Gió khẽ thổi qua làm tung bay mái tóc lộn xộn trên trán anh ta. Đôi mắt Chu Chú đỏ hoe, nhưng bờ môi lại đang nở nụ cười:
"Chị ơi, chị muốn trả thù em thế nào? Em phối hợp với chị, được không?"
...
Đúng 6 giờ chiều, một bài viết Weibo đã được hẹn giờ từ trước đăng lên trên tài khoản của Chung Ninh. Đó chính là đoạn ghi âm cuộc đối thoại giữa tôi và anh ta ngày hôm đó ở căn nhà cũ.
Và đó cũng mới chỉ là sự khởi đầu.
Chu Chú, tôi và anh đã cùng nhau trải qua hơn mười năm đằng đẵng. Những năm tháng sớm tối có nhau, mỗi một tấc ký ức đều khắc sâu bóng hình thân mật của đối phương, anh xóa không sạch đâu. Xóa mãi cũng không hết.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta, giọng điệu bình thản: "Trở về đi."
Anh ta lắc đầu, ngược lại còn quỳ một gối xuống trước mặt tôi, cẩn thận giúp tôi kéo cao đôi tất bị tuột dở.
Tôi ôn tồn khuyên nhủ: "Chu Chú, tiền đồ rạng rỡ của anh xong đời rồi. Anh không thể tiếp tục làm đại minh tinh nổi tiếng được nữa đâu."
Chu Chú khẽ lắc đầu, chỉ bận tâm đ.á.n.h giá sắc mặt của tôi: "Chị ơi, hôm nay chị có thấy khá hơn chút nào không? Có muốn ăn gì không?"
Nói thật, tôi có chút không hiểu nổi anh ta đang nghĩ cái gì. Người từng vì tương lai gấm vóc mà vứt bỏ tất cả là anh ta, nhưng hiện tại kẻ dứt bỏ mọi thứ, bất chấp bám trụ lại bệnh viện cũng lại là anh ta.
Thư Sách
Trở lại phòng bệnh, tôi tìm điện thoại để xem. Trên hot search đã cãi nhau kinh thiên động địa.
Dù công ty Châm Tinh có dốc toàn bộ quyền lực để xử lý truyền thông, thì vẫn không thể cản nổi danh tiếng của Chu Chú đang sụp đổ dồn dập như tuyết lở. Bởi vì đoạn ghi âm đó thực sự là bằng chứng thép.
Thậm chí có những người hâm mộ tham dự concert ngày hôm đó còn tung ra ảnh chụp và video tại hiện trường. Trong bức ảnh, tôi đang ngồi ở hàng ghế đầu khu vực trung tâm, ngước lên nhìn Chu Chú và La Thu trên sân khấu, trong mắt long lanh ngấn lệ.