Đơn Ly Hôn Nhuốm Máu

Chương 1



Thành phố A đêm nay chìm trong một cơn bão lớn chưa từng có. Mưa trút xuống xối xả, mang theo cái lạnh thấu xương của những ngày cuối thu, quất ràn rạt vào vạn vật.

Trước cánh cổng sắt đồ sộ được chạm trổ hoa văn tinh xảo của Cố Trạch, một bóng dáng nhỏ bé đang quỳ gối trên nền gạch ướt sũng.

Giản Chân mặc trên người chiếc váy liền thân mỏng manh, cả cơ thể đã bị nước mưa làm cho ướt sũng, run rẩy kịch liệt. Khuôn mặt cô tái nhợt không còn lấy một giọt m.á.u, đôi môi nhợt nhạt run rẩy đ.á.n.h bò cạp vào nhau. Ở nếp gấp nơi khuỷu tay cô, một miếng băng gạc y tế đã bị nước mưa làm ướt sũng, rỉ ra những tia m.á.u đỏ tươi ch.ói mắt.

Đó là vết tích của việc rút m.á.u cường độ cao. Chỉ mới chiều hôm qua, cô vừa bị ép lên bàn hiến một lượng m.á.u lớn cho Mục Vũ Nhiếp. Cơ thể Giản Chân vốn đã suy nhược đến mức báo động, hiện tại dầm mình dưới cơn bão khốc liệt này, sinh mệnh của cô giống như một ngọn nến tàn trước gió, có thể vụt tắt bất cứ lúc nào.

"Bác Trương... xin bác... mở cửa cho tôi..."

Giọng nói của Giản Chân khàn đặc, yếu ớt đến mức gần như bị tiếng sấm rền vang nuốt chửng. Đôi tay trần đầy vết trầy xước của cô bấu c.h.ặ.t vào chấn song sắt lạnh lẽo, mười ngón tay vì dùng lực quá độ mà trắng bệch.

Đứng phía bên kia cánh cổng, vị quản gia già Trương Bá cầm ô che mưa, ánh mắt lộ rõ vẻ không đành lòng nhưng lại lắc đầu thở dài: "Phu nhân, cô đừng làm khó tôi nữa. Cố tổng đã ra lệnh t.ử lệnh, không có sự cho phép của ngài ấy, bất cứ ai cũng không được mở cổng cho cô bước vào Cố Trạch nửa bước. Cô về đi, thân thể cô vốn đã yếu, còn dầm mưa thế này sẽ mất mạng mất."

"Tôi không cần vào nhà... Tôi chỉ cần mượn điện thoại, hoặc xin bác liên lạc với Cố Khuynh Hàn giúp tôi..." Nước mắt Giản Chân hòa lẫn cùng nước mưa, trào ra mặn chát. "Ông nội tôi đang nguy kịch ở Bệnh viện Hằng Thái... Bác sĩ nói cần có quyền truy cập kho t.h.u.ố.c đặc trị và phòng phẫu thuật cấp độ một. Những thứ đó đều do Cố thị kiểm soát. Bác Trương, tôi xin bác, chỉ một cuộc gọi thôi, xin bác nói với anh ấy cứu ông nội tôi..."

Trương Bá quay mặt đi, lảng tránh ánh mắt ngập tràn sự tuyệt vọng và hèn mọn của người phụ nữ mang danh Cố phu nhân này. Ở cái nhà họ Cố, ai mà không biết Giản Chân chỉ là một vật trang trí, một kẻ thế thân, hay nói đúng hơn là một "ngân hàng m.á.u di động" chuyên cung cấp m.á.u và tủy cho người trong lòng của Cố tổng - Mục Vũ Nhiếp.

"Phu nhân, điện thoại của Cố tổng đã tắt máy với số của nội bộ Cố Trạch rồi. Ngài ấy đang túc trực bên cạnh Mục tiểu thư, không ai dám làm phiền đâu."

Câu nói của Trương Bá như một lưỡi d.a.o sắc lẹm, cắm ngập vào trái tim vốn đã chắp vá đầy vết thương của Giản Chân.

Mục Vũ Nhiếp. Lại là Mục Vũ Nhiếp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tám năm thanh xuân. Sáu năm yêu thương hèn mọn, theo đuổi anh như một con thiêu thân lao vào lửa. Hai năm kết hôn, cô dâng hiến tất cả, từ bỏ cả ước mơ thiết kế trang sức, thu mình lại làm một người vợ ngoan hiền. Nhưng đổi lại là gì? Là ánh mắt chán ghét đến tột cùng của Cố Khuynh Hàn, là những lần anh nhẫn tâm ném cô lên bàn mổ, mặc kệ cô giãy giụa khóc lóc, chỉ để đổi lấy sự an toàn cho người con gái mang danh "bạch nguyệt quang" kia.

Chỉ vì năm xưa, Mục Vũ Nhiếp tự nhận mình là người đã xả thân cứu Cố Khuynh Hàn ra khỏi trận hỏa hoạn, nên cả đời này, Cố Khuynh Hàn coi cô ta là vảy ngược, là trân bảo không thể chạm tới. Còn Giản Chân cô, trong mắt anh, chỉ là một kẻ tâm cơ đê tiện, dùng thủ đoạn để ép anh kết hôn.

Một tiếng sấm kinh hoàng x.é to.ạc bầu trời đêm. Giản Chân gục đầu xuống chấn song sắt, tiếng nức nở bật ra đầy thê lương.

Cùng lúc đó, tại Bệnh viện tư nhân cao cấp Hằng Thái.

Trái ngược hoàn toàn với màn đêm giông bão lạnh lẽo bên ngoài, phòng bệnh VIP trên tầng cao nhất lại ấm áp, thoang thoảng mùi hương tinh dầu an thần đắt đỏ.

Trên chiếc giường bệnh trắng muốt, Mục Vũ Nhiếp nhợt nhạt tựa lưng vào gối. Gương mặt ả thanh tú, mỏng manh như một đóa hoa lê chực chờ rơi rụng. Đôi mắt ngấn nước rưng rưng nhìn người đàn ông cao lớn đang đứng cạnh cửa sổ.

Cố Khuynh Hàn mặc một chiếc áo sơ mi đen được cắt may thủ công, tôn lên bờ vai rộng và vóc dáng hoàn mỹ. Góc nghiêng của anh tạc ra sự sắc sảo, kiêu ngạo và lạnh lùng bức người.

"Khuynh Hàn..." Giọng Mục Vũ Nhiếp vang lên êm ái, mang theo vài phần áy náy giả tạo. "Anh về nhà xem chị Giản Chân thế nào đi. Hôm qua chị ấy vừa hiến m.á.u cho em, thân thể chắc chắn rất yếu. Hôm nay trời lại mưa lớn thế này, nếu chị ấy xảy ra chuyện gì, cả đời này em sẽ không tha thứ cho bản thân mình mất."

Nghe đến cái tên Giản Chân, đôi chân mày lưỡi mác của Cố Khuynh Hàn lập tức nhíu c.h.ặ.t, đáy mắt xẹt qua một tia chán ghét không thèm che giấu.

"Em không cần phải lo cho cô ta. Mạng cô ta lớn lắm, chút m.á.u đó chẳng c.h.ế.t được đâu." Giọng Cố Khuynh Hàn trầm thấp, lạnh lẽo vô tình. "Cô ta thiếu nợ em mạng sống, đây là điều cô ta phải làm."

"Nhưng mà..." Mục Vũ Nhiếp c.ắ.n môi dưới, làm bộ dạng đáng thương. Trong lòng ả lúc này đang cười lạnh đắc ý. Ả biết rõ điểm yếu của Cố Khuynh Hàn ở đâu, càng tỏ ra vị tha, anh sẽ càng chán ghét Giản Chân.