Đơn Ly Hôn Nhuốm Máu

Chương 2



Đúng lúc này, chiếc điện thoại riêng đặt trên bàn kính của Cố Khuynh Hàn sáng lên. Màn hình hiển thị một dãy số lạ.

Anh nhíu mày, cầm điện thoại lên ấn nút nghe.

"Khuynh Hàn! Là tôi! Cuối cùng anh cũng nghe máy rồi!"

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói hoảng loạn, nức nở, xen lẫn tiếng mưa rít gào. Dãy số lạ này là Giản Chân đã dùng chút sức tàn cuối cùng, vay mượn điện thoại của một người vệ sĩ đứng gác bên ngoài để gọi cho anh.

Khuôn mặt Cố Khuynh Hàn lập tức phủ một tầng băng giá. Anh lạnh lùng cất lời: "Giản Chân, cô lại muốn giở trò quỷ gì nữa? Đêm hôm khuya khoắt không ở yên trong nhà, cô chạy ra ngoài diễn kịch khổ nhục kế cho ai xem?"

"Khuynh Hàn, tôi xin anh..." Giọng Giản Chân đứt quãng, vỡ nát. "Ông nội tôi... ông nội không trụ được nữa rồi. Bệnh viện Hằng Thái không chịu mở kho t.h.u.ố.c đặc trị nếu không có chữ ký của anh. Bác sĩ nói ông đang suy tim cấp... Tôi xin anh, Khuynh Hàn, nể tình chúng ta kết hôn hai năm, nể tình tôi vừa hiến m.á.u cho Vũ Nhiếp... anh ký giấy cứu ông nội tôi đi! Cứu ông nội tôi với!"

Cố Khuynh Hàn siết c.h.ặ.t chiếc điện thoại, khóe môi nhếch lên một nụ cười trào phúng.

"Giản Chân, cô nghĩ tôi là kẻ ngu sao?" Giọng anh trầm xuống, sắc bén như một lưỡi d.a.o cứa vào màng nhĩ cô. "Vũ Nhiếp vừa mới qua cơn nguy kịch, cô liền lôi ông già họ Giản ra để tranh giành sự chú ý? Thủ đoạn đê tiện này cô diễn suốt hai năm qua chưa chán à?"

"Không! Lần này là thật! Tôi thề với anh, nếu tôi nói dối, tôi sẽ bị thiên lôi đ.á.n.h c.h.ế.t! Khuynh Hàn, cầu xin anh, tôi chỉ còn mỗi ông nội là người thân thôi..."

"Đủ rồi!" Cố Khuynh Hàn gầm lên, cắt ngang lời cầu xin của cô. Anh quay đầu nhìn Mục Vũ Nhiếp đang ho khẽ trên giường, sự thương xót dâng lên trong lòng, đồng nghĩa với sự tàn nhẫn dành cho Giản Chân càng tăng gấp bội. "Cô nghe cho kỹ đây, Giản Chân. Ông già đó sống hay c.h.ế.t là chuyện của nhà họ Giản các người. Nếu cô muốn tôi ký giấy, được thôi. Bác sĩ nói Vũ Nhiếp cần tiến hành ghép tủy trong tháng tới, cô ngoan ngoãn ký giấy đồng ý hiến tủy đi, tôi sẽ cân nhắc."

"Anh nói cái gì? Hiến tủy?"

Cơ thể Giản Chân quỳ dưới mưa bỗng nhiên cứng đờ. Máu trong người cô như đông cứng lại. Mới hôm qua rút m.á.u, tháng sau ép hiến tủy? Với thể trạng hiện tại của cô, lên bàn mổ hiến tủy chẳng khác nào cầm chắc cái c.h.ế.t. Hắn dùng mạng của cô để đổi lấy mạng của ông nội?

"Cố Khuynh Hàn... anh có còn là con người không? Anh muốn bức c.h.ế.t tôi sao?" Giọng Giản Chân run rẩy, không còn là sự cầu xin, mà là sự bàng hoàng tột độ.

"Đó là cái giá cô phải trả vì đã chiếm lấy vị trí Cố phu nhân." Cố Khuynh Hàn không chút lưu tình bồi thêm một nhát d.a.o cuối cùng. "Tôi hết kiên nhẫn rồi. Tự mình suy nghĩ đi."

"Tút... tút... tút..."

Âm báo cúp máy khô khốc vang lên, lọt thỏm giữa tiếng sấm chớp gầm rú của bầu trời Thành phố A.

Chiếc điện thoại tuột khỏi bàn tay trắng bệch của Giản Chân, rơi xuống vũng nước mưa vỡ nát màn hình.

Cô cứ thế quỳ sững sờ trên mặt đất. Nước mưa xối xả dội từ đỉnh đầu xuống, gột rửa đi những giọt nước mắt nóng hổi vừa tràn ra khỏi khóe mi. Lạnh quá. Khắp tứ chi bách hài đều lạnh lẽo đến thấu xương. Nhưng cái lạnh của cơn bão ngoài kia làm sao sánh bằng sự băng giá trong trái tim cô lúc này?

Bức c.h.ế.t cô. Hắn thực sự muốn bức c.h.ế.t cô để dọn đường cho Mục Vũ Nhiếp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trong mắt hắn, mạng sống của ông nội cô, người đã từng nuôi nấng cô, người đã từng uy chấn một phương trên thương trường Thành phố A, giờ đây chỉ là một công cụ để hắn ép cô lên bàn mổ.

Tám năm mù quáng. Tám năm trao đi một trái tim chân thành nhất, đổi lại là một sự sỉ nhục và chà đạp tàn nhẫn đến tận cùng.

Giản Chân ngửa mặt lên trời, một tiếng cười thê lương trào ra khỏi cổ họng. Cô cười cho sự ngu ngốc của chính mình, cười cho đoạn tình cảm rẻ rúng mà cô đã coi như sinh mệnh.

Cố Khuynh Hàn, anh thật tàn nhẫn.

Trong phòng bệnh VIP, sau khi ném điện thoại sang một bên, Cố Khuynh Hàn bước đến bên giường bệnh.

"Khuynh Hàn, có chuyện gì vậy? Chị Giản Chân khóc sao?" Mục Vũ Nhiếp lo lắng nắm lấy tay áo anh.

"Không có gì, chỉ là lại dở chứng làm càn." Cố Khuynh Hàn vỗ nhẹ lên mu bàn tay ả, sau đó nhấn chuông gọi viện trưởng Bệnh viện Hằng Thái - người đang túc trực bên ngoài.

Viện trưởng vã mồ hôi hột bước vào: "Cố tổng, ngài có dặn dò gì ạ?"

"Nghe cho kỹ đây." Ánh mắt Cố Khuynh Hàn lóe lên tia tàn nhẫn. "Phòng bệnh của Giản Duệ Tước ở khu thường, từ giờ phút này, phong tỏa toàn bộ quyền sử dụng t.h.u.ố.c đặc trị và phòng phẫu thuật cấp cao. Dù ông ta có c.h.ế.t trên giường bệnh, cũng không ai được phép can thiệp nếu không có lệnh trực tiếp từ tôi. Nếu ai dám tự ý giúp đỡ, kẻ đó lập tức cút khỏi Thành phố A."

"D-Dạ vâng, Cố tổng!" Viện trưởng run rẩy lau mồ hôi, lùi ra ngoài.

Mục Vũ Nhiếp cúi đầu, khóe môi kín đáo nhếch lên một độ cong thâm độc. Giản Chân, để tao xem mày lấy cái gì mà đấu với tao.

Tại cổng Cố Trạch.

Giản Chân vẫn quỳ đó như một bức tượng mất đi linh hồn. Đột nhiên, chiếc điện thoại dự phòng nằm trong túi áo khoác ướt sũng của cô rung lên bần bật.

Cô giật mình bừng tỉnh, đôi tay run rẩy đến mức phải mất ba lần mới có thể lấy được điện thoại ra. Màn hình hiển thị số của khoa cấp cứu Bệnh viện Hằng Thái.

"A lô..." Giọng cô mỏng như một tờ giấy.

"Giản tiểu thư! Cô đang ở đâu? Mau đến bệnh viện ngay!" Giọng của vị bác sĩ chủ trị vang lên đầy gấp gáp và bất lực. "Tình trạng của Giản lão gia đột ngột chuyển biến cực kỳ xấu. Bệnh viện vừa nhận được lệnh phong tỏa từ cấp trên, chúng tôi không thể lấy t.h.u.ố.c, cũng không được phép đưa ông cụ vào phòng mổ! Nhịp tim của ông cụ đang giảm mạnh, nếu trong vòng một tiếng nữa không được cấp cứu... ông cụ sẽ không qua khỏi!"

Đùng!

Một tia sét xẹt ngang bầu trời, chiếu sáng khuôn mặt đã hoàn toàn mất đi huyết sắc của Giản Chân.

Lệnh phong tỏa.