Nghe đến đây, tảng đá vạn cân đè nặng trong lòng Giản Chân vỡ vụn. Những giọt nước mắt kìm nén suốt tám năm trời tuôn rơi lã chã, ướt đẫm gối. Không phải nước mắt của sự tủi nhục hay hèn mọn, mà là giọt nước mắt của sự giải thoát, của một sinh mệnh vừa lách qua khe cửa hẹp của địa ngục để đón lấy ánh mặt trời.
"Cảm ơn anh... Cảm ơn anh họ..." Cô nức nở, vùi mặt vào lòng bàn tay.
Thu Cảnh Du cẩn thận lau đi những giọt nước mắt trên gò má gầy guộc của em gái, giọng nói bỗng trở nên trầm lạnh, mang theo uy áp đáng sợ: "Từ nay về sau, không ai trên thế gian này có tư cách làm em phải khóc nữa. Cố Khuynh Hàn đã chà đạp em như một hạt bụi, Thu thị sẽ bắt hắn phải trả giá bằng cả đế chế của hắn. Em không còn là Cố phu nhân gì đó nữa. Bắt đầu từ giây phút này, em là Giản Chân, là đại tiểu thư tôn quý nhất của gia tộc họ Thu."
Giản Chân ngước lên nhìn anh họ. Ánh mắt yếu đuối, bi lụy của một kẻ làm thế thân đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một hố băng sâu thẳm, tĩnh lặng và sắc bén. Cô khẽ gật đầu, rũ bỏ hoàn toàn quá khứ dơ bẩn. Hạt bụi trần gian đã bị gió bão cuốn đi, thứ còn lại, là một phượng hoàng chuẩn bị niết bàn.
Cùng lúc đó, tại Thành phố A.
Cố Trạch chìm trong một bầu không khí tĩnh lặng đến nghẹt thở. Cố Khuynh Hàn đứng sững giữa phòng khách, đôi mắt vằn đỏ dán c.h.ặ.t vào tờ giấy mỏng manh đặt trên bàn trà.
Đơn ly hôn.
Ba chữ "Giản Chân" được ký bằng những nét xệch xoạc, sắc lẹm, vết m.á.u khô lại chuyển sang màu nâu sẫm, in hằn lên mặt giấy như một lời nguyền rủa tàn khốc nhất. Chiếc nhẫn cưới kim cương mà hắn từng tùy tiện sai thư ký mua vứt chỏng chơ bên cạnh, lạnh lẽo và vô hồn.
"Cố tổng..." Trợ lý Cố Thâm lảo đảo bước vào, quần áo ướt sũng nước mưa, khuôn mặt tái nhợt như tờ giấy. "Chúng ta... mất dấu hoàn toàn rồi. Hệ thống an ninh của toàn bộ Thành phố A đã bị đ.á.n.h sập trong vòng mười lăm phút. Khi hệ thống khôi phục, mọi camera giám sát, mọi hồ sơ y tế, mọi dữ liệu viễn thông liên quan đến phu nhân đều đã bị xóa sạch. Giống như... giống như cô ấy chưa từng tồn tại ở thành phố này vậy."
"Ăn hại!" Cố Khuynh Hàn gầm lên, vung tay hất tung chiếc gạt tàn bằng pha lê xuống sàn nhà vỡ nát. "Một người sống sờ sờ sao có thể bốc hơi được? Tiếp tục tra! Đào ba tấc đất cũng phải tìm ra cô ta!"
Hắn thở hổn hển, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt. Một cảm giác hoảng loạn vô cớ trào dâng, bóp nghẹt lấy trái tim hắn. Hắn luôn đinh ninh Giản Chân chỉ đang làm nũng, đang dùng trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t, nhưng vết m.á.u trên tờ đơn kia lại đ.â.m thẳng vào mắt hắn, tàn nhẫn x.é to.ạc ảo tưởng của hắn.
Đúng lúc này, màn hình máy tính xách tay trên bàn làm việc của Cố Khuynh Hàn đột ngột lóe sáng. Lớp tường lửa phòng ngự trị giá hàng triệu đô của Tập đoàn Cố thị bị x.é to.ạc dễ dàng như một tờ giấy mỏng. Trên màn hình đen ngòm hiện lên dòng chữ đỏ rực: [Món quà từ Y. N - Dành cho kẻ mù lòa].
Cố Khuynh Hàn cau mày, bước nhanh tới. Đoạn video tự động phát.
Hình ảnh trong video hơi mờ nhòe, ghi lại cảnh tượng tại một bệnh viện tư nhân ở nước ngoài vài năm trước. Mục Vũ Nhiếp đang ngồi vắt chéo chân trên ghế sofa, khuôn mặt hồng hào, khỏe mạnh, tay cầm một xấp tiền dày cộp ném vào mặt gã bác sĩ ngoại quốc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Làm cho tốt vào. Báo cáo y tế phải ghi rõ tôi bị suy tủy giai đoạn cuối, cần truyền m.á.u và ghép tủy định kỳ. Nhớ kỹ, nhóm m.á.u phải khớp với con khốn Giản Chân kia. Chỉ cần Cố Khuynh Hàn tin rằng tôi sắp c.h.ế.t, hắn sẽ ngoan ngoãn rút cạn m.á.u cô ta để 'nuôi' tôi. Vừa giữ được người đàn ông quyền lực nhất, vừa hành hạ được kẻ tôi ghét nhất, một mũi tên trúng hai đích."
Giọng nói lanh lảnh, ác độc của Mục Vũ Nhiếp vang vọng trong phòng khách tĩnh lặng, như một lưỡi d.a.o sắc lẹm lăng trì màng nhĩ của Cố Khuynh Hàn.
Đoạn video chuyển cảnh. Lần này là hồ sơ gốc của vụ t.a.i n.ạ.n mười năm trước tại thung lũng tuyết. Báo cáo giám định ADN từ vết m.á.u để lại trên áo khoác của ân nhân cứu mạng hắn, rành rành dòng chữ kết luận: Mẫu vật hoàn toàn trùng khớp với gen của Giản Chân. Xác suất trùng khớp với Mục Vũ Nhiếp: 0%.
"Bịch!"
Cố Khuynh Hàn lùi lại một bước, đùi va mạnh vào cạnh bàn làm việc. Hắn lảo đảo, đôi mắt trừng lớn đến mức khóe mắt nứt toạc, tứa m.á.u.
"Không... Không thể nào..." Hắn lầm bầm, giọng nói run rẩy đến t.h.ả.m hại.
Hắn nhớ lại những lần ép Giản Chân lên bàn mổ. Hắn nhớ lại khuôn mặt trắng bệch, đôi môi run rẩy của cô khi van xin hắn đừng lấy tủy vì cơ thể cô đã chạm ngưỡng suy kiệt. Hắn nhớ lại ánh mắt tuyệt vọng của cô dưới cơn mưa đêm nay, khi hắn từ chối cứu người thân duy nhất của cô chỉ để túc trực bên một kẻ l.ừ.a đ.ả.o.
Kẻ mà hắn nâng niu, dùng cả đế chế để bảo vệ, lại là một con rắn độc giả mạo ân nhân. Còn người con gái hắn chà đạp, khinh rẻ, rút cạn m.á.u tươi hết lần này đến lần khác, mới chính là ánh trăng sáng thật sự, là người đã liều mạng kéo hắn ra khỏi cõi c.h.ế.t năm xưa.
"Phụt!"
Một ngụm m.á.u tươi trào ra từ miệng Cố Khuynh Hàn, văng tung tóe lên màn hình máy tính. Trái tim hắn như bị hàng ngàn vạn mũi kim đ.â.m xuyên qua, đau đớn đến mức hô hấp cũng trở thành một loại cực hình. Hắn điên cuồng lao ra khỏi thư phòng, mặc kệ tiếng gọi hoảng hốt của Cố Thâm, lao thẳng vào màn mưa đen đặc.
Chiếc Rolls-Royce gầm rít trên đường cao tốc, đỗ xịch trước sảnh Bệnh viện Hằng Thái. Cố Khuynh Hàn mang theo sát khí ngút trời, một cước đạp tung cánh cửa phòng VIP.
Mục Vũ Nhiếp đang nằm trên giường, đắp mặt nạ dưỡng da, tay cầm ly rượu vang đỏ nhâm nhi thưởng thức, hoàn toàn không có dáng vẻ của một kẻ bệnh nặng sắp c.h.ế.t. Thấy Cố Khuynh Hàn ập vào, ả giật mình làm rơi ly rượu, vội vàng diễn lại bộ mặt đáng thương, yếu đuối: "Khuynh Hàn... anh sao lại ướt sũng thế này? Giản Chân lại chọc giận anh sao? Em..."
"Cút xuống đây!"