Đơn Ly Hôn Nhuốm Máu

Chương 12



Một tiếng vang giòn giã x.é to.ạc không gian. Cố Thâm chưa kịp phản ứng đã bị thủ lĩnh đội vệ sĩ nhà họ Thu tung một cú đá trời giáng thẳng vào n.g.ự.c. Thân hình cao lớn của Cố Thâm bay ngược ra sau vài mét, đập mạnh vào nắp ca-pô chiếc SUV rồi lăn xuống vũng bùn, nôn ra một ngụm m.á.u tươi.

Đám vệ sĩ Cố thị thấy trợ lý bị đ.á.n.h liền định xông lên, nhưng chưa kịp rút v.ũ k.h.í, hàng chục khẩu s.ú.n.g đen ngòm được gắn ống giảm thanh từ phía người của Thu gia đã chĩa thẳng vào đầu bọn chúng. Tốc độ, kỹ năng và sự tàn nhẫn hoàn toàn không nằm cùng một đẳng cấp. Chỉ trong chưa đầy mười giây, toàn bộ niềm tự hào của hệ thống an ninh Cố thị đã bị tước v.ũ k.h.í, ép quỳ rạp xuống bùn đất như những con ch.ó nhà có tang.

Thu Cảnh Du khinh khỉnh bước tới, ánh mắt từ trên cao nhìn xuống Cố Thâm đang ôm n.g.ự.c quằn quại.

"Bệnh viện Hằng Thái? Về đó để các người tiếp tục rút m.á.u em gái ta, đem dâng cho con ả bạch nguyệt quang rác rưởi kia sao?" Thu Cảnh Du bật cười lạnh lẽo, nụ cười khiến da đầu Cố Thâm tê dại. "Về nói với Cố Khuynh Hàn, rửa sạch cổ mà chờ đi. Món nợ hắn ép Nương Nương nhà ta quỳ dưới mưa, món nợ hắn ruồng rẫy, bóc lột m.á.u thịt của con bé, Thu Cảnh Du ta sẽ tính toán với hắn không thiếu một cắc."

Cố Thâm run lẩy bẩy, muốn nói nhưng cổ họng nghẹn đắng, hàm răng va vào nhau lập cập. Khí thế bễ nghễ thiên hạ của người đàn ông trước mắt cho gã biết, đây tuyệt đối không phải là một lời đe dọa suông. Đệ nhất hào môn Kinh Đô đã chính thức tuyên chiến với Cố thị.

"Thiếu gia, tình trạng của tiểu thư không thể trì hoãn thêm được nữa." Vị bác sĩ vội vã lên tiếng nhắc nhở, trên tay đã cắm xong ống truyền dịch khẩn cấp cho Giản Chân.

Thu Cảnh Du thu lại ánh mắt sắc bén, quay người ôm c.h.ặ.t Giản Chân bước lên chiếc Maybach tĩnh lặng. Trước khi cánh cửa đóng lại, anh lạnh lùng ra lệnh cho thủ lĩnh đội vệ sĩ:

"Kích hoạt toàn bộ mạng lưới tình báo nội bộ. Đánh sập hệ thống camera an ninh của Thành phố A trong bán kính mười kilomet tính từ vị trí này. Xóa sạch mọi dữ liệu giao thông, mọi lịch sử di chuyển, mọi hồ sơ y tế liên quan đến Giản Chân tại cái thành phố thối nát này."

"Rõ, Thu thiếu!"

"Bắt đầu từ đêm nay, Giản Chân đã hoàn toàn bốc hơi khỏi Thành phố A. Để ta xem, cái tên Cố Khuynh Hàn mù lòa kia sẽ phát điên thế nào khi nhận ra hắn đã đ.á.n.h mất thứ trân quý nhất trên đời."

Cửa xe đóng sầm lại, ngăn cách hoàn toàn thế giới hỗn loạn bên ngoài với không gian ấm áp, vô trùng bên trong. Đoàn siêu xe của nhà họ Thu lùi lại một nhịp, sau đó đồng loạt quay đầu, gầm rú lao đi trong màn mưa trắng xóa, hướng thẳng về phía sân bay tư nhân nơi chiếc chuyên cơ đang chờ sẵn.

Bọn họ đến như một cơn cuồng phong, và rời đi như một ảo ảnh, mang theo hạt bụi trần gian từng bị vùi dập tàn nhẫn nhất, để trả lại cho cô vầng hào quang rực rỡ của một vị nữ vương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cố Thâm quỳ ôm n.g.ự.c dưới mưa, tuyệt vọng nhìn theo bóng dáng đoàn xe khuất dần sau màn đêm. Hắn run rẩy thò tay vào túi quần, lôi ra chiếc điện thoại đã bị nứt màn hình, bấm số gọi cho Cố Khuynh Hàn. Đầu dây bên kia vừa bắt máy, giọng nói lạnh lẽo và mất kiên nhẫn của Cố Khuynh Hàn đã vang lên:

"Đã tìm thấy người chưa? Mang cô ta về đây, nói với cô ta đừng hòng dùng trò khổ nhục kế để..."

"Cố... Cố tổng..." Cố Thâm nghẹn ngào, nước mưa hòa cùng nước mắt chảy ròng ròng trên khuôn mặt bầm dập, "Chúng ta... xong rồi. Cố thị xong rồi. Phu nhân... phu nhân đã bị người của nhà họ Thu ở Kinh Đô mang đi rồi! Bọn họ nói... phu nhân chính là đại tiểu thư thất lạc của Thu thị!"

Đầu dây bên kia đột ngột chìm vào một khoảng không im lặng c.h.ế.t ch.óc. Chỉ có tiếng tút tút kéo dài vang lên đầy ám ảnh, như một hồi chuông báo t.ử chính thức giáng xuống đỉnh đầu Cố Khuynh Hàn, đ.á.n.h dấu cho sự khởi đầu của một cuộc báo thù đẫm m.á.u mà hắn sẽ phải dùng cả phần đời còn lại, thậm chí là sinh mạng của mình, để trả giá. Mọi ân oán, bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Tiếng động cơ phản lực êm ái rì rì vang lên, hòa cùng mùi hương tinh dầu oải hương thoang thoảng, kéo Giản Chân từ cõi c.h.ế.t trở về.

Cô khẽ nhíu mày, cảm giác lạnh lẽo thấu xương của cơn mưa tầm tã tại Thành phố A dường như đã lùi xa vào nhất kiếp khác. Khi hàng mi mỏng manh run rẩy mở ra, đập vào mắt cô là trần khoang máy bay được bọc da lộn màu kem xa xỉ, ánh đèn vàng dịu nhẹ hắt xuống tạo nên một không gian vô cùng ấm áp. Cơ thể cô đang chìm sâu trong lớp chăn lông ngỗng mềm mại, trên mu bàn tay xanh xao là mũi kim truyền dịch đang chậm rãi đưa những giọt dưỡng chất quý giá vào huyết quản.

"Em tỉnh rồi."

Một giọng nói trầm ấm, mang theo sự xót xa tột độ vang lên bên cạnh. Giản Chân quay đầu. Thu Cảnh Du đang ngồi trên chiếc ghế bành bọc da kế bên, đôi mắt phượng sắc sảo thường ngày vốn chỉ quen tỏa ra sát khí trên thương trường, giờ phút này lại hằn lên những tia m.á.u đỏ rực vì thức trắng đêm, tràn ngập sự dịu dàng và đau lòng.

"Anh họ..." Giản Chân thều thào, cổ họng khô khốc. Ký ức kinh hoàng về tờ đơn ly hôn nhuốm m.á.u, về cánh cổng sắt vô tình của Cố Trạch và tin báo t.ử thần từ Bệnh viện Hằng Thái ập về khiến l.ồ.ng n.g.ự.c cô quặn thắt. Cô hoảng loạn định ngồi bật dậy: "Ông nội! Anh họ, ông nội em..."

"Suỵt, ngoan nào, đừng cử động mạnh." Thu Cảnh Du vội vàng vươn tay giữ nhẹ vai cô, ánh mắt kiên định truyền cho cô một sức mạnh vô hình. "Ông nội an toàn rồi."

Giản Chân sững sờ, nước mắt lập tức ứa ra.

"Ngay khi định vị được em, anh đã phái đội ngũ y tế hàng đầu của Viện nghiên cứu Kinh Khang dùng trực thăng y tế tiếp cận Bệnh viện Hằng Thái. Bọn họ đã cưỡng chế đưa ông nội rời đi ngay trước mũi người của Cố thị." Thu Cảnh Du mỉm cười, một nụ cười ngạo nghễ mang đậm phong thái của người thừa kế đệ nhất hào môn Kinh Đô. "Ông nội đã qua cơn nguy kịch. Hiện tại, ông đang được chăm sóc trong phòng vô trùng tốt nhất trên chuyên cơ số hai, bay song song với chúng ta. Cứu người khỏi tay t.ử thần, Thu thị chúng ta nói được là làm được."