Đơn Ly Hôn Nhuốm Máu

Chương 6



Nói xong, Giản Chân dứt khoát quay gót. Bóng lưng thẳng tắp, cô độc nhưng ẩn chứa một sức mạnh đáng sợ, dần dần khuất sau ngã rẽ hành lang, bỏ lại Cố Khuynh Hàn đứng sững sờ tại chỗ, một cơn ớn lạnh không tên chạy dọc sống lưng hắn.

Màn kịch thế thân hèn mọn đã chính thức khép lại. Ác thú đã thức tỉnh. Hạt bụi trần gian bị chà đạp suốt bao năm qua, nay đã sẵn sàng đón nhận những ngọn lửa niết bàn để thiêu rụi toàn bộ thế giới dối trá này.

Cơn mưa bão trút xuống Thành phố A mỗi lúc một dữ dội, tựa như muốn gột rửa toàn bộ những dơ bẩn và tội ác đang ẩn giấu dưới lớp vỏ bọc phồn hoa đô hội.

Giản Chân bước đi vô hồn trên con đường vắng lặng dẫn về khu biệt thự Hào Đình. Quần áo trên người cô ướt sũng, dán c.h.ặ.t vào cơ thể gầy gò đến mức gió thổi qua cũng có thể lung lay. Nước mưa lạnh buốt tạt vào mặt, chảy dọc xuống cằm, hòa lẫn với vị tanh tưởi của m.á.u tươi vẫn còn vương vấn nơi khóe môi.

Nhưng cô không cảm thấy lạnh.

Bởi vì trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c cô, thứ từng đập rộn ràng suốt tám năm trời vì cái tên Cố Khuynh Hàn, nay đã triệt để hóa thành một tảng băng c.h.ế.t ch.óc. Khoảnh khắc bác sĩ thông báo ông nội Giản Duệ Tước không qua khỏi, một nửa linh hồn của Giản Chân cũng đã bị kéo xuống mồ sâu. Nửa còn lại, bị ngọn lửa của sự hận thù thiêu rụi, rèn giũa thành một lưỡi d.a.o sắc lạnh, chỉ chờ ngày đ.â.m xuyên qua l.ồ.ng n.g.ự.c những kẻ đã dồn cô vào đường cùng.

Cánh cổng sắt đồ sộ của Cố Trạch hiện ra trước mắt, đen ngòm và lạnh lẽo dưới ánh chớp xé rách bầu trời. Mới vài giờ trước, cô còn quỳ rạp ở đây, hèn mọn dập đầu đến tứa m.á.u, cầu xin những tên vệ sĩ vô tình mở cửa để cô gặp người đàn ông của đời mình.

Còn bây giờ, Giản Chân chỉ khẽ ngước đôi mắt trống rỗng nhìn lên.

Hai tên vệ sĩ đứng gác dưới mái hiên giật b.ắ.n mình khi nhìn thấy cô. Ánh mắt của Cố phu nhân thường ngày luôn nhẫn nhịn, yếu đuối, giờ phút này lại sắc lẹm và u ám đến mức khiến người ta phải rùng mình ớn lạnh. Bọn chúng vô thức lùi lại một bước, không ai dám đưa tay ra cản đường, cứ thế trân trân nhìn Giản Chân đẩy cánh cổng phụ, bước thẳng vào khuôn viên rộng lớn.

Phòng khách Cố Trạch vẫn sáng đèn. Sự xa hoa, lộng lẫy của những chùm đèn pha lê, những bức tranh danh họa đắt tiền treo trên tường lúc này trong mắt Giản Chân chỉ là một nấm mồ được trang hoàng đẹp đẽ. Một nấm mồ chôn vùi thanh xuân, chôn vùi tôn nghiêm, và chôn vùi cả mạng sống của người thân duy nhất của cô.

"Phu nhân... phu nhân về rồi sao?" Thím Lý đang lau dọn gần cầu thang, thấy Giản Chân toàn thân ướt sũng, nhỏ nước ròng ròng xuống tấm t.h.ả.m Ba Tư đắt giá thì hoảng hốt chạy tới. "Trời đất ơi, sao người cô lại lạnh ngắt thế này? Để tôi đi pha nước gừng..."

"Không cần."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Giọng nói của Giản Chân vang lên, nhạt nhẽo và khô khốc như tiếng lá khô bị giẫm nát. Cô không dừng bước, lướt qua Thím Lý như một bóng ma, đi thẳng lên tầng hai.

Đẩy cửa bước vào phòng ngủ chính, Giản Chân đưa tay bật công tắc đèn. Căn phòng rộng lớn mang tông màu xám đen lạnh lẽo, hệt như tính cách của chủ nhân nó – Cố Khuynh Hàn. Suốt hai năm kết hôn, số đêm hắn ngủ lại căn phòng này chỉ đếm trên đầu ngón tay. Mỗi lần hắn trở về, đều là sau khi Mục Vũ Nhiếp xảy ra chuyện, và kết cục luôn là việc cô bị lôi đến Bệnh viện Hằng Thái để rút từng ống m.á.u tươi đổi lấy sự bình an cho ả "bạch nguyệt quang" giả mạo kia.

Giản Chân bước đến trước chiếc gương lớn. Người phụ nữ trong gương có khuôn mặt trắng bệch như giấy, hốc mắt sâu hoắm, đôi môi tái nhợt rỉ m.á.u. Cô từ từ cởi bỏ chiếc áo ướt sũng, ném xuống sàn nhà.

Dưới ánh đèn sáng trưng, cơ thể cô phơi bày ra những vết tích kinh hoàng. Trên cánh tay gầy guộc là chi chít những vết kim tiêm, có vết đã mờ chuyển sang màu vàng ệch, có vết vẫn còn tím bầm, sưng tấy. Tất cả đều là minh chứng cho thân phận "ngân hàng m.á.u di động" hèn mọn mà Cố Khuynh Hàn đã ép cô phải đảm nhận.

Giản Chân cười. Nụ cười quỷ dị, chua chát nhưng lại ẩn chứa một sự giải thoát điên cuồng.

Cô mở toang cánh cửa tủ quần áo. Bên trong là hàng chục bộ váy áo hàng hiệu đắt tiền, những chiếc túi xách phiên bản giới hạn mà thư ký của Cố Khuynh Hàn định kỳ mua mang đến để lấp l.i.ế.m cho cái danh xưng "Cố phu nhân" trên mặt báo. Giản Chân không liếc nhìn chúng lấy một giây. Cô lôi từ góc sâu nhất của tủ ra một chiếc vali nhỏ cũ kỹ – chiếc vali duy nhất cô mang theo khi rời khỏi Giản gia bước chân vào nơi này.

Cô mở ngăn kéo bàn trang điểm, tháo sợi dây chuyền kim cương lấp lánh trên cổ, gỡ đôi khuyên tai đắt giá, vứt cạch xuống mặt bàn kính. Những thứ trang sức lạnh lẽo này, cô chưa từng muốn đeo. Cô chỉ khao khát một cái ôm, một ánh nhìn dịu dàng, nhưng thứ cô nhận lại chỉ là sự khinh bỉ tột cùng.

Giản Chân thay một bộ quần áo thể thao cũ, màu xám nhạt, chất vải rẻ tiền nhưng là đồ do chính tay cô mua từ tiền tiết kiệm của mình. Cô gom vài món đồ cá nhân lặt vặt, một bức ảnh chụp chung với ông nội đã ố vàng, bỏ vào vali.

Đồ của Cố gia, cô không mang theo dù chỉ là một cọng chỉ.

Hoàn tất việc dọn dẹp trong im lặng, Giản Chân kéo ngăn kéo dưới cùng của tủ đầu giường, lấy ra một tập tài liệu màu trắng.

Đây là tờ đơn ly hôn cô đã soạn sẵn từ nửa năm trước, vào cái ngày cô phát hiện ra Cố Khuynh Hàn bí mật chuyển nhượng một khu đất vàng của Cố thị cho Mục Vũ Nhiếp chỉ vì ả ta than vãn muốn xây một viện bảo tàng cá nhân. Khi đó, cô đã khóc cạn nước mắt, đã nghĩ đến việc buông tay, nhưng rồi sự mù quáng và huyễn hoặc lại níu kéo cô ở lại. Cô cứ nghĩ, chỉ cần mình cho đi đủ m.á.u, nhẫn nhịn đủ nhiều, tảng băng trong lòng Cố Khuynh Hàn rồi sẽ có ngày tan chảy.