Đơn Ly Hôn Nhuốm Máu

Chương 5



Đồng t.ử Giản Chân co rút mạnh mẽ. Trái tim cô như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, m.á.u tươi xông lên tận não. Sự thật này cô đã cố gắng giải thích với Cố Khuynh Hàn hàng trăm lần, nhưng đổi lại chỉ là những cái tát điếng người và lời sỉ nhục rằng cô là kẻ dối trá, thèm khát hư vinh.

"Mày... con khốn..." Giản Chân nghiến răng, giơ tay định tát vào khuôn mặt đắc ý kia.

Nhưng Mục Vũ Nhiếp phản ứng cực nhanh. Cô ta tự tay tát mạnh vào mặt mình một cái "Chát" rõ to, rồi ngã nhào khỏi xe lăn, đập đầu xuống sàn nhà.

"Á! Chị Giản Chân, xin chị đừng đ.á.n.h em! Em biết lỗi rồi, em sẽ xin Khuynh Hàn cứu ông nội chị mà!" Mục Vũ Nhiếp gào khóc t.h.ả.m thiết, nước mắt giàn giụa.

Ngay khoảnh khắc đó, Cố Khuynh Hàn cùng vị bác sĩ trưởng khoa vừa vặn quay lại. Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, cơn thịnh nộ của Cố Khuynh Hàn bùng lên như núi lửa phun trào. Hắn lao tới, một cước đá văng Giản Chân ra xa.

Cú đá mang theo mười phần lực đạo nện trúng n.g.ự.c Giản Chân. Cô bay người đập mạnh lưng vào bức tường lạnh giá, trượt dài xuống đất, miệng phun ra một ngụm m.á.u tươi đỏ thẫm.

"Giản Chân! Cô chán sống rồi phải không?" Cố Khuynh Hàn vội vã đỡ Mục Vũ Nhiếp lên, cẩn thận ôm ấp cô ta vào lòng. "Dám ra tay với Vũ Nhiếp ngay trước mặt tôi? Người đâu, lôi cô ta vào phòng phẫu thuật! Hôm nay dù cô ta có c.h.ế.t cũng phải rút cạn tủy cho tôi!"

Hai tên vệ sĩ to con lập tức tiến lên, thô bạo xốc nách Giản Chân kéo dậy. Cô không còn sức để giãy giụa. Cơn đau từ l.ồ.ng n.g.ự.c khiến cô không thở nổi, tầm nhìn bắt đầu mờ đi.

Ngay lúc đám vệ sĩ chuẩn bị lôi cô đi, thì từ cuối hành lang, một tiếng bước chân dồn dập, hoảng loạn vang lên phá vỡ bầu không khí căng thẳng. Một vị bác sĩ mặc áo blouse trắng, vạt áo dính đầy m.á.u, lao ra từ thang máy khu cấp cứu. Khuôn mặt ông trắng bệch, trán đẫm mồ hôi, thở hổn hển hướng về phía nhóm người.

"Cố... Cố tổng..." Vị bác sĩ lắp bắp, giọng nói run rẩy mang theo sự tuyệt vọng.

Giản Chân nghe thấy âm thanh quen thuộc, dùng chút sức tàn cuối cùng vùng khỏi tay vệ sĩ, loạng choạng lao về phía vị bác sĩ. Cô bám c.h.ặ.t lấy cánh tay ông như người c.h.ế.t đuối vớ được cọc, đôi mắt mở to đầy khẩn cầu.

"Bác sĩ Trần... Ông nội tôi... Ông nội tôi sao rồi? Ông ấy được tiêm t.h.u.ố.c rồi phải không? Ông ấy qua cơn nguy kịch rồi phải không?"

Bác sĩ Trần nhìn người phụ nữ tơi tả trước mặt, ánh mắt hiện lên vẻ bi ai không nỡ. Ông từ từ tháo chiếc khẩu trang y tế xuống, đôi môi run rẩy một lúc lâu mới thốt nên lời.

"Giản tiểu thư... tôi vô cùng xin lỗi..." Bác sĩ Trần nghẹn ngào, cúi gập người xuống. "Chúng tôi đã cố gắng hết sức... Nhưng vì không có lệnh mở kho t.h.u.ố.c đặc trị, thiết bị hỗ trợ tim mạch cũng bị khóa hệ thống... Nhịp tim của Giản lão gia đã ngừng đập cách đây năm phút. Chúng tôi không thể cứu vãn được nữa. Cụ... cụ đã qua đời rồi."

Đùng!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Một tiếng nổ vô thanh vang lên trong tâm trí Giản Chân, đ.á.n.h nát toàn bộ thế giới của cô.

Không gian xung quanh đột nhiên trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ. Tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ, tiếng máy móc kêu bíp bíp, tiếng thở dốc của Cố Khuynh Hàn... tất cả đều biến mất. Giản Chân đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, hai tay buông thõng giữa không trung. Lời nói của vị bác sĩ cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô như một cuộn băng hỏng.

Ông nội... c.h.ế.t rồi?

Người duy nhất trên đời này yêu thương cô, người đã bế cô trên tay đi dạo khắp hoa viên Giản gia, người đã che chở cô khi cô bị bắt nạt... đã vĩnh viễn ra đi. Trong một căn phòng cấp cứu lạnh lẽo, không có t.h.u.ố.c, không có máy móc, và không có cháu gái ở bên cạnh. Ông đã ra đi trong sự tuyệt vọng và cô độc.

Giản Chân từ từ quay đầu lại. Ánh mắt cô lướt qua Mục Vũ Nhiếp đang rúc trong n.g.ự.c Cố Khuynh Hàn - khóe môi ả vẫn còn vương nụ cười tàn độc chưa kịp thu lại. Cuối cùng, ánh mắt cô dừng lại trên khuôn mặt của Cố Khuynh Hàn.

Cố Khuynh Hàn khẽ giật mình. Hắn vốn định lên tiếng chế giễu cô vài câu, nhưng khi bắt gặp ánh mắt của Giản Chân lúc này, lời nói tự nhiên mắc kẹt lại trong cổ họng.

Đó không phải là ánh mắt bi lụy, van xin như mọi ngày. Cũng không phải là ánh mắt ghen tuông hay phẫn nộ.

Đó là một đôi mắt đã c.h.ế.t. Đen kịt, tĩnh lặng, và hoang tàn như một bãi tha ma. Ánh sáng của tình yêu mù quáng, sự nhiệt thành suốt tám năm thanh xuân, sự hèn mọn cầu xin... tất cả đã bị thiêu rụi hoàn toàn, chỉ còn lại lớp tro tàn lạnh lẽo và một hố sâu thù hận không đáy.

Giọt nước cuối cùng đã tràn ly. Trái tim yêu Cố Khuynh Hàn của Giản Chân, ngay tại giây phút bác sĩ tuyên bố cái c.h.ế.t của ông nội, đã triệt để ngừng đập.

"Giản Chân..." Cố Khuynh Hàn vô thức nới lỏng vòng tay đang ôm Mục Vũ Nhiếp. Chẳng hiểu sao, nhìn dáng vẻ tĩnh lặng đến quỷ dị của cô, một nỗi hoảng loạn vô cớ bất chợt dâng lên trong l.ồ.ng n.g.ự.c hắn. Cảm giác như có một thứ gì đó cực kỳ quan trọng đang trượt khỏi tầm tay hắn, vĩnh viễn không thể níu giữ.

Giản Chân không khóc. Cô không hề rơi một giọt nước mắt nào nữa. Cô đưa tay lên, chậm rãi lau đi vết m.á.u vương trên khóe miệng. Động tác ung dung, lạnh nhạt đến mức khiến những người xung quanh phải rùng mình.

Cô đứng thẳng lưng, một cỗ khí chất kiêu ngạo và lạnh lẽo bỗng nhiên bùng phát từ cơ thể gầy gò ấy, áp đảo toàn bộ sự ngột ngạt của hành lang bệnh viện.

"Cố Khuynh Hàn." Giản Chân cất tiếng. Giọng nói của cô không còn sự khàn đặc, không còn sự run rẩy, mà sắc bén và lạnh lẽo như một thanh kiếm vừa được rút ra khỏi vỏ băng. "Hôm nay, ông nội tôi c.h.ế.t. Tám năm tình cảm của tôi dành cho anh, cũng c.h.ế.t theo ông ấy."

Cô bước tới, không thèm nhìn Mục Vũ Nhiếp lấy một cái, chỉ nhìn thẳng vào mắt Cố Khuynh Hàn.

"Từ giờ phút này trở đi, giữa tôi và anh, ân đoạn nghĩa tuyệt. Anh nợ tôi một mạng, Cố gia nợ Giản gia một mạng. Cứ chờ đó, tôi sẽ bắt từng người các người... phải đền mạng."