Đông Cung Hữu Nguyệt

Chương 11



“Hồi điện hạ, là Tấn vương ngăn xe ngựa lại ạ.” Tần công công nói bên ngoài.

“Biết rồi.” Thẩm Tinh Lan không hỏi nhiều, chỉ thản nhiên đáp một tiếng, “Vậy cứ để hắn ta chờ đi.”

Hắn rủ mắt xuống, ánh mắt lướt qua cánh môi đang sưng lên của Tô Trường Nhạc, thấy nàng bị hôn đến sắc mặt ửng hồng, đôi mắt như đắm mình trong hơi nước, nằm trong n.g.ự.c của mình, trong lòng có một cảm giác thỏa mãn kỳ diệu.

Thẩm Tinh Lan ôm nàng từ trên đùi xuống, ngón tay thô ráp không nặng không nhẹ sờ sờ gò má đỏ thẫm của nàng, ghé vào bên tai nàng thấp giọng nói: “Không biết Tứ đệ có chuyện gì mà ngăn cô lại, chắc là có chuyện gì quan trọng, đừng xuống xe đấy, biết chưa?”

Hắn không muốn Thẩm Quý Thanh nhìn thấy nàng phong tình vạn chủng như vậy, dáng vẻ yêu kiều, quyến rũ như thế này.

Thẩm Tinh Lan vừa nghĩ trong lòng như vậy, trong miệng cũng khàn giọng nói theo: “Cô không muốn để cho người khác nhìn thấy dáng vẻ này của nàng.”

Đôi môi mỏng đó phun ra từng câu từng chữ, đều khiến người nghe đỏ mặt.

Giữa hai người vốn còn tràn đầy tia kiều diễm nhàn nhạt, Tô Trường Nhạc vừa nghe thấy những lời chiếm hữu, đầy d.ụ.c v0ng của hắn, lời nói độc đoán vô lý, hơi thở lập tức càng trở nên hỗn loạn hơn.

Làn da của nàng hồng hào như anh đào, xấu hổ đến mức không nói được chữ nào, chỉ rụt rè c.ắ.n môi, nũng nịu gật đầu.

Nhìn dáng vẻ xấu hổ không thể làm gì của nàng, tim của Thẩm Tinh Lan dịu lại, tan chảy thành một vũng nước đầy ngọt ngào, rung động không ngừng.

Đầu ngón tay thon dài khẽ nhúc nhích, Thẩm Tinh Lan lại muốn người ôm vào lòng thân mật một phen.

“Tam ca.”

Giọng của trầm Quý Thanh chợt vang lên từ bên ngoài xe ngựa, cực kỳ gần, hiển nhiên nếu trong xe ngựa có bất kỳ tiếng động nào, hắn ta đều có thể nghe rõ ràng.

Đáy mắt của Thẩm Tinh Lan lướt qua một tia lãnh ý.

Hắn nhặt chiếc áo choàng lông chim màu đỏ thẵm bên cạnh, chậm rãi khoác lên người Tô Trường Nhạc, cho đến khi bọc kín cả người nàng, hắn chắc chắn rằng cho dù lát nữa trong trường hợp Thẩm Quý Thanh mất khống chế, cương ngạnh muốn xông vào xe ngựa, thì sẽ không nhìn thấy gì hết, rồi hắn mới hài lòng hôn lên mặt nàng, vẻ mặt tươi tỉnh xuống xe ngựa.

Trong xe ngựa đốt l.ồ.ng hun khói, Tô Trường Nhạc vốn bị hôn đến choáng váng, trên mặt toát đầy mồ hôi, bây giờ còn mặc thêm áo choàng thì càng nóng hơn.

Thẩm Tinh Lan đang cố gắng để nàng c.h.ế.t à!

Tô Trường Nhạc sững sờ cầm áo choàng lên, trên mặt có vài phần tức giận, nhưng vừa nghĩ đến câu nói trước khi Thẩm Tinh Lan rời đi, khuôn mặt của tiểu cô nương bốc hơi nóng hổi, hai tay nắm c.h.ặ.t, chạm vào trước hàm và môi, mím môi, lặng lẽ nở nụ cười.

Xong luôn, nàng cảm thấy mình thật sự bất lực.

Thực ra nàng cũng có một chút thích những lời trẻ trâu mà Thẩm Tinh Lan nói!

Đầu bên kia, Thái t.ử điện hạ đã xuống xe ngựa, không biết mình đã bỏ lỡ nụ cười ngọt ngào ấy, trên mặt tuấn tú vẫn có chút ý đào hoa.

Thẩm Quý Thanh không phải là thiếu niên lang hiểu biết đơn giản, làm sao không nhìn ra bên trong xe ngựa vừa mới xảy ra chuyện gì.

Trên mặt hắn ta hơi giật mình.

Hắn ta cảm thấy hơi nực cười, lúc Thẩm Tinh Lan mới trở về kinh còn bị hắn ta làm cho tức giận đến mức cả người phát run, suýt nữa muốn động thủ với hắn ta, hiện giờ hai người đã hoàn toàn trở mặt.

Có thể nói hắn ta hao hết sức lực, mới có thể khống chế được bản thân, không xông lên tặng một quyền cho Thẩm Tinh Lan.

Thẩm Quý Thanh không hiểu tại sao Tô Trường Nhạc lại gả cho Thẩm Tinh Lan, tất cả đã quá muộn trước khi nàng nhớ lại mọi chuyện.

Thẩm Tinh Lan nâng tay lên để ý đến xiêm y hơi lộn xộn, thờ ơ nhìn bốn phía một cái, sắc mặt không vui: “Tứ đệ có chuyện gì?”

Cuộc gặp gỡ này hoàn toàn khó chịu khi chuyện tốt bị cắt ngang!

Mu bàn tay của Thẩm Quý Thanh nổi đầy gân xanh, nắm tay nắm c.h.ặ.t, ngón tay trắng bệch.

Nơi mà hắn ngăn cản Thẩm Tinh Lan cách ngự phố đông đúc không xa, Thái t.ử ngồi xa giá vốn đã khiến người ta chú ý, lúc này đã có không ít người chú ý tới bọn họ.

Thẩm Quý Thanh ép buộc mình tỉnh táo lại, ôn hòa cười, nói rõ ý đồ: “Thần đệ ngày hôm trước chưa kịp đưa hạ lễ, vừa rồi khi vừa chọn hạ lễ xong rồi đi dạo ngự phố, vừa đúng lúc nhìn thấy tọa giá của Tam ca đi qua, nên đệ nghĩ không bằng tự tay đưa hạ lễ cho Tam ca ở chỗ này, nên mới đường đột như thế.”

Mục đích ban đầu của Thẩm Quý Thanh là muốn gặp Tô Trường Nhạc, nhưng khi hắn ta nhìn thấy ý đào hoa chưa tan trên mặt của Thẩm Tinh Lan liền thay đổi chủ ý.

Hắn ta sợ cũng nhìn thấy ý đào hoa vừa thẹn thùng vừa động lòng người đó trên mặt Tô Trường Nhạc, chỉ tưởng tượng thôi đã khiến hắn ta cảm thấy phát điên rồi.

Tại sao tại sao, tại sao kiếp này Tô Trường Nhạc vẫn gả cho Thẩm Tinh Lan!

Thẩm Quý Thanh hít một hơi thật sâu, xua tay bảo tùy tùng đi phía sau đưa hạ lễ lên.

“Đúng là đường đột.” Thẩm Tinh Lan không chút khách khí lạnh nhạt một tiếng, “Hạ lễ của Tứ đệ giao cho Tần Thất là được, còn có chuyện gì sao?”

Thẩm Tinh Lan như diều gặp gió, dáng vẻ nóng nảy muốn đắm chìm vào thôn đầy sự dịu dàng, ngay lập tức đã phá vỡ trái tim căng thẳng của Thẩm Quý Thanh.

Thẩm Quý Thanh không động thủ, chỉ tiến lên một bước, ánh mắt tối tăm: “Nàng sẽ nhanh ch.óng nhớ lại tất cả.”

Hắn ta sẽ khiến nàng nhớ lại.

Thẩm Tinh Lan nhìn bóng dáng của Thẩm Quý Thanh rời đi, sắc mặt từ từ trầm xuống, sát ý dày đặc bộc phát từ con ngươi đen láy của hắn.

Ngay khi Tần công công và tùy tùng khác đều bị sát khí bất ngờ của Thái t.ử áp bức không dám nhúc nhích, mồ hôi lạnh tuôn như suối, thì một giọng nói mềm mại ngọt ngào truyền ra từ trong rèm xe: “Thái t.ử ca ca còn chưa nói xong sao? Áo choàng này nóng quá, ta cởi nó ra trước đây!”

Giọng của cô bé nghe có vẻ hơi tức giận, mà lại giống như đang làm nũng.

Tiếng nói chuyện nũng nịu mà lại trẻ con ấy lập tức khiến sát khí nặng nề trong lòng hắn bay đi không ít.

Quay lại trước xe ngựa, Thẩm Tinh Lan nhàn nhạt liếc mắt nhìn những hạ lễ kia một cái, giọng nói lạnh lùng: “Trước khi vào cung, đem tất cả những thứ này ném đi, đừng để cô nhìn thấy ở Đông Cung.”

Tần Thất liên tục nói dạ.

Đây là lần đầu tiên Tứ Hỉ nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng tựa như Tu La của Thái t.ử, nàng ta đã bị dọa đến mức run rẩy từ lâu, không dám ngẩng đầu lên.

Sau khi trở quay lại xe ngựa, Thẩm Tinh Lan không tiếp tục hành động vừa rồi bị gián đoạn, chỉ cởi áo choàng của Tô Trường Nhạc ra, nói chuyện khác với nàng, tuyệt đối không đề cập tới đã nói chuyện gì với Thẩm Quý Thanh khi vừa rồi xuống xe ngựa.

Trở lại Đông Cung không bao lâu, Lâm hoàng hậu bên kia phái người tới, người tới chính là vị cô cô giáo huấn.

Lúc trước Tô Trường Nhạc muốn học nữ hồng, Thẩm Tinh Lan liền dặn dò, để phủ nội vụ phái một vị cô cô giáo huấn dạy nữ hồng tới đây, không biết tại sao chuyện này lại truyền đến tai của Lâm hoàng hậu, mới sau một ngày bà ta liền phái người tới.

Tô Trường Nhạc định thần lại, mới phát hiện vị cô cô giáo huấn kia là Lương cô cô đã từng hầu hạ bên người của Lâm hoàng hậu.

Nàng hơi kinh ngạc.

Tuy nàng chưa tận mắt nhìn thấy chuyện hoang đường của Thẩm Quý Thanh trong khánh công yến, nhưng cũng có nghe thấy chút ít.

Nàng vốn tưởng rằng sau khi Thẩm Quý Thanh chiếm được sự trong sạch của Lương cô cô, ít nhất cũng sẽ cho bà thân phận thị tỳ, không ngờ rằng Lương cô cô vẫn ở bên cạnh Lâm hoàng hậu, cũng không bị Thẩm Quý Thanh nạp vào Tấn vương phủ.

Lúc này, Lâm hoàng hậu phái Lương cô cô tới dạy nữ hồng cho nàng, hiển nhiên là không có ý tốt.

Tô Trường Nhạc muốn chuyện gì, làm sao Thẩm Tinh Lan không biết được chứ, không chút suy nghĩ liền để Lương cô cô quay về, kêu tổng quản phủ nội vụ chọn người một lần nữa.

Tổng quản phủ nội vụ vẻ mặt khó xử, nói: “Thỉnh Thái t.ử điện hạ đừng làm khó lão nô, đây là ý chỉ do Hoàng hậu nương nương đích thân hạ, lão nô thật sự không có cách nào làm chủ, nếu điện hạ không muốn cô cô giáo huấn này, thỉnh điện hạ thương lượng với Hoàng hậu nương nương.”

Hoàng hậu thân là người đứng đầu lục cung, phái một nô tỳ đến Đông Cung là chuyện bình thường, huống chi là Thái t.ử đã nhờ người của phủ nội vụ, vì thế Hoàng hậu mới phái người tới.

Không ai trong kinh thành không biết rằng Hoàng hậu nương nương yêu thương Thái t.ử nhất, hành động tự mình chọn cung nhân cho Thái t.ử có thể nói là rất bình thường.

Xưa nay, Thẩm Tinh Lan hiếu thảo với Lâm hoàng hậu, giờ phút này càng không có lý do để từ chối.

Ánh mắt hắn nặng nề nhìn Lương cô cô một cái, xua tay với tổng quản phủ nội vụ nói: “Cô đã biết, để bà ta ở lại, ngày mai ngươi phái thêm một vị cô cô giáo huấn tới Đông Cung là được, lui ra đi.”

“Vâng.” Lúc này, Tổng quản phủ nội vụ mới nhấc tay áo lau mồ hôi lạnh trên trán, hành lễ lui ra ngoài.

“Nô tỳ Lương Yến gặp qua Thái t.ử, Thái t.ử phi.” Lương cô cô tiến lên, phúc thân hành lễ.

Thẩm Tinh Lan xua tay, phân phó Tứ Hỉ: “Dẫn bà ta đến phòng giặt giũ, sau này bà ta sẽ làm việc ở đó.”

Lương cô cô ngẩn người, trong mắt xẹt qua một tia hoảng hốt, phòng giặt giũ là một công việc nặng nhọc, có thể nói là đãi ngộ hoàn toàn khác so với đãi ngộ của cô cô giáo huấn, sao Thái t.ử có thể phái bà đến đó, bà chính là người của Hoàng hậu mà!

“Điện hạ, Hoàng hậu nương nương đã phái nô tỳ tới dạy nữ hồng cho Thái t.ử phi, ngài ”

Thẩm Tinh Lan nhàn nhạt “À” một tiếng, không chút lưu tình ngắt lời bà: “Đúng là mẫu hậu phái ngươi tới đây, nhưng hôm nay Đông Cung của cô lại không thiếu ma ma giáo huấn, chỉ có phòng giặt giũ là đang thiếu người, bớt nói nhảm nhí lại, đi theo Tứ Hỉ đến phòng giặt giũ nhận công việc đi, cô thân là chủ Đông Cung, muốn phân công nô tỳ như thế nào thì đó là chuyện của cô, từ khi nào đến phiên ngươi mở miệng nói chuyện thế?”

Sắc mặt của hắn lạnh xuống, giọng nói trầm thấp dễ nghe có chút giận dữ: “Vừa đến Đông Cung liền phạm thượng, trước tiên đi lĩnh mười đại bản rồi đến phòng giặt giũ nhận công việc.”

Ai cũng biết tâm trí của Thái t.ử phi chỉ còn bảy tuổi, Đông Cung to lớn như vậy chỉ sợ là nàng quản không được, Lâm hoàng hậu phái Lương cô cô tới, ngoài mặt là dạy nữ công nữ hồng cho Tô Trường Nhạc, trên thực tế chỉ sợ là muốn nắm giữ tin tức trong Đông Cung.

Thẩm Tinh Lan vừa nghĩ đến Lâm hoàng hậu nhanh như vậy, liền muốn đưa tay đến Đông Cung của hắn, thậm chí còn cử người đến nắm bắt Tô Trường Nhạc cái gì cũng không biết, trong lòng liền tức giận không thể kiềm chế.

Thật ra bên cạnh hắn vẫn luôn có người của Lâm hoàng hậu, chỉ là lần này sau khi hắn hồi kinh, thái giám Uông công công và chưởng sự cung nữ Trần ma ma đều liên tiếp xảy ra chuyện, Lâm hoàng hậu sắp xếp người bên cạnh hắn, có thể nói là đã bị đổi qua một vòng, có lẽ chính là nguyên nhân này nên lần này Lâm hoàng hậu mới phái Lương cô cô tới đây.

Chỉ sợ ngay cả Lâm hoàng hậu cũng không ngờ rằng, Thái t.ử bình thường hiếu thảo với bà, lại không nói hai lời liền đưa người đến phòng giặt giũ.

Sắc mặt của Lương cô cô trắng bệch, quỳ xuống nói: “Nô tỳ không dám, xin điện hạ tha thứ cho nô tỳ.”

Thấy Thái t.ử thờ ơ, lập tức chuyển hướng sang Tô Trường Nhạc khóc nức nở cầu xin tha thứ: “Cầu Thái t.ử phi tha thứ cho nô tỳ, không phải nô tỳ cố ý va chạm Thái t.ử điện hạ.”

Thật ra Tô Trường Nhạc cũng cảm thấy cực kỳ kinh ngạc trước hành động của Thẩm Tinh Lan.

Vì sao Thẩm Tinh Lan phải vô duyên vô cớ điều Lương cô cô đến phòng giặt giũ? Chẳng lẽ hắn đã biết Lương cô cô có ý đồ không tốt, biết bà là quân cờ của Lâm hoàng hậu phái tới giám sát hắn?

Chuyện này không có khả năng, trừ phi Thẩm Tinh Lan cũng giống như nàng đều sống lại.

Tô Trường Nhạc bỗng nhiên nhớ tới trước khi hai người thành thân, sự cao quý và lạnh lùng của Thẩm Tinh Lan chợt lóe lên, lúc ấy nàng cho rằng đó là ảo giác, nhưng hôm nay ngẫm lại, nàng cảm thấy đây có thể không phải là ảo giác.

Bằng không thì làm sao giải thích được Thẩm Quý Thanh đột nhiên xảy ra chuyện trong khánh công yến, không chỉ như thế, Ôn Sở Sở và Lương cô cô lúc ấy đi cùng nàng, đều xảy ra chuyện xấu trong khánh công yến, cả hai đều trở thành người của Thẩm Quý Thanh.

Tô Trường Nhạc nhìn Thẩm Tinh Lan, nàng thật sự không thể liên tưởng biểu tình phong phú hiện tại của Thẩm Tinh Lan với khối băng lớn ở kiếp trước.

Thẩm Tinh Lan thấy nàng nhìn mình, vẻ mặt bất lực, tưởng lầm nàng đang cầu cứu mình, lập tức quay đầu phân phó Tần Thất và Tứ Hỉ: “Còn không mau kéo người xuống, lĩnh phạt xong liền mang đến phòng giặt giũ.”

Trước khi Lương cô cô bị kéo xuống, Thẩm Tinh Lan lại nói: “Đừng để bà ta vào chủ điện khi không có sự cho phép của cô.”

Sau khi mọi người lui ra, Thẩm Tinh Lan liền nhanh ch.óng nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng trong lòng bàn tay nhẹ nhàng véo, hỏi: “Có chuyện gì vậy? Bị cô dọa sợ rồi à?”

Lúc trước hắn rất ít nghiêm khắc như vậy trước mặt Tô Trường Nhạc.

Tô Trường Nhạc chần chờ một lát, quyết định thử lại Thẩm Tinh Lan.

Nàng lắc đầu, vẻ mặt lo lắng hỏi: “Vì sao Thái t.ử ca ca phải để cho bà ta đi đến phòng giặt giũ thế ạ? Bà ta chính là người của Hoàng hậu nương nương, lỡ như Hoàng hậu nương nương biết được, bà có thể trách tội ta không?”

Thẩm Tinh Lan vừa thấy nàng nhíu mày liền đứng ngồi không yên, đứng dậy ôm người vào lòng, sải bước rời khỏi đại sảnh.

Tô Trường Nhạc không hiểu vì sao đang nói chuyện tốt như vậy, mà hắn lại muốn ôm, bọn họ đâu phải là anh em song sinh đâu mà cứ nhúc nhích là ôm, còn hắn thì cũng không biết xấu hổ.

Kiếp trước, sau khi hai người thành thân thì như nước với lửa, bây giờ lại hóa giải hoàn toàn, không ngoa khi nói rằng dính như keo sơn.

Tô Trường Nhạc tựa đầu vào n.g.ự.c Thẩm Tinh Lan, hơi thở thơm tho dễ chịu lưu lại trên ch.óp mũi, tầm mắt đi lên là yết hầu xinh đẹp của hắn và khuôn hàm duyên dáng.

Khi yết hầu lăn lên lăn xuống, có một cảm giác h4m muốn không thể diễn tả.

Khuôn mặt nhỏ nhắn và mềm mại mịn màng của nàng ngay lập tức “bùm” cháy trở lại, trái tim nhỏ bé đập loạn xa không khống chế được, miệng khô khốc một cách khó hiểu.

Tô Trường Nhạc bối rối cụp mi mắt xuống: “Thái t.ử ca ca lại muốn ôm ta đi đâu thế!”

Thẩm Tinh Lan hỏi một đằng, trả lời một nẻo: “Người là do cô phái đi, cho dù hoàng hậu muốn trách tội cũng là trách tội cô, không cần lo lắng.”

“Vậy vì sao phải để cho bà ta đi phòng giặt giũ.” Điều này rất quan trọng.

Thẩm Tinh Lan thuận miệng nói: “Không phải cô vừa nói sao, bà ta phạm thượng chọc giận cô, cô ghét nhất loại người phạm thượng vượt quá khuôn phép như vậy.”

Đơn giản như vậy sao?

Tô Trường Nhạc trầm mặc mím môi, bên tai là tiếng tim đập trầm ổn có lực của Thẩm Tinh Lan.

Nàng chợt nhớ đến một chuyện ở kiếp trước.

Nàng đã quên vì sao mình lại mắng Thẩm Tinh Lan một trận. Nàng chỉ nhớ rõ ngày hôm đó, nàng tức giận đuổi hắn ra khỏi phòng ngủ, ngay cả giường La Hán cũng không cho hắn ngủ.

Đêm đó Thẩm Tinh Lan nghỉ ngơi ở Thiên điện.

Người ngoài không biết bọn họ bất hòa với nhau, nhưng các cung nhân trong Đông Cung lại biết rõ ràng.

Đêm đó, có một cung nhân nổi lên tâm tư không nên có, thấy Thẩm Tinh Lan ngủ một mình ở Thiên điện, lớn mật muốn bò lên giường.

Mấy năm ở biên quan, Thẩm Tinh Lan đã phát triển thói quen ngủ nông, hầu như đã thức dậy khi cung nhân đó bước vào phòng.

Cung nhân kia đương nhiên không thực hiện được, không những không thành công mà ngày hôm sau, trước khi sự việc đã đến tai nàng, Thẩm Tinh Lan đã sai người đ.á.n.h c.h.ế.t cung nhân kia, rồi để cho tất cả cung nhân trong Đông Cung đều nhìn thấy.

Thủ đoạn tàn nhẫn tột cùng này lập tức khiến những cung nhân khác vốn vẫn đang thèm muốn hắn, sợ tới mức sự can đảm nứt ra tại chỗ, không ai dám ôm bất kỳ tâm tư bất chính nào với hắn.

À, như vậy xem ra, Thẩm Tinh Lan đúng thật là rất chán ghét cung nhân vượt quá khuôn phép, xử phạt các cung nhân phạm sai lầm cũng chưa bao giờ nhẹ.

Chẳng lẽ là nàng lại nghĩ nhiều?

Tô Trường Nhạc định thần lại, lúc này mới phát hiện mình bị Thẩm Tinh Lan ôm đến thư phòng.

“Sao lại đến thư phòng?”

Thẩm Tinh Lan thả nàng xuống, nói: “Cô dạy nàng nhận biết chữ.”

“……”

Tại sao đột nhiên phải dạy nàng nhận biết chữ chứ?

Những lời này còn chưa hỏi ra miệng, Tô Trường Nhạc liền nghe được đáp án.

“Nếu cô không ở Đông cung, đột nhiên thánh chỉ hoặc ý chỉ tới thì nàng có thể nhìn hiểu được.”

Nói cho cùng vẫn là vì nàng.

Tô Trường Nhạc c.ắ.n c.ắ.n môi, cười nói: “Được!”

Sau đó, nàng hối hận.

Cách dạy người ta nhận mặt chữ của Thẩm Tinh Lan lạ quá!

Vì sao nàng vừa phải nhận biết mặt chữ vừa phải luyện chữ thế!

Trên bàn đã bày b.út, giấy, mực, nghiêng, sau khi trải giấy xong, Thẩm Tinh Lan còn tự mình mài mực.

Bên cạnh tờ giấy lớn màu trắng tinh khiết đặt một bảng chữ mẫu.

Tô Trường Nhạc đứng trước bàn, Thẩm Tinh Lan đứng phía sau nàng, b0 ngục rộng lớn săn chắc dựa vào lưng nàng, và một cánh tay ôm c.h.ặ.t lấy thắt lưng nàng.

Nhiệt độ trên người hắn liên tục truyền qua xiêm y.

Bàn tay nhỏ bé cầm b.út của nàng bị hắn cầm lấy, hơi thở ấm áp của Thẩm Tinh Lan phả lên đôi tai mềm mại của nàng, lỗ tai nàng tràn ngập hơi thở của hắn, hơi thở của hắn hoàn toàn bao trùm lấy nàng.

Tô Trường Nhạc nghi ngờ rằng hắn đang cố ý.

Hắn hơi khom người, dạy nàng viết chữ, đôi môi thỉnh thoảng lướt qua v4nh tai nàng, lỗ tai nàng lập tức tê dại và nóng lên như tôm luộc.

V4nh tai đỏ bừng lan rộng khắp khuôn mặt, ngay cả cổ cũng nhuộm đỏ thẫm, giống như sắp rỉ m.á.u.

Trái tim của Tô Trường Nhạc đập thình thịch, hai chân thẳng tắp như ngọc đã có hơi không dùng sức được nữa, nếu không phải Thẩm Tinh Lan còn ôm eo nàng, nàng thậm chí còn nghi ngờ rằng mình sẽ chật vật ngã xuống đất.

Vậy rốt cuộc vừa viết vừa nhận biết chữ như thế nào!

Thẩm Tinh Lan có thật sự nghiêm túc không đấy?

Không, nàng nghĩ chắc chắn hắn đang cố ý! Chính là bắt nạt nàng không nhớ gì hết, chỉ có ký ức năm bảy tuổi mà thôi.

Nếu không phải hai người đã thành thân, kết làm phu thê, thì hắn chính là đăng đồ t.ử!

Thẩm Tinh Lan dường như nhận thấy sự thất thần của nàng, siết c.h.ặ.t cánh tay đang ôm eo nàng, cụp mắt cười khẽ, bờ môi mỏng ghé vào tai nàng thấp giọng nỉ non: “Niếp niếp không tập trung nha.”

Bên tai nàng có hơi thở của hắn, tỏa ra hơi ấm của hắn, và hơi thở quyến rũ của hắn khiến người ta điên cuồng si mê.

Nhiệt độ trên mặt Tô Trường Nhạc lại tăng lên.

Hai gò má nàng ửng hồng, ánh mắt mơ hồ, tim đập loạn xạ đến rối tinh rối mù.

A a a, Trầm Tinh Lan khi dễ người kìa!

“Thái t.ử ca ca,” Giọng của nàng nhẹ nhàng, đáng thương, “Ta có thể không học đọc chữ mà.”

Không biết rằng, giọng nói quyến rũ, êm tai nghe vào tai của Thẩm Tinh Lan càng giống như đang làm nũng.

“Niếp niếp ngoan nào.” Thẩm Tinh Lan nhẹ giọng dỗ dành, đầu ngón tay như ngọc và ấm áp siết c.h.ặ.t bàn tay như cỏ mềm của nàng.

Nàng hoàn toàn cảm nhận được đường cơ săn chắc, mạnh mẽ trên cánh tay của hắn.

Thẩm Tinh Lan cực kỳ kiên nhẫn dẫn dắt nàng, chậm rãi đặt b.út trên tờ giấy trắng, dạy nàng viết từng nét một, còn không quên giải thích bên tai nàng, đây là chữ gì.

“Đây là họ của hoàng đế Đại Tề, Thẩm.”

Cách dạy người ta nhận mặt chữ này thật sự khiến người ta xấu hổ quá mà!

Khuôn mặt của nàng hiện lên xấu hổ thẹn thùng, lông mi khẽ rung, đôi môi đỏ mọng khẽ mở ra hơi thở như lan, nhưng nàng hơi sửng sốt khi nhìn thấy Thẩm Tinh Lan nắm tay nàng, viết ra chữ “Thẩm” rồng bay phượng múa.

Tuy rằng nhịp tim của nàng đập nhanh đến mức sắp nổ tung, nhưng từ đáy lòng nàng vẫn không khỏi kinh ngạc: “Chữ của Thái t.ử ca ca thật đẹp mắt.”

Đẹp, thực sự đẹp.

Thật kỳ lạ, rõ ràng nàng nhớ rõ chữ trước kia của Thẩm Tinh Lan không đẹp như vậy.

Thẩm Tinh Lan nghe thấy khen ngợi của nàng, một loạt tiếng cười trầm thấp vang lên từ l0ng nguc hắn, hắn vui vẻ mổ nhẹ vào v4nh tai như hồng ngọc của nàng, cuối cùng còn nhẹ nhàng nhấm nháp vài cái.

Ngón chân như ngọc của Tô Trường Nhạc giấu trong giày hơi cuộn lại, dường như m.á.u cả người đều đổ lên mặt, khuôn mặt nhỏ nhắn cùng lỗ tai xinh đẹp như ngọc, hiện lên từng trận ý hoa đào ngượng ngùng làm lay động lòng người.

Nàng c.ắ.n môi, cúi đầu nức nở một tiếng: “Thái t.ử ca ca…”

Giọng nói kiều diễm và mềm mại, đầy sự cầu xin tha thứ.

Thẩm Tinh Lan khàn giọng cười khẽ, không khi dễ cô bé trong n.g.ự.c nữa, tiếp tục dẫn dắt nàng viết chữ thứ hai.

“Chữ này là sao trên trời.”

Mặt của Tô Trường Nhạc nóng bừng lần thứ hai, trong lòng lại bùng lên từng đợt cảm giác ngọt ngào.

Cuối cùng nàng cũng hiểu được vì sao Thẩm Tinh Lan lại phải tốn nhiều công sức dạy nàng nhận mặt chữ như vậy, hóa ra chữ mà hắn muốn nàng học đầu tiên chính là tự của hắn, cũng là tên của hắn.

Đồ quỷ đầy mưu mô Thẩm Tinh Lan.

Tô Trường Nhạc mím môi, trên mặt hiện lên ý cười sung sướng ngay cả mình cũng chưa từng phát hiện, chỉ cảm thấy hai má tựa như có chút chua xót.

Lần này nàng không khen Thẩm Tinh Lan nữa, nhưng Thẩm Tinh Lan lại chủ động mở miệng: “Đẹp không?”

“……”

Tô Trường Nhạc cực kỳ phối hợp để thỏa mãn lòng hư vinh của hắn, đôi mắt cong lên, cười ngọt ngào: “Đẹp ạ, chữ do Thái t.ử ca ca viết là chữ đẹp nhất mà ta từng thấy đó.”

Lần này Thẩm Tinh Lan nghiêng đầu, đôi môi mỏng dịu dàng vu0t ve hai má đáng yêu của nàng, ánh mắt hắn thâm thúy, u ám lướt qua đôi môi xinh đẹp của nàng mấy lần.

Khi nàng bắt đầu viết từ thứ ba, hơi thở của nàng nặng hơn một chút.

Tô Trường Nhạc biết rõ hắn muốn viết chữ gì, nhưng tim nàng đập nhanh hơn không khống chế được.

Giống như đây là một nghi thức thiêng liêng nào đó.

Dưới sự dẫn dắt của hắn, một chữ cuối cùng cũng hạ xuống một nét cuối cùng.

“Đây là Lan trong Thẩm Tinh Lan.”

“Là tên của cô.”

Đúng như hai chữ đầu tiên, Tô Trường Nhạc hào phóng gật đầu khen ngợi: “Nhìn cũng được a! Ta nhất định sẽ nhớ rõ tên của Thái t.ử ca ca!”

Thẩm Tinh Lan nghiêng mắt, nhìn khuôn mặt tươi cười hớn hở của nàng, ý cười trong đáy mắt hắn càng ngày càng đậm.

Tô Trường Nhạc dừng một chút, giả vờ không chút để ý thuận miệng hỏi: “Chữ của Thái t.ử ca ca vốn dễ nhìn như vậy sao?”

Ánh mắt của Thẩm Tinh Lan tối sầm lại, nói: “Không, chữ của cô vốn rất xấu.”

Đúng là vậy, nàng cũng nhớ rõ chữ của Thẩm Tinh Lan, à thì… Không đẹp lắm, nhưng cũng không đến mức xấu.

Sao Thẩm Tinh Lan lại khiêm tốn như vậy?

Tô Trường Nhạc cười: “Vậy sao chữ hiện tại lại trở nên đẹp như vậy?”

Thẩm Tinh Lan buông tay ra, lấy cây b.út mà nàng đang nắm trong tay xuống, nhẹ nhàng xoay mặt nàng lại, hai người bốn mắt nhìn nhau.

Vì kể từ đó, cô đã viết tên nàng mỗi ngày.

Thẩm Tinh Lan vừa cười vừa hôn lên đôi môi đỏ mọng mà hắn thèm muốn bấy lâu nay, giọng nói dừng bên môi nàng khàn khàn êm tai: “Cô vì nàng nên đã đặc biệt học trong hai ngày.”

Tô Trường Nhạc: “…”

Hay lắm, Thẩm Tinh Lan lại dỗ dành tiểu hài t.ử!

Thẩm Tinh Lan nhìn ra vẻ hoài nghi trong ánh mắt nàng, cúi đầu nở nụ cười: “Được rồi, cô vừa lừa nàng đấy, là vì trước kia nàng từng nói chữ của cô rất xấu, từ đó về sau, cô đã cực kỳ nghiêm túc luyện chữ.”

Tô Trường Nhạc ngây ngẩn cả người, trong mắt lộ ra vẻ không dám tin.

Mới vừa rồi tầng tầng lớp lớp ngọt ngào chồng chất trong lòng, trong nháy mắt này, dường như tất cả đều hóa thành một sự ấm áp trước nay chưa từng có, đột nhiên tràn ngập trong lòng nàng.

Sự chua xót tràn ra từ đáy mắt.

Nàng bỗng dưng xoay người lại, hai tay đặt lên bờ vai rộng của hắn, hơi kiễng chân.

Ngửa đầu lên và hôn lên yết hầu xinh đẹp của hắn.

Tô Trường Nhạc vốn là muốn hôn lên má của Thẩm Tinh Lan, chỉ tiếc là Thẩm Tinh Lan thật sự quá cao, nàng thì lại quá nhỏ nhắn, cho dù có trèo lên vai hắn, kiễng mũi chân của mình lên, thì chỉ có thể chạm tới vị trí của cằm và cổ của hắn.

Cho đến khi nàng phát hiện ra rằng nàng phải giữ bàn tay của mình quanh cổ hắn, bắt hắn cúi đầu, thì đã quá muộn để hôn lên mặt hắn.

Đôi môi của nàng rơi trên cổ hắn.

Thẩm Tinh Lan hơi sững sờ, không thể tin được mở to mắt, tim đập như muốn bay ra khỏi l0ng nguc.

Hắn hoàn toàn không nghĩ rằng nàng sẽ đột ngột hôn hắn!

Thẩm Tinh Lan căng thẳng nuốt từng ngụm nước bọt. Khi môi của Tô Trường Nhạc tiến lên, yết hầu xinh đẹp của hắn đúng lúc trượt xuống, đôi môi đỏ mọng khẽ mở ra, cứ thế nhẹ nhàng ngậm lấy yết hầu của hắn.

Tô Trường Nhạc nhắm c.h.ặ.t mắt lại, khi nhận ra môi mình rơi xuống nơi nào, hai má bỗng nhiên đỏ bừng.

Dung mạo của Thái t.ử phi tuyệt đẹp kiễng mũi chân, mặc một chiếc váy hoa mẫu đơn đỏ rực cùng con bướm sặc sỡ, ngẩng đầu hôn Thái t.ử điện hạ khí chất cao quý, trai tài gái sắc, hai người sinh ra chính là muốn làm cho người ta thần hồn điên đảo, nụ hôn lúc này đẹp tựa như một bức tranh.

Bên ngoài cửa sổ chạm khắc, tuyết rơi tán loạn, lặng lẽ rơi đầy Đông Cung khổng lồ, trong thư phòng có một l.ồ.ng hun khói, ấm áp như mùa xuân, ngoại trừ tiếng hít thở lúc nặng lúc nhẹ của hai người, thì toàn bộ đều yên tĩnh.

Mãi cho đến khi âm thanh của tia lửa phụt ra từ chiếc l.ồ.ng hun khói, mới phá vỡ sự mập mờ đang lặng lẽ lan rộng.

Tô Trường Nhạc nhảy dựng lên trong lòng, ý thức được rốt cuộc mình đã làm hành động phóng túng gì, khuôn mặt ửng hồng như mỡ, mịn màng như phấn, lập tức xấu hổ, đỏ bừng như nắng mai phản chiếu lên tuyết.

Đầu óc choáng váng, m.á.u sôi trào khắp người, đầu gối yếu ớt khiến trong lòng nàng sợ hãi lạ thường.

Trong lúc hoảng loạn, nàng đẩy Thẩm Tinh Lan ra, xoay người muốn chạy trốn.

Làm sao nàng có thể, làm sao nàng có thể…

Nàng không thể ở lại đây lâu hơn nữa, nếu nàng tiếp tục ở lại, thì sẽ rất kỳ lạ.

Cổ và v4nh tai của Tô Trường Nhạc đỏ bừng, hơi thở có chút hỗn loạn, vạt váy đỏ tươi bay thành một vòng xoáy nước xinh đẹp khi nàng quay người lại.

Cánh tay trắng nõn vừa định quay lại, bị Thẩm Tinh Lan mạnh mẽ nắm lấy, hắn dùng sức kéo về phía sau, trọng tâm của nàng lập tức trở nên bất không ổn định, sau đó ngã vào l0ng nguc vốn đang muốn chạy trốn.

“Niếp niếp, đừng đi.” Hắn khàn giọng nói, trong giọng nói trầm thấp mang theo sự vui mừng khó che giấu.

Đây là lần đầu tiên Tô Trường Nhạc chủ động hôn hắn, làm sao hắn có thể để nàng đi như vậy.

Trong lòng của Thẩm Tinh Lan rung động khó có thể nói thành lời, hắn ôm c.h.ặ.t lấy nàng từ sau lưng, một nụ hôn nhẹ nhàng và dày đặc, theo đó rơi xuống, theo sau tai đỏ thẫm của nàng mà phủ lên cổ nàng.

Tô Trường Nhạc không ngờ rằng nàng không thể chạy thoát, ngược lại trở nên mất kiểm soát.

Trong vô thức, hai người hôn đến mức không thể tách rời, mơ mơ màng màng, nàng dường như bị ôm lên giường La Hán bên cạnh.

Hai má của Tô Trường Nhạc đỏ bừng, tim đập thình thịch.

Ấm áp tùy ý đi dạo, hoa hồng từ lúc chớm nở đến lúc nở rộ, tựa như một bông hoa râm bụt đỏ tươi, diễm lệ khiến người ta khó có thể kiềm chế.

Ngón chân trắng ngọc cuộn tròn c.h.ặ.t lại, nàng c.ắ.n c.h.ặ.t môi mình, sợ môi mình bay ra vài tiếng nhỏ nhẹ xấu hổ.

Tần công công và Tứ Hỉ còn chờ ở ngoài thư phòng, không chỉ có hai người bọn họ, bên ngoài còn có rất nhiều cung nhân!

Thắt lưng rơi xuống đất, Tô Trường Nhạc sợ tới mức kinh hô thành tiếng, tiếng nức nở bé nhỏ rốt cuộc không ngừng được, tràn ra từ đáy môi: “Đừng ở đây!”

Sao Thẩm Tinh Lan có thể được chứ!

Đúng là không biết xấu hổ, sau này nàng thật sự không có cách nào đối mặt với Tứ Hỉ và Tần công công nữa!

Dứt lời, mặt nàng liền bị một đôi bàn tay to ấm áp nhẹ nhàng nâng lên.

Nụ hôn tinh tế và dày đặc rơi xuống, nàng nhịn không được ra tiếng nức nở lần nữa, gằn từng chữ, nũng nịu mềm giọng trách cứ: “Thái t.ử ca ca, không phải chàng nói muốn dạy ta nhận mặt chữ mà, chàng nói muốn dạy ta nhận mặt chữ cơ mà, chàng lừa ta.”

Giọng nói êm tai, quyến rũ đó có thể nói là vô cùng đau buồn, khiến người nghe cũng cảm thấy đau lòng.

Hơi thở của Thẩm Tinh Lan hơi nặng, đuôi mắt hơi nhướng lên đầy ý đào hoa, hắn rủ mắt, nhìn thấy cô bé trong n.g.ự.c lạnh run, thẹn thùng che mặt, làn da mềm mại, béo ngậy, giòn tan của nàng tỏa ra màu hồng nhạt khá đẹp.

Dáng vẻ ấy thật sự cực kỳ đáng yêu, quả thực khiến người ta nhịn không được muốn tiếp tục khi dễ.

Yết hầu xinh đẹp lăn vài vòng, Thẩm Tinh Lan nhắm mắt lại, mỉm cười bất lực mà lại cưng chiều, hắn nhặt thắt lưng lên, buộc lại cho mình một lần nữa, không nhanh không chậm mặc từng bộ xiêm y cho nàng.

Đôi môi mỏng khẽ chạm vào v4nh tai đỏ bừng của nàng, giọng nói khàn khàn đến tột cùng, mang theo một chút ý cười: “Đừng sợ, không gạt nàng đâu, cô tiếp tục dạy nàng nhận biết mặt chữ.”

Ngón tay mảnh khảnh từ từ buông lỏng ra khỏi khuôn mặt ửng hồng, ngón tay Tô Trường Nhạc cong ngón tay lại, đặt tay lên trước môi, kinh ngạc nhìn Thẩm Tinh Lan đang tập trung mặc y phục cho nàng.

Trên trán hắn lấm tấm mồ hôi mỏng, khuôn mặt tuấn tú hiện lên mây đỏ không tự nhiên, ý đào hoa nồng đậm ở đuôi mắt càng khiến người ta mặt đỏ tim đập khi nhìn thấy.

Khoảnh khắc đó, sự ấm áp và động tâm khó tả lại một lần nữa dâng lên trong lòng Tô Trường Nhạc, cả trái tim đều giống như ngâm mình trong nước nóng đang sôi sùng sục đến bị bỏng.

Đúng như lời hắn nói bên kia, Thẩm Tinh Lan thật sự lại ôm nàng rời khỏi giường La Hán, quay lại trước bàn, như không có chuyện gì tiếp tục dạy nàng nhận biết mặt chữ.

Tô Trường Nhạc sững sờ nhìn hắn.

Thẩm Tinh Lan thấy nàng bất động cầm b.út, cong mắt hỏi: “Sao thế?”

Tô Trường Nhạc mím môi, nhịn không được lại kiễng mũi chân lên, hôn lên mặt hắn.

Hơi thở của Thẩm Tinh Lan bỗng dưng nặng nề, gương mặt bất đắc dĩ: “Niếp niếp à, đừng quậy nữa.”

Giọng nói cực kỳ khàn đặc.

Tô Trường Nhạc thấy cả khuôn mặt hắn đều đỏ lên, “Ha ha” cười hai tiếng, gương mặt cong cong cười xán lạn với hắn: “Được rồi, Thái t.ử ca ca, ta không quậy nữa đâu!”

Sau đó Thẩm Tinh Lan dạy nàng nhận biết mấy chữ, lần này hắn không nắm lấy tay nàng nữa, dạy nàng viết từng nét một nữa.

Hắn chỉ ngồi trên ghế, ôm nàng vào lòng, cầm tấm bảng chữ mẫu, dạy nàng nhận từng từ từng chữ.

Mặc kệ sắc mặt đỏ ửng của nàng, nhiều lần bảo hắn thả nàng xuống, nhưng hắn vẫn ôm c.h.ặ.t nàng như trước.

Thẩm Tinh Lan thực sự chỉ biết bắt nạt nàng thôi!

Ngày hôm sau, tổng quản nội vụ phủ quả nhiên lại dẫn theo một vị cô cô giáo huấn đến, Tô Trường Nhạc cũng bắt đầu ngày học nữ hồng và học nhận biết mặt chữ.

Nàng đã biết nữ hồng tứ lâu, rồi đi theo học cô cô giáo huấn lần nữa, có thể nói là dễ như trở bàn tay, mà nàng cũng nhớ cách nhận biết mặt chữ, chỉ là nàng đột nhiên rất thích dáng vẻ nghiêm túc của Thẩm Tinh Lan khi dạy nàng nhận mặt chữ, đôi khi còn cố ý giả ngu học không hiểu.

Thẩm Tinh Lan cực kỳ kiên nhẫn, chưa bao giờ tỏ ra thiếu kiên nhẫn với nàng.

Tuy rằng Tô Trường Nhạc từng âm thầm rung động vì hắn vô cùng kiên nhẫn,nhưng nghi ngờ trong lòng càng ngày càng trầm trọng, dù sao trong trí nhớ của nàng, thiếu niên Trầm Tinh Lan không có kiên nhẫn tốt như vậy.

Kiếp trước, sở dĩ hắn có kiên nhẫn với nàng và nhiều lần nhượng bộ, đó là vì hắn có lỗi với nàng trong khánh công yến, nhưng kiếp này, bọn họ rõ ràng không phạm sai lầm lớn nữa, vì sao tính tình của hắn lại thay đổi nhiều như vậy?

Ngày hôm nay, lúc Tô Trường Nhạc tỉnh lại, Thẩm Tinh Lan đã không còn ở tẩm điện, nàng hỏi Tứ Hỉ là Thẩm Tinh Lan đi đâu, Tứ Hỉ nghe xong thì che miệng cười trộm không ngừng.

“Rốt cuộc có gì buồn cười vậy?” Tô Trường Nhạc vẻ mặt khó hiểu.

Tứ Hỉ vừa thay xiêm y cho nàng xong, vừa nhịn cười nói: “Chẳng lẽ Thái t.ử phi đã quên, Thái t.ử điện hạ từ hôm nay trở đi, sẽ quay lại thượng triều, điện hạ đương nhiên là đã vào triều từ sớm.”

“Thái t.ử phi cứ nhớ điện hạ như vậy sao?” Tròng mắt của Tứ Hỉ xoay tròn, nhịn không được lại cười ra tiếng, “Khi nào điện hạ trở về, Tứ Hỉ nhất định sẽ truyền lại nỗi nhớ của Thái t.ử phi cho điện hạ.”

Từ nhỏ, Tứ Hỉ cùng lớn lên với Tô Trường Nhạc ở biên quan, tình cảm của hai người rất tốt, hiện giờ cho dù Tô Trường Nhạc quên đi rất nhiều chuyện, nhưng Tứ Hỉ không thay đổi nhiều trong cách đối xử với nàng, cho nên mới dám lớn mật nói giỡn với nàng như vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tô Trường Nhạc bị nàng ta giễu cợt đến đỏ mặt, ý cười trên mặt không thể dừng lại.

Tứ Hỉ nói không sai, mấy ngày nay nàng đúng là quá quen việc làm bạn với Thẩm Tinh Lan, thậm chí cảm thấy rằng hắn nên ở nơi mà nàng có thể gặp hắn mọi lúc.

Tô Trường Nhạc phát hiện điều mình nghĩ là chuyện đương nhiên, trong lòng không khỏi nặng nề nhảy dựng lên.

Sao hảo cảm của nàng với Thẩm Tinh Lan lại tăng lên nhiều như vậy chỉ trong vài ngày ngắn ngủi?

Nhưng vừa nghĩ đến hành động mấy ngày nay của Thẩm Tinh Lan, nàng lại nhịn không được cong mày lại, thôi thì, bây giờ như thế này cũng tốt, mới là bộ dạng phu thê bình thường ở chung, chỉ cần hai người bọn họ không như kiếp trước là được rồi.

Sau khi Tô Trường Nhạc thay xiêm y xong, híp mắt, cố ý dọa Tứ Hỉ: “Úi chà, Tứ Hỉ dám giễu cợt ta, lát nữa Thái t.ử ca ca trở về, ta sẽ cáo trạng với chàng, để cho chàng sửa ngươi một trận.”

Tứ Hỉ vốn đang cười đùa với nàng nghe thấy vậy, sắc mặt bỗng nhiên thay đổi, vẻ mặt nàng ta trắng bệch lắc đầu nói: “Nô tỳ biết sai rồi, nô tỳ cũng không dám giỡn với Thái t.ử phi như vậy, ngài ngàn vạn lần đừng cáo trạng với điện hạ.”

Không phải Hai người chưa từng đùa giỡn như vậy trước kia, lúc Tô Trường Nhạc còn ở Tướng phủ, thường nói giỡn với Tứ Hỉ như vậy, nhưng lần này cũng chỉ làm theo như vậy, không ngờ Tứ Hỉ lại nghiêm túc như vậy.

Tô Trường Nhạc cảm thấy kỳ quái: “Chẳng qua ta chỉ giỡn với ngươi mà thôi, sao lại sợ hãi như vậy?”

Tứ Hỉ do dự một hồi lâu, mới run rẩy nơm nớp lo sợ nói cho nàng nghe cuộc nói chuyện của Thẩm Tinh Lan và Thẩm Quý Thanh vào ngày lại mặt đó, đồng thời miêu tả không bỏ sót một chữ về thần thái đáng sợ của Thẩm Tinh Lan.

“Cuối cùng, điện hạ còn bảo Tần công công ném hạ lễ đi.” Tứ Hỉ nhỏ giọng nói.

Tô Trường Nhạc biết từ sau trận chiến này, Thẩm Tinh Lan đối với Thẩm Quý Thanh không còn tốt như trước đây, nhưng lại không biết rằng mối quan hệ giữa hắn và Thẩm Quý Thanh đã tệ đến mức này.

Không chỉ Thẩm Tinh Lan có chút kỳ quái, thậm chí nàng còn cảm thấy Thẩm Quý Thanh cũng có chút kỳ quái.

Nàng còn nhớ rõ kiếp này, ngày hôm sau, nàng và Thẩm Tinh Lan đại hôn, Thẩm Quý Thanh đột nhiên vào cung, còn chạy đến trước Phượng Nghi cung đ.ấ.m một quyền vào Thẩm Tinh Lan.

Khi đó Thẩm Quý Thanh vô cùng tức giận, còn mắng Thẩm Tinh Lan phát điên, hỏi hắn không sợ nàng nhớ lại mọi chuyện rồi sẽ hận hắn đến thấu xương sao.

Lúc ấy nàng không nghĩ nhiều, chỉ muốn nhanh ch.óng rời đi, không muốn để cho Tuyên Đế hiểu lầm hai người từng có hôn ước mà còn dây dưa không rõ.

Nàng không ngờ rằng vào ngày lại mặt Thẩm Quý Thanh đặc biệt ngăn cản tọa giá của bọn họ, không chỉ tặng hạ lễ, mà còn nói với Thẩm Tinh Lan rằng nàng sẽ nhớ lại tất cả.

Sao Thẩm Quý Thanh lại đột nhiên cố chấp muốn nàng nhớ lại tất cả, chẳng lẽ nhìn thấy nàng gả cho Thẩm Tinh Lan, cho nên hối hận?

Nàng nhớ đến kiếp trước sau khi đại hôn của nàng và Thẩm Tinh Lan không lâu, Thẩm Quý Thanh đã từng tìm mọi cách lén gặp mặt nàng, sau đó vẻ mặt đau khổ nói với nàng: “Nhạc Nhạc, bổn vương thật sự không cam lòng, bổn vương không cam lòng Tam ca thiết lập ván cờ này trước đêm đại hôn của hai ta, dùng thủ đoạn t.h.ả.m khốc nhất cướp nàng đi.”

Lúc ấy nàng còn chưa biết chân tướng, chỉ cho rằng mình và Thẩm Quý Thanh hai lòng tương duyệt, nàng vốn đang chìm trong đau khổ, nhìn thấy Thẩm Quý Thanh cũng đau khổ như nàng, quay về tự nhiên lại cãi nhau một trận với Thẩm Tinh Lan.

Kiếp này, Thẩm Quý Thanh sẽ lại không muốn lặp lại thủ đoạn cũ, muốn nàng nhớ lại mọi chuyện, muốn Thẩm Tinh Lan sống khổ sở như kiếp trước?

Quả nhiên cho dù sống lại một đời, Thẩm Quý Thanh vẫn là tên lòng lang dạ sói như trước!

Mấy ngày nay nàng quá mức đắm chìm trong sự dịu dàng của Thẩm Tinh Lan, có thể nói là hoàn toàn ném Thẩm Quý Thanh ra sau đầu, không ngờ hắn ta đã lén tìm Thẩm Tinh Lan từ lâu rồi.

Vừa nghĩ đến mấy ngày nay mình ở chung với Thẩm Tinh Lan, còn có việc hai người đã ầm ĩ trên giường mỹ nhân và cửa sổ đêm qua, Tô Trường Nhạc ấn vào cái eo hôm nay vẫn còn đau, má tuyết ửng đỏ.

Nàng cảm thấy mình không thể tiếp tục như vậy nữa, phải quan sát Thẩm Tinh Lan thật kỹ mới được, dù sao kiếp này cũng có quá nhiều chuyện không thể giải thích được.

Ngay khi cuộc nói chuyện giữa hai chủ tớ vừa kết thúc, một cung nữ bước nhanh vào tẩm điện, hơi phúc thân, nhẹ giọng nói: “Khởi bẩm Thái t.ử phi, Tấn vương phi cầu kiến.”

Tô Trường Nhạc hơi kinh ngạc.

Ôn Sở Sở thực sự chủ động đến Đông Cung cầu kiến nàng?

Từ sau khánh công yến, Ôn Sở Sở không bao giờ tìm nàng, nàng cũng lười hư tình giả ý cùng Ôn Sở Sở, không ngờ rằng hôm nay nàng ta tự mình tìm tới cửa.

Tô Trường Nhạc trầm ngâm một lát, cuối cùng cười tủm tỉm xua tay nói: “Bổn cung biết rồi, ngươi trước tiên đón người vào phòng khách.”

Sau khi cung nữ lui ra, Tứ Hỉ mặt mày lo lắng: “Thái t.ử phi thật sự muốn gặp Tấn vương phi sao? Ngài biết rõ Tấn vương phi nàng ta trước khi ngài và Tấn vương chưa giải trừ hôn ước, đã lén gặp gỡ với Tấn vương, ngài…”

Tô Trường Nhạc khóe môi cong cong: “Nhưng hôm nay ta đã là Thái t.ử phi, mà nàng ta chỉ là Tấn vương phi, Tứ Hỉ chớ nhắc lại chuyện trước kia, kẻo rơi vào vết xe đổ.”

Tứ Hỉ gật gật đầu, cảm thấy cho dù cô nương nhà mình đã quên rất nhiều chuyện nhưng vẫn thông minh như trước, trong lòng dường như có gương sáng, ai nặng ai nhẹ đã đ.á.n.h giá được từ lâu.

Nàng ta còn không bằng một cô nương có tâm trí chỉ mới bảy tuổi.

Tứ Hỉ tuyệt vọng rủ vai xuống, tiếp tục thay Tô Trường Nhạc b.úi tóc trang điểm, b.úi tóc trang điểm nhẹ nhàng trên mặt nàng xong, rồi hai chủ tớ mới một trước một sau đi tới phòng khách.

Trên đường đi qua, nàng nhịn không được mà suy nghĩ, rốt cuộc Ôn Sở Sở có chuyện gì mà lâu như vậy, lại đột nhiên tới gặp nàng.

Hiện giờ nàng đã làm Thái t.ử phi cao quý, thấy nàng là phải hành lễ, kiếp trước cho dù Ôn Sở Sở có đắc ý đến đâu, cũng hiếm khi lén gặp nàng.

Sau khi đi vào phòng khách, Tô Trường Nhạc phát hiện sắc mặt của Ôn Sở Sở trông không tốt lắm, nàng nhíu nhíu mày, không dấu vết đ.á.n.h giá nàng ta.

Hai mắt của Ôn Sở Sở có hơi sưng lên, vành mắt còn đỏ bừng, trông như đã khóc rồi.

Tô Trường Nhạc cảm thấy có chút kỳ quái, vừa mới ngồi xuống, liền thấy Ôn Sở Sở gấp gáp đứng dậy, ánh mắt đầu tiên chậm rãi liếc qua hạ nhân bên cạnh nàng, rồi mới phúc thân hành lễ với nàng.

“Sở Sở gặp qua Thái t.ử phi, lần này Sở Sở đến đây là có việc quan trọng muốn thương lượng, thỉnh Thái t.ử phi đuổi trái lui phải.”

Ngay cả âm thanh cũng giống như đã khóc.

Tứ Hỉ nghe vậy thì sắc mặt thay đổi.

Người đi theo bên cạnh Thái t.ử phi cũng không nhiều, cũng chỉ có nàng và ma ma chưởng sự Giang ma ma, nguyên bản của Đông cung, còn những cung nữ khác đều chờ ở ngoài cửa, nếu hai người các nàng đều lui ra, lỡ như Ôn Sở Sở làm ra chuyện mạo phạm gì với Thái t.ử phi thì biết làm thế nào cho phải.

Tứ Hỉ đang muốn mở miệng, liền nghe Tô Trường Nhạc xua tay nói: “Các ngươi lui ra đi.”

Giang ma ma và Tứ Hỉ liếc nhau một cái, trên mặt hai người đều hiện lên vẻ do dự, bà cũng biết hiện giờ tâm trí của Thái t.ử phi không bình thường, có lẽ có cùng lo lắng với Tứ Hỉ.

Tô Trường Nhạc phất phất tay, phồng má, giả vờ giận dữ nói: “Bổn cung nói lui ra, ngay khi Thái t.ử ca ca không có ở đây, là các ngươi không nghe bổn cung nói sao?”

Ôn Sở Sở nhìn thấy lời nói và cử chỉ ngây thơ vô cùng của nàng, đôi mắt hạnh vốn đã u ám, bất ngờ xẹt qua một tia không cam lòng cùng oán hận, đồng thời nắm c.h.ặ.t chiếc khăn trong tay hơn.

hằng nguyễn

Thấy khuôn mặt của Thái t.ử phi nghiêm túc, dường như là thật sự tức giận, Tứ Hỉ và Giang ma ma không còn cách nào, chỉ có thể nghe lệnh lui ra.

Sau khi mọi người rời đi, Tô Trường Nhạc chống khuỷu tay lên bàn, hai tay nâng mặt, vẻ mặt tò mò hỏi: “Sao đột nhiên ngươi tới tìm ta thế? Từ sau khánh công yến, chúng ta chưa từng gặp lại nhau, lúc ấy ta muốn đi phủ tướng quân để tìm ngươi, nhưng mà a nương nói ngươi xảy ra một chút chuyện, không cho ta đi tìm ngươi, khi đó rốt cuộc ngươi đã xảy ra chuyện gì vậy? A nương cũng không nói với ta, chi bằng bây giờ ngươi nói cho ta biết đi, ta thật sự rất lo lắng cho ngươi đó!”

Nói xong, còn ngây ngốc cười cười với Ôn Sở Sở.

Ôn Sở Sở nghe thấy nàng ngây thơ tột cùng hỏi, cảm thấy như có một thanh đao cùn đ.â.m vào n.g.ự.c, đau đến vừa khó chịu vừa lúng túng.

Nàng ta vất vả lắm mới quên được chuyện nhục nhã trong khánh công yến kia, không ngờ rằng khi hai người vừa gặp mặt, Tô Trường Nhạc tựa như một tên ngu xuẩn không biết chuyện đời, liên tục hỏi nàng ta.

Ôn Sở Sở hít một hơi thật sâu, đem hộp gỗ vốn đang cầm trên tay đặt ở trước mặt nàng.

Ánh mắt của Tô Trường Nhạc dừng ở trên hộp gỗ lim, hỏi: “Đây là cái gì?”

“Đây là thư của Thái t.ử phi lúc trước đã viết cho phu quân ta.”

Nụ cười trên mặt Tô Trường Nhạc không thay đổi, nhưng đáy lòng lại trầm xuống, sau khi mở ra, phát hiện bên trong đúng là những lá thư mà nàng viết cho Thẩm Quý Thanh trước kia.

Nếu những thứ này bị Thẩm Tinh Lan nhìn thấy, không biết hắn lại âm thầm thương tâm khổ sở bao lâu. Rốt cuộc Ôn Sở Sở có ý gì đây, vì sao đột nhiên mang mấy thứ này đến Đông Cung. Nàng ta cố ý muốn Thẩm Tinh Lan nhìn thấy những lá thư này sao?

Trong lòng của Tô Trường Nhạc bỗng nhiên tức giận, nàng không muốn nhìn thấy dáng vẻ hồn bay phách tán của Thẩm Tinh Lan chút nào, thậm chí còn hơi hơi sợ sau khi Thẩm Tinh Lan nhìn thấy những lá thư này, thì hai người lại quay về dáng vẻ xích mích ở chung như kiếp trước.

“Ta không nhớ rõ những thứ này, vì sao đột nhiên muốn ta xem cái này?”

Khuôn mặt vốn bình tĩnh của Ôn Sở Sở đột nhiên thay đổi, c.ắ.n c.ắ.n môi, khóc nức nở nhìn nàng: “Sở Sở hy vọng sau khi Thái t.ử phi lấy những thư này đi, liền thiêu hủy chúng, nếu vương gia có hỏi, xin Thái t.ử phi nói đây đều là ý của ngài.”

Tô Trường Nhạc cười lạnh trong lòng một chút, Ôn Sở Sở quả nhiên vẫn xem nàng là kẻ ngốc để lừa gạt.

Nàng nhíu mày, giả vờ khó hiểu: “Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, vì sao đột nhiên ngươi mang những lá thư này đến tìm ta?”

Tô Trường Nhạc dứt lời, nước mắt đang trào ra trên khóe mắt của Ôn Sở Sở, lập tức rơi xuống.

“Vương gia chàng, Vương gia chàng…” Ôn Sở Sở muốn nói lại thôi, vẻ mặt đầy chua xót như đang gặp phải nỗi oan khuất lớn, “Từ sau khi Thái t.ử phi và Thái t.ử thành thân, hầu như đêm nào vương gia đều gọi tên khuê danh của Thái t.ử phi trong giấc ngủ, ban ngày còn nhốt mình trong thư phòng, cứ mãi nhìn những thư tín trước kia ngài viết cho chàng.”

Ôn Sở Sở thấy nàng im lặng không nói gì, sắc mặt càng thêm trắng bệch, dường như đang nhẫn nại đau khổ rất lớn, cả người đều phát run.

Nàng ta cầm lấy khăn tay, che mặt khóc rống lên: “Thậm chí hôm qua khi hành lễ Đôn Luân, chàng chỉ gọi tên ngài, ta thật sự không chịu nổi vương gia thần hồn điên đảo vì ngài, dáng vẻ ngày đêm suy nghĩ, Sở Sở cầu Thái t.ử phi lấy những lá thư này đi rồi thiêu hủy nó.”

Tô Trường Nhạc buông tay đang chống hai gò má xuống, từ từ ngồi thẳng người, ý cười trên mặt tắt ngấm.

Thẩm Quý Thanh rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy!

Nàng vừa nghe thấy những lời Ôn Sở Sở nói, nàng dần dần quên mất sau nhiều ngày, cảm giác ghê tởm đối với Thẩm Quý Thanh lại một lần nữa đảo lộn trong dạ dày nàng

Ngay khi Tô Trường Nhạc cảm thấy ghê tởm muốn nôn mửa, cánh cửa gỗ của phòng khách vốn đã đóng c.h.ặ.t, rầm một tiếng bị đá văng ra.

Tiếng động bất thình lình khiến tim nàng loạn nhịp, còn chưa kịp quay đầu lại, đã nghe thấy giọng nói của Thẩm Tinh Lan truyền đến từ cửa: “Tấn vương phi vừa nói cái gì? Nhắc lại lần nữa đi.”

Giọng nói của hắn rất bình tĩnh, không nghe ra bất kỳ cảm xúc nào, nhưng lại khiến người ta sợ đến mức mất cả hồn vía.

Ôn Sở Sở vốn đang khóc đến thương tâm muốn c.h.ế.t đột nhiên sửng sốt, hoàn toàn không ngờ rằng Thẩm Tinh Lan lại xuất hiện vào lúc này.

Không phải Thẩm Tinh Lan phải lên triều sớm sao? Sở dĩ nàng ta chọn lúc này là vì muốn tránh Thái t.ử, vì sao Thái t.ử lại đột nhiên xuất hiện ở đây?

Ôn Sở Sở ngẩng đầu nhìn về phía Thái t.ử, phát hiện đôi mắt ôn hòa ban ngày của Thái t.ử, giống như chứa đầy sương tuyết, lạnh thấu xương, ngay cả trong xương cốt cũng toát ra vẻ u ám và lạnh như băng, gần như khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Tô Trường Nhạc đột ngột ngẩng đầu, thu hết biểu hiện lúc này của Thẩm Tinh Lan vào đáy mắt.

Trong lúc hoảng hốt, nàng dường như nhìn thấy bóng dáng của kiếp trước, người rất gầy gò, cao quý nghiêm nghị, chắp tay đứng trên tường thành, thấy nàng bị bắt cóc cũng chưa từng d.a.o động, chưa từng biểu hiện một tí cảm xúc nào, nhưng lại dứt khoát từ bỏ giang sơn vì nàng, Thẩm Tinh Lan, người đã sai người mở cửa thành.

Máu toàn thân Tô Trường Nhạc lập tức dồn lên trán, cả người lạnh ngắt, trái tim như rơi xuống hầm băng.

Thẩm Tinh Lan đứng ở cửa.

Tô Trường Nhạc vừa ngước mắt lên liền bắt gặp ánh mắt của hắn.

Chạm vào đôi mắt lạnh lẽo đó, nàng hít thở một hơi, cảm giác không trọng lượng như rơi xuống vực thẳm đập vào tim nàng.

Người ta nói là sợ cái gì thì sẽ đến cái nấy, vừa rồi nàng mới lo lắng những lá thư này sẽ bị Thẩm Tinh Lan nhìn thấy. Bây giờ hắn còn nghe thấy những lời nói vô nghĩa mà Ôn Sở Sở vừa nói.

Tô Trường Nhạc cúi đầu, nhắm mắt lại, buộc mình phải bình tĩnh lại, nàng không thể để Thẩm Tinh Lan nhìn ra bất kỳ sơ hở nào.

Nhưng càng muốn bình tĩnh thì trong đầu càng hiện lên hình dáng tàn nhẫn và đáng sợ của Thẩm Tinh Lan.

Ngón tay nắm c.h.ặ.t váy, Tô Trường Nhạc nuốt một ngụm nước bọt, ngẩng đầu nhìn Thẩm Tinh Lan lần nữa.

Thẩm Tinh Lan đi về phía nàng từ cửa phòng khách. Vẻ mặt hắn ôn hòa, gương mặt so với bình thường hơi lạnh lùng hơi rủ xuống, nhìn không ra bất kỳ cảm xúc nào.

Khí thế không mang theo một chút nhiệt độ, khiến người ta có cảm giác áp chế mạnh mẽ, trực tiếp khiến người ta không thở nổi.

Đôi mắt sáng ngời ngấn nước của Tô Trường Nhạc hơi lóe lên một chút, đột nhiên tim đập nhanh hơn, đáy mắt hiện lên vẻ khó hiểu và không xác định.

Thẩm Tinh Lan như vậy, nàng cảm thấy vừa xa lạ vừa quen thuộc.

Khi hai người thành thân được năm năm, cuối cùng nàng cũng m.a.n.g t.h.a.i đứa con như ý muốn, thật ra năm thứ tư sau khi thành thân, giữa nàng và Thẩm Tinh Lan đã hòa hoãn đi rất nhiều.

Hai người ngủ chung giường, nàng không còn tức giận nữa, nụ cười trên mặt Thẩm Tinh Lan ngày càng nhiều, tuy rằng không hòa hợp như kiếp này, nhưng cũng có thể tương kính như tân như phu thê bình thường, vừa nói vừa cười.

Ngay khi nàng có t.h.a.i tháng thứ ba, Thẩm Tinh Lan mới yên tâm nói chuyện này cho Tuyên Đế, Tuyên Đế biết được nàng m.a.n.g t.h.a.i hài t.ử của Thái t.ử, không chỉ Hoàng đế rất hạnh phúc, ban thưởng rất nhiều thứ cho nàng, thậm chí càng coi trọng Thẩm Tinh Lan.

Nhưng mà vào lúc này, Tô phủ bắt đầu liên tiếp xảy ra chuyện.

Đầu tiên là thông phòng Giang T.ử Tinh của đại ca bỗng nhiên không còn, sau đó Tô phụ đột nhiên bị tống vào đại ngục, lúc ấy nàng đắm chìm trong niềm vui sắp làm mẫu thân, khi Tô phủ xảy ra chuyện, Thẩm Tinh Lan hoàn toàn không dám để cho nàng biết được.

Nhưng trên đời này làm gì có giấy mà gói được lửa, càng muốn giấu diếm chuyện gì thì càng dễ dàng giấu không được.

Tuy rằng Thẩm Tinh Lan bôn ba khắp nơi, nghĩ hết mọi cách muốn rửa sạch tội danh cho phụ thân nàng, nhưng Tuyên Đế vẫn rất kiên quyết, chưa từng điều tra kỹ lưỡng liền trực tiếp hạ lệnh ban tội c.h.ế.t cho phụ thân nàng, chu di cửu tộc, toàn bộ nam t.ử của Tô phủ đều bị c.h.é.m đầu, còn nữ quyến thì bị nhét vào Giáo Phường Ti.

Cuối cùng khi nàng phát hiện ra, đó là vì trong tướng phủ tìm thấy thư qua lại giữa nàng và phụ thân, chứng minh nàng cũng có liên quan.

Tuyên Đế nổi giận, lập tức muốn ban tội c.h.ế.t cho nàng. Thẩm Tinh Lan hao tâm tổn trí, thậm chí suýt chút nữa mất vị trí Thái t.ử, Tuyên Đế niệm tình nàng có t.h.a.i nên mới miễn cưỡng bảo vệ mạng sống của nàng.

Nhưng bảo vệ mạng của nàng thì có ích lợi gì, tất cả người nhà của nàng đều không còn nữa, sau khi phán quyết sẽ c.h.é.m đầu cha và hai vị huynh trưởng, a nương không muốn đi Giáo Phường Ti nữa, lập tức đụng đầu vào cột nhà rồi đi trước, sau đó phụ thân và hai vị ca ca cũng không còn.

Nàng thậm chí không thể nhìn thấy khuôn mặt lần cuối cùng của bọn họ, nàng quả thực hận c.h.ế.t Thẩm Tinh Lan cố tình giấu diếm, vất vả lắm mới có được tình cảm tốt đẹp hơn một năm nay, nhưng lại bị đ.á.n.h nát tan.

Sau đó đứa con của nàng không còn, Thẩm Tinh Lan cuối cùng phát hiện ra bộ mặt thật của Lâm hoàng hậu, sau khi biết hết mọi chuyện, đôi mắt luôn sáng ngời rạng rỡ của hắn, tựa như một vũng nước đọng, lạnh như băng, rồi nàng không bao giờ nhìn thấy hắn cười nữa.

Dáng vẻ ấy giống như Thẩm Tinh Lan đang đi về phía nàng trước mắt, trên mặt lãnh đạm, không chút d.a.o động, nhưng lại khiến người ta không rét mà run.

Thần thái như vậy đáng lẽ không nên xuất hiện trên người Thẩm Tinh Lan khi còn trẻ mới đúng.

Tô Trường Nhạc không quá chắc chắn khí thế của Thẩm Tinh Lan hôm nay tỏa ra, là do được tôi luyện trong lúc mang binh đi đ.á.n.h giặc ở biên quan ba năm, cực kỳ tức giận nên mới không tự giác để lộ ra, hay là vì hắn thật sự giống như nàng suy đoán, cũng nhớ rõ chuyện kiếp trước.

Nàng không thể chắc chắn, nhưng đôi mắt của nàng không kiểm soát được sưng húp lên, cổ họng bị thắt lại, hơn nửa ngày cũng không tìm thấy giọng nói của mình.

Thẩm Tinh Lan thấy hốc mắt của nàng đỏ hoe, giống như bị dọa sợ khi hắn vừa rồi thô lỗ đạp cửa, cũng giống như bị oan ức rất lớn, đôi mắt như một con nai nhỏ, sợ hãi nhìn mình, dáng vẻ kinh hoàng luống cuống làm cho người ta đau lòng.

Hắn cho rằng bản thân mình đột nhiên xông vào khiến nàng sợ hãi, lập tức kiềm chế khí thế trên người, nhưng khi nhìn về phía Ôn Sở Sở, trong con ngươi tràn đầy hàn băng.

Ôn Sở Sở bị liếc mắt nhìn mà gương mặt mất hết huyết sắc, môi trắng bệch, không ngừng run rẩy.

Xưa nay, Thẩm Tinh Lan luôn tỏ ra bốc đồng, hắn không biết mình đã nghe được bao nhiêu lời mà nàng ta nói vừa rồi.

Ôn Sở Sở run rẩy đứng lên, hướng Thẩm Tinh Lan hơi phước lành, cúi đầu cực thấp: “Thần, thần phụ đã gặp qua Thái t.ử điện hạ. ”

Trước kia nàng ta luôn cảm thấy Thẩm Tinh Lan quá mức ngây thơ, hoàn toàn không giống Thái t.ử chút nào, thậm chí từng đại nghịch bất đạo nghĩ rằng, sau này người lên ngôi tất nhiên là Thẩm Quý Thanh.

Nhưng bây giờ mình chỉ bị hắn nhẹ nhàng liếc mắt một cái, đầu gối liền mềm nhũn, gần như đứng không vững, suýt chút nữa chật vật quỳ rạp xuống đất.

Mặc dù phụ thân của Ôn Sở Sở từng là tướng quân, nhưng từ nhỏ nàng ta đã được nuông chiều ở trong nhà, vừa sinh ra đã lớn lên ở kinh thành, có thể nói chưa từng cảm nhận sát khí ngập trời, chỉ thẳng vào trời đất này của Thẩm Tinh Lan.

Trong nháy mắt nàng ta đã bị sát khí đáng sợ áp bức đến mồ hôi lạnh toát ra, đầu trở nên trống rỗng, tay chân lạnh ngắt không thể tin được.

Ôn Sở Sở đầy sợ hãi, gần như xoay người muốn chạy trốn, cả người hoảng sợ luống cuống: “Thần phụ còn có việc, sẽ không quấy rầy ”

Ánh mắt của Thẩm Tinh Lan lướt qua hộp gỗ lim trước mặt Tô Trường Nhạc, khi nhìn thấy những lá thư bên trong, ánh mắt nhất thời lạnh đi vài phần.

Hắn nhàn nhạt nở nụ cười, nhưng ý cười không đạt tới đáy mắt: “Tấn vương phi phải nói rõ ràng thì mới được đi.”

Dứt lời, hắn chậm rãi ngồi xổm xuống trước mặt Tô Trường Nhạc, quỳ một gối xuống đất, dùng một tay nâng hai má nàng lên, ngón tay cái khẽ lướt nhẹ qua khuôn mặt hơi trắng bệch của nàng.

“Không sợ, cô đến rồi.” Hắn nhẹ giọng nói, “Không ai có thể bắt nạt nàng đâu.”

Tô Trường Nhạc không chớp mắt nhìn Thẩm Tinh Lan, thấy khí chất của hắn trầm ổn không giống bình thường, càng giống Thẩm Tinh Lan mà nàng quen thuộc, nàng bỗng nhiên nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, đè nén nhịp tim đang đập nhanh, suy đoán và hoài nghi trong lòng đã tăng lên đến đỉnh điểm.

Thẩm Tinh Lan thấy thế, nhíu mày, nắm lấy nắm đ.ấ.m màu hồng của nàng, cụp mắt xuống, dịu dàng bẻ ngón tay nàng ra, rồi nhẹ nhàng siết c.h.ặ.t trong bàn tay to lớn của hắn.

Ôn Sở Sở đang chìm trong sợ hãi nghe thấy Thẩm Tinh Lan nói vậy, thấy Tô Trường Nhạc đột nhiên vừa oan ức vừa đáng thương, quả thực muốn tức giận.

Phu quân của nàng ta vì Tô Trường Nhạc mà ăn ngủ không yên, thậm chí còn ý lo4n tình m3 coi nàng ta là Tô Trường Nhạc, nàng ta thật sự tức giận nên mới có thể nhân lúc Thẩm Tinh Lan không có ở đây rồi đến Đông Cung một chuyến, nói cho Tô Trường Nhạc chuyện này.

Rõ ràng nàng ta mới là người chịu hết oan ức, nhưng Tô Trường Nhạc đột nhiên giống như bị nàng bắt nạt, mà Thẩm Tinh Lan không biết cái gì liền đổi trắng thay đen, còn nàng ta hoàn toàn trở thành kẻ xấu!

Ôn Sở Sở tức giận đến cả người phát run, phẫn nộ trong lòng lập tức thành quá mức sợ hãi, dứt khoát đập vỡ cái lọ rồi ném đi, rồi đem những lời vừa rồi nói cho Tô Trường Nhạc, nói lại với Thẩm Tinh Lan một lần nữa.

Thẩm Tinh Lan sờ sờ mặt Tô Trường Nhạc, nhẹ nhàng “ha” một tiếng, vẻ mặt mang theo chút hoang mang.

“Cho dù lời của Tấn vương phi nói có phải là sự thật hay không, cô chỉ muốn biết, cho dù Tứ đệ thật sự mơ tưởng Thái t.ử phi của cô, làm ra chuyện vô liêm sỉ này, sao ngươi không quay về Ôn phủ tìm Ôn đại thống lĩnh đòi công đạo cho ngươi, mà phải cầm những lá thư này đến gặp Thái t.ử phi.”

Ôn Sở Sở đương nhiên sẽ không nói nàng ta vừa muốn thiêu hủy những thư này vừa không muốn bị Thẩm Quý Thanh oán hận, nên mới có thể mang đến đây cho Tô Trường Nhạc, dụ dỗ nàng động thủ.

Dù sao tâm trí của Tô Trường Nhạc chỉ còn bảy tuổi, mà lại coi nàng ta là bạn tốt, nên dụ nàng hủy đi những lá thư này cũng không phải là chuyện khó khăn gì.

Ôn Sở Sở tránh nói vào vấn đề chính, nói: “Thần phụ và Thái t.ử phi là bạn thân trong khuê phòng, thân thiết như tỷ muội, thần phụ chỉ tới tìm Thái t.ử phi để kể khổ, cũng không có ý gì khác.”

Thẩm Tinh Lan gật gật đầu, chậm rãi đứng thẳng người, gọi Tần Thất vào.

“Lập tức phái người đi Tấn vương phủ mời Tấn vương tới, nói là cô có việc quan trọng muốn nói chuyện cùng hắn.”

Tần công công đáp một tiếng, lập tức rời khỏi phòng khách.

“Thái t.ử điện hạ đang làm gì vậy!” Ôn Sở Sở nghe thấy Thẩm Tinh Lan nói vậy, rốt cuộc không nhịn được nữa, cất tiếng kêu to.

Thẩm Tinh Lan khoanh tay trừng mắt về phía nàng ta, chậm rãi nói: “Không phải Tấn vương phi rất thương tâm sao? Còn khổ sở đến mức muốn đến tìm Thái t.ử phi để kể khổ, cô đã gọi Tứ đệ tới đây, nói rõ ràng với hắn tại chỗ này, bảo hắn đừng mơ tưởng Thái t.ử phi của cô nữa, cũng đừng khiến ngươi thương tâm khổ sở.”

Ôn Sở Sở nghe thấy lời này, quả thực muốn phát điên.

Thẩm Tinh Lan có bị điên không vậy? Hắn làm sao có thể gọi Thẩm Quý Thanh lại đây đến đối chất với hắn, hắn không sợ chuyện này truyền đến tai Tuyên Đế, rồi Tô Trường Nhạc và Thẩm Quý Thanh đều phải chịu tội sao!

Mặc dù Tô Trường Nhạc không biết suy nghĩ trong lòng Ôn Sở Sở, nhưng cũng có hơi lo lắng. Nàng kéo ống tay áo của Thẩm Tinh Lan, nói: “Thái t.ử ca ca, chuyện này không thể làm lớn được đâu, nếu không thì đem thư đi đốt là được.”

Nàng không dấu vết liếc mắt nhìn những lá thư kia, may mà Thẩm Tinh Lan không muốn mở ra xem, nếu không chắc chắn hắn sẽ đau khổ lắm.

Thẩm Tinh Lan nhẹ nhàng vỗ vỗ tay nàng, cho nàng một nụ cười an ủi: “Không sao hết, chuyện này sẽ không truyền ra ngoài Đông Cung đâu.”

Ánh mắt của hắn lướt về phía Ôn Sở Sở, nói: “Trừ phi Tấn vương phi tự mình truyền những lời này ra ngoài.”

Tất nhiên Ôn Sở Sở sẽ không đem những lời này truyền ra ngoài để tự rước nhục vào thân, nếu truyền ra ngoài thì cùng lắm là Tô Trường Nhạc mất mặt, nhưng nàng ta lại trở thành trò cười của kinh thành, nàng ta có điên mới nói những lời này ra ngoài.

Thẩm Quý Thanh nhanh ch.óng đi tới Đông Cung.

Khi hắn ta được mời đến phòng khách, phát hiện cửa gỗ bị đạp hỏng, Ôn Sở Sở còn đang ở bên trong, trong lòng lập tức trầm xuống.

Khi ánh mắt lướt qua bàn tay nắm c.h.ặ.t của Thẩm Tinh Lan và Tô Trường Nhạc, dường như bị người đ.â.m mạnh một đao vào n.g.ự.c, đau không thể chịu nổi.

Thẩm Tinh Lan đang chờ Thẩm Quý Thanh đến, sai người mang một cái ghế đến bên cạnh Tô Trường Nhạc, lúc này hai người ngồi cùng một chỗ.

Thấy Thẩm Quý Thanh đến, hắn mới buông tay Tô Trường Nhạc ra.

Thẩm Quý Thanh bình tĩnh đi tới trước mặt Thẩm Tinh Lan và Tô Trường Nhạc, tươi cười ôn hòa: “Không biết Tam ca vội vàng tìm thần đệ tới đây là có chuyện gì.”

Thẩm Tinh Lan đứng dậy, không nói gì, đ.á.n.h một cú đ.ấ.m vào mặt hắn ta.

Tất cả mọi người ở đây, kể cả Thẩm Quý Thanh, đều không ngờ rằng Thẩm Tinh Lan đột nhiên động thủ, Thẩm Quý Thanh không kịp đề phòng trước cú đ.ấ.m này bất ngờ này, bị đ.á.n.h nghiêng sang một bên, trong miệng có chút ngọt ngào.

Cú đ.ấ.m của Thẩm Tinh Lan như mưa trút xuống, có tiếng soàn soạt, vũ lực của hắn đáng giá hơn Thẩm Quý Thanh, Thẩm Quý Thanh gần như bị đ.á.n.h đến mức không hề có sức chống đỡ.

Nếu là trước kia, hắn nhất định sẽ phải tự mình chịu đựng, án binh bất động, sau đó lại từ từ gi3t ch3t Thầm Quý Thanh, nhưng khi sống lại một đời, hắn biết thật ra Tuyên Đế không có điểm mấu chốt đối với hắn, nếu không kiếp trước Thẩm Quý Thanh cũng sẽ không bại t.h.ả.m hại như vậy, giờ phút này, hắn không muốn chịu đựng thêm chút nào.

Nếu Thẩm Quý Thanh dám gọi tên Tô Trường Nhạc trong lễ Đôn Luân, hắn sẽ dám động thủ với hắn ta!

“Thái t.ử ca ca, không thể!” Tô Trường Nhạc thấy một cú đ.ấ.m của Thẩm Tinh Lan còn hung mãnh hơn so với một cú đ.ấ.m bình thường, hốc mắt đỏ ngầu, mắt lộ ra sát khí, sợ hắn thật sự sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t Thẩm Quý Thanh, nàng lập tức xông lên ngăn hắn lại.

Nếu chuyện Thẩm Tinh Lan động thủ với Thẩm Quý Thanh truyền đến tai của đế hậu, sợ là sẽ không thể cứu vãn được.

“Thái t.ử ca ca, đừng đ.á.n.h nhau, chàng thật đáng sợ.” Tô Trường Nhạc ôm c.h.ặ.t lấy hắn từ phía sau, lúc này Thẩm Tinh Lan mới bình tĩnh lại, giơ tay lên bao bọc bàn tay mềm mại bên hông mình.

“Không sợ.” Thẩm Tinh Lan thấp giọng trấn an, tay nhẹ nhàng vỗ vỗ, “Là cô nhất thời hớ hênh, không sao đâu.”

Thẩm Quý Thanh bị đ.á.n.h đến mắt hiện đầy sao vàng, đầu óc choáng váng, ngay khi hắn còn chưa kịp phản ứng, Thẩm Tinh Lan lại nắm c.h.ặ.t vạt áo hắn, kéo người từ trên mặt đất lên, đưa đến trước bàn gỗ đặt hộp gỗ lim.

“Thẩm Tinh Lan!” Cho dù tính tình của Thẩm Quý Thanh có tốt đến mấy, khó có thể không tức giận khi hắn bị đ.á.n.h không thể giải thích được.

Thẩm Tinh Lan không để ý tới hắn, hất hất cằm, nói với Ôn Sở Sở: “Tấn vương phi, đem những gì ngươi vừa nói với cô và Thái t.ử phi, nói lại cho hắn ta một lần nữa.”

Tô Trường Nhạc vốn đã nắm chắc chín phần, cảm thấy Thẩm Tinh Lan cũng sống lại, nhưng hôm nay nhìn thấy dáng vẻ lộn xộn, kiêu ngạo và phóng túng của hắn, lập tức rối rắm do dự.

Cách giải quyết này quá đơn giản và thô bạo, không giống như khối băng lớn đó chút nào.

Ngay khi Tô Trường Nhạc rơi vào rất nhiều nghi vấn, Ôn Sở Sở lập tức bị sợ hãi bao phủ, toàn thân giống như chìm trong nước đá.

Sao nàng ta có thể nói được!

Thẩm Quý Thanh nghe ra thủ đoạn trong đó, ánh mắt nhìn về phía Ôn Sở Sở không khỏi lạnh vài phần: “Nói!”

Thẩm Tinh Lan buông Thẩm Quý Thanh ra, không chút để ý mở những bức thư kia ra. Thẩm Quý Thanh nhìn thấy nội dung trong thư, sắc mặt lập tức khó coi, đưa tay muốn bắt lấy, nhưng Thẩm Tinh Lan lại nhanh ch.óng nhét thư trở lại hộp gỗ lim.

“Tần Thất, đốt hộp gỗ lim này và đồ vật bên trong cho cô.”

“Tam ca, đó là đồ của thần đệ!”

Thẩm Quý Thanh nói xong, đưa tay muốn cướp lấy, nhưng Thẩm Tinh Lan lại nhanh chân ngăn động tác của hắn.

Tần công công lấy hộp gỗ lim đi, cung kính lui ra.

“Thẩm Tinh Lan!” Lúc này, mắt của Thẩm Quý Thanh muốn nứt ra, quay đầu giận dữ nói: “Đứng lại cho bổn vương! Đó là đồ của bổn vương, không được tùy ý đụng vào mà không có sự cho phép của bổn vương!”

Hắn ta muốn xông lên ngăn Tần công công lại, nhưng vẫn bị Thẩm Tinh Lan kiềm chế, không thể nhúc nhích.

Chỉ có thể trơ mắt nhìn Tần công công rời khỏi phòng khách.

Đó là mối liên hệ thân thiết nhất giữa hắn và Tô Trường Nhạc, hiện giờ Tô Trường Nhạc đã trở thành Thái t.ử phi, hắn chỉ còn lại những lá thư cùng hà bao ngày xưa nàng tự tay thêu, tại sao bức thư mà Tô Trường Nhạc viết cho hắn lại ở đây!

Thẩm Quý Thanh lập tức quét về phía Ôn Sở Sở, ánh mắt nham hiểm, c.ắ.n c.h.ặ.t răng hàm sau, sắc mặt lạnh xuống từng li từng tí: “Những lá thư này là do ngươi trộm ra từ thư phòng của bổn vương sao?”

Ôn Sở Sở thấy lửa giận trong mắt hắn ta, giống như muốn nuốt sống nàng ta, nàng ta lập tức bị sợ hãi chi phối, cả người cứng ngắc.

Tô Trường Nhạc thấy Ôn Sở Sở không mở miệng, dứt khoát chuyển lại lời mà Ôn Sở Sở vừa rồi nói cho nàng biết cho Thẩm Quý Thanh nghe.

Giọng nói của nàng trong trẻo dễ nghe, ánh mắt trong sáng, tuy trong lời nói có chút trẻ con, nhưng lời nói vô cùng rõ ràng, chỉ là khi nàng nói đến lễ Đôn Luân, ánh mắt nhìn hắn đột nhiên lộ ra vẻ cực kỳ chán ghét cùng sợ hãi.

Nàng vừa nói, vừa trốn sau lưng Thẩm Tinh Lan, bàn tay nhỏ bé mềm mại như không xương, chủ động nắm lấy bàn tay to của Thẩm Tinh Lan, giống như hắn ta là rắn độc mãnh thú gì đó, tránh né hắn, nhưng lại tràn đầy sự dựa dẫm và quyến luyến với Thẩm Tinh Lan.

Thẩm Quý Thanh nhìn thấy tình cảm mờ ẩn trong mắt nàng đối với Thẩm Tinh Lan. Cảm thấy trái tim như thắt lại. Nhiều lưỡi d.a.o sắc nhọn tiến vào, cắt nhiều lần, m.á.u tươi chảy đầm đìa đau đớn.

Quả thực ghen tị đến phát điên!

Hắn ta không quan tâm Tô Trường Nhạc hiện tại sợ hắn ta, chán ghét hắn ta, trước kia nàng từng thích hắn ta như vậy, chỉ cần nàng khôi phục trí nhớ, bọn họ còn có khả năng.

Hắn ta tuyệt đối không bận tâm nàng là Thái t.ử phi, vì nàng, hắn ta có thể không từ thủ đoạn mà cướp nàng về.

Nhưng hắn lại quan tâm sự dựa dẫm và quyến luyến của Tô Trường Nhạc đối với Thẩm Tinh Lan, lâu ngày nảy sinh tình cảm, hắn ta sợ phần tình cảm này sẽ bắt nguồn từ trong lòng nàng, khi nàng nhớ lại mọi chuyện thì nàng đã hoàn toàn yêu Thẩm Tinh Lan, bỏ hắn ta lại phía sau.

Nghĩ đến đây, Thẩm Quý Thanh đột nhiên ngước mắt lên, hung hăng trừng mắt nhìn người khởi xướng toàn bộ chuyện này.

Ôn Sở Sở co rúm lại, hoảng sợ lắc đầu, muốn khóc: “Không phải, Vương gia ngài nghe ta giải thích, thiếp thân không có ”

Nàng ta còn chưa dứt lời, Thẩm Quý Thanh đã tiến lên cho nàng ta một cái tát, hoàn toàn khác với vẻ ôn hòa thường ngày, tức giận không thể cưỡng lại: “Trộm đồ của bổn vương mà còn có lý do để ngụy biện à!”

Nếu không phải do Ôn Sở Sở, những lá thư mà Tô Trường Nhạc đưa cho hắn ta cũng sẽ không hoàn toàn biến mất.

Kiếp trước sở dĩ hắn ta thua cũng là vì nàng ta, chính là nàng ta đã đến thiên lao nói những lời không nên nói với Tô Trường Nhạc, nên Tô Trường Nhạc mới tự sát vào giây phút cuối cùng.

Thẩm Tinh Lan không hứng thú với chuyện phu thê bọn họ, hắn nắm tay Tô Trường Nhạc, thầm nghĩ nhanh ch.óng dẫn nàng rời xa hai người này, hắn còn phải trấn an thật tốt cô bé của hắn mới được.

Trước khi rời đi, sắc mặt hắn ảm đạm nhìn Thẩm Quý Thanh, giọng nói âm trầm: “Cô biết trước kia ngươi đã đính hôn với Thái t.ử phi, nhưng chuyện đó cũng xong rồi, nếu Tứ đệ dám mơ tưởng Thái t.ử phi của cô, cô nhất định sẽ không dễ dàng tha thứ như hôm nay.”

Cảnh cáo Thẩm Quý Thanh xong, Thẩm Tinh Lan liền đưa Tô Trường Nhạc rời đi, để lại hai phu thê Tấn vương trong phòng khách.

Tô Trường Nhạc đã nhiều lần ngước nhìn hắn trên đường trở về phòng ngủ của Thẩm Tinh Lan.

Sau một loạt sự kiện vừa rồi, một ý nghĩ cực kỳ ngớ ngẩn xuất hiện trong trái tim vốn đang lung lay của nàng.

Nàng đang tự hỏi có phải Thẩm Tinh Lan cũng giống nàng không, đang giả điên giả ngốc.

Thực ra nàng đã có ý nghĩ này từ rất lâu trước đây, chỉ là lúc đó Thẩm Tinh Lan thật sự che giấu quá tốt, một chút sơ hở cũng không có, cho nên nàng đã bác bỏ ý nghĩ này trong đầu.

Nhưng sau ngày hôm nay, nàng càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng.

Chỉ khi Thẩm Tinh Lan cũng sống lại, mới có thể giải thích vì sao Thẩm Quý Thanh lại xảy ra chuyện trong khánh công yến, mới có thể giải thích vì sao Ôn Sở Sở liện tục trở thành trò cười của kinh thành, trước thành hôn thì mất trinh, mới có thể giải thích vì sao hắn đột nhiên trở nên dịu dàng và kiên nhẫn như vậy.

Cả người Tô Trường Nhạc hoảng hốt, tim đập loạn nhịp, tuy rằng không có cách nào để chứng minh Thẩm Tinh Lan thật sự giống nàng, nhưng vẫn không nhịn được suy nghĩ, nếu Thẩm Tinh Lan thật sự cũng sống lại một đời, vậy rốt cuộc nàng nên đối mặt như thế nào?

Kiếp trước nàng chỉ mang đến tổn thương cho hắn, kiếp này tại sao hắn lại phải chủ động tới gần nàng, tại sao ngay cả khi nàng cải trang thành một kẻ ngốc, hắn cũng muốn cưới nàng.

Trong lòng Tô Trường Nhạc lờ mờ biết tại sao, nhưng nàng lại theo bản năng trốn tránh, sợ hãi đối mặt với nó.

Lúc trước nàng không nhận ra rằng Thẩm Tinh Lan cũng có thể sống lại nên nàng mới có thể làm nũng với hắn, hoàn toàn sánh vai một tiểu cô nương không biết chuyện đời, hiện tại sau khi biết được, nàng sợ đối mặt với hắn, sợ lộ ra sơ hở trước mặt hắn.

Dọc đường đi Tô Trường Nhạc đều suy nghĩ lung tung, cho đến khi Thẩm Tinh Lan ôm nàng lên nhuyễn tháp, ôm c.h.ặ.t nàng vào lòng, không ngừng hôn lên lông mày, mắt, mũi và môi, khẽ gọi tên nàng, cuối cùng nàng mới từ từ định thần lại.

Khi nàng phát hiện Thẩm Tinh Lan khẽ vuốt cằm nàng, nụ hôn không ngừng hạ xuống, tuy rằng hai má từ từ nóng lên, nhưng không dám tùy tiện giả khùng giả điên với hắn như trước nữa.

Tô Trường Nhạc bối rối liếc mắt nhìn, lông mi dài như quạt chớp loạn xạ, rủ mắt né tránh, răng nanh vào đôi môi đỏ mọng đến trắng bệch.

Hai người cách nhau quá gần, tuy rằng nàng tránh ánh mắt của hắn, nhưng tim vẫn đập liên hoàn như trước.

Thẩm Tinh Lan nhận thấy nàng trốn tránh và bất an, trong lòng chợt đau đớn.

Những lời đó của Ôn Sở Sở thật sự làm cho người ta không muốn tức giận cũng khó, hắn chỉ cần vừa nghĩ đến người trong đầu của Thẩm Quý Thanh nghĩ đến vào thời điểm đó là Tô Trường Nhạc, lý trí của hắn liền bị ngọn lửa phẫn nộ trong lòng dâng lên, thiêu đốt hầu như không còn.

Hắn không chỉ muốn g.i.ế.c Thẩm Quý Thanh, mà còn muốn đem xác của hắn ta phân thành nhiều khúc, lột da, rút xương, đ.á.n.h cốt, hất tro!

Ánh mắt của Thẩm Tinh Lan quay lại trên mặt Tô Trường Nhạc, thấy nàng vẫn cụp mắt xuống, không dám nhìn mình, trong lòng hối hận vô cùng, hắn không nên làm mọi chuyện rối tung lên, sau khi thất bại trong việc che giấu chuyện trùng sinh, hắn đã hết sức kiềm chế khí thế của mình.

Sau đó, hắn còn động thủ với Thẩm Quý Thanh trước mặt nàng, hoàn toàn khác với hắn thường ngày, nàng nhất định là bị sát khí và sự tàn nhẫn của hắn làm cho hoảng sợ.

Thẩm Tinh Lan nhẹ nhàng xoay mặt nàng lại.

Đôi mi dày và cong của Tô Trường Nhạc cụp xuống, hơi hơi run rẩy, nhưng không dám ngước mắt lên nhìn hắn, không cười với hắn như trước nữa, làm nũng với hắn nữa.

Hắn nhớ đêm qua hai người còn làm ầm ĩ ở trong phòng.

Hắn ôm nàng đi qua đi lại trong phòng ngủ, bọn họ chơi đùa trên giường mỹ nhân, hắn dỗ nàng ngồi ở trên, đôi tay nhỏ bé mềm mại của nàng ngượng ngùng chạm lên n.g.ự.c hắn.

Mái tóc dài đến thắt lưng một số xõa ra sau lưng, một số rơi vào trên mặt hắn.

Nàng nhắm c.h.ặ.t mắt lại, không dám mở mắt ra, hang mi cong v.út rủ xuống nước mắt, giọng nói êm tai ngọt ngào, cực kỳ dễ nghe.

Cuối cùng dưới sự dỗ dành của hắn, nàng mới chịu đựng sự thẹn thùng, nũng nịu mở miệng gọi hắn một tiếng phu quân.

Chỉ dám mạnh dạn cúi xuống, nâng mặt hắn lên, đặt lên môi hắn một nụ hôn.

Đôi môi của nàng, người của nàng, rất ngọt ngào, rất mịn màng.

Sau đó, trước khi hai người quay lại giường ngủ, nàng còn nhiều lần ôm cánh tay hắn, nức nở làm nũng.

Lúc này hơi thở thơm tho, mềm mại ngọt ngào của nàng, vẫn còn vương trên ch.óp mũi, nàng ngay cả nhìn hắn cũng không dám nhìn.

Thẩm Tinh Lan khó chịu cực kỳ trong lòng, hắn cúi đầu khẽ chạm vào môi nàng, khàn giọng dỗ dành: “Đừng sợ, cô hứa với nàng sau này sẽ không động thủ trước mặt nàng nữa.”

Đúng, nếu hắn muốn đ.á.n.h Thẩm Quý Thanh, muốn gi3t ch3t hắn ta, thì đã dẫn hắn đến nơi không người, nơi mà nàng không thể nhìn thấy, hắn sẽ không để cho nàng nhìn thấy mặt hung tàn của hắn nữa.

Tô Trường Nhạc thấy hắn dịu dàng dỗ dành mình như vậy, đáy lòng chợt hiện lên cảm giác tội lỗi.

Nếu sau đó Thẩm Tinh Lan phát hiện nàng không phải thật sự ngu ngốc, có lẽ sẽ rất tức giận không thôi.

Lỡ như hắn phát hiện nàng cũng sống lại một đời, như vậy hắn có còn giống như bây giờ, dùng mọi cách ăn nói khép nép với nàng không?

Tô Trường Nhạc thực sự lờ mờ biết trong lòng rằng hắn sẽ làm vậy, kiếp trước hắn cũng làm như thế, cho dù nàng đối xử tệ bạc với hắn như vậy, hắn vẫn không bao giờ rút lui, vẫn như trước cố gắng làm mọi cách để làm cho nàng hạnh phúc.

Kiếp trước nàng rất mong muốn có được một đứa con, nhưng vì tâm lý thất thường quanh năm nên cơ thể của nàng lại bị những căn bệnh lớn nhỏ gây ra.

Mặc dù Thẩm Tinh Lan hao hết tâm tư, cẩn thận chăm sóc nàng thật tốt, nhưng ngay từ đầu khi phát hiện ra hỉ mạch, thái y vẫn nói cơ thể của nàng yếu ớt, khí huyết đều hư, sợ nếu có t.h.a.i nhi thì sẽ bị mất, nói cơ thể của nàng còn phải điều dưỡng thêm vài năm nữa, mới thích hợp để sinh hạ hoàng t.ử, nếu không lúc lâm bồn sẽ vô cùng nguy hiểm.

Khi biết mình m.a.n.g t.h.a.i đứa bé, nàng mừng rỡ không thôi, mặc kệ thái y tìm mọi cách khuyên can, bất chấp sự dỗ dành của Thẩm Tinh Lan, nói gì mà phải bảo vệ đứa bé.

Thật ra nàng cũng biết lý do Thẩm Tinh Lan che giấu chuyện của Tô gia là vì thái y đã nhiều lần dặn dò, nàng không chịu nổi bất kỳ k1ch thích nào, hắn sợ sau khi nàng biết được, tâm tình sẽ quá kích động, khiến đứa nhỏ sẽ ra đi, còn có thể một xác hai mạng.

Thẩm Tinh Lan quan tâm đến nàng như vậy, đương nhiên chỉ có thể tìm mọi cách để giấu nàng, hắn không thể chấp nhận bất kỳ nguy cơ nào có thể mất nàng.

Thật ra nàng biết những thứ này, chỉ là nàng thật sự quá đau khổ, nàng không có nơi nào để trút giận, nàng chỉ có thể tức giận bản thân mình, tức giận Thẩm Tinh Lan.

Vì thế hai người bọn họ lại dần dần xa cách lần nữa, chưa từng nói một câu nào nữa cho đến khi nàng c.h.ế.t.

Tô Trường Nhạc giương mắt, nhìn Thẩm Tinh Lan vẫn đang nhíu mày cúi đầu dỗ dành mình, ánh mắt bỗng dưng chua xót.

Thẩm Tinh Lan thấy làn sương trong đáy mắt nàng, lo lắng mình ép nàng quá c.h.ặ.t, dọa người khóc, nhắm mắt lại, nhịn đau buông người ra.

“Nàng đừng sợ, cô biết hôm nay nàng rất sợ hãi, cô sẽ để nàng một mình yên tĩnh một lát.”

Hắn dừng một chút, cảm thấy mình phải giải thích rõ ràng, nói hết mọi chuyện ra thì hai người sẽ không hiểu lầm liên tục giống như kiếp trước, nói tiếp: “Cô biết nàng không nhớ rõ chuyện trước kia, nhưng cô vẫn muốn nói với nàng, cô chưa từng để ý đến những lá thư trước kia mà nàng viết cho Tứ đệ, nàng đừng lo lắng cô sẽ vì chuyện hôm nay mà tức giận hoặc có bất kỳ bất mãn nào với nàng.”

Tô Trường Nhạc nghe thấy hắn phí tâm giải thích, thấy hắn trở nên thẳng thắn như thế, nước mắt đột nhiên rơi xuống, không hề báo trước, ngồi dậy trực tiếp nhào về phía hắn.

Thẩm Tinh Lan sửng sốt, người đã ở trên giường, cách nàng một khoảng, hắn theo bản năng giơ tay lên, vững vàng đỡ lấy người, kiên quyết không để cho nàng ngã.

Hắn sợ nhất là khi nàng khóc, thấy nàng lại khóc, lòng nóng như lửa đốt.

Đang muốn mở miệng dỗ nàng, thì đã thấy cô bé trong n.g.ự.c lau nước mắt lung tung, mở to đôi mắt đang rơi đầy nước mắt, giọng nói nghẹn ngào mềm mại, không đầu không đuôi nói với hắn: “Thái t.ử ca ca, chúng ta sinh một đứa bé được không?”

Thẩm Tinh Lan ngây ngốc, cả người đều choáng váng.