Đông Cung Hữu Nguyệt

Chương 10



“Làm sao vậy?” Thẩm Tinh Lan cúi đầu, môi mỏng khẽ chạm vào lỗ tai nàng, âm cuối còn mang sự dịu dàng không dễ phát hiện.

Sau khi tiểu cô nương cúi đầu, nàng vẫn luôn không nói chuyện, hắn bỗng có hơi lo lắng.

Cả người Tô Trường Nhạc cứng đờ, chỉ cảm thấy mỗi nơi bị môi Thẩm Tinh Lan lướt qua, đều nóng giống như bị thiêu đốt.

Tô Trường Nhạc căng thẳng đè n.g.ự.c lại, cảm thấy bản thân nàng thật sự trở nên kỳ quái. Tô Trường Nhạc muốn xác nhận cái chớp mắt tim nàng đập thình thịch kia, có phải ảo giác của nàng hay không, nàng hít sâu một hơi, lại ngước mắt nhìn về phía Thẩm Tinh Lan một lần nữa.

Thẩm Tinh Lan vẫn luôn rủ mắt nhìn nàng, bên trong ánh mắt hắn còn mang theo ý cười nhàn nhạt, khóe mắt đuôi lông mày đều nhiễm sự dịu dàng.

Lông mi Tô Trường Nhạc khẽ run lên, trong nháy mắt hơi thở nàng loạn đến mức rối tinh rối mù, nàng lại một lần nữa mở mắt ra.

Xong rồi, tật xấu của nàng dường như càng nghiêm trọng hơn, hiện tại không cần nhìn Thẩm Tinh Lan, mà chỉ cần nghĩ đến hắn, trái tim đã đập nhanh giống như muốn nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, ánh mắt vừa mới nhìn thấy nụ cười của hắn, thì bên tai đã nóng lên không thể kiềm chế nổi.

Ôi, sao nàng lại trở nên như vậy.

Nàng có hơi sợ hãi cảm giác như vậy, cho dù kiếp trước nàng cảm thấy chính mình vô cùng thích Thẩm Quý Thanh, khi nàng nhìn Thẩm Quý Thanh, cũng chưa từng xuất hiện cảm giác này.

Tô Trường Nhạc bỗng nhiên trở nên mơ màng, không rõ vì sao chính mình lại trở nên như vậy, chẳng lẽ trước kia nàng không thật sự thích Thẩm Quý Thanh? Không, không có khả năng, nếu như nàng không thích Thẩm Quý Thanh, sao có thể học những quy củ và nữ công, thứ mà nàng ghét nhất vì hắn ta chứ.

Nhưng vì điều gì, nàng chưa từng cảm thấy chân tay luống cuống như vậy khi đối diện với Thẩm Quý Thanh?

Sau khi Tô Trường Nhạc ý thức được sự biến hóa của bản thân nàng, càng không dám đối diện với Thẩm Tinh Lan.

Trên đường trở về Đông Cung, nàng vội vã rời khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c hắn, mặt mũi đỏ bừng trốn xuống xe liễn.

Thẩm Tinh Lan cảm nhận được Tô Trường Nhạc đang thẹn thùng, nhìn bóng dáng gần như chạy trối c.h.ế.t của nàng, ánh mắt hắn mang đậm sự dịu dàng và cưng chiều.

Đến thời gian dùng thiện giờ ngọ, món ăn trên bàn nóng hôi hổi, khiến khẩu vị của người khác mở rộng ra, đều là những món mà Tô Trường Nhạc thích nhất.

Sau khi Tô Trường Nhạc nhìn về những món ăn đó, khóe miệng nàng lại cong lên.

Thẩm Tinh Lan nhìn thấy tiểu cô nương từ sau khi trở về Đông Cung vẫn luôn trốn tránh hắn, giờ phút này lại cong môi cười, hắn cũng vui vẻ cười theo.

Hắn nghĩ, chắc hẳn tối hôm qua hắn đã dọa tiểu cô nương sợ, cho nên hôm nay nàng vẫn luôn tránh ánh mắt của hắn, còn cố ý trốn tránh hắn nữa.

Thẩm Tinh Lan nói cho chính mình, không thể nóng vội, lần này, hắn không thể lại dọa nàng chạy mất được.

Hắn hỏi∶ “Thích không?”

Tô Trường Nhạc không nói chuyện.

Thẩm Tinh Lan cũng không buộc nàng mở miệng, cười lên, đứng dậy gắp thức ăn cho nàng. Gian phòng rộng như vậy, chỉ có tiếng đũa vô tình chạm vào chén đĩa. Tô Trường Nhạc rõ ràng đã hạ quyết tâm, tạm thời không nhìn Thẩm Tinh Lan nữa, nhưng rồi ánh mắt nàng lại không tự chủ được, nhìn về phía hắn.

Hắn yên tĩnh rủ mắt, nghiêm túc lấy món ăn cho nàng, rõ ràng chỉ là động tác đơn giản bình thường, nhưng trong nháy mắt kia, đáy lòng nàng lại tràn ngập sự ngọt ngào.

Thẩm Tinh Lan thật sự rất đẹp, rõ ràng là nam t.ử, dung mạo lại xinh đẹp quá mức , mỗi một động tác của hắn đều tràn ngập sự tao nhã cao quý, đẹp tựa như người ở trong bức họa.

Gương mặt nàng lại nóng lên.

Quả nhiên không phải ảo giác, nàng thật sự cảm thấy Thẩm Tinh Lan rất xinh đẹp mà, thậm chí còn cảm thấy hắn còn đẹp hơn cả nàng nữa!

Nếu như Thẩm Tinh Lan là nữ t.ử, e rằng cái danh xưng mỹ nhân đệ nhất kinh thành của nàng phải nhường lại cho hắn rồi.

Tô Trường Nhạc cũng không phát hiện nàng lại nhìn hắn đến mức mê mẩn, mãi đến khi Thẩm Tinh Lan nở nụ cười trầm thấp, giơ tay chạm vào ch.óp mũi nàng, nàng mới bỗng nhiên phục hồi tinh thần.

“Sao Thái T.ử ca ca lại biết ta thích ăn món gì?” Sợ Thẩm Tinh Lan nhìn ra sự thất thố của mình, nàng thuận miệng hỏi một câu.

Thẩm Tinh Lan nhìn nàng, cười thẹn thùng, rủ mi mắt giống như có hơi ngượng ngùng∶ “Trước khi cô rước nàng về, đã đến phủ Thừa tướng dò hỏi nhạc mẫu.”

Tô Trường Nhạc nhìn hắn với ánh mắt không thể tin được.

Sao Thẩm Tinh Lan có thể đến phủ để hỏi loại chuyện này trước khi hai người thành thân được chứ, nếu như tin này bị truyền ra ngoài, thì đúng là xấu hổ muốn c.h.ế.t mà! E rằng còn có tin đồn nàng làm cho Thái T.ử c.h.ế.t mê c.h.ế.t mệt.

Tô Trường Nhạc bỗng nhiên nhớ tới kiếp trước, kiếp trước khi hai người bị người khác gài bẫy ở trong yến tiệc hôm đó, nàng vẫn luôn cảm thấy Thẩm Tinh Lan chiếm đoạt nàng, nhưng cuối cùng những lời đồn đại ở trên phố, đều nói nàng quyến rũ Thái t.ử, khiến cho hắn c.h.ế.t mê c.h.ế.t mệt, hắn mới có thể nhất thời phạm phải sai lầm.

Lúc ấy nàng có bao nhiêu ấm ức, có miệng nhưng khó mà trả lời, nàng không cam lòng, phẫn nộ, thậm chí còn ra tay với những quý nữ cười nhạo nàng kia, nhưng không có ai sẵn sàng tin tưởng nàng, ngay cả Thẩm Quý Thanh, người nói thích nàng cũng từ chối không gặp mặt, chỉ có cha nương và các ca ca tin tưởng nàng.

Lúc ấy nàng thật sự quá đau khổ, thậm chí tuyệt vọng muốn nhảy xuống giếng tự sát, nhị ca phát hiện thấy điều bất thường, đã đến cứu nàng lên, tiếp theo thánh chỉ tứ hôn được ban xuống, nếu như tự sát sẽ liên lụy đến người nhà, cho dù nàng có suy nghĩ đó cũng không dám làm gì, cứ như vậy gả cho Thẩm Tinh Lan.

Kiếp trước Thẩm Tinh Lan cũng từng làm như vậy với nàng, hắn dùng phương thức vụng về nhất đối xử tốt với nàng.

Hắn nói, hắn vì nàng, chạy đến phủ thừa tướng tìm hiểu xem nàng thích cái gì, lúc ấy nàng chỉ cảm thấy vô cùng chán ghét Thẩm Tinh Lan, thậm chí còn cảm thấy những lời đồn trên phố kia do chính hắn truyền ra.

Nàng quả thực hận hắn tận xương, nàng cười khẩy rồi hất đổ bàn món ăn mà hắn dốc lòng chuẩn bị.

Thẩm Tinh Lan cứng người tại chỗ, hắn nhìn nàng, khóe mắt dần dần đỏ lên, há miệng thở dốc, cuối cùng lại không nói câu nào.

Nàng cũng rời đi không quay đầu lại.

Nhưng hiện tại, nàng chỉ cảm thấy Thẩm Tinh Lan vô cùng đáng yêu, hắn không hề thay đổi, hắn vẫn dùng phương thức vụng về nhất kia để đối xử tốt với nàng giống như kiếp trước.

Khi hắn cười rộ lên, thật sự rất đẹp, dáng vẻ muốn dỗ dành nàng cũng rất đáng yêu, Tô Trường Nhạc bỗng nhiên cảm thấy, sao hắn lại tốt với nàng như vậy, vì cớ gì kiếp trước nàng vẫn luôn không phát hiện ra?

Nàng nhìn những món ăn nàng thích ở trước mặt kia, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy khó chịu, l.ồ.ng n.g.ự.c đau như muốn vỡ vụn, những ấm ức nàng ngấm ngầm chịu đựng trong kiếp trước, vào lúc này giống như đê vỡ tuôn ra hết.

Nước mắt bỗng nhiên rơi xuống.

Thẩm Tinh Lan nhìn thấy nàng rơi lệ, trong lòng hắn tựa như bị cây đao cứa qua cứa lại, hắn lập tức đứng dậy, ngồi xổm trước mặt nàng, chân tay luống cuống hỏi∶ “Làm sao vậy? Nàng thấy không thoải mái chỗ nào?”

Hắn cầm lấy chiếc khăn sạch sẽ ở bên cạnh, cẩn thận dịu dàng lau đi những giọt nước mắt trên mặt nàng.

Thấy nàng vẫn còn khóc không ngừng, sắc mặt Thẩm Tinh Lan trầm xuống, quay đầu đi, nhàn nhạt quét mắt qua người Tần công công.

Tần công công hiểu rõ ý tứ, lập tức cùng với Tứ Hỉ và những cung tì khác, nối đuôi nhau rời khỏi gian phòng.

Gian phòng tức khắc chỉ còn lại hai người bọn họ.

Nàng khóc trong im lặng, Thẩm Tinh Lan chỉ cảm thấy những giọt nước mắt kia, tất cả đều đập vào trái tim hắn, đau đớn giống như tê tâm liệt phế.

“Nàng đừng khóc, đừng khóc.”

Thẩm Tinh Lan tay chân luống cuống ôm nàng vào trong n.g.ự.c, trong lòng nóng như lửa đốt, hắn không rõ hắn làm sai chỗ nào.

Rồi bỗng nhiên nghĩ đến, sau khi Tô Trường Nhạc nghe hắn nói rằng, hắn đi đến phủ Thừa tướng hỏi Tô mẫu nàng thích ăn món gì, lúc ấy nàng mới khóc lên. Chẳng lẽ nàng đang giận hắn? Giận hắn tự mình chạy đến phủ Thừa tướng để dò hỏi những việc này?

Thẩm Tinh Lan như lờ mờ hiểu ra, ước gì có thể cho chính hắn một bạt tai, liên tục thấp giọng dỗ nàng; “Khi cô đến phủ Thừa tướng hỏi nhạc mẫu chuyện này, chúng ta đã định thân với nhau, nàng đừng nóng giận, là cô quá mức lỗ mãng, suy nghĩ không chu toàn, nàng đừng khóc nữa..”

Hắn ôm lấy nàng ngồi xuống ghế, môi mỏng không ngừng chạm vào trán nàng, giữa lông mày, ch.óp mũi, trong lòng dâng lên nỗi áy náy.

Tô Trường Nhạc nghe thấy hắn lại tự trách, cúi đầu nức nở nghẹn ngào, bỗng dưng giơ tay ôm lấy cổ hắn.

Nàng hít mũi, muốn thu lại nước mắt, lại không ngừng được, cuối cùng chỉ có thể nức nở nói∶ “Không tức giận, không phải tức giận…”

Tiếng khóc nức nở kia tiến vào trong tai Thẩm Tinh Lan, trái tim hắn lại nhói đau từng trận một.

Một tay hắn nâng mặt nàng lên, lòng bàn tay ấm áp lại vỗ về lau nước mắt cho nàng, không nhịn được sự đau lòng.

Tô Trường Nhạc muốn dừng lại, nàng thật sự không muốn khóc, nhưng không biết vì sao, nước mắt nàng tựa như dòng nước chảy, không thể ngăn cản nổi.

Ngay tại lúc nàng muốn giơ tay đẩy Thẩm Tinh Lan ra, nói hắn đừng để ý đến nàng, để nàng yên tĩnh một lát, thì Thẩm Tinh Lan lại đột nhiên cúi sát đầu xuống.

Trái tim Tô Trường Nhạc bỗng nhiên nhảy dựng, đôi mắt hơi mở lớn, sửng sờ mở miệng ra.

Nàng đã khóc đến mức chật vật như vậy, hắn vẫn còn tâm tư này?!

Rốt cuộc Thẩm Tinh Lan đang muốn làm gì!

Hắn nhẹ nhàng nhéo lấy cằm nàng, cúi thấp đầu xuống, không hề mang theo chút du͙ƈ vọиɠ nào, chỉ có sự trân trọng và dịu dàng cẩn thận.

Sự ấm áp nhanh ch.óng truyền đến, trái tim Tô Trường Nhạc lại mạnh mẽ run lên, bỗng nhiên có cảm giác an toàn khi được hắn toàn tâm toàn ý che chở.

Nhiệt độ trên mặt nàng tăng lên, hai má nhiễm màu hồng, cũng quên luôn việc rơi nước mắt.

Hu hu, Thẩm Tinh Lan mau dừng lại! Nàng không thể hít thở được, vừa rồi nàng không có giận dỗi, nhưng hiện tại thì có!

Thẩm Tinh Lan phát hiện nàng không còn khóc nữa, lập tức buông tiểu cô nương ở trong n.g.ự.c ra, hắn rủ mắt nhìn nàng, trong mắt vẫn mang theo vẻ tự trách.

Tô Trường Nhạc vừa thấy dáng vẻ này của hắn, ngọn lửa nhỏ vừa mới nổi lên, cũng bị dập tắt trong nháy mắt.

Do mới vừa khóc xong, khi đôi mắt nàng nhìn hắn có vẻ đặc biệt sáng ngời. Thẩm Tinh Lan thấy nàng không rơi lệ nữa, an tâm cười một cái, cúi đầu xuống trán nàng, ch.óp mũi thân mật cọ qua cọ lại, hơi thở dịu dàng đan xen lẫn nhau.

Ngón tay hắn dịu dàng vuốt ve phần cổ nàng, tựa như đang vỗ về, vân vê một hồi lâu, cuối cùng hắn cũng mở Có thể nói với cô, rốt cuộc lúc nãy nàng làm sao vậy?”

Giọng nói hắn vô cùng dịu dàng.

Tô Trường Nhạc bị hắn nhìn chằm chằm như vậy, hơi thở hơi tắc nghẽn, quay đầu đi, thẹn thùng vùi đầu vào cổ hắn.

Bàn tay to của Thẩm Tinh Lan nhẹ nhàng vỗ về khuôn mặt nàng, không tiếp tục mở miệng, tựa như cho nàng thời gian khôi phục lại cảm xúc.

Nàng cũng không biết phải nói với Thẩm Tinh Lan như thế nào, nàng vẫn luôn không thể nói, nàng sống lại một đời, nhưng kiếp trước hoàn toàn khác kiếp này, nàng đối xử rất tệ với hắn.

Suy nghĩ trong đầu lộn xộn rối tung, nhưng trái tim càng đập nhanh hơn, suy nghĩ muốn đối xử tốt với hắn ngày càng khắc sâu trong lòng nàng.

Đúng, nàng muốn đối xử tốt với hắn, mặc kệ xuất phát từ cảm giác thích hay sự áy náy, cả đời này nàng đều muốn đối tốt với Thẩm Tinh Lan, nàng không muốn nhìn thấy hắn trở thành khối băng có xác không hồn kia.

Tô Trường Nhạc im lặng hồi lâu, cọ cọ ở đầu vai hắn giống như con mèo nhỏ, nhỏ giọng nói∶ “Thái T.ử ca ca đối xử với ta tốt như vậy, ta sẽ không nỡ chia sẻ chàng với người khác.”

Tô Trường Nhạc biết, với tình huống hiện tại của nàng, trong vòng một năm nữa Thẩm Tinh Lan sẽ bị buộc nạp trắc phi.

Nàng muốn đối tốt với hắn, rồi lại muốn độc chiếm hắn.

Tô Trường Nhạc phát hiện, bản thân nàng thực sự rất ích kỷ, nhưng nếu như nàng thật sự đối tốt với Thẩm Tinh Lan, nàng không có cách nào trơ mắt nhìn hắn đối tốt với người khác.

Nếu như hắn thật sự nạp trắc phi, cuối cùng bọn họ sẽ đi tiếp vào con đường kia.

Giong nói nàng ngọt ngào mềm mại, lời nói tràn ngập sự ỷ lại, Thẩm Tinh Lan mới vừa rồi còn suy nghĩ đủ loại tình huống khác nhau, nhưng không nghĩ rằng nàng sẽ nói như vậy.

Nàng lại có suy nghĩ độc chiếm hắn, cho nên mới bỗng nhiên khóc thành như vậy?

Mùi vị hạnh phúc bỗng nhiên đến, suýt nữa đã khiến l.ồ.ng n.g.ự.c Thẩm Tinh Lan nổ tung.

Hắn nên làm cái gì bây giờ, sao tiểu cô nương của hắn lại có thể thẳng thắn đáng yêu như vậy, cũng chỉ vì lo lắng hắn sẽ nạp trắc phi, nên mới khó chịu khóc lên.

Nàng không muốn rời xa hắn, tràn ngập sự tin cậy với hắn, còn sợ hắn bị người khác cướp đi!

Khi thích một người khác, chắc chắn sẽ có hy vọng độc chiếm đối phương, cho nên, nàng thật sự thích hắn!

Trong lòng Thẩm Tinh Lan dâng lên cảm giác thỏa mãn và mừng rỡ, hoàn toàn không thể khống chế được, khóe miệng cong thành nụ cười.

Hắn thật sự quá hạnh phúc, nếu như đây chỉ là một giấc mộng, hắn hy vọng vĩnh viễn không cần tỉnh lại.

Hắn nhẹ nhàng nâng cằm Tô Trường Nhạc lên, đôi tay giữ lấy khuôn mặt nàng, tựa như đứa trẻ có được cả thế giới, cả người gần như vui vẻ đến choáng váng, bên tai đỏ lên.

Nụ cười hắn tựa như ánh dương giữa trời quang, trong sáng ấm áp khiến người khác rung động.

Lông mi Tô Trường Nhạc rung lên, nhắm mắt lại theo bản năng, nàng cảm nhận được sự ấm áp truyền đến giữa trán, mỗi chỗ bị hắn chạm vào đều nóng lên.

“Sao bỗng nhiên lại có suy nghĩ vậy? Cô mới vừa thành thân với nàng, sao lại có người đến chia sẻ cô gì được chứ.”

Nàng c.ắ.n môi, nhỏ giọng nói∶ “Ta nghe thấy chàng và Hoàng Thượng có ước định gì đó.” Nàng cũng không phải thật sự ngốc, vừa nghe Tuyên Đế nói như vậy, tự nhiên có thể suy xét vì sao trước đây Tuyên Đế lại cho phép nàng trở thành Thái t.ử phi.

Thẩm Tinh Lan ngẩn người, hắn thực sự bất ngờ, hoàn toàn không nghĩ tới Tô Trường Nhạc lại bất an như vậy bởi vì câu nói kia của Tuyên Đế.

Hắn đau lòng, lại cúi thấp đầu chạm vào môi nàng, vẻ mặt nghiêm túc∶ “Bên người cô sẽ không có người khác, về sau Đông Cung này cũng chỉ có một mình nàng thôi.”

Đời này, miệng hắn giống như rót mật, vĩnh viễn mang đến vị ngọt cho nàng, còn những mùi vị cay đắng kia, hắn sẽ giữ lại cho chính mình.

Lời nói của Thẩm Tinh Lan vẫn không thay đổi, nhưng đời này tai hắn chỉ hơi đỏ lên, không thẹn thùng quay mặt đi giống như kiếp trước.

Nhưng ánh mắt hắn nhìn nàng lại lộ vẻ căng thẳng, tựa như lo sợ nàng không tin, hay lo sợ nàng lại khóc lên tiếp.

Tuy rằng Tô Trường Nhạc cảm thấy những lời này thật sự rất buồn nôn, nhưng còn xen lẫn cả vị ngọt, khóe miệng nàng lại cong lên, thậm chí còn cảm thấy Thẩm Tinh Lan thật sự rất rất đáng yêu.

Đôi mắt nàng cong cong nở nụ cười.

Kiếp trước Thẩm Tinh Lan cũng nói những lời này, sau này hắn thực sự làm được, nàng biết hắn không phải đang dỗ nàng.

Thẩm Tinh Lan thấy nàng cười, nói∶ “Đồ ăn đều đã nguội lạnh, cô gọi người lên hâm nóng lần nữa.”

Tô Trường Nhạc lại ngăn hắn.

Thẩm Tinh Lan cười, cuối cùng cũng không gọi người tiến vào.

“Dùng bữa đi.”

Thẩm Tinh Lan nói như vậy, nhưng cũng không buông nàng ra.

Hắn lại ôm nàng vào trong n.g.ự.c, để nàng ngồi trên đùi hắn, một tay hắn ôm lấy eo nhỏ, một tay cầm lấy chiếc đũa, thong dong ưu nhã gắp đồ ăn đến bên môi nàng.

“Cô đút cho nàng.”

Tô Trường Nhạc lập tức đỏ mặt, ánh mắt hiện lên tia xấu hổ. Nàng không thể tin Thẩm Tinh Lan lại muốn dỗ nàng ăn, hắn đang coi nàng là đứa trẻ để dỗ dành hay sao!

“Ta, ta có thể tự ăn được, chàng mau thả ta xuống dưới.”

Nàng cảm thấy thẹn thùng, tư thế này thật sự rất xấu hổ. Sao nàng có thể nuốt trôi được chứ!

Nhưng Thẩm Tinh Lan một khắc trước còn ngoan ngoãn nghe lời nàng, giờ phút này lại không buông tay, hắn rủ mắt, khóe môi cong lên, trong mắt chứa đầy sự cưng chiều.

“Để cô đút cho nàng.”

Hắn muốn thực hiện hết những việc mà kiếp trước không thể làm kia. Hắn muốn đút nàng ăn cơm, sáng sớm tỉnh lại muốn giúp nàng thay y phục, muốn vẽ mi cho nàng, còn muốn làm nhiều việc khác nữa.

Hắn muốn sủng nàng đến tận trời, cũng muốn trở thành tất cả của nàng, có như vậy, ngộ nhỡ nàng thật sự nhớ lại tất cả, nàng cũng sẽ không nỡ rời đì, không còn có tâm tư nghĩ đến người khác.

Tô Trường Nhạc vừa mới hạ quyết tâm đời này đối xử thật tốt với Thẩm Tinh Lan hảo, nghe thấy những lời hắn vừa nói, nàng yên tĩnh lại, nhưng độ nóng trên mặt không hề giảm đi.

Mà Thẩm Tinh Lan thật sự muốn ôm nàng như vậy, không nhanh không chậm đút nàng ăn xong bữa cơm.

Ngay tại lúc nàng đỏ mặt muốn chạy trốn, hắn lại nói: “Kế tiếp, đến lượt Niếp Niếp đút cô ăn.”

Tô Trường Nhạc∶ “???”

Tô Trường Nhạc nghe thấy những lời này, nàng muốn hét lên từ dưới đáy lòng, nàng muốn hỏi rốt cuộc Thẩm Tinh Lan đang nghĩ cái gì!

Nàng muốn cự tuyệt, nhưng khi ánh mắt chờ đợi xen lẫn khát vọng của Thẩm Tinh Lan nhìn vào nàng, vành tai trắng nõn của hắn lại đỏ lên.

Hắn vốn dĩ rất xinh đẹp, giống như viên ngọc được mài giũa, phong thái xuất chúng, mặt mày như họa, lúc này lại ngoan ngoãn nghe lời như chú ch.ó con, khiến người khác không nhịn được muốn ôm vào lòng.

Hức, nàng bỗng nhiên phát hiện, nàng không có khả năng cự tuyệt Thẩm Tinh Lan.

Tô Trường Nhạc bèn ngồi như vậy trên đùi hắn, cố nén sự thẹn thùng, dỗ hắn ăn cơm.

Ăn được một nửa, Thẩm Tinh Lan lại nhịn không được ôm người vào trong n.g.ự.c. Tuy rằng không xả ra chuyện gì kế tiếp, Tô Trường Nhạc vẫn cảm thấy trái tim như muốn nổ tung.

Bữa cơm này, hai người ăn gần một canh giờ, hai vị chủ t.ử ở trong phòng lâu như vậy, Khi Tô Trường Nhạc rời khỏi gian phòng, nàng lại ngầm phát hiện, nhóm cung tì đều cúi thấp đầu thẹn thùng, lỗ tai còn đỏ lên.

Ngay cả ánh mắt Tứ Hỉ khi nhìn vào nàng, cũng tràn đầy vẻ xấu hổ.

Thẩm Tinh Lan nói có việc bận, sau đó hắn nhốt mình vào trong thư phòng, lúc này trong gian phòng chỉ còn Tô Trường Nhạc và Tứ Hỉ.

“Ta và điện hạ không có làm chuyện gì cả, chỉ ăn cơm mà thôi.” Nàng bình tĩnh giải thích.

Ngay từ đầu Tô Trường Nhạc không muốn giải thích, nhưng ánh mắt Tứ Hỉ nhìn nàng ngày càng mờ ám, nàng không thể không bảo vệ sự trong sạch của chính mình.

Tứ Hỉ yên lặng liếc nhìn cổ cô nương nhà mình một cái, cúi đầu không nói lời nào, rồi che miệng cười trộm.

Nàng biết cô nương nhất định đang thẹn thùng, nàng sẽ không trêu ghẹo cô nương.

Tô Trường Nhạc thấy Tứ Hỉ còn đang cười trộm, trong lòng nàng tràn ngập vẻ tuyệt vọng, từ bỏ việc sáng tỏ, nói với Tứ Hỉ một chuyện khác: “Tứ Hỉ, muội có biết nữ công hay không? Ta muốn học.”

Thực ra nàng còn nhớ rõ, nhưng lúc bảy tuổi thì không, nếu như nàng muốn thêu túi tiền cho Thẩm Tinh Lan, vậy phải tìm người dạy rồi làm ra dáng vẻ học tập một chút, như vậy sẽ không làm người khác nghi ngờ.

Tứ Hỉ lắc đầu∶ “Tuy rằng từ nhỏ Tứ Hỉ đã đi theo thái t.ử phi, nhưng Tứ Hỉ hoàn toàn không biết.”

Tô Trường Nhạc ra vẻ buồn rầu∶ “Vậy ta có thể tìm ai để học được?”

Tứ Hỉ cảm thấy kỳ quái∶ “Vì sao Thái t.ử phi bỗng nhiên muốn học nữ công.”

Bởi vì ngày đại hôn hôm qua, Thẩm Tinh Lan nói trước kia hắn muốn nàng tự tay thêu túi tiền cho hắn. Khi nàng nghe được những lời hắn nói, thậm chí nàng còn có thể tưởng tượng trước kia hắn hâm mộ hoặc ghen ghét Thẩm Quý Thanh bao nhiêu, nàng phải thêu túi tiền cho hắn mới được.

Cho dù ngoài miệng Thẩm Tinh Lan, không đề cập tới, nhưng trong lòng nhất định cũng muốn túi tiền.

Tô Trường Nhạc thẹn thùng mà rủ mắt: “Ta muốn thêu túi tiền cho Thái T.ử ca ca.”

Tứ Hỉ nhìn đến toàn thân trên dưới cô nương nhà mình đều lộ ra hơi thở hạnh phúc, nàng bèn cười rộ lên.

Tứ Hỉ: “Vậy cô nương trực tiếp nói cho điện hạ, nói muốn thêu túi tiền cho điện hạ là được rồi, điện hạ nhất định sẽ rất vui.”

Tô Trường Nhạc vốn muốn cho Thẩm Tinh Lan một điều bất ngờ, nhưng hiện giờ nghe Tứ Hỉ nói vậy, nàng cảm thấy, trực tiếp nói cho Thẩm Tinh Lan cũng là một ý kiến không tồi.

Nếu như Thẩm Tinh Lan biết nàng học nữ công vì hắn, nhất định sẽ rất vui, hắn sẽ không bao giờ ghen tỵ với Thẩm Quý Thanh nữa.

Tô Trường Nhạc thay đổi tâm ý, cười gật đầu∶ “Được, vậy buổi tối ta sẽ nói với Thái T.ử ca ca.”

Cả buổi chiều Thẩm Tinh Lan đều ở trong thư phòng, khi hắn rời đi, sắc trời đã sẩm tối, Tô Trường Nhạc đang chuẩn bị tắm rửa.

Nàng mới gọi Tứ Hỉ chuẩn bị nước, Thẩm Tinh Lan vừa mới trở về lại dùng một tay chặn ngang bế nàng lên, trực tiếp ôm nàng đi ra ngoài, cũng không quay đầu, lại nói với Tứ Hỉ∶ “Không cần chuẩn bị nước.”

Tô Trường Nhạc ôm lấy cổ hắn vẻ mặt khó hiểu: “Vì sao lại không cần chuẩn bị? Ta muốn tắm rửa! Thái T.ử ca ca muốn đưa ta đến chỗ nào?”

Không hiểu vì sao bên tai Thẩm Tinh Lan đột nhiên đỏ lên, hắn nói: “Cô mang nàng đi tắm gội.”

Tô Trường Nhạc: “???”

Có ý tứ gì? Mới vừa mới nàng cũng muốn tắm gội, vì sao hắn còn muốn mang nàng đi? Thẩm Tinh Lan thuận miệng nói: “Trong điện có ôn trì, nơi đó rộng lớn hoa lệ, tắm gội ở ôn trì thoải mái hơn.”

Tô Trường Nhạc∶ “……”

Nàng nghe thấy Thẩm Tinh Lan nói như vậy, bỗng nhiên ngầm hiểu hắn muốn làm gì, khuôn mặt trong nháy mắt lại đỏ lên.

“Ta, ta tự mình tắm gội!!!” Tô Trường Nhạc ngước mắt trừng hắn một cái.

Mới vừa rồi nàng còn muốn thêu túi tiền cho Thẩm Tinh Lan!

Thẩm Tinh Lan cúi đầu nở nụ cười, hắn vừa cười nhẹ vừa chạm tay vào gương mặt, nói∶ “Sau khi thành hôn, phu thê đều tắm gội chung với nhau.”

Tô Trường Nhạc: “???”

Thẩm Tinh Lan đang muốn lừa gạt đứa trẻ nhỏ hay sao?!

Tô Trường Nhạc nhìn thấy vành tai phiếm hồng và dung mạo hơi mang vẻ ngượng ngùng của Thẩm Tinh Lan, nàng hoàn toàn không thể tin hắn lại có thể trợn mắt nói dối như thế.

Nếu như không phải nàng giả ngốc, thì chắc có lẽ đã bị hắn lừa gạt!

Nàng vẫn luôn cảm thấy Thẩm Tinh Lan rất giống nhị ca, đều là những người thẳng thắn không biết nói chuyện, nhưng câu lừa dối vừa rồi thật sự quá cao siêu mà, nàng lại nghi ngờ Thẩm Tinh Lan không hề đơn thuần, không hề ngốc như những gì mà nàng tưởng tượng.

Tô Trường Nhạc nhìn Thẩm Tinh Lan với ánh mắt phức tạp. “Nhưng từ trước đến nay ta chưa bao giờ nhìn thấy phụ thân mẫu thân tắm cùng nhau cả mà.”

Thẩm Tinh Lan lại trả lời một cách nhẹ nhàng bâng quơ: “Đến sau khi có con, vì để dạy dỗ con lớn lên, số lần tắm chung giữa phu thê cũng sẽ giảm dần đi, đợi đến khi nàng trưởng thành, trong kí ức của nàng đương nhiên chưa từng thấy cảnh này nữa.”

Hắn lại nhìn ánh mắt chứa đầy nghi ngờ của nàng, khẽ cau mày lại, vẻ mặt nghiêm túc, hoang mang hỏi ngược lại nàng: “Chẳng lẽ trước khi nàng xuất giá, những mama kia không nhắc chuyện này với nàng?”

Tô Trường Nhạc: “……”

Thẩm Tinh Lan còn nói rõ ràng đâu ra đấy như thế nữa!

Nàng muốn rút những câu vừa mới khen Thẩm Tinh Lan đáng yêu lúc nãy lại.

Tô Trường Nhạc im lặng nhìn hắn trong chốc lát, rồi khẽ nhếch khóe miệng.

Được đấy, Thẩm Tinh Lan, cái đồ không biết xấu hổ! Chàng có kế Trương Lương, thì ta có thang qua tường!

Nàng chậm rãi cụp mắt xuống, khuôn mặt dần dần đỏ lên, đôi mắt như ngọc lưu ly dần dần hiện lên một tầng hơi nước.

Chỗ tắm gội cách chính điện không xa, cũng chỉ cách có một khoảng, bên ngoài trời đông giá rét, khi hắn vừa mới ôm Tô Trường Nhạc ra ngoài, tuy rằng hắn đã khoác áo choàng gấm hoa cho nàng, nhưng vẫn thấy khá rét buốt, khuôn mặt trắng nõn của nàng hiện giờ đã bị đông lạnh đến mức đỏ bừng lên.

Thẩm Tinh Lan phát hiện tiểu cô nương trong n.g.ự.c hắn có hơi khác thường, hắn vừa cúi đầu hỏi nàng, vừa bước nhanh chân hơn.

“Sao vậy?” Hắn cúi đầu, khẽ chạm vào khuôn mặt nhỏ đang đỏ rực của nàng, thứ mà hắn không muốn nhìn thấy nhất chính là dáng vẻ chịu ấm ức của nàng.

Kiếp trước Tô Trường Nhạc đã phải chịu nhiều khổ cực, chịu nhiều ấm ức, đời này hắn không muốn nàng phải chịu bất kì một nỗi đau, hay kể cả nỗi ấm ức nào cả.

Tô Trường Nhạc ngước mắt lên nhìn, nước mắt tràn mi, nhưng không nói gì cả.

Ngũ quan nàng vốn rất tinh xảo, xinh đẹp giống như một tiên nữ không dính khói lửa nhân gian, khuynh quốc khuynh thành, đôi mắt phượng câu hồn người khác, vừa hồn nhiên vừa mang nét quyến rũ.

Lúc này hai má trắng như ngọc của nàng lộ vẻ ửng đỏ, cái miệng nhỏ nhắn giống như cánh hoa đầy đặn khẽ mím lại, dáng vẻ khiến cho người khác thương yên, ai thấy cũng sẽ xúc động, hơn nữa Thẩm Tinh Lan lại là người cả hai đời đều mê mẩn nàng.

Thẩm Tinh Lan cảm thấy trái tim hắn như bị kim đ.â.m vào, cánh tay ôm lấy nàng cũng run lên, khuôn mặt mới vừa rồi còn mang vẻ suиɠ sướиɠ, lúc này lại vô cùng căng thẳng hồi hộp.

“Rốt cuộc nàng sao vậy,”, Giọng nói trầm thấp dễ nghe của hắn còn hơi run lên, “Đừng dọa cô.”

Thẩm Tinh Lan gần như ôm nàng đi đến gian phòng tắm rửa.

Nơi này đúng là rộng lớn lộng lẫy giống như lời Thẩm Tinh Lan nói, bốn phía đều treo một lớp rèm lụa mỏng, bốn cây cột được điêu khắc tinh xảo tinh tế, lộng lẫy.

Khi Thẩm Tinh Lan ôm nàng bước nhanh qua bể tắm, còn mang theo một con gió, màn lụa lay động theo gió, bể tắm mịt mù hơi sương, cảnh sắc vô cùng đẹp.

Bên cạnh bể tắm có đặt một chiếc giường mỹ nhân, Thẩm Tinh Lan ôm Tô Trường Nhạc đến bên giường, lúc này mới dừng lại, bàn tay to vội vàng nâng mặt nàng lên.

Hắn nhíu mày, giọng điệu nghiêm túc: “Niếp Niếp, nói chuyện.”

Tô Trường Nhạc thấy sắc mặt hắn trắng bệch lại, nàng bỗng nhiên có cảm giác chột dạ.

Nàng không nghĩ rằng Thẩm Tinh Lan sẽ có phản ứng lớn như vậy.

Nàng cũng không phải chưa khóc bao giờ, đêm hôm qua nàng đã khóc mấy lần nhưng cũng không thấy hắn lo lắng sốt ruột như vậy.

Nhớ tới cảnh tưởng nàng ôm c.h.ặ.t lấy tay hắn, khóc lóc làm nũng, giọng nói mềm mại gọi hắn là phu quân trong đêm hôm qua, khuôn mặt Tô Trường Nhạc càng đỏ hơn, hàm răng cũng khẽ c.ắ.n vào khóe môi.

“Đừng c.ắ.n.” Thẩm Tinh Lan lo lắng nàng sẽ bị thương, hắn nâng cằm nàng lên một cách nhẹ nhàng, lòng bàn tay khẽ lướt qua cánh môi mềm mại.

Tô Trường Nhạc tỉnh táo lại, nói nhỏ với vẻ ấm ức: “Ta muốn tự mình tắm rửa, nếu như tắm cùng với Thái t.ử ca ca, ta sẽ ngại ngùng!”

Thẩm Tinh Lan nghe thấy lời nói của nàng, trái tim đang căng thẳng cũng dần dần buông xuống.

Hắn cảm thấy sớm muộn gì hắn cũng sẽ bị nàng hù dọa c.h.ế.t mà.

Thẩm Tinh Lan rủ mắt, nhìn nàng chăm chú một hồi lâu, vừa buồn cười vừa thấy không biết phải làm sao: “Sao lại thẹn thùng?”

Tô Trường Nhạc chớp mắt, phồng má lên, ngượng ngùng cúi đầu, giọng nói càng nhỏ đi: “Thì là xấu hổ đó.”

Nàng như đang làm nũng, càng mang vẻ quyến rũ hơn.

Thẩm Tinh Lan nhìn thấy dáng vẻ xấu hổ ngượng ngùng của nàng, khóe miệng lại khẽ cong lên, từ sau khi hai người thành hôn xong, trong lòng hắn luôn tràn đầy cảm giác hạnh phúc không thể miêu tả nổi.

Mà hiện tại, hắn cảm giác như chính mình đang được ngâm trong một chiếc bình đầy mật, chỉ cần có nàng, ngay cả hơi thở cũng trở nên ngọt ngào.

Sao nàng có thể đáng yêu như thế được!

Ngón tay thon dài của Thẩm Tinh Lan khẽ cử động, nhìn thấy Tô Trường Nhạc đơn thuần đáng yêu như vậy, đáy lòng hắn bỗng nhiên dâng lên một cảm giác tội lỗi.

Cuối cùng Thẩm Tinh Lan chỉ ôm người vào trong lòng n.g.ự.c, sờ lên đầu nhỏ của nàng, cong mắt cười nói: “Vậy đợi đến khi Niếp Niếp không thẹn thùng nữa, rồi chúng ta lại tắm chung.”

Hắn nhìn nàng với ánh mắt dịu dàng đầy ý cười, cuối cùng chỉ cúi đầu hôn lên cánh môi mềm mại của nàng, sau đó xoay người rời đi.

Tô Trường Nhạc ngơ ngác nhìn bóng dáng to lớn rời đi, trong lòng nàng dâng lên một cảm giác ngọt ngào, ngọt giống như vị ngọt của mật ong, ngọt đến tận đầu quả tim.

Nàng có cảm giác không thể tin được, mới vừa rồi thiếu niên kia còn hao hết tâm tư lừa gạt nàng, cuối cùng nàng chỉ nói vài câu đơn giản, lại khiến hắn dễ dàng thay đổi tâm ý.

Nàng khẽ ấn vào l.ồ.ng n.g.ự.c mình một cách mờ mịt, hai người không hề làm gì cả, nhưng tim nàng vẫn đập nhanh như muốn nổ tung lên.

Tô Trường Nhạc ngồi ở trên giường mỹ nhân, gập hai đầu gối lại, nàng hơi cúi đầu, rồi lấy tay che lên mặt mình, hai gò má của nàng vẫn đang nóng hôi hổi.

Ở trong bể tắm không có ai nhìn thấy, tiểu cô nương mím môi, cố gắng nén nhịn một hồi lâu, cuối cùng cũng không nhịn được nữa, nàng cười nhẹ thành tiếng.

Tiếng cười của nàng mềm mại du dương, dịu dàng dễ nghe, còn mang đến cả sự ngọt ngào mà người khác không biết.

Nhìn dáng vẻ Thẩm Tinh Lan ngoan như vậy, nên lát nữa nàng vẫn sẽ nói cho hắn biết chuyện nàng sẽ học nữ công vì hắn!

Hắn nhất định sẽ rất vui.

Tô Trường Nhạc vùi mặt vào giữa hai tay, lại cong môi nở nụ cười một lần nữa, nụ cười của nàng ngọt giống như quả mật đào.

Dáng vẻ cười ngây ngô dễ thương, tiếng cười kia giống như chuông bạc, quả thực có thể hòa tan lòng của người khác.

Đáng tiếc Thái t.ử điện hạ đã rời đi, không nhìn thấy cảnh này.

Trước khi đi ngủ, Tô Trường Nhạc nói cho Thẩm Tinh Lan biết nàng muốn học nữ công.

Quả nhiên giống như lời mà Tứ Hỉ nói, khi nghe thấy nàng nói muốn học nữ công, thêu túi tiền cho hắn, hai mắt hắn bỗng dưng sáng ngời, ý cười trên mặt cũng không thể giấu được.

Hắn còn ôm nàng, giống như không thể tin được, hỏi lại nàng lần nữa,: “Là thật sao? Nàng muốn học nữ công vì cô sao? Nhưng học nữ công rất khó.”

Trong lòng Thẩm Tinh Lan có một cảm xúc không nói nên lời.

Kiếp trước khi hắn nghe thấy Tô Trường Nhạc muốn học nữ công vì Thẩm Quý Thanh, thậm chí hắn còn chạy đến trước mặt nàng với vẻ mặt phẫn nộ, hỏi nàng vì sao lại muốn giống như những quý nữ kinh thành kia, muốn học những thứ nữ công nữ hồng này.

Lúc ấy hắn cũng không biết, là do hắn ghẹn tỵ với Thẩm Quý Thanh, chỉ cảm thấy tiểu cô nương thích leo cây, thích khoa tay múa chân so võ với hắn, có khi còn chống tay lên eo cãi nhau, nhưng cũng có lúc cười tủm tỉm nhìn hắn, đã thay đổi rồi.

Nàng phản bội chính mình, nàng học lễ nghi quy củ, nữ công nữ hồng, gia nhập vào hàng ngũ những quý nữ kinh thành nhàm chán kia.

Khuôn mặt nàng cũng sẽ không vui tươi giống như lúc nàng mới đến kinh thành nữa, nàng sẽ không bao giờ leo cây, không bao giờ sẽ chủ động tìm hắn cùng chơi đùa nữa, thậm chí nàng còn thấy hắn không vừa mắt, khi nhìn thấy hắn phạm sai lầm, nàng cũng sẽ không bao giờ nói thẳng trước mặt hắn.

Dù cho có vui vẻ thì nàng cũng sẽ không cười to lên nữa, mà giống như những khuê nữ kinh thành, chỉ biết che miệng cười khẽ, vĩnh viễn không để lộ răng.

Nhưng hắn vẫn không ngừng đến tìm nàng, không ngừng châm chọc mỉa mai nàng, lúc nàng bị chọc tức thì mới quay trởi về thành tiểu cô nương mà hắn quen biết kia.

Hắn phát hiện hóa ra chỉ cần hắn không ngừng bắt nạt, chọc nàng tức giận, thì nàng sẽ khôi phục vẻ mặt đầy sức sống kia, dường như hắn đã nghiện việc bắt nạt nàng, mỗi khi nhìn thấy nàng, hắn sẽ nói những lời không tốt với nàng.

Hắn cho rằng làm như vậy là có thể thu hút sự chú ý của nàng, lại không biết rằng, làm như vậy càng khiến cho nàng chán ghét hắn thêm mà thôi.

Bất kể những cô nương bình thường nào, đều sẽ không thích người lúc nào cũng vô duyên vô cớ ức h.i.ế.p người khác.

Nhưng hắn không còn cách nào cả, lúc đó hắn quá ngu ngốc, chỉ có thể dùng biện pháp thô lỗ nhất để thu hút sự chú ý của nàng.

Hắn sợ nàng không muốn nói chuyện với hắn, hay không thèm cho hắn một ánh mắt, hắn sợ cuối cùng bọn họ sẽ trở thành người xa lạ, sợ nàng sẽ lạnh lùng không bao giờ để ý hắn nữa.

Lúc ấy hắn còn cảm thấy bị Tô Trường Nhạc mắng cũng khá tốt, nhìn dáng vẻ tươi tỉnh sau khi mắng c.h.ử.i người khác của nàng, trong lòng hắn còn vô cùng vui vẻ rạo rực, quả thực là vô cùng ấu trĩ .

Thẩm Tinh Lan nhìn hai mắt nàng cười cong lên, ánh mắt hắn cũng dần dần trở nên phức tạp.

Nhớ tới kiếp trước hắn từng mắng nàng như thế nào, nhưng hiện giờ nghe thấy nào sẽ học những thứ này vì hắn, trong lòng hắn lại nảy lên một niềm vui sướng, thậm chí hắn còn cảm thấy, những thứ nữ công nữ hồng vô vị này, cũng không quá đáng ghét như vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Còn nghĩ đến cảnh, nàng sẽ ngồi trên giường mỹ nhân ở gian phòng, cúi đầu rũ mắt, yên lặng thêu túi tiền cho hắn, cảnh tượng ấy nhất định sẽ đẹp như một bức họa.

Chỉ mới nghĩ đến như vậy, trong lòng hắn đã vô cùng ngọt ngào, thậm chí đã bắt đầu chờ mong nàng sẽ thêu một đôi chim uyên ương cho hắn.

Thẩm Tinh Lan nhếch môi, ở dưới đáy lòng lại thầm khinh bỉ vẻ hai mặt của bản thân hắn.

Tô Trường Nhạc thấy Thẩm Tinh Lan bỗng nhiên im lặng, nàng nghiêng đầu lại, hỏi hắn với vẻ mặt hoang mang: “Thái t.ử ca ca, chàng sao vậy, sao lại không nói lời nào?”

Thẩm Tinh Lan lấy lại tinh thần, ôm nàng lên xoay mấy vòng, xoay đến mức nàng ch.óng mặt sắp ngất đi, lúc này hắn mới cúi đầu chạm lên môi nàng, tiếng cười trầm thấp xen lẫn cả vẻ suиɠ sướиɠ: “cô rất vui.”

Tô Trường Nhạc khẽ thả lỏng người ra, còn “à” một tiếng thật dài, rồi nén cười, nhếch môi nói: “Hóa ra Thái t.ử ca ca vui vẻ đến phát ngốc rồi!”

Thẩm Tinh Lan nghe thấy nàng chế nhạo hắn, bên tai ửng đỏ, nhưng lại thẳng thắn thừa nhận: “Đúng vậy.”

Tô Trường Nhạc thấy hắn thẳng thắn như thế, cuối cùng cũng không nhịn được, nàng tiến vào trong n.g.ự.c hắn rồi cười to thành tiếng.

Thẩm Tinh Lan rũ mắt, hắn quả thực vô cùng thích dáng vẻ tươi cười như vậy của nàng, đôi mắt hắn cũng khẽ cong lên.

“Đúng vậy, cô rất vui, cô phải khen thưởng cho nàng!” Nói xong, lại cúi đầu khẽ chạm vào môi nàng.

Tô Trường Nhạc mím môi, cười khẽ vài tiếng, đuôi mắt lại nghiêng nhìn hắn: “Khen thưởng gì?”

Nàng hơi bĩu môi, nụ cười ngọt như mật, mắt phượng khẽ híp lại, dáng vẻ ngây thơ ngọt ngào và vẻ quyến rũ mê hoặc hoàn toàn hòa quyện vào nhau.

Nàng ngoan ngoãn rúc vào trong n.g.ự.c hắn, không đề phòng gì cả.

Đôi mắt sáng xinh đẹp, rực rỡ.

Hơi thở Thẩm Tinh Lan hơi nghẹn lại, trái tim đập nhanh không ngừng, hắn cúi đầu, ghé sát vào nàng, nói nhỏ gì đó ở bên tai nàng.

Ý cười bên môi Tô Trường Nhạc khẽ cứng lại, khuôn mặt tinh xảo lại dần dần đỏ lên, trái tim đập thình thịch không ngừng.

Ôi, nàng không muốn thêu túi tiền cho Thẩm Tinh Lan nữa đâu! Gì mà khen thưởng chứ, Thẩm Tinh Lan, chàng thật sự không biết xấu hổ mà!

Tiếp theo nàng đã bị hắn ôm lấy.

Tô Trường Nhạc hoảng sợ kêu lên một tiếng, nàng nhếch môi hờn dỗi: “Thái t.ử ca ca! Ngày mai còn phải về lại mặt nữa!”

“Được, cô sẽ có chừng mực.”

Giọng nói trầm thấp của hắn còn mang theo cả ý cười.

Màn trướng ấm áp.

Ngay cả ánh trăng cũng dần dần nổi lên ý đào hoa, đẹp không sao tả xiết.

Hôm sau.

Trời vẫn chưa sáng, Thẩm Tinh Lan đã tỉnh dậy.

Khi hắn xốc chăn gấm lên, kiều thê ở trong n.g.ự.c hắn còn nhíu mày lẩm bẩm vài tiếng, sau đó xoay người, quấn hết chăn vào cùng một chỗ.

Cơ thể cường tráng của Thẩm Tinh Lan bị lộ ra trong không khí hơi lạnh của buổi sáng, hắn nhìn Tô Trường Nhạc vẫn còn đang ngủ say, rồi nở nụ cười chứa đầy sự cưng chiều, sau đó xuống giường mặc y phục.

Hắn cũng không gọi Tần công công vào hầu hạ, cũng không để Tứ Hỉ tiến vào đ.á.n.h thức Tô Trường Nhạc, chỉ dặn dò Tứ Hỉ đặt bộ y phục mà Tô Trường Nhạc sẽ mặc trong hôm nay lên chiếc bàn nhỏ cạnh giường.

Sau khi Thẩm Tinh Lan rửa mặt thay y phục ở một gian phòng khác xong, hắn mới quay trở về tẩm phòng.

Tô Trường Nhạc vẫn ngủ rất say sưa, đêm qua hai người cũng không lăn lộn quá lâu, nhưng liên tục hai ngày đều như vậy đã khiến nàng thấy mệt mỏi.

Hắn thấy trời vẫn còn chưa sáng, cúi đầu khẽ chạm vào khuôn mặt say ngủ của nàng, sau đó rời đi, nhốt mình ở trong thư phòng.

Đợi đến khi trời dần sáng, Tần công công tới gõ cửa, hắn mới rời khỏi thư phòng, quay trở lại gian phòng kia.

“Niếp Niếp, nên dậy rồi.” Hắn lên giường, ôm kiều thê vẫn đang còn ngủ vào trong n.g.ự.c.

Tô Trường Nhạc nức nở vài tiếng, bĩu môi không biết nói gì đó.

Thẩm Tinh Lan thấy dáng vẻ ngủ nướng không chịu dậy của hắn, không nhịn được cười, hắn ghé sát vào tai nàng giọng nói khàn khàn vang lên∶ “Nếu như không dậy, thì cô sẽ hôn nàng đấy.”

Giọng nói của hắn rất nhỏ nhẹ nhưng lại ẩn chứa cả sự sự nguy hiểm không thể cứu vãn.

Tô Trường Nhạc bỗng nhiên mở mắt ra, đôi mắt phượng nhìn hắn với vẻ vô tội, giọng nói mềm mại còn xen lẫn cả vẻ làm nũng: “Dậy rồi, ta dậy rồi mà!”

Thẩm Tinh Lan cúi đầu cười, hắn cầm lấy y phục ở bên cạnh, chuẩn bị giúp nàng mặc vào.

Tô Trường Nhạc thấy trong tay hắn đang cầm chiếc yếm màu hồng nhạt, khuôn mặt lúc nãy vẫn còn buồn ngủ, lúc này đã tỉnh táo lại.

Vành tai nàng đỏ lên rồi nhìn hắn: “Thái t.ử ca ca muốn làm gì vậy!”

Thẩm Tinh Lan nói với vẻ vô cùng bình tĩnh: “Hầu hạ nàng thay y phục.”

Tô Trường Nhạc trở người xoay vào vòng, bọc mình thành con nhộng, hai má cũng nổi lên những rặng mây đỏ e thẹn.

“Không cần chàng đâu, bảo Tứ Hỉ vào hầu hạ là được rồi.”

Thẩm Tinh Lan nghe nàng nói như vậy, sắc mặt vốn vui vẻ của hắn lại trầm xuống, nhìn nàng không nói gì, khi hắn mở lời nói chuyện, giọng nói còn mang mấy phần mất mát: “Niếp Niếp không cần cô nữa sao?”

Tô Trường Nhạc nhìn dáng vẻ thương tâm hồn bay phách lạc của hắn, nghe được câu nói với vẻ đáng thưng tội nghiệp như khi bị vứt bỏ kia, nàng lại cảm thấy dở khóc dở cười.

“Không phải, ta không có ý đó.”

Thẩm Tinh Lan lại ôm nàng vào trong n.g.ự.c, thấp giọng dỗ dành: “Vậy mau dậy thôi, cũng không còn sớm nữa, đừng để nhạc phụ phải đứng chờ ở ngoài cửa.”

Hiện giờ nàng đã trở thành Thái t.ử phi, ngày thứ ba về nhà lại mặt, phụ thân và nô bộc người hầu cả phủ phải đứng ở ngoài đợi.

Tô Trường Nhạc lại dùng giọng nói nũng nịu kêu lên một tiếng: “Thái t.ử ca ca!”

Nàng nhìn hắn với ánh mắt đáng thương, muốn làm nũng để hắn mềm lòng.

Giọng nói mềm mại kia, khiến cho tim của người khác cũng bị hòa tan.

Thẩm Tinh Lan lại cúi đầu chạm vào trán của nàng, thấp giọng cười: “Niếp Niếp còn làm nũng như vậy nữa, thì chúng ta không có cách nào về lại mặt đâu.”

Tô Trường Nhạc há miệng c.ắ.n hắn một miếng, dáng vẻ vừa e thẹn vừa xấu hổ, bên tai ửng đỏ.

Thẩm Tinh Lan thấy trên môi đau xót, nhưng cũng không nhăn mày lại, ngược lại ý cười trên mặt càng suиɠ sướиɠ hơn.

Hắn vừa nói vừa xốc chăn gấm lên: “Một lát nữa cô còn muốn vẽ mi cho nàng, nhưng cô chưa từng vẽ cho ai cả, nên sẽ tốn khá nhiều thời gian, Niếp Niếp ngoan, mau dậy nào.”

Tô Trường Nhạc: “……”

Giọng điệu dỗ trẻ con thì phải!

Thẩm Tinh Lan lại mặc y phục giúp nàng, còn nói rõ ràng mạch lạc; “Phu thê đều sẽ giúp nhau mặc y phục như vậy, lần này cô mặc giúp nàng, lần sau đến lượt nàng mặc giúp cô.”

Tô Trường Nhạc nghe xong khuôn mặt đỏ bừng, hoàn toàn không thể tin được, mới sáng sớm mà Thẩm Tinh Lan đã nói hươu nói vượn rồi.

Cuối cùng, nàng vẫn ngoan ngoãn để Thẩm Tinh Lan hầu hạ thay y phục.

Thẩm Tinh Lan cũng không làm bậy, hắn cụp mắt xuống, chăm chú giúp nào mặc những lớp y phục rườm rà vào, động tác thuần thục.

Tô Trường Nhạc cảm thấy hơi kỳ quái.

Chắc không phải Thẩm Tinh Lan từng làm thế này với nữ t.ử khác chứ?!

Hơi nóng trên mặt nàng giảm dần, nàng mở miệng nói: “Thái t.ử ca ca, có phải chàng từng giúp rất nhiều cô nương khác thay xiêm y hay không?”

Thẩm Tinh Lan nghe thấy giọng nói của nàng xộc mùi ghen tỵ, hắn lại nở nụ cười, cúi đầu chạm vào lỗ tai nàng rồi nói: “Không có,cô chỉ hầu hạ mình nàng.”

Tô Trường Nhạc không tin: “Sao động tác của chàng lại thành thục như vậy.”

Thẩm Tinh Lan thuận miệng nói: “Sau khi định hôn với nàng, mỗi ngày cô đều luyện tập.”

Tô Trường Nhạc vừa nghe hắn nói như vậy, ngọn lửa phẫn nộ lại dâng lên, nàng trừng mắt nhìn hắn rồi hỏi: “Thái t.ử ca ca tìm cung nữ để luyện tập?”

Tưởng tượng đến cảnh tiểu cung nữ đỏ mặt, e thẹn nhìn Thẩm Tinh Lan, nàng lại cảm thấy tức giận!

Sao Thẩm Tinh Lan sao lại có thể tìm người khác để luyện tập chuyện này được chứ!Thẩm Tinh Lan buồn cười nói: “Ai nói cô tìm cung nữ để luyện tập chứ.”

Tô Trường Nhạc: “Vậy thì chàng tìm ai.”

“Tần Thất.”

Tần Thất là tên của Tần công công.

Tô Trường Nhạc tưởng tượng ra hình ảnh kia, trong nháy mắt nàng lại cảm thấy nghẹt thở.

Như vậy thì thà tìm cung nữ còn hơn.

Thẩm Tinh Lan thấy nàng mang vẻ mặt hoảng sợ, hắn lại cúi đầu nở nụ cười, giơ tay chạm nhẹ lên ch.óp mũi nàng rồi nói: “Cô chỉ nói giỡn thôi, cô không đi tìm ai cả, chỉ đi hỏi những mama trong cung về trình tự mặc y phục thôi.”

Tô Trường Nhạc nửa tin nửa ngờ.

Thẩm Tinh Lan gọi Tứ Hỉ tiến vào, rồi nói: “Ngươi chải đầu cho Thái t.ử phi, cô vẽ mi giúp nàng.”

Động tác vẽ mi của Thẩm Tinh Lan cũng vô cùng thuần thục, vẽ đôi lông mày của nàng vừa mảnh vừa dài, quả thực rất đẹp, giống như hắn đã từng làm như vậy vô số lần rồi.

Tô Trường Nhạc nhìn dáng vẻ chăm chú của Thẩm Tinh Lan, ánh mắt lại dần phức tạp, kiếp trước nàng và Thẩm Tinh Lan như nước với lửa, hắn chưa từng làm những việc này với nàng.

Nàng lại hỏi tiếp: “Thái t.ử ca ca cũng tìm người để vẽ mi?”

Thẩm Tinh Lan há miệng thở dốc, còn chưa kịp trả lời, thì nàng đã nói tiếp∶ “Lần này chắc là tìm cung nữ khác thật rồi.”

Dáng vẻ ghen tuông này, quả thực vô cùng đáng yêu.

Thẩm Tinh Lan cố nhịn cảm xúc muốn ôm nàng vào lòng, hắn lại nhếch môi cười: “Không phải,không tìm cung nữ khác, cũng không tìm tiểu thái giám, cô tự nhìn gương đồng rồi vẽ cho mình.”

Tô Trường Nhạc: “…..”

Vẻ mặt Tô Trường Nhạc phức tạp, nàng không thể tưởng tượng được cảnh Thẩm Tinh Lan tự vẽ mi cho mình.

Nàng bỗng nhiên hoảng sợ, ngước mắt nhìn về phía hắn rồi hỏi: “Vậy, vậy những y phục kia, cùng là…”

Thẩm Tinh Lan bỗng nhiên không nói gì, chỉ nhìn về phía nàng.

Thực ra đối tượng mà hắn mặc y phục và vẽ mi kia, người mà hắn thường luyện tập, không phải người khác, mà là nàng.

Nghĩ đến những điều đó, trong lòng Thẩm Tinh Lan bỗng nhiên xuất hiện một cảm giác đau đớn.

Hắn cụp mi xuống, không nói câu nào, chỉ giúp nàng vẽ lông mày tiếp.

Tô Trường Nhạc lại hiểu lầm hắn không nói gì như vậy là do nàng đã đoán đúng, hắn tự lấy mình để tập luyện.

Nàng bỗng nhiên không biết nên cười Thẩm Tinh Lan ngốc, hay là nói hắn đáng yêu nữa.

Tô Trường Nhạc rủ mắt, nàng nói với vẻ hơi thẹn thùng: “Thật ra Thái t.ử ca ca không học mấy thứ này cũng không sao.”

Hàng mi dài của nàng cụp xuống, giống như con bướm khẽ vẫy cánh, khuôn mặt chưa phấn son hơi đỏ lên, giống như hoa hải đường nở rộ, rực rỡ lóa mắt.

Nàng đang ngồi ở trước mắt hắn, ban đêm còn rúc vào trong n.g.ự.c hắn.

Thẩm Tinh Lan nhắm mắt, bỗng nhiên bỏ cây b.út vẽ trong tay xuống, ngón tay giữ lấy cằm nàng, môi mỏng hạ xuống.

Tô Trường Nhạc vẫn ngơ ngẩn mở to mắt, tim đập nhanh không thôi.

Tứ Hỉ ở phía sau cũng không dám lộn xộn.

Nàng cũng không rõ vì sao Thẩm Tinh Lan lại làm vậy, rõ ràng vẫn đang vẽ mi mà!

Khuôn mặt Tứ Hỉ đỏ bừng, xấu hổ không dám ngẩng đầu lên.

Nàng ta cũng bị hành động bất ngờ của Thái t.ử dọa cho một trận..

Mãi một lúc lâu sau, Thẩm Tinh Lan mới buông Tô Trường Nhạc ra.

Thẩm Tinh Lan thấy dáng vẻ bị dọa sợ của nàng, hắn cũng mang vẻ mặt áy náy, lòng bàn tay dịu dàng vuốt ve môi nàng, ánh mắt sâu xa, cảm xúc trong đôi mắt cũng khẽ di chuyển: “Niếp Niếp khi trang điểm xong quả thực rất xinh đẹp, cô nghĩ đến sau khi nàng tô son xong, khi đến phủ Thừa tướng cũng không thể hôn nàng, nhất thời không kiềm lòng được…”

Tứ Hỉ nghe thấy những lời Thái t.ử nói với cô nương nhà mình, bỗng nhiên cảm thấy nàng ta không nên đứng ở chỗ này, mà phải đợi ở bên ngoài mới đúng, nhưng hiện tại nàng ta cũng không dám lộn xộn.

Tô Trường Nhạc cũng không ngờ Thẩm Tinh Lan lại nói thẳng ra như thế, còn nói những lời này trước mặt người khác, khuôn mặt nàng lại ửng đỏ, đôi mắt phượng nghiêng sang một bên không nhìn hắn nữa.

Nàng cảm thấy quá xấu hổ rồi!

Còn cảm thấy ở trước mặt Tứ Hỉ, nàng đã hoàn toàn mất hết hình tượng rồi!

Thái t.ử phi về nhà lại mặt, mới sáng sớm trước phủ Thừa tướng đã có không ít người tụ tập đến, Tô phụ, Tô mẫu và người hầu trong phủ cũng đứng đợi bên ngoài.

Trong lòng Tô mẫu vẫn còn lo lắng, hiện tại nữ nhi chỉ như đứa trẻ bảy tuổi, trong cung không giống như bên ngoài, ngộ nhỡ gây ra đại họa gì, e rằng cả Thái t.ử cũng không bảo vệ nổi nàng.

Tô Trạch lại rất ung dung, khi nhìn thấy xe ngựa của Thái t.ử đến gần, khuôn mặt anh tuấn cũng lộ ra ý cười.

Sau khi xe ngựa dừng lại, Thẩm Tinh Lan bước xuống trước, sau đó hắn chờ ở bên xe, một tay nắm lấy tay Tô Trường Nhạc, một tay ôm lấy eo của nàng, đỡ nàng xuống dưới một cách cẩn thận.

Tô Ngọc nhìn thấy Thái t.ử tự mình đỡ muội muội xuống xe ngựa, mà không phải để Tứ Hỉ hầu hạ, đuôi lông mày cũng giãn ra, cũng cảm thấy khá bất ngờ.

Tô Thiên Dương thấy thế, lại nở nụ cười thắng thắn.

Đợi đến khi Tô Trạch dẫn đầu mọi người trong phủ Thừa tướng, hành lễ thỉnh an một cách cung kính, Tô Trường Nhạc vội vàng đỡ Tô phụ Tô mẫu dậy.

Thẩm Tinh Lan đứng ở phía sau nhìn nàng, nhìn thấy nàng nở nụ cười, ý cười dịu dàng cũng dần dần hiện lên trong mắt hắn.

Thực ra hắn rất thích nhìn Tô Trường Nhạc cười, khi nàng cười lên rất xinh đẹp.

Kiếp trước khi Tô Trường Nhạc trở về lại mặt, ở trước mặt người khác nàng tỏ vẻ như bình thường, nhưng Thẩm Tinh Lan biết, khi nàng dùng bữa xong, trở về hậu viện với Tô mẫu, khi hai mẹ con nàng nói chuyện riêng ở trong phòng, nàng lại khóc.

Tô Trường Nhạc mà hắn quen biết, thực ra không phải là một người thích khóc, nàng luôn rất tự trọng, vô cùng bướng bỉnh, và cũng rất coi trọng mặt mũi.

Sau khi xảy ra chuyện kia, đã có một khoảng thời gian rất dài, nàng thường xuyên rơi nước mắt, có khi buồn bực không vui, có khi tức giận, hận đời.

Nàng trở nên rất kỳ lạ, còn ngang ngạnh, bất chấp lí lẽ.

Hắn vô cùng đau lòng, cũng rất khổ sở, muốn dùng những cách khác nhau, trăm phương nghìn kế muốn nàng trở lại thành tiểu cô nương thích cười kia, nhưng lại bất lực.

May mà đời này, nàng không biết gì hết, giữa bọn họ không xảy ra bất cứ hiểu lầm nào, nàng vẫn là tiểu cô nương đơn thuần thích cười kia.

Ở giây phút Tô phụ Tô mẫu muốn mời bọn họ đi vào phủ, Tô Trường Nhạc phát hiện Thẩm Tinh Lan vẫn không cử động.

Tuy rằng hắn vẫn đang cười, ánh mắt cũng nhìn nàng, nhưng nàng luôn cảm thấy hắn muốn nhìn ai đó thông qua bóng dáng của nàng.

Tô Trường Nhạc cảm thấy kì lạ, rõ ràng là Thẩm Tinh Lan vẫn đang cười, còn cười vô cùng dịu dàng, nhưng nàng lại cảm thấy, nụ cười dịu dàng kia còn mang cả sự khó chịu và bi thương không nói nên lời.

Nhìn dáng vẻ này của Thẩm Tinh Lan, trái tim nàng bỗng nhói đau.

Chẳng lẽ là do nàng giận hắn làm bậy, khi ngồi trên xe ngựa, bất kể hắn dỗ dành như thế nào, nàng cũng không thèm để ý đến hắn, còn đập vào cánh tay muốn duỗi ra của hắn nữa, cho nên hắn mới buồn, mới cảm thấy hắn bị vứt bỏ?

Nhưng khi vừa mới xuống xe ngựa, rõ ràng là nàng đã chủ động đưa tay, để hắn đỡ nàng xuống mà, nàng cũng không phải giận hắn thật.

Ai bảo hắn đang vẽ mi được một nữa, rồi bỗng nhiên lại hôn nàng, lúc ấy Tứ Hỉ còn đứng ở phía sau nữa chứ!

Tô Trường Nhạc nhíu mày, cảm thấy Thẩm Tinh Lan là một nam t.ử, mà còn khó dỗ hơn cả nàng nữa.

Vốn dĩ nàng không muốn để ý đến Thẩm Tinh Lan, cứ đi vào phủ với Tô phụ Tô mẫu trước, nhưng khi chuẩn bị xoay người, nàng lại mềm lòng.

Nàng đã quyết định phải đối xử tốt với Thẩm Tinh Lan, hơn nữa lúc nãy hắn cũng đã dỗ nàng một hồi lâu như vậy, lần này, cứ đổi thành nàng dỗ hắn vậy.

Tô Trường Nhạc đi đến trước mặt Thẩm Tinh Lan, ngửa đầu, đôi mắt hơi mở lớn, giả vờ tức giận với hắn: “Hôm nay là ngày ta về lại mặt, sao Thái t.ử ca ca sao lại không để ý ta vậy? Bao nhiêu người đang nhìn kìa!”

Ánh mắt nàng rực rỡ lấp lánh, giống như ngôi sao trên bầu trời.

Sau đó hình như nàng lại nghĩ đến điều gì đó, khuôn mặt xinh đẹp nhăn lại.

Nàng c.ắ.n môi, tựa như có hơi thẹn thùng, con ngươi trong suốt lộ ra vẻ bất an, hỏi hắn với giọng mềm mại: “Chẳng lẽ là vì, lúc nãy ở trên xe ngựa, ta không để ý tới Thái t.ử ca ca, cho nên Thái t.ử ca ca tức giận?”

Thẩm Tinh Lan thấy Tô Trường Nhạc có vẻ tức giận, rồi lại nhìn hắn bằng ánh mắt đầy vẻ ấm ức kia, dáng vẻ xinh đẹp tràn đầy sức sống.

Giống như ánh dương ấm áp giữa trời đông.

Thẩm Tinh Lan cảm thấy đáy lòng hắn dần ấm lại, sự phiền muộn nặng trĩu, kéo dài liên miên kia tựa như biến mất đi.

Ánh mắt hắn dần ngấm sự vui vẻ của nàng, ý cười bên môi càng rõ ràng hơn, trong lòng tràn ngập hơi thở ấm áp.

Thẩm Tinh Lan cười lên, trong mắt như chứa ánh sáng, đang muốn duỗi tay dắt lấy tay nàng, Tô Trường Nhạc lại nhanh hơn một bước, nàng nắm lấy tay hắn trước.

Trái tim hắn bỗng nhiên run lên.

Chỉ thấy tiểu cô nương lúc nãy còn bất an, giờ lại nở nụ cười với hắn, nụ cười của nàng ngọt ngào, dường như cả không khí cũng chứa vị ngọt.

Trái tim Thẩm Tinh Lan đập nhanh, hoàn toàn không theo sự khống chế của hắn.

Tô Trường Nhạc dắt hắn tay, trên mặt nổi lên một áng hồng, giọng nói nàng còn mang cả vẻ làm nũng: “Lúc nãy ta không để ý đến chàng là vì ta thẹn thùng, Thái t.ử ca ca không được tức giận, ai bảo chàng bắt nạt ta trước!”

Dáng vẻ nũng nịu kia của nàng, thực sự rất đáng yêu.

Trái tim Thẩm Tinh Lan như bị hòa tan, mất đi khả năng suy nghĩ.

Hắn nắm c.h.ặ.t lấy tay nàng theo bảo năng, rồi kéo nàng bước nhanh vào trong phủ Thừa tướng.

Tiểu kiều thê của hắn khuynh quốc khuynh thành như vậy, trên đường lại nhiều người, chỉ cần nghĩ đến việc có người sẽ nhìn thấy dáng vẻ làm nũng thẹn thùng của nàng, thì hắn đã muốn quay trở lại móc hết mắt của bọn họ đi.

Thẩm Tinh Lan bỗng nhiên lại hơi tức giận.

Hắn không nên mất hồn lúc đứng ở cửa, để cho người khác có cơ hội nhìn thấy dáng vẻ tốt đẹp của Tô Trường Nhạc.

Hắn lại ước gì có thể cho bản thân hắn một bạt tai.

Hiện tại hắn còn muốn giấu nàng ở Đông Cung, còn muốn nhốt nàng ở trong phòng, không cho nàng đi đâu hết, để cho người khác không thể nhìn nàng được nữa.

Cũng chỉ có mình hắn mới có thể nhìn, nàng cũng chỉ thuộc về mình hắn!

Tô Trường Nhạc ngẩn người, không rõ Thẩm Tinh Lan lại làm sao nữa.

Hắn lại khó dỗ như vậy, nàng không muốn dỗ hắn nữa đâu.

Tô Trường Nhạc tức giận c.ắ.n môi, khi nàng trừng mắt nhìn hắn, lại nhìn thấy hai vành tai đỏ rực của hắn, nàng lại c.ắ.n môi, khóe miệng cũng nhếch lên.

Nàng cúi đầu xuống, che miệng nở nụ cười.

Hay do lúc nãy nàng mới làm nũng với hắn, nên Thẩm Tinh Lan lại xấu hổ rồi?

Đáng lẽ ra nàng không nên nói những lời này ở ngoài cửa phủ, nhưng cũng không có chuyện gì cả. Dù sao ở dưới ánh mắt của người khác, thì nàng vẫn là một kẻ ngốc, nàng nói vậy cũng không kì quái gì cả, sẽ không có ai nghi ngờ.

Tô phụ Tô mẫu cũng không hiểu chuyện gì cả, có điều Tô mẫu thấy nữ nhi vẫn nở nụ cười ngọt ngào giống như trước khi xuất giá, cũng không hờ hững lạnh nhạt với Thái t.ử, cuối cùng bà cũng yên tâm.

Tô Ngọc liếc Tô Thiên Dương với ánh mắt thản nhiên, hỏi: “Điện hạ sao vậy?”

Tô Thiên Dương nén cười, nói: “Có lẽ đang xấu hổ.”

Tô Thiên Dương là người hiểu rõ Thái t.ử thích muội muội nhiều như thế nào, Thái t.ử lại là người vụng về lầm lì như vậy, chắc giọng nói lớn tiếng lúc nãy của muội muội đã khiến hắn ngại ngùng.

Sau khi ngồi vào vị trí, Thẩm Tinh Lan lại như không có việc gì, vẻ mặt bình tĩnh như thường, nói chuyện với Thừa tướng và Thừa tướng phu nhân.

Nhưng bàn tay nhỏ của Tô Trường Nhạc đang đặt ở trên đùi hắn, bị hắn nắm c.h.ặ.t lấy, khiến nàng lại xấu hổ, đôi má cũng đỏ ửng lên.

Tô phụ và Tô mẫu ngồi đối diện với bọn họ, hai huynh trưởng mỗi người ngồi một bên ở bên cạnh phụ mẫu.

Tô Trường Nhạc muốn rút tay lại mấy lần, nhưng Thẩm Tinh Lan nắm rất c.h.ặ.t, nàng không dám cử động mạnh, đành phải c.ắ.n môi, nhìn hắn với ánh mắt ấm ức.

Dường như Thẩm Tinh Lan cũng nhận thấy ánh mắt đáng thương của nàng, hắn nghiêng mắt nhìn nàng.

Tô Trường Nhạc thu hồi tầm mắt, bỗng nhiên liền cúi đầu, ngoan ngoãn không cử động nữa.

Má nàng còn nóng bỏng hơn.

Nàng lại thấy khuôn mặt nghiêng của Thẩm Tinh Lan quá đẹp, vừa nhìn thoáng qua mà tim nàng đã đập thình thịch.

Thẩm Tinh Lan nhất định có độc rồi!

Tô Ngọc lại thu hết hành đông của hai người vào trong mắt, hắn đá vào chân Tô Thiên Dương một cách lặng lẽ, mắt phượng híp lại, ánh mắt dò hỏi: cái này là thẹn thùng?

Tô Thiên Dương nhún vai, nhìn đại ca với vẻ vô tội, trên mặt là vẻ “Đệ cũng không biết đâu.”

Tô mẫu nhìn đông tác nhỏ của nữ nhi và Thái t.ử, bà lại nở nụ cười dịu dàng.

Mãi đến khi nói chuyện xong, mọi người bắt đầu dùng bữa, Thẩm Tinh Lan mới buông tay nàng ra.

Tô Trường Nhạc thở phào một hơi, ngay tại lúc nàng nghĩ có thể dùng bữa một cách yên tâm rồi, thì Thẩm Tinh Lan lại không coi ai ra gì, hắn cúi đầu lấy món ăn cho nàng, giống như khi hai người ở Đông Cung.

Trong nháy mắt, tiếng chén đũa va chạm như ngừng lại.

Thẩm Tinh Lan dừng động tác lại, ngẩng đầu nhìn mọi người, nhỏ giọng hỏi: “Sao vậy?”

Tô Trạch lấy lại tinh thần, cười nói: “Những chuyện lấy thức ăn như vậy, cứ để cho nô tỳ thái giám làm là được, điện hạ không cần…….”

Thẩm Tinh Lan lại cắt lời ông lại: “không sao cả, không cần để ý đến cô.”

Hắn ngước mắt, cười với Tô Trạch: “Nhạc phụ đại nhân, dùng bữa tiếp đi.”

Tô Trạch nghe thấy câu “nhạc phụ đại nhân” của Thẩm Tinh Lan, bỗng nhiên giật mình, gật đầu với vẻ mặt phức tạp, tiếp tục dùng bữa.

Tô mẫu cũng ngơ ngác cầm chén lên, Tô Thiên Dương lại làm mặt quỷ với Thẩm Tinh Lan, rồi mới cúi đầu dùng bữa.

hằng nguyễn

Sắc mặt Tô Ngọc vốn hơi sắc bén, lúc này đã khôi phục lại dáng vẻ ôn hòa như bình thường.

Mới vừa rồi hắn nhìn thấy Thái t.ử không để ý đến vẻ thẹn thùng của muội muội, nắm lấy tay, đùa giỡn muội ấy ở trước mặt mọi người, hắn vốn tưởng Thái t.ử chỉ xem muội muội như đứa trẻ bảy tuổi, mới dám bắt nạt như vậy, nhưng lúc này Thái t.ử lại gắp thức ăn, có vẻ như rất quan tâm đến muội ấy.

Chỉ mình Tô Trường Nhạc xấu hổ, bên tai nàng đỏ lên, hoàn toàn không dám ngẩng đầu nhìn mọi người.

Thẩm Tinh Lan giúp nàng gắp thức ăn ở Đông Cung thì có thể bỏ qua được, dù sao cũng không có ai nhìn thấy, nhưng sao hắn lại làm vậy ở trước mặt mọi người!

Tuy rằng Tô Trường Nhạc nghĩ như vậy, nhưng khi nàng nhìn thấy Thẩm Tinh Lan cầm lấy khăn lau, lau khô từng ngón tay hắn một cách nhẹ nhàng, sau đó tiếp tục bóc tôm giúp nàng, trong lòng nàng bỗng dâng lên cảm giác ấm áp khó có thể miêu tả được.

Đời này về lại mặt hoàn toàn khác với đời trước, dù ở trước mặt người nhà nàng, Thẩm Tinh Lan cũng không hề tự cao tự đại, thậm chí không chê phiền, giúp nàng lột vỏ tôm.

Tô Trường Nhạc ngơ ngác nhìn khuôn mặt dịu dàng của hắn, trái tim nàng đã chịu tổn thương từ lâu, đã vỡ nát từ sớm, nhưng hiện tại nàng lại cảm thấy lớp gai nhọn dần dần thu lại dưới sự dịu dàng của hắn, miệng vết thương cũng dần dần được chữa lành.

Nàng cúi đầu, khóe miệng lại cong lên, khẽ buông đũa ngọc ở trong tay ra, lặng lẽ tìm được bàn tay hắn ở dưới bàn, nắm lấy tay áo hắn.

Thẩm Tinh Lan sửng sốt, phát hiện nàng lại làm nũng với mình nữa, khóe miệng khẽ cong lên, trên mặt là nụ cười vui vẻ.

Sau khi dùng bữa xong, Tô Trường Nhạc trở về hậu viện với Tô mẫu, hai mẹ con nàng nói chuyện riêng với nhau.

Tô mẫu thấy nữ nhi và Thái t.ử hòa hợp với nhau, bà cũng dặn dò nàng: “Mẹ có thể thấy Thái t.ử đối xử tốt với con, nhưng dù điện hạ có đối tốt với con hơn nữa, thì con cũng không thể cậy sủng mà kiêu được.”

Tô Trường Nhạc không có tỷ muội, từ nhỏ nàng đã được hưởng hết mọi sự cưng chiều, cũng vì thế khi đến kinh thành, nàng còn dám mắng cả Thái t.ử

Nàng nghe thấy mẫu thân nói vậy, cũng gật đầu thuận theo: “Nữ nhi biết rồi!”

Nghĩ đến cảnh lại mặt trong kiếp trước, mẫu t.ử hai người nhốt mình ở trong phòng rồi ôm nhau khóc, đôi mắt nàng bỗng đau xót.

Tô Trường Nhạc không nhịn được, tiến lên ôm lấy mẫu thân, nũng nịu làm nũng.

Sau khi hai người quay trở lại ngoài sảnh, Thẩm Tinh Lan vốn đang vừa nói vừa cười với Tô Trạch, khi nhìn thấy vành mắt ửng đỏ của Tô Trường Nhạc, có vẻ như vừa mới khóc, sắc mặt hắn lại trầm xuống.

Đợi đến khi hai người rời khỏi phủ Thừa tướng, ngồi lên xe ngựa, Tô Trường Nhạc đều còn chưa ngồi vững, Thẩm Tinh Lan đã kéo nàng vào trong n.g.ự.c, bế lên đùi.

Hắn nâng mặt nàng lên, hôn lên lông mi hơi ướt của nàng.

“Sao lại khóc vậy?”

Nàng bỗng nhiên rơi vào trong một cái ôm ấm áp, trong nháy mắt cả người nàng căng thẳng, Tô Trường Nhạc phát hiện, chỉ cần nàng bị Thẩm Tinh Lan ôm lấy, trái tim nàng sẽ đập thình thịch liên hồi.

Nàng muốn né tránh về phía sau, nhưng Thẩm Tinh Lan lại giữ lấy eo nàng, dùng sức kéo nàng vào trong n.g.ự.c.

Nàng bị Thẩm Tinh Lan giữ c.h.ặ.t lấy, không thể cử động, mùi mộc hương quanh quẩn trong hơi thở của nàng.

Đối diện với cặp mắt đen không thấy đáy của Thẩm Tinh Lan, eo nàng bỗng dưng mềm nhũn, bên tai chỉ còn lại tiếng tim đập dồn dập.

Thẩm Tinh Lan không ngờ nàng vẫn khóc như kiếp trước, khi rời khỏi phủ Thừa tướng, đôi mắt nàng đã đỏ bừng, hắn lại thấy chân tay mình luống cuống.

Thấy nàng vội vàng tránh né, đáy lòng hắn lại trầm xuống, chân tay cả người lạnh toát, chẳng lẽ thật ra nàng vẫn không muốn gả cho hắn?

Hắn cúi đầu, nhìn thấy lúc nãy có mình đôi mắt của nàng đỏ, nhưng hiện giờ cả khuôn mặt lại đỏ lên.

Khuôn mặt nhỏ xinh đẹp của nàng hiện lên vẻ ngượng ngùng, trong mắt nàng là vẻ hoảng loạn, bờ môi đỏ mọng khẽ nhếch lên, khiến hắn muốn lại gần nàng.

Tô Trường Nhạc l.i.ế.m khóe môi khô khốc, lỗ tai cũng đỏ lên: “Ta, ta chỉ thấy vui khi được nhìn thấy cha mẹ mà thôi, không phải là khó chịu.”

Hai người rõ ràng đã là phu thê hai đời, nhưng hôm nay khi nàng bị Thẩm Tinh Lan ôm vào trong n.g.ự.c, thì vẫn vô cùng căng thẳng.

Ôn hương nhuyễn ngọc ở trong n.g.ự.c, giọng nói mềm mại, hơi thở của Thẩm Tinh Lan dần dần nặng nề hơn.

Hắn như bị ma xui quỷ khiến, cúi đầu giữ lấy cằm nàng, hôn nhẹ lên cánh môi mềm mại.

Hai má Tô Trường Nhạc nóng lên, đôi tay đặt lên vai hắn, như đang do dự có nên đẩy hắn ra không, cuối cùng lại nhớ đến dáng vẻ hồn bay phách lạc của Thẩm Tinh Lan khi bị nàng từ chối kia, sức lực trên tay nàng nhẹ dần rồi từ từ thả lỏng.

Hắn dần dần nếm được vị ngọt trong miệng nàng, càng hôn sâu hơn.

Làn da trắng nõn càng được lớp hồng đậm bao phủ lên.

Xe ngựa bỗng nhiên dừng gấp lại.

Tô Trường Nhạc bỗng dưng tỉnh táo lại, đẩy hắn ra.

Nàng nâng tay che mặt, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, hoàn toàn không thể ngờ vừa rồi nàng lại không hề giãy giụa hay phản kháng gì cả.

Thẩm Tinh Lan nhất thời không kiềm lòng nổi, nhưng sao nàng cũng mạnh dạn như thế chứ, rốt cuộc nàng đang nghĩ gì vậy!

Nếu như xe ngựa không dừng lại đột ngột, có phải nàng sẽ làm gì đó với Thẩm Tinh Lan ở trên xe ngựa hay không!

Nàng và Thẩm Tinh Lan mới thành hôn được ba ngày!!!

Hơi thở Tô Trường Nhạc như bị nghẹn lại, nàng thầm hét lên ở dưới đáy lòng, không dám nghĩ tiếp nữa, càng không dám đối mặt với Thẩm Tinh Lan.

Quả thực quá xấu hổ mà!

Khuôn mặt anh tuấn của Thẩm Tinh Lan hơi phiếm hồng, nhìn thấy Tô Trường Nhạc gập chân lên, vùi mặt vào chân giống như đà điểu, dáng vẻ vô cùng xấu hổ, hắn không nhịn được cười, cũng dần lấy lại tinh thần.

Tô Trường Nhạc nghe thấy tiếng cười của hắn, nàng cảm thấy bên tai lại nóng lên, khẽ nói: “Thái t.ử ca ca không được cười!”

“Được.” Thẩm Tinh Lan khẽ hôn lên vành tai nàng, duỗi tay che lớp y phục đã dần mở ra lúc nãy lại, lại vuốt sợi tóc dính trên mặt nàng vào sau tai.

Đợi đến để nàng ăn mặc chỉnh tề lại, lúc này hắn mới hỏi với giọng trầm thấp: “Đã xảy ra chuyện gì, sao lại dừng xe lại?”