"Thần đệ chúc mừng Tam ca đã chiến thắng trở về," Thẩm Quý Thanh đi đến trước mặt hai người, nhoẻn miệng cười, "Thần đệ vốn nghĩ rằng sẽ tự mình đến cửa thành nghênh đón Tam ca hồi cung, không nghĩ tới tốc độ hành quân của tam ca còn nhanh hơn so với tính toán của đệ."
Nụ cười trên mặt Thẩm Tinh Lan đã phai nhạt đi, tiếng nói lạnh nhạt trầm thấp: "Qua một tháng nữa Tứ đệ sẽ thành hôn, đương nhiên là ta phải gấp gáp trở về để uống rượu mừng của đệ."
Tô Trường Nhạc nhìn hắn một cái.
Thiếu niên mới vừa rồi còn tùy ý tự nhiên ở trước mắt nàng, thoáng cái đã không còn nữa thấy, hiện giờ chỉ bày ra một khuôn mặt lạnh lùng, ngược lại có vài phần giống dáng vẻ lạnh lùng điềm tĩnh của hắn trong kiếp trước.
Theo thái độ thù địch hiện lên rõ ràng trong mắt thiếu niên, Tô Trường Nhạc phát hiện quả nhiên là chính mình lại nghĩ quá nhiều.
Hiện giờ Thẩm Tinh Lan vẫn còn quá mức ngây ngô, tất cả hỉ nộ ái ố đều viết ở trên mặt, còn kém xa so với tính cách không hiện sơn không lộ thủy , gặp chuyện điềm tĩnh như thường của hắn khi trưởng thành.
Nàng nhớ rõ trước kia tình cảm huynh đệ giữa Thẩm Tinh Lan và Thẩm Quý Thanh rất tốt, hầu như không giấu nhau điều gì cả, hòa hợp nhất trong số tất cả các vị hoàng t.ử, còn thân hơn cả huynh đệ ruột thịt, có thể nói Thẩm Tinh Lan không hề đề phòng Thẩm Quý Thanh.
Nhưng tình nghĩa tốt như vậy, từ khi hắn trở về từ Mạc Bắc thì hoàn toàn thay đổi, trở nên đối chọi gay gắt, thậm chí trở mặt thành thù.
Kiếp trước nàng chỉ cảm thấy những chuyển biến trên người Thẩm Tinh Lan khiến người khác không thể hiểu được, hơn nữa không lâu lúc sau bọn họ gây ra chuyện lớn trên yến tiệc Khánh Công. Lúc ấy nàng cảm thấy Thẩm Quý Thanh thích nàng như vậy, đại hôn của hai người sắp tới thì nàng lại bị huynh trưởng của hắn chiếm đoạt, bị bắt trở thành tẩu tẩu của hắn, huynh đệ bọn họ trở mặt thành thù cũng là điều hết sức bình thường.
Nhưng mà đời này......
Tô Trường Nhạc nhìn về phía Thẩm Quý Thanh đang tiến lại gần nàng.
Đời này, nàng có tin ai đi nữa cũng sẽ không tin Thẩm Quý Thanh.
Thẩm Quý Thanh thấy nàng từ phía sau lưng Thẩm Tinh Lan, lộ ra cái đầu mà nhìn lén mình, ý cười trong đáy mắt dần dần đậm lên, "Nhạc Nhạc, đến bên cạnh ta này, chúng ta nên đi Phượng Nghi Cung, đừng để cho mẫu hậu chờ quá lâu."
Tô Trường Nhạc lúc này đã bất chấp việc Thẩm Tinh Lan rốt cuộc có mấy ngày không tắm gội, kéo lấy tay hắn vội vàng nói: "Ta vừa mới gọi ngươi rồi, nếu ngươi nuốt lời thì sau này ta sẽ không chơi cùng ngươi chơi nữa!"
Ánh mắt của hai người đồng thời đều dừng ở trên tay nàng.
Vẻ mặt Thẩm Tinh Lan tự nhiên, trong mắt hình như còn có ý cười.
Đôi mắt ôn hòa của Thẩm Quý Thanh trong nháy mắt lại mang theo tia lạnh lẽo.
Từ xưa đến nay Tô Trường Nhạc và Thẩm Tinh Lan như nước với lửa, bây giờ không nhớ rõ gì cả lại có thể sẵn sàng thân cận hắn.
Hắn còn nhớ rõ ngày đó hắn muốn tới gần Tô Trường Nhạc thì lại bị nàng cho một bạt tai.
"Tam ca mới vừa hồi kinh còn có rất nhiều việc bận, Nhạc Nhạc muốn chơi cái gì, ta đi với nàng."
Tuy hắn không nghe thấy lúc trước hai người nói chuyện gì đó, hắn không nghĩ thấy Tô Trường Nhạc lại thân cận với Thẩm Tinh Lan.
Mặc dù Tô Trường Nhạc chỉ là một con cờ dùng để hủy hoại Thẩm Tinh Lan, nhưng trước khi hắn tự mình vứt bỏ nàng, nàng vẫn là thê t.ử chưa qua cửa của hắn, là vật sở hữu của hắn, nàng trong mắt không nên có người khác, cho dù nàng không nhớ rõ gì cả thì cũng không được, đặc biệt người kia còn là Thẩm Tinh Lan.
Hắn duỗi tay muốn kéo Tô Trường Nhạc về bên người, Thẩm Tinh Lan lại sớm một bước mà nắm lấy tay nàng, tiến lên che chở người nàng vể phía sau.
Thẩm Quý Thanh dừng lại, trong mắt xẹt qua một tia u ám.
Cho dù hắn không để ý đến Tô Trường Lạc như thế nào đi nữa, hắn ta cũng không có biện pháp mà chịu đựng việc có người khác bảo vệ nàng ở phía sau, huống hồ không lâu nữa bọn họ sẽ thành hôn, hành động này của Thẩm Tinh Lan chắc chắn là đang thách thức tôn nghiêm và điểm mấu chốt của nam nhân là hắn.
Vẻ mặt Thẩm Quý Thanh đầy khó hiểu nhìn Thẩm Tinh Lan, ý cười bên khóe miệng vẫn ôn hòa như cũ: "Tam ca có ý gì? Cho dù hiện tại Nhạc Nhạc chỉ nhớ rõ mọi chuyện trước năm bảy tuổi, nhưng hôm nay nàng cũng đã sắp đến lễ cài trâm, vẫn là thê t.ử chưa qua cửa của ta."
Lời nói chưa dứt, Tô Trường Nhạc đã cảm nhận được không khí xung quanh trở nên lạnh hơn vài phần.
Toàn bộ gân xanh trên mu bàn tay của Thẩm Tinh Lan đều nổi lên, khớp xương tay vì nắm c.h.ặ.t mà trắng bệch lên.
Mặt hắn mang vẻ tức giận, hỏi một đằng trả lời một nẻo: "Cô nhớ rõ năm đó trước khi rời kinh, đệ từng nói với cô, nói nữ nhân mà ngươi ngưỡng mộ là Ôn Nhị cô nương, không nghĩ tới rằng Tứ đệ thay lòng đổi dạ nhanh như vậy, không đến một năm đã lập tức thay đổi người, còn xin phụ hoàng tứ hôn."
Khi hắn nói đến hai chữ tứ hôn, lộ ra một loại căm hận gần như đến nghiến răng nghiến lợi..
Thẩm Quý Thanh lại làm như nghe không hiểu hắn đang nói cái gì, cúi đầu khẽ cười một tiếng, nhẹ nhàng hời hợt nói: "Có lẽ là do Tam ca rời kinh quá lâu, nhớ nhầm rồi, ta chưa từng nói những lời này trước mặt tam ca."
Những lời này, kiếp trước Tô Trường Nhạc đã nghe qua, lúc ấy nàng chỉ cảm thấy Thẩm Tinh Lan biến không thành có, hiện giờ ngược lại, nàng biết hắn không hề nói sai.
Sau này Thẩm Quý Thanh quả thực đã cưới Ôn Sở Sở.
"Cho dù thật sự là lời ta nói," Thẩm Quý Thanh dừng lại, liếc nhìn về phía nàng, "Thì cũng không thay đổi được sự thật là ta và Nhạc Nhạc đã đính hôn, không quá hai tháng nữa sẽ đến ngày đại hôn."
Vẻ mặt hắn tràn đầy dịu dàng, giống như hắn vẫn là thiếu niên mang nàng du hồ thưởng ngoạn, cùng nàng cưỡi ngựa ngắm hoa, đi dạo khắp phố lớn ngõ nhỏ, giống như trong đêm tết nguyên tiêu đèn màu rực rỡ tựa như sao đêm, hắn ngẩng đầu nhẹ nhàng cười, lẳng lặng mà đứng ở dưới táng cây hải đường chờ nàng.
Hồi ức như chiếc đèn kéo quân, từng hình ảnh một hiện lên, những lời thật lòng đã từng hứa, lại hoàn toàn thay đổi.
Tiểu cô nương ở phía sau thật lâu không nói gì, Thẩm Tinh Lan cảm thấy nghi hoặc mà quay đầu lại, lại thấy nàng bình tĩnh nhìn Thẩm Quý Thanh, đuôi mắt còn phiếm hồng .
Ngón tay Thẩm Tinh Lan hơi cứng lại, hắn cúi đầu, nở nụ cười không rõ ý tứ.
Ở đầu khác, nhận thấy được ánh mắt của Tô Trường Nhạc cuối cùng đã trở lại trên người mình, hơn nữa còn là ánh mắt thâm tình chân thành như vậy, Thẩm Quý Thanh không nhịn được mà cảm thấy thể xác và tinh thần đều thoải mái.
Hắn suиɠ sướиɠ mà đi đến chỗ nàng.
Tiểu cô nương vốn đang không có chuyện gì, lại bỗng nhiên cúi đầu, nước mắt rơi từng giọt từng giọt: "Ta không có định hôn với ngươi, ta không muốn thành thân với ngươi, rõ ràng ta đã nói với nương là ta không thích ngươi, ta không cần phải xuất giá."
Nàng không ngừng dùng mu bàn tay lau đi nước mắt trên mặt, mỗi một chữ được nói ra, giống như thật sự tràn ngập sự phẫn nộ cùng với những ấm ức mà không có sức lực thay đổi, trong âm thanh run rẩy, cũng cố tình mang theo sự hoảng hốt và sợ hãi, nghe đến mức lòng người cũng đau xót theo.
Đây là lần thứ hai Thẩm Quý Thanh nhìn thấy Tô Trường Nhạc rơi lệ, cũng giống như lần đầu tiên, đáy lòng hắn lại lần nữa dâng lên một nỗi bực bội vô danh khó có thể miêu tả được.
Tiểu cô nương chưa bao giờ rơi một giọt nước mắt nào ở trước mặt hắn, ở lúc sau khi mất đi ký ức lại giống như đã dỡ xuống tất cả sự bướng bỉnh và kiên cường, đôi mắt đỏ hồng tựa như trời sinh ra đã yêu kiều, cánh môi xinh đẹp sợ hãi mà c.ắ.n c.h.ặ.t, đôi vai gầy yếu bởi vì đang khóc nức nở mà từng chút run rẩy, tất cả đều là sự yếu ớt mà hắn chưa bao giờ nhìn thấy.
Thẩm Quý Thanh nhìn nàng, trong con mắt ôn hòa dần dần xuất hiện cảm xúc khó hiểu không rõ.
Thẩm Tinh Lan và Tô Trường Nhạc đã đứng ở dưới bóng cây, lúc này hai người vai kề vai, ánh sáng mặt trời trộn lẫn đan chéo ở trên người bọn họ, cơn gió nhẹ nhàng lướt qua, sợi tóc của hai người cũng theo gió mà nhẹ bay.
Ở cái chớp mắt khi gió nổi lên kia, trong đôi mắt sáng như sao của thiếu niên v.út qua một tia lạnh, sắc mặt u ám đến đáng sợ.
Thẩm Quý Thanh nhạy bén mà bắt được một tia sát ý nhỏ đến khó phát hiện.
Hắn đột nhiên nhìn về phía Thẩm Tinh Lan, lại chỉ thấy mày kiếm của Thẩm Tinh Lan sâu lại, vẻ mặt ghét bỏ, giống như ngày thường ghét nhất nhìn thấy nữ t.ử khóc sướt mướt như vậy.
Ấn đường* của Thẩm Quý Thanh khẽ nhúc nhích.
Ấn đường*: điểm giữa hai đầu lông mày
Suy cho cùng thì Thẩm Tinh Lan đã đ.á.n.h giặc suốt ba năm, trên người mang theo sát ý thì cũng không kỳ quái.
Hắn chỉ không nghĩ tới, mấy năm không gặp, Tam ca của hắn lại vẫn không có chút tiến bộ gì cả, tất cả suy nghĩ đều viết ở trên mặt, vẫn ngu xuẩn giống như trước kia. Có điều, vừa rồi nghe được Tô Trường Nhạc là thê t.ử chưa qua cửa của hắn, lại vẫn có thể bình tĩnh, ngược lại, cũng không tính là hoàn toàn không có tiến bộ.
Thẩm Quý Thanh cười khinh thường, ánh mắt một lần nữa trở lại trên người Tô Trường Nhạc, những bực bội lại theo tiếng khóc của nàng, giống như sợi dây tùy ý giật qua giật lại ở trong lòng hắn.
Hắn cảm thấy không thể hiểu được, thậm chí chán ghét loại phiền muộn không rõ ngọn nguồn này.
Lần trước Thẩm Quý Thanh đã biết được khả năng khóc của Tô Trường Nhạc, biết rõ nhiều lời vô ích, hắn tiến lên một bước, tính toán chặn ngang cưỡng chế ôm người đi.
Tô Trường Nhạc lại nức nở mà nhào vào trong n.g.ự.c Thẩm Tinh Lan, khóc lóc mà cực kì không cho hắn một chút mặt mũi nào: "Tránh ra tránh ra, kêu hắn tránh ra, ta không muốn đi cùng người xấu!"
Ôn hương nhuyễn ngọc* chợt tiến vào trong lòng hắn, Thẩm Tinh Lan bỗng nhiên cứng ngắc, ánh mắt phức tạp liếc qua tiểu cô nương ở trong n.g.ự.c một cái, đôi tay đặt ở bên sườn cứ nắm tay rồi lại buông ra, lặp đi lặp lại.
Ôn hương nhuyễn ngọc*: mô tả sự mềm mại của người con gái.
Thấy nàng khóc đến mức hai mắt đỏ bừng, trong mắt tràn đầy ấm ức, ánh mắt Thẩm Tinh Lan u ám mù mịt, không nói hai lời mà kéo tay nàng đi về phía Phượng Nghi Cung, là muốn trực tiếp mang nàng đi gặp Lâm hoàng hậu.
Thẩm Quý Thanh đuổi theo: "Hiện giờ đầu óc Nhạc Nhạc không rõ ràng lắm thì bỏ đi, nhưng sao Tam ca lại có thể náo loạn cùng nàng như vậy, huynh có thể tùy ý phong lưu, không câu nệ tiểu tiết*, nàng lại không thể không cần danh tiết, sắp tới đại hôn của ta và nàng, chẳng lẽ tam ca không cảm thấy chính mình quá đáng hay sao!"
Không câu nệ tiểu tiết*: không chú ý đến chuyện vặt vãnh
Hắn nói một cách nghĩa chính từ nghiêm*, tựa như cực kỳ tức giận, lại vẫn duy trì phong độ nhẹ nhàng như cũ, chưa từng ra tay đoạt người.
Nghĩa chính từ nghiêm*: thành ngữ, mô tả lí do đầy đủ chính đáng, từ ngữ nghiêm túc, mạnh mẽ.
Mới vừa rồi bởi vì ham muốn chiếm quấy phá mà hắn bị kích lên lửa giận, nhưng tới cuối cùng vẫn tự giữ được sự bình tĩnh, rất nhanh đã suy nghĩ lại, hắn hoàn toàn không cần phải tức giận, nếu Thẩm Tinh Lan muốn tự mình đi tìm đường c.h.ế.t ngay trước khi yến tiệc Khánh Công, thì đó là điều tốt nhất, nếu không lúc trước hắn cũng không cần thiết phải xin cưới Tô Trường Nhạc.
Thẩm Tinh Lan hừ lạnh một tiếng đầy sự xem thường: "Nàng sợ đệ, đệ cách xa nàng một chút, chờ lát nữa cô sẽ buông tay cho nàng tự mình đi, trước mắt chính là Phượng Nghi Cung rồi." Cũng không quay đầu lại, lời nói ngang ngược bá đạo.
Hắn vừa mới rời đi từ chỗ Tuyên Đế, Tuyên Đế chỉ nói đến việc Tô Trường Nhạc xảy ra chuyện mà lại không nói đến chuyện khác, hiển nhiên là Lâm hoàng hậu đã mời nàng tiến cung.
Trong lòng Thẩm Quý Thanh cười khẩy, quả thực khó mà tin được hạng người lỗ mãng không biết gì như thế, cũng chỉ bởi vì hắn ta đươc sinh ra trước hắn nửa canh giờ, đã có thể làm huynh trưởng của hắn, làm chức Thái T.ử Đại Tề này.
Một tay hắn đặt ở phía sau, một tay đặt bên hông, bước chân dần dần chậm lại, cuối cùng ngừng lại tại chỗ.
Hắn sẽ chờ xem sau Khánh Công yến, Thẩm Tinh Lan còn có thể ngồi vững trên cái ngôi vị Thái T.ử này như thế nào!
Thẩm Quý Thanh nhìn hai người vừa nói vừa cười mà đi đến Phượng Nghi Cung, trên mặt hắn từ đầu đến cuối vẫn mang theo ý cười, đáy mắt lại nổi lên sự lạnh lẽo mà ngay cả bản thân hắn cũng chưa từng phát hiện.
Trước kia Tô Trường Nhạc vẫn luôn nhìn hắn bằng ánh mắt như vậy, sẽ còn đứng ở chỗ xa gọi hắn là Quý Thanh ca ca, giọng nói tinh tế mềm mại vô cùng dễ nghe, mỗi khi nhìn thấy hắn sẽ không chờ nổi mà đi đến trước mặt hắn, một đôi mắt sáng đến kinh ngạc.
Hiện tại nhìn thấy hắn, trong mắt lại chỉ còn lại sự phòng bị và không kiên nhẫn, thậm chí hắn chỉ tới gần một chút đã không chịu.
Nếu nói trước kia, Thẩm Quý Thanh còn có ba phần hoài nghi đối với việc Tô Trường Nhạc mất trí nhớ, thì hiện giờ ba phần hoài nghi này cũng theo ánh sáng rực rỡ trong đôi mắt nàng mà tan thành mây khói.
Thẩm Tinh Lan là người mà Tô Trường Nhạc ghét nhất, nếu như nàng có ký ức, tuyệt đối không thể chủ động thân cận, càng không lộ ra ánh mắt sùng bái mà vừa nói vừa cười với hắn ta.
Nàng thật sự đã quên hết bọn họ, không nhớ rõ điều gì cả.
Thẩm Quý Thanh có một cơn bực bội không rõ lí do, khuôn mặt hàng năm vẫn luôn mang nụ cười, hiếm khi hiện lên vài phần âm u.
......
Nước mắt của Tô Trường Nhạc cũng thật thần kỳ, Thẩm Quý Thanh không đuổi kịp thì nàng đã ngừng khóc, trước khi hai người tiến vào Phượng Nghi Cung, Thẩm Tinh Lan bỗng nhiên dừng bước chân lại.
"Đợi chút nữa hãy đi vào." Hắn nói xong liền đứng một bên gọi cung nhân đến.
Tô Trường Nhạc nghi hoặc nhìn hắn.
Thẩm Tinh Lan lấy chiếc khăn mà cung nhân đưa đến, đến trước mặt nàng, không biết có phải do ảo giác của nàng hay không, mà nàng lại cảm thấy dường như hắn hơi căng thẳng.
Nàng còn đang không rõ nguyên do, hắn đã cầm khăn tay, cúi người khom lưng, tỉ mỉ lau nước mắt trên mặt nàng, động tác vô cùng dịu dàng.
Hàng mi đen dày của thiếu niên khẽ buông xuống, môi mỏng nhẹ nhàng mím lại, hơi thở ấm áp như có như không mà dừng ở trên mặt nàng, mùi mộc hương nhàn nhạt quanh quẩn bên ch.óp mũi.
Nhìn dung mạo gần trong gang tấc, còn xinh đẹp hơn nữ t.ử kia của Thẩm Tinh Lan, Tô Trường Nhạc lại một lần nữa cảm thấy không được tự nhiên.
Kiếp trước tuy rằng hai người như nước với lửa, nhưng nói cho cùng cũng đã thành hôn nhiều năm, những việc thân mật đương nhiên sẽ không tránh được, nhưng mỗi lần sau khi hắn muốn nàng xong, mặc kệ bị lăn qua lăn lại tàn nhẫn như thế nào, mặc kệ chân có bao nhiêu run rẩy, nàng đều không chờ nổi mà cách xa hắn.
Rời xa người hắn, rời xa cái ôm ấm áp của hắn, rời xa khỏi cái người mặt đỏ tai hồng, chiếc giường hỗn loạn không chịu nổi kia, những sự gần gũi đơi thuần mà tự nhiên giống như bây giờ chỉ có rất ít.
Hơn nữa, thời niên thiếu Thẩm Tinh Lan có từng đối xử tốt như vậy với nàng?
Tô Trường Nhạc nghi ngờ nhìn hắn một cái, cảm thấy hắn thật kì quái.
"Được rồi, tùy ý lau một cái là được rồi!" Nàng nhỏ giọng lẩm bẩm, giả vờ không kiên nhẫn mà đẩy hắn ra.
Nàng nói xong thì quay đầu sang chỗ khác, không thấy được cánh tay cứng ngắc giữa không trung của Thẩm Tinh Lan.
Tác giả có lời muốn nói: Đuôi mắt Tiểu Nhạc Nhạc đỏ ửng, đó là tức giận, có người không biết, có người đã ghen muốn c.h.ế.t rồi...
Thẩm Tinh Lan thấp giọng nói "ừm" một tiếng, trên mặt nhìn không lộ rõ cảm xúc, tùy ý ném chiếc khăn tay vào trong n.g.ự.c của cung nhân, mang nàng tiến vào Phượng Nghi Cung.
Khi thấy Tô Trường Nhạc đi theo phía sau Thẩm Tinh Lan rồi tiến vào, Lâm hoàng hậu hơi sửng sốt, đợi hai người hành lễ xong, ước chừng nửa chén trà nhỏ đã qua đi, mới thấy Thẩm Quý Thanh khoan t.h.a.i tới muộn.
Tuy Lâm hoàng hậu đã gần 40 tuổi nhưng vẫn còn thướt tha thùy mị, quả nhiên là bậc mẫu nghi thiên hạ, dịu dàng đoan trang, ung dung cao quý, không giận mà uy.
Thực ra Lâm hoàng hậu là kế hậu của Tuyên Đế, ngoài việc sinh ra nhi t.ử Thẩm Quý Thanh, thì nhi t.ử của Hoàng Hậu quá cố Ôn Sơ Ngữ, cũng chính là đương kim Thái T.ử Thẩm Tinh Lan, từ nhỏ đã được nuôi dưỡng ở dưới gối của Lâm hoàng hậu.
Trong cung mọi người đều biết, Lâm hoàng hậu vẫn luôn coi Thái T.ử như con của mình, đối xử với nhi t.ử ruột thịt Thẩm Quý Thanh, cũng chưa từng tốt như vậy, nói là cưng chiều cũng không quá, người xưa đều nói hiểu con không ai bằng mẫu thân, Lâm hoàng hậu nuôi dưỡng Thái T.ử lớn lên, sao lại có thể không biết tâm tư của hắn đối với Tô Trường Nhạc.
Lâm hoàng hậu lần lượt nhìn Thẩm Tinh Lan cùng Tô Trường Nhạc mỗi ngưởi một cái, thấp giọng hỏi: "Sao lại là Thái T.ử đưa Trường Nhạc tới đây? Bổn cung rõ ràng đã bảo Lão Tứ đến đón nàng."
"Giống như lời nhi thần đã nói qua, sau khi Nhạc Nhạc ngã ngựa thì đã không nhớ rõ mọi chuyện sau năm nàng bảy tuổi, nàng vừa nhìn thấy nhi thần đã khóc lóc không thôi." Thẩm Quý Thanh trả lời trước hai người một bước, "Nhi thần thật sự không còn biện pháp nào, chỉ có thể nhờ tam ca giúp đỡ mang nàng tới đây."
"Ồ?" Lâm hoàng hậu cười cười, ánh mắt dừng ở trên người Tô Trường Nhạc, "Nhạc Nhi đến đây để bổn cung nhìn một cái."
Tô Trường Nhạc nghe theo lời mà đi đến trước mặt Lâm hoàng hậu, lại cung kính hành lễ một lần nữa, nói một cách mềm mại ngọt ngào: "Thần nữ gặp qua Hoàng Hậu nương nương."
Lâm hoàng hậu kinh ngạc: "Nhạc Nhi còn nhớ rõ bổn cung?"
Tô Trường Nhạc gật đầu, tươi cười xán lạn: "Nhớ rõ, mấy ngày trước, khi thần nữ theo cha và nương tiến cung đã gặp qua ngài, lần đầu tiên thần nữ nhìn thấy người đẹp giống như Hoàng Hậu nương nương, tự nhiên sẽ luôn nhớ rõ trong lòng."
Lâm hoàng hậu cười hỏi không chút để ý nào: "Ồ? Vậy ngươi nói nói bổn cung đẹp như thế nào."
Khi còn bé tuy tính tình của Tô Trường Nhạc có hơi lỗ mãng, nhưng cũng không phải là người không biết lớn nhỏ, dù tùy hứng càn quấy đến mấy thì cũng biết không được càn rỡ trước mặt đế hậu, đặc biệt ở trước mặt Hoàng Hậu, tốt nhất nên ngoan ngoãn, hiện giờ biết tiến biết lùi như vậy cũng sẽ không khiến người khác nghi ngờ.
Nàng nghiêng đầu hơi suy nghĩ một chút, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn Lâm hoàng hậu, cười trả lời: "Thần nữ cảm thấy hoàng hậu nương nương đẹp giống như là tiên nữ ở trên bầu trời."
Lâm hoàng hậu nghe thấy lời nói của nàng, lại cảm thấy dở khóc dở cười, hai người một người hỏi một người trả lời, nói chuyện một lát, Lâm hoàng hậu bỗng nhiên lẳng lặng nhìn nàng, không nói gì nữa.
Đôi mắt Tô Trường Nhạc giống hệt như ánh mắt năm mới vào kinh đó, ánh mắt sạch sẽ thuần túy, tròn xoe tràn ngập sự tò mò.
Lâm hoàng hậu không khỏi cảm thấy tiếc hận.
Xem ra đúng như lời thái y đã nói, không nhớ rõ những mọi chuyện của mấy năm nay.
Mãi một lúc lâu sau, Lâm hoàng hậu mới thấp giọng thở dài: "Như thế cũng tốt, như thế cũng tốt, việc này có lẽ chính là ý trời."
Lâm hoàng hậu gọi Tô Trường Nhạc tiến cung, chính là vì muốn tận mắt xác nhận trạng thái của nàng là như thế nào, xác nhận rồi thì bảo cho nàng đứng sang một bên, tiếp theo nhìn về phía Thẩm Tinh Lan, ánh mắt rõ ràng chứa đầy sự yêu thương: "Thái T.ử cũng đến đây để bổn cung nhìn một cái."
"Hai năm trước, bổn cung nghe nói Thái T.ử đã trải qua trận khổ chiến ở Nhạn Môn Quan, ngày đêm ngủ không ngon giấc, ăn ngủ không yên," Lâm hoàng hậu vừa nói đã bắt đầu nghẹn ngào, trong mắt còn chứa đầy nước mắt, "Chỉ sợ con xảy ra chuyện gì, sau này bổn cung không còn mặt mũi nào mà gặp mặt tỷ tỷ, hiện giờ thấy con bình yên vô sự, chiến thắng trở về, cuối cùng thì bổn cung cũng không có phụ sự phó thác của tỷ tỷ."
Tuy rằng Thẩm Tinh Lan có hơi kiêu căng tự phụ, nhưng lại vô cùng hiếu thuận đối với Lâm hoàng hậu, nghe thấy Lâm hoàng hậu nhớ thương bản thân như vậy, hốc mắt cũng hơi phiếm hồng, quỳ xuống chắp tay nói: "Là nhi thần bất hiếu, nhi thần khiến mẫu hậu lo lắng."
Lâm hoàng hậu cầm khăn tay lên lau nhẹ khóe mắt: "Bổn cung đã nghe Hoàng Thượng nói, ba ngày sau sẽ đến hành cung ở suối nước nóng ngoại thành, mở tiệc Khánh Công cho con, ngày ấy vừa đúng là sinh thần của con và lão tứ."
Nàng quay đầu nhìn về phía Thẩm Quý Thanh, an ủi nói: "Lão tứ cũng đừng để ở trong lòng, e rằng Hoàng Thượng đã quên mất ngày ấy là sinh thần của hai con, chờ thêm mấy ngày nữa, mẫu hậu sẽ bổ sung làm yến tiệc sinh thần cho hai con."
Thẩm Quý Thanh cười ôn hòa: "Mẫu hậu không cần phiền toái như thế, việc vui của Tam ca cũng là việc vui của con, có Tam ca tổ chức Khánh Công yến là được rồi."
Thẩm Tinh Lan có vẻ như vẫn còn tức giận với Thẩm Quý Thanh, nghe đến những lời nói này lại không tỏ vẻ gì cả, chỉ lạnh mặt quay đầu đi.
Lâm hoàng hậu nhìn ra bầu không khí giữa huynh đệ bọn họ có chút không đúng, lo lắng sốt ruột nhìn Thẩm Tinh Lan: "Lan Nhi và lão tứ có chuyện gì sao?"
Tô Trường Nhạc nhìn cặp mẫu t.ử tình thâm ở trước mắt, bỗng nhiên cúi đầu.
Nàng cảm thấy Thẩm Tinh Lan vừa t.h.ả.m vừa đáng thương.
Tô Trường Nhạc biết, tiệc Khánh Công này không phải bởi vì Thẩm Tinh Lan chiến thắng trở về, Tuyên Đế vô cùng vui mừng mới tổ chức yến tiệc, thực ra Tuyên Đế còn muốn nhân cơ hội này giúp Thái T.ử tìm Thái T.ử Phi, mới có thể không ngừng mở tiệc chiêu đãi văn võ bá quan trong triều, càng mở rộng mời những quý nữ vừa đến độ tuổi mà chưa có hôn sự trong kinh thành.
Kiếp trước nàng cũng ở trong danh sách được mời, lúc ấy nàng đã cảm thấy kỳ quái, không rõ vì sao thiếp mời của yến tiệc Khánh Công lại được đưa tới phủ Thừa tướng, dù nàng chưa thành thân nhưng cũng đã sớm định thân với Thẩm Quý Thanh, đáng lẽ không có tên trong danh sách mới đúng.
Hiện giờ sống lại một đời, nàng không có lý nào mà không hiểu rõ những uẩn khúc ở trong đó, cũng chỉ có tên ngốc Thẩm Tinh Lan mới nhìn không nhìn ra, mẫu hậu và đệ đệ của hắn đều đang diễn kịch trước mặt hắn.
Có điều, chuyện này cũng không thể trách Thẩm Tinh Lan, hắn do một tay Lâm hoàng hậu nuôi dưỡng, từ nhỏ Lâm hoàng hậu đã luôn yêu thương hắn, với hắn mà nói, Lâm hoàng hậu còn thân hơn cả mẫu thân ruột của hắn, Lâm hoàng hậu chính là mẫu thân của hắn, ai lại bỗng nhiên không có việc gì mà hoài nghi mẫu thân của chính mình.
Mà đứa con toàn tâm tin tưởng mẫu thân của mình, làm sao lại có người mẫu thận muốn tính toán hắn triệt để đến cùng như thế?
Nếu không có sống lại đời này, nàng cũng sẽ không biết bề ngoài Lâm hoàng hậu dịu dàng hiền từ lại là người có tâm địa hiểm ác như vậy.
Tô Trường Nhạc liếc mắt nhìn Lâm hoàng hậu một cái.
Rốt cuộc thì Lâm hoàng hậu có thù oán gì với Thẩm Tinh Lan? Nàng nhớ rõ kiếp trước nàng chưa bao giờ nghe nói giữa Lâm hoàng hậu và Hoàng Hậu trước kia có hiềm khích gì với nhau.
Vì điều này, nàng không khỏi cho Thẩm Tinh Lan một ánh mắt thương hại.
Từ nhỏ đến lớn tất cả những tình thương và yêu quý đều là giả, người mà hắn yêu quý nhất, tin tưởng nhất còn đ.â.m một d.a.o phía lưng hắn, ngay từ đầu cũng đã tính toán hãm hại hắn, cũng khó trách kiếp trước, sau khi Thẩm Tinh Lan biết được chân tướng sự thật, đã trực tiếp trở thành một khối băng nghiêm túc ít nói ít cười, không điên cuồng và có thể gượng dậy nổi, đều là do tâm trí của hắn đủ mạnh mẽ.
Trong lúc nàng đang thương hại Thẩm Tinh Lan, Lâm hoàng hậu lại nói chuyện khác với hai nhi t.ử, đợi nàng phục hồi tinh thần, chỉ thấy Lâm hoàng hậu cười xua tay nói: "Nếu Nhạc Nhi vừa thấy Quý Thanh đã khóc, chỉ có thể lại để Lan Nhi đi một chuyến tới phủ Thừa tướng."
Thẩm Quý Thanh nhìn Lâm hoàng hậu liếc mắt một cái, làm như không tán thành mà hô một tiếng: "Mẫu hậu!"
Lâm hoàng hậu tươi cười dịu dàng nhìn nhi t.ử, nhẹ giọng nói: "Để cho Tam ca của con đưa nàng trở về, mẫu hậu còn có chuyện muốn nói với con."
Tô Trường Nhạc nhìn hai người diễn kịch với nhau, không thể không bội phục hai mẫu t.ử này đều có kỹ thuật diễn xuất tinh vi, nếu không phải nàng sớm đã biết được gương mặt thật của bọn họ, thì thiếu chút nữa cũng đã bị đã lừa gạt.
Sau khi nàng hành lễ với Lâm hoàng hậu xong, liền gấp không chờ nổi muốn rời khỏi đôi mẫu t.ử làm người khác hít thở không thông này.
Ra khỏi Phượng Nghi Cung, bước chân của nàng nhẹ nhàng, trong miệng còn khẽ hát một tiếng, hiển nhiên là tâm trạng rất tốt, nhưng khi khóe mắt liếc nhìn đến Thẩm Tinh Lan ở bên cạnh kia, nghĩ đến lúc sau còn xảy ra cái yến tiệc Khánh Công kia, những vui mừng và tươi cười lập tức tan biến.
E rằng là nàng không thể tránh khỏi yến tiệc Khánh Công kia, nếu Thẩm Quý Thanh đã dám làm những việc to gan lớn mật như thế, tất nhiên đã có sự chuẩn bị chu toàn, đến lúc đó, cho dù nàng giả vờ bị bệnh thì trong cung cũng sẽ phái thái y tới, mặc kệ nàng có muốn hay không, cuối cùng cũng phải đi.
Tô Trường Nhạc nhìn Thẩm Tinh Lan, hơi híp mắt lại, hy vọng đời này hắn có thể thông minh hơn một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thẩm Tinh Lan nhận thấy được ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của nàng, nghiêng mắt nhìn nàng, bật cười nói: " Làm sao vậy?"
"Về nhà, về nhà đi," nàng cười hì hì rồi quay đầu đi, "Mau đưa ta về nhà."
Có thể về nhà cho nên nàng vui vẻ?
Ánh mắt Thẩm Tinh Lan vốn không chút để ý gì bỗng nhiên mềm xuống: "Được."
Nụ cười dịu dàng trên khóe môi, nhanh đến mức khiến người khác khó có thể phát hiện.
Tô Trường Nhạc kinh ngạc nhìn hắn một cái.
Thấy hắn vẫn giống hệt như trong kí ức của kiếp trước, vẫn là đôi mắt lạnh lùng lười biếng kia, dáng vẻ tùy ý không tập trung, vừa tự đại lại vừa ấu trĩ, vừa nhìn đã tưởng đến bộ dạng ma quỷ đáng ghét làm người khác oán giận, mới lạnh nhạt thu lại ánh mắt.
Nàng nhất định đã nghe lầm, mới vừa rồi trong cái nháy mắt kia, nàng lại cảm thấy từ "được" này có vài phần dịu dàng.
Nhưng nàng cũng phát hiện, đời này Thẩm Tinh Lan quả thực không quá giống với kiếp trước, kiếp trước, khi còn niên thiếu, hình thức mà bọn họ ở chung không phải là như vậy, hắn càng chưa từng dùng giọng ôn hoàn như vậy để nói chuyện với nàng.
Bọn họ vẫn luôn đối chọi gay gắt, như nước với lửa.
Chẳng lẽ hắn cũng trọng sinh? Không, không có khả năng này, nếu Thẩm Tinh Lan cũng sống lại, hắn không có khả năng lại còn tình cảm mẫu t.ử với Lâm hoàng hậu, cũng càng không có khả năng có những biểu cảm sinh động như trước kia, thiếu niên Thẩm Tinh Lan có khí phách hăng hái như thế, nhìn thế nào cũng không giống với cái khối băng kia.
Hay là vì nàng không nhớ rõ những chuyện trong mấy năm nay, Thẩm Tinh Lan cảm thấy nàng đáng thương, đồng cảm thương hại nàng?
Đúng, quả thực có khả năng này.
Tuy miệng lưỡi của Thẩm Tinh Lan có hơi hư hỏng, nhưng hắn lại rất tốt bụng, thiện lương.
Trên đường đi Tô Trường Nhạc đều nghĩ đến việc này, bước chân lúc nhanh lúc chậm, không phát hiện thiếu niên bên cạnh từ đầu đến cuối cũng vẫn luôn không nhanh không chậm mà đi sau nàng nửa bước.
Ở khoảng cách nừa bước này, hắn có thể thu hết những biểu cảm trên mặt nàng vào trong mắt, có thể phát hiện và ngăn chặn trước những nguy hiểm bất ngờ ẩn nấp xung quanh bốn phía nàng, bảo vệ nàng trong phạm vi an toàn tối đa mà không gây ra bất kỳ tiếng động nào.
Đây thường là vị trí của thị vệ theo bên người, hiện giờ Thái T.ử điện hạ của Đại Tề lại đứng ở vị trí này, cũng không sợ người khác nhìn thấy sẽ có suy nghĩ gì.
Nhóm thị nữ đi theo phía sau bọn họ, tất cả bọn họ đều cúi đầu xuống, không ai dám giương mắt lên nhìn xung quanh.
Sau khi hai người ngồi trên xe ngựa, Thẩm Tinh Lan đã im lặng suốt cả quãng đường, cuối cùng giờ này cũng mở miệng nói chuyện.
"Còn nhớ rõ những việc xảy ra trước khi bị ngã ngựa hay không?"
Thẩm Tinh Lan vẫn còn nghi ngờ nàng đang giả ngây giả dại? Nàng đều đã nói không nhớ rõ những việc trước kia, sao có thể còn nhớ rõ những việc trước khi bị ngã ngựa được chứ.
Tô Trường Nhạc thuận miệng nói: "Cái gì mà ngựa chứ, thái t.ử điện hạ muốn dẫn ta đi cưỡi ngựa hay sao? Từ sau khi vào kinh thành, cha ta đều không dẫn theo ta đi cưỡi ngựa nữa."
Có điều Thẩm Tinh Lan bỗng nhiên nhắc tới, thật ra lại làm nàng phát hiện sự việc bị ngã ngựa lần này có điểm kỳ lạ.
Trước năm sáu tuổi, nàng vẫn sống ở biên quan, từ nhỏ đã thích cưỡi ngựa, năm 6 tuổi theo phụ thân hồi kinh, kỹ thuật cưỡi ngựa cũng chưa từng kém đi, theo lý thuyết, căn bản là không có khả năng bị ngã ngựa.
Ngày ấy nàng và Ôn Sở Sở cùng nhau đua ngựa, con ngựa vốn luôn ôn hòa lại đột nhiên nổi điên, không chỉ ném nàng xuống mà thiếu chút nữa dẫm lên người nàng, nếu không có Thẩm Quý Thanh kịp thời xuất hiện cứu nàng, e rằng nàng sẽ bị ngã gãy tay giống như kiếp trước.
Ôn Sở Sở là bằng hữu tốt nhất của nàng, phụ thân nàng ta là thống lĩnh của Ngự lâm quân, cô cô lại là Ôn Sơ Ngữ. Hoàng Hậu trước kia, biểu ca là Thái T.ử Thẩm Tinh Lan.
Bàn đến sự cao quý và thân phận, có lẽ cũng không thua gì nàng, thậm chí còn có thể xếp phía trên nàng, hai người kết bạn với nhau ở Thái Học Viện, ban đầu là Ôn Sở Sở chủ động gần gũi với nàng, về sau thì trở thành bằng hữu tốt nhất, sau khi lớn lên trở thành khuê mật không giấu nhau điều gì cả.
Từ trước đến nay nàng chưa bao giờ nghĩ tới, tri kỷ tốt nhất của nàng, hóa ra từ nhỏ cũng đã mến mộ Thẩm Quý Thanh, thậm chí hai người đã sớm âm thầm thông đồng với nhau.
Kiếp trước nàng nghĩ mãi không ra vì sao con ngựa bỗng nhiên lại nổi điên, hiện giờ sống lại lần nữa, biết được Ôn Sở Sở không có ý tốt đối với nàng, nàng còn không rõ chỗ nào nữa chứ.
Trước khi hai người đua ngựa, y phục của nàng bỗng nhiên bị nha hoàn làm bẩn, trại nuôi ngựa là của Ôn gia, đương nhiên Ôn Sở Sở sẽ tìm cho nàng một bộ y phục mới.
Trên bộ y phục mới này có một mùi hương kì lạ, lúc ấy nàng không để bụng, hiện giờ nghĩ đến, chính mùi hương trên bộ y phục kia đã khiến cho con ngựa bị mất kiểm soát. Khứu giác của ngựa vốn rất nhanh nhạy, xiêm y và ngựa đều là của Ôn gia, nếu Ôn Sở Sở muốn, có thể mưu tính thật kỹ.
Tô Trường Nhạc lại nhịn không được mà liếc nhìn Thẩm Tinh Lan một cái, lại lần nữa cảm thấy hai người quả thật là đồng bệnh tương liên, thật tình đối xử tốt, những thứ nhận được chỉ là lừa gạt tính toán kỹ lưỡng của bọn họ.
Thẩm Tinh Lan dường như đã hiểu lầm ý của nàng, hắn đưa tay lên, vuốt cằm suy nghĩ.
"Còn nhớ rõ cưỡi ngựa như thế nào không? Nghĩ đến cưỡi ngựa, ngày mai cô có thể sẽ dẫn ngươi đi."
Tô Trường Nhạc không để ý đến hắn, chỉ cho rằng hắn đang nói đùa, mãi đến ngày hôm sau, Thẩm Tinh Lan thật sự chạy tới phủ Thừa tướng, hứng thú nói rằng hắn muốn mang nàng đi cưỡi ngựa, lúc này nàng mới phát hiện hóa ra lời nói ngày hôm qua của hắn là thực sự nghiêm túc.
Tô Trường Nhạc: "......"
Xong rồi, cái tên trứng thối Thẩm Tinh Lan này lại có thể không hiểu lời nói hươu nói vượn của nàng, đời này, tám phần là hắn sẽ bị hai mẫu t.ử Lâm hoàng hậu hai mẹ con lừa gạt thôi.
Nàng nhìn thiếu niên mặc bộ y phục đen tuyền đang ngồi ở đại sảnh cúi đầu thưởng trà, vốn là nàng sẽ không để ý tới hắn mà trở về hậu viện, nhưng không hiểu tại sao, mỗi lần nhìn thấy hắn, trong đầu nàng luôn hiện lên ánh mắt u ám, lạnh lùng của Thẩm Tinh Lan.
Nàng đã sống lại ở kiếp này, không muốn lại phải nhận lấy một lần phản bội nữa, Thẩm Tinh Lan lại như không hiểu được điều gì cả, toàn tâm toàn ý cho rằng Lâm hoàng hậu luôn thật lòng đối xử với hắn.
Sau vài lần xoắn xuýt, nàng lại như bị ma đưa lối quỷ dẫn đường mà đi về phía hắn.
Thiếu niên nhìn thấy nàng đi vào đại sảnh, khuôn mặt tuấn tú vô song chậm rãi xuất hiện nụ cười xán lạn.
Tùy ý thẳng thắn, tươi đẹp đơn thuần.
Trong một cái chớp mắt, Tô Trường Nhạc cảm thấy khi hắn cười rộ lên rất đẹp, thậm chí nên luôn giữ nụ cười như vậy.
Chẳng trách ngày thường tuy rằng vị thái t.ử điện hạ này luôn tùy ý cợt nhả, lại có thể lừa gạt vô số quý nữ trong kinh thành bằng gương mặt chi lan ngọc thụ kia, còn nổi bật hơn cả Thẩm Quý Thanh.
Bên kia, Tô mẫu nghe hạ nhân đến bẩm báo, nói Thái T.ử muốn đưa nữ nhi đi cưỡi ngựa, lập tức sợ tới mức chạy ra đại sảnh.
Hiện giờ Niếp Niếp đã trở thành như vậy, thái t.ử điện hạ cũng đã gần đến tuổi nhược quán, tại sao vẫn còn tính cách giống như tiểu hài t.ử, nói gió chính là mưa.
Tuy rằng ở Đại Tề cũng không quá coi trọng đến khoảng cách nam nữ, chỉ cần có nô bộc đi theo là được, các quý nữ cũng có thể tùy ý ra cửa, nhưng giờ phút này nữ nhi không nhớ rõ điều gì cả, lại sắp đến ngày đại hôn với Tứ hoàng t.ử, Tô mẫu đương nhiên sẽ không chịu đồng ý.
Thẩm Tinh Lan bị Hoàng Hậu cưng chiều đến mức coi trời bằng vung, hơn nữa từ nhỏ đã được những người xung quanh tâng bốc, từ trước đến nay làm gì cũng không biết kiêng dè, Tô mẫu hoàn toàn không thể ngăn cản được.
Cuối cùng thì Tô mẫu cũng không còn cách nào, đành phải bất chấp khó khăn nói: "Hiện giờ Niếp Niếp đã định hôn sự với Tứ hoàng t.ử, cho dù từ nhỏ điện hạ và Niếp Niếp cùng nhau lớn lên, thì cũng nên tránh hiềm nghi."
Vốn dĩ khuôn mặt Thẩm Tinh Lan còn được coi là có hơi ôn hòa, vừa nghe thấy những lời nói này của Thừa tướng phu nhân, sắc mặt bỗng dưng chùng xuống.
Tô Trường Nhạc vô cùng hiểu rõ tính nết của Thẩm Tinh Lan khi còn thiếu niên, nhìn khuôn mặt lạnh lùng của hắn, nghĩ đến ngày hôm qua, hai người kia còn đối chọi gay gắt, biết hiện giờ hắn và Thẩm Quý Thanh không hợp nhau, mẫu thân vừa nhắc đến Thẩm Quý Thanh, tất nhiên sẽ không hết thúc như thế.
Nàng cố ý nhăn mày lại, nói một cách vô cùng tùy hứng: "Ta lại không muốn cưỡi ngựa, không cưỡi ngựa, không cưỡi!"
Thiếu niên vài phút trước còn nói đưa nàng đi cưỡi ngựa, vừa nghe thấy được lời này, môi mím c.h.ặ.t thành đường thẳng, đôi mắt đào hoa hẹp dài khẽ liếc xéo qua đấy.
Đuôi mắt trái của hắn có một nốt ruồi lệ, khiến cho khí chất mạnh mẽ kiêu căng của hắn càng lớn hơn nữa, lộ ra một vẻ đẹp sắc bén mà hung ác nham hiểm.
Rõ ràng không nói một lời, lại khiến cho người khác không tự chủ được mà dâng lên nỗi sợ hãi ở trong lòng.
Tô mẫu lập tức đứng lên trước mặt, che chở cho nữ nhi, căng thẳng đến mức mồ hôi đầy đầu.
Tô mẫu biết từ nhỏ nữ nhi và Thái T.ử đã không hợp nhau, trước kia tính tình nữ nhi còn cố chấp thì còn có thể qua lại với Thái Tử, không bị bắt nạt, hiện giờ nữ nhi không nhớ rõ điều gì cả, làm sao có thể là đối thủ của Thái T.ử chứ.
Tô Trường Nhạc vẫn không chút sợ hãi.
Nàng thò đầu ra từ phía sau Tô mẫu, nhìn Thẩm Tinh Lan, chớp chớp đôi mắt, nói một cách mềm mỏng: "Thái T.ử ca ca, hôm nay chúng ta không đi cưỡi ngựa có được không."
Lúc này đây nàng mới nhìn rõ ràng, thiếu niên mới vừa rồi vẫn còn ngông cuồng tự cao tự đại, vành tai từ từ nổi lên một màu đỏ hồng xinh đẹp.
Tô Trường Nhạc: Xem cái dáng vẻ đáng thương của ngươi, lần này ta quyết định đối xử với ngươi tốt một chút
Tiếng Thái T.ử ca ca này đến quá nhanh, nhanh đến mức Thẩm Tinh Lan trở tay không kịp.
Hắn rõ ràng không đoán được nàng sẽ chủ động mở miệng gọi mình là Thái T.ử ca ca, thân hình cao lớn của hắn cứng đờ trong phút chốc, l.ồ.ng n.g.ự.c khỏe khoắn, rắn rỏi dưới lớp y phục kia, nhanh ch.óng đập dồn dập.
Trong đôi mắt đào hoa xinh đẹp kia đều là sự không thể tin được, đáy mắt hắn còn hơi đỏ lên.
Bốn chữ mà kiếp trước hắn cầu còn không được, thì hiện giờ nàng lại chủ động mở miệng.
Hắn chưa từng nghĩ tới, sau khi nàng quên mất đi vài phần kí ức, lại trở nên mềm mại yêu kiều như vậy, ngay cả khi nói chuyện với hắn cũng êm ái, mang theo chút mỏng manh, nghe vào tay khiến xương cốt cả người hắn đều mềm đi.
Hai tay Thẩm Tinh Lan nắm c.h.ặ.t thành quyền, thử dùng móng tay véo vào trong lòng bàn tay, để bản thân hắn xác định đây không phải là một giấc mộng, lại như muốn làm vậy để giữ vững sự bình tĩnh.
Hắn nhìn đôi môi hồng hào khẽ mím lại ở trước mắt, trên mặt nàng vẫn nở nụ cười ngọt ngào, không hề đối chọi gay gắt với hắn, mà là tiểu cô nương ngọt ngào gọi hắn là Thái T.ử ca ca, hắn có cảm giác luống cuống mà xưa nay chưa từng có.
Mãi đến Tô Trường Nhạc nhăn mày nghi hoặc, mới bỗng nhiên lấy lại tinh thần.
Hắn bực bội quay đầu đi, giống như muốn dùng cách này để che giấu tiếng tim đập nhanh như nổi trống kia, giọng nói khàn khàn còn hơi tức giận: "Hôm qua rõ ràng là ngươi nói muốn cưỡi ngựa, hiện giờ lại nói không đi, Tô Trường Nhạc, ngươi đang muốn chơi cô hay sao!"
Tô Trường Nhạc: "???"
Ai mà biết được thái t.ử điện hạ sẽ tin câu nói thuận miệng, thiếu suy nghĩ của nàng là sự thật chứ!
Ngay tại lúc đáy lòng nàng muốn thẳng thắn mà oán giận Thẩm Tinh Lan, thì bỗng chú ý tới lỗ tai của thiếu niên đã đỏ lên một mảng.
Tô Trường Nhạc: "......"
Chẳng lẽ là bởi vì câu nói Thái T.ử ca ca kia?
Nàng tỏ ra hứng thú nhìn Thẩm Tinh Lan, nhớ tới những hành vi mà hắn bắt nạt nàng trong kiếp trước, khóe miệng từ từ nở một nụ cười ranh mãnh.
Thẩm Tinh Lan, ngươi xong rồi, xem ta bắt nạt lại ngươi như thế nào.
Trên mặt nàng nở một nụ cười vừa phải, đó là nụ cười mà Thẩm Tinh Lan không thể cưỡng lại nhất, là nụ cười hắn khao khát được nhìn thấy nhất từ sau khi hai người thành thân với nhau, nụ cười ấy giống hệt như con người nàng, vừa mềm mại vừa ngọt ngào.
Tô Trường Nhạc là mỹ nhân đệ nhất kinh thành, từ trước đến nay chỉ cần đôi môi ướŧ áŧ xinh đẹp kia khẽ nở nụ cười, đôi mắt vừa quyến rũ vừa ngây thơ khi khẽ chớp một cái, cũng đủ để tất cả nam nhân mê mẩn, thậm chí mất kiểm soát, phát cuồng vì nàng. Chỉ là nàng chưa từng nghĩ đến việc dùng dung mạo này để làm một điều gì cả.
Khóe mắt thoáng nhìn tiểu cô nương đang từng bước chậm rãi tiến về phía mình, đầu ngón tay Thẩm Tinh Lan khẽ run lên, càng nghiêng đầu sang một bên hơn, thoạt nhìn thì có vẻ như đang tức giận, nhưng màu đỏ từ vành tai đã lan rộng đến tận cổ.
Trên người nàng có một mùi sữa nhàn nhạt, khi nàng đi đến trước mặt hắn, mùi sữa cũng theo đó vào lẩn vào ch.óp mũi hắn, hơi thở của Thẩm Tinh Lan chợt nặng nề, cánh tay đang đặt ở hai bên sườn lặng lẽ nắm c.h.ặ.t thành quyền.
Dáng vẻ căng thẳng này của thiếu niên tự nhiên rơi vào trong đáy mắt của Tô Trường Nhạc.
"Thái T.ử ca ca, ngươi giận ta hay sao? Ngươi đừng tức giận có được không." Nụ cười trên khuôn mặt nàng bớt vẻ tươi tắn, khi nhìn hắn, khuôn mặt vừa đơn thuần vừa sạch sẽ hiện vẻ bất an, hàng mi vừa dài vừa cong khẽ run lên, nàng khẽ c.ắ.n đôi môi phấn hồng, nhìn có vẻ hơi căng thẳng.
Đôi môi nàng đầy đặn, nhìn vừa non nớt vừa mềm mại, là đôi môi anh đào điển hình nhất, xinh đẹp nhưng cũng không kém phần gợi cảm, hơi hơi bĩu môi, gần như có thể dụ dỗ người khác c.h.ế.t mê c.h.ế.t mệt.
Từ trước đến nay hai người vừa thấy mặt đã cãi nhau, Tô Trường Nhạc chưa từng nói chuyện một cách mềm mỏng với hắn như vậy, chẳng những e lệ gọi hắn là Thái T.ử ca ca, mà giọng nói còn cực kì mềm mại dịu dàng, nghe đến bên tai thì vừa êm ái vừa ngọt ngào, đến mức xương cốt cả người hắn đều tê dại.
Yết hầu Thẩm Tinh Lan khẽ trượt lên trượt xuống, môi mỏng mím c.h.ặ.t, l.ồ.ng n.g.ự.c đập dồn dập, cả người lại căng lên, giống như đang chịu đựng một áp lực gì đó.
Tô Trường Nhạc thấy vành tai hắn ngày càng đỏ lên, bỗng nhiên cảm thấy thiếu niên trước mắt đáng yêu gấp nhiều hắn của kiếp trước, ít nhất là đáng yêu hơn cái tên Thẩm Tinh Lan kiếp trước chỉ biết chọc giận nàng, mỗi lần đều làm nàng tức lên tức xuống.
Nàng chưa bao giờ nhìn thấy dáng vẻ ôn hòa đáng yêu như vậy trên người thiếu niên , trong lòng thầm cảm thấy thú vị, bỗng nhiên nổi lên hứng thú muốn trêu đùa hắn.
Đôi mắt như hoa sen mới nở của mỹ nhân khẽ chớp một cái, nàng c.ắ.n môi, cánh tay mềm yếu không xương kia, nhẹ nhàng giữ c.h.ặ.t lấy ống tay áo của thiếu niên.
Hàng mi dài rậm của nàng khẽ chớp, giọng nói mềm mại ngọt ngào, giống như đang làm nũng với hắn, "Thái T.ử ca ca, ngươi "
Lời còn chưa nói hết, Thẩm Tinh Lan bỗng nhiên đẩy tay nàng ra, bóng người đẩy cửa xông ra ngoài đầy vẻ nhếch nhác mà người khác chưa bao giờ nhìn thấy.
Mãi đến khi bóng dáng của thiếu niên biến mất ở trong tầm mắt, tiểu cô nương đang đứng im lặng tại chỗ, cuối cùng cũng không nhịn được mà cười phá lên.
Cảm giác thắng Thẩm Tinh Lan, nhìn hắn chạy rối rít lên thật tốt.
......
Thẩm Tinh Lan xông cửa ra ngoài, nhưng vẫn chưa thật sự rời khỏi phủ Thừa tướng, dáng người nhanh nhẹn bay lên mà ẩn nấp ở bên trong núi giả cách đại sảnh không quá xa.
Gần đến buổi trưa, trời thu nhẹ nhàng thoải mái, đón lấy một cơn gió nhẹ nhàng ấm áp.
Lưng thiếu niên dựa vào núi giả, hơi cúi đầu xuống, lông mi khẽ buông xuống, bóng râm hiện lên ở trước mặt, môi mỏng vẫn luôn mím thành một đường thẳng, trên mặt không hiện chút cảm xúc nào, sự lưu luyến say mê đến nồng cháy trong đôi mắt đen giống như không chịu sự khống chế của hắn.
Lồng n.g.ự.c rắn chắc phập phồng lên xuống, bàn tay khẽ đặt trên đầu, ngón tay chậm rãi nắm c.h.ặ.t.
Nhịp tim đập mạnh tựa như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, vẫn đập thình thịch.
Thẩm Tinh Lan nghe tiếng cười giống như chiếc chuông bạc truyền đến từ nơi cách đó không xa, hắn l.i.ế.m nhẹ đôi môi khô khốc, ngửa đầu nhắm mắt, yết hầu ngừng hoạt động.
Mới có hai ngày, hắn lại như gấp không chờ nổi.
......
Thẩm Tinh Lan vừa rời đi không lâu, đại ca Tô Ngọc của Tô Trường Nhạc từ phía sau bước vào, theo phía sau còn là một nữ nhân yểu điệu thon thả.
Tô Ngọc giống hệt như tên vậy, khuôn mặt như ngọc, trong tay cầm cây quạt xếp, quả nhiên là công t.ử khiêm tốn, dịu dàng như ngọc.
Trước kia Tô Trường Nhạc cảm thấy đại ca và Thẩm Quý Thanh là cùng một kiểu người, nhưng hiện tại nàng phát hiện lấy Thẩm Quý Thanh để so sánh với đại ca của nàng, quả thực như đang sỉ nhục đại ca, đại ca không phải loại người dối trá giống như hắn ta.
Tuy Thẩm Quý Thanh cũng là công t.ử dịu dàng, trên mặt hắn lúc nào cũng mang theo nụ cười, thoạt nhìn như tính tình rất tốt, từ trước đến nay Tô Trường Nhạc chưa từng thấy dáng vẻ hắn tức giận hoặc không nở nụ cười.
Nhưng đại ca nàng không giống như thế, khi đại ca cười thì rất ôn hòa, còn khi không cười, ánh mắt lại lạnh lùng không giận mà uy, khi nổi giận còn làm người khác sợ hãi.
Tô Ngọc lớn hơn Tô Trường Nhạc bảy tuổi, khi còn nhỏ Tô Trường Nhạc luôn cảm thấy khi đại ca không cười mà nhìn nàng, đôi mắt kia mang theo lạnh lẽo, không biết còn đáng sợ hơn cha gấp bao nhiêu lần.
"Mới vừa rồi ở cửa, ta gặp được Thái Tử, nghe Thái T.ử nói, hôm qua Nhạc Nhạc muốn đi cưỡi ngựa cùng với hắn, hôm nay hắn tới cửa muốn mang muội đi trại nuôi ngựa, Nhạc Nhạc lại bỗng nhiên nói không muốn cưỡi nữa." Tô Ngọc cũng giống như Tô Trường Nhạc, đều có một đôi mắt phượng, đuôi mắt thon dài, nhìn như đang cười, lại gây cho người ta một cảm giác xa cách.
Tô Trường Nhạc nghe thấy lời đại ca nói thì sững người ra, không thể tin được Thẩm Tinh Lan vừa mới chạy vội đi lại đến cáo trạng trước, nói hươu nói vượn một hồi trước mặt đại ca nàng.
Lời nói của Tô Ngọc còn chưa hết, nữ nhân phía sau hắn phía sau đã chắp cánh tay nhỏ nhắn như ngọc xuống dưới eo, bước tới khụy gối hành lễ: "Nô tỳ gặp qua phu nhân, gặp qua đại cô nương."
Tô mẫu thấy hai má nữ nhân đỏ hồng, đuôi mắt vẫn còn lưu lại chút đào hoa, tức giận trừng mắt nhìn nhi t.ử một cái.
Nữ nhi đang còn ở bên, Tô mẫu nói một cách khó hiểu: "Rõ như ban ngày, nếu để cho cha ngươi nhìn thấy được, nhất định sẽ dạy dỗ cho ngươi và T.ử Tinh một trận."
T.ử Tinh là tên của nữ nhân kia, nàng ta tên là Giang T.ử Tinh, là thông phòng của Tô Ngọc, nhưng nàng không phải là nô bộc đầy tớ trong Tô phủ. Ba năm trước, Tô Ngọc đi Giang Nam một chuyến, khi trở về thì lại mang theo cả Giang T.ử Tinh, khi ấy nàng ta vừa mới mười lăm tuổi.
Tô Trường Nhạc biết nhiều năm như vậy đại ca nàng vẫn chưa định hôn chính là bởi vì nàng ta, đại ca vô cùng say mê Giang T.ử Tinh, nghĩ đến muốn cưới nàng ta, cho nàng ta một danh phận, nhưng phụ thân không đồng ý.
Kiếp trước khi Tô phủ còn chưa có xảy ra chuyện thì Giang T.ử Tinh đã gặp chuyện trước, Giang T.ử Tinh không còn trên đời nữa, Tô Trường Nhạc cho rằng đại ca sẽ nhanh ch.óng nghe theo sự sắp đặt của phụ mẫu, tùy ý cưới một quý nữ xứng vai xứng vế làm thê t.ử, nhưng đời trước, đến khi đại ca không còn nữa, bên người huynh ấy vẫn không có một ai cả.
Nghĩ đến điều này, Tô Trường Nhạc nhịn không được nhìn về phía Giang T.ử Tinh vài lần.
"Nhìn cái gì," Tô Ngọc lại lập tức liền kéo nàng ta ra phía sau lưng để bảo vệ, chiếc quạt xếp trong tay nhẹ nhàng gõ lên đầu nàng một cái, "Muội đừng nghĩ bày những chủ ý quái quỷ linh tinh lên trên người Tinh Nhi."
Tô Trường Nhạc: "......"
Nàng chỉ mới nhìn vài lần, có cần thiết phải bảo vệ nàng ta đến như vậy?
hằng nguyễn
Có điều, nàng quả thực có ý muốn bày trên người Giang T.ử Tinh, nàng muốn ngăn cản bi kịch kiếp trước xảy ra trên người Giang T.ử Tinh. Kiếp này nàng không muốn Tô phủ xảy ra chuyện gì cả, muốn người nhà nàng đều khỏe mạnh, còn muốn đại ca có thể hạnh phúc bên người huynh ấy yêu.
Tô Trường Nhạc thuận miệng nói: "Nghe nói lần Khánh Công Yến này, Hoàng Thượng muốn Thái T.ử lựa chọn Thái T.ử Phi, vị tỷ tỷ này xinh đẹp như vậy, ta muốn dẫn tỷ ấy cùng tham dự Khánh Công Yến diễn ra vào hai ngày sau."
Sắc mặt của Tô Ngọc trong nháy mắt lạnh dưới, quạt xếp lại gõ lên trán nàng tiếp, "Xem ra thật sự đều không nhớ rõ những chuyện sau năm bảy tuổi, dám khiêu khích ngay trước mặt ta ta."
Tô Trường Nhạc che trán lại, trốn phía sau lưng Tô mẫu, phát huy một cách vô cùng nhuần nhuyễn những sự tùy hứng và ấu trĩ mà năm bảy tuổi nên có, lớn tiếng cáo trạng: "Nương! Đại ca bắt nạt con, đầu của con sắp bị cây quạt của huynh ấy gõ đến sưng lên hết rồi!"
Tô Ngọc khẽ cười một tiếng, khẽ xoay nhẹ cây quạt vài cái, tươi cười ôn hòa nhìn muội muội, dáng vẻ như muốn nói muội có thể làm gì được ta.
Giang T.ử Tinh nhịn không được mà che miệng cười nhẹ.
Tô mẫu cũng là cười bất đắc dĩ, nhẹ nhàng lắc đầu.
Cuối thu mát mẻ, ánh nắng tươi sáng, cánh cửa đại sảnh còn được điểm tô một ít sắc màu ấm của ánh nắng, Tô Trường Nhạc cũng cong mắt nở nụ cười.
Không khí đang vui vẻ hòa thuận, một người nô bộc tiến vào bẩm báo: "Ôn Nhị cô nương đã tới cửa, nói nàng ta mang theo đồ vật để tặng cho đại cô nương."
Tô mẫu nghe thấy Ôn Sở Sở tới, nụ cười trên mặt bỗng nhiên hơi phai nhạt. Tô mẫu biết tình cảm giữa nữ nhi và Ôn Nhị cô nương cực kì tốt, nhưng cuối cùng thì nữ nhi biến thành như vậy là do gặp chuyện ở trại nuôi ngựa của Ôn thị.
Về sau Tô Trạch quả thực muốn nói chuyện về Ôn gia trước mặt Tuyên Đế, nhưng cuối cùng thì Tô Trạch cũng là Thừa tướng của một nước, không ngừng dùng lý trí thuyết phục bản thân phải lấy xã tắc làm trọng, cho dù có lén ngáng chân Ôn gia như thế nào, thì hắn cũng không có khả năng vì một chuyện ngoài ý muốn mà đưa Ôn gia vào đường cùng.
Hơn nữa thì, Ôn gia có nhiều đời làm công thần, chiến công hiển hách, phụ thân của Ôn Sở Sở Ôn Ngạn Thần, vẫn là thống lĩnh của Ngự lâm quân, nắm chắc binh quyền trong tay, còn là đệ đệ của Hoàng hậu quá cố, là cậu của Thái Tử, cũng không phải là người mà Tô Trạch nói muốn đưa vào đường cùng là làm được ngay, chuyện này cuối cùng cũng không giải quyết được gì.
Tô mẫu vốn dĩ muốn tìm một lý do để từ chối, Tô Trường Nhạc lại nói: "Không phải nói Ôn Nhị cô nương là bằng hữu tốt nhất của ta sao, vì sao phải đuổi nàng ta đi?"
Tô mẫu khó mà trả lời.
Tô Trường Nhạc quay đầu dặn dò nô bộc: "Mau đi dẫn nàng ta vào, chuẩn bị trà bánh, trực tiếp đưa nàng ta tới Minh Nguyệt Hiên."
Tô mẫu không yên tâm muốn ở cạnh nữ nhi, Tô Trường Nhạc lại cự tuyệt: "Nương thật là kì lạ, vì sao con nói chuyện với bằng hữu mà nương cũng muốn ở cùng chứ."
Cây quạt xếp trong tay Tô Ngọc đã được thu lại, hắn cười lạnh nhạt: "Để cho Nhạc Nhạc tự mình đi gặp Ôn Nhị cô nương, nếu nàng ta dám ở dưới mí mắt của Tô phủ làm điều gì, thì nàng ta xong rồi."
Kỹ thuật cưỡi ngựa của Tô Trường Nhạc như thế nào, Tô Ngọc là đại ca của nàng thì sao lại không biết chứ, kỹ thuật cưỡi ngựa đó là do chính tay hắn dạy. Tuy Tô Ngọc không hiểu rõ lắm tại sao Ôn Nhị cô nương này lại đột nhiên ra tay với muội muội ra, nhưng hiện giờ đã ra tay mà còn dám chủ động tìm tới tận cửa, hắn cũng rất muốn biết nàng ta còn muốn làm ra chuyện gì với muội muội của hắn nữa.