Đông Cung Hữu Nguyệt

Chương 3



Khi Ôn Sở Sở theo người hầu của Tô phủ tiến vào trong Minh Nguyệt Hiên, Tô Trường Nhạc đã ngồi ở trên giường La Hán, khuôn mặt đầy vẻ tò mò, mở to đôi mắt nhìn nàng ta, đôi chân dưới lớp váy áo kia còn khẽ đung đưa.

Nàng lại giống như cái lúc vừa mới vào kinh, một nha đầu lỗ mãng không hiểu lễ nghi quy củ gì cả.

Ôn Sở Sở sửng sốt, vành mắt dần dần đỏ, nhưng tận đáy lòng lại không tự chủ được mà cảm thấy sảng khoái.

“Nhạc Nhạc,” Ôn Sở Sở đi đến trước mặt nàng, “Muội còn nhớ rõ ta chứ?”

Hôm nay nàng ta mang rất nhiều đồ tới, có xiêm y có trang sức, còn có rất nhiều d.ư.ợ.c liệu quý hiếm mà Ôn phụ tìm được, tất cả đều đưa hết cho Tô Trường Nhạc.

Ôn Sở Sở: “Thật xin lỗi, đều do ngày ấy con ngựa bỗng nhiên nổi điên mới có thể khiến muội trở thành như vậy, ta nhất định sẽ nghĩ cách tìm thần y tới chữa khỏi cho muội.”

Khuôn mặt nàng ta đầy vẻ áy náy, nhìn không có bất kì một sơ hở nào.

Tô Trường Nhạc nhìn nàng ta một hồi nhưng vẫn không nói lời nào, lúc sau lại hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Nương và cha đều đã nói cho ta nghe rồi, nhưng ta vẫn không tin tưởng chỉ sau một đêm mà chúng ta đều trưởng thành cả rồi.”

Khóe mắt nàng cong lên, cười nói: “Tỷ thật sự là Ôn Sở Sở sao? Tỷ trở nên thật xinh đẹp!”

Sắc mặt của Ôn Sở Sở khẽ ửng đỏ, ngượng ngùng cười một cái.

Nàng ta vốn có xuất thân danh môn vọng tộc, là một tiểu thư khuê các, tuy dung mạo không xuất sắc như Tô Trường Nhạc, nhưng nhã nhặn lịch sự dịu dàng, khí chất xuất chúng, trời sinh khóe miệng đã luôn cong lên, khi không cười cũng giống như là đang mỉm cười vậy, tràn ngập cảm giác thân thiết.

Tô Trường Nhạc chống cằm, đôi mắt phượng tinh xảo khẽ chớp, chậm rãi nói: “Có điều không đẹp bằng ta.”

Nụ cười bên môi Ôn Sở Sở hơi cứng lại.

Luôn thua trước Tô Trường Nhạc, đây vẫn luôn là cây kim chôn dưới đáy lòng nàng ta.

Tô Trường Nhạc chẳng qua chỉ là một nha đầu lỗ mãng lớn lên ở biên quan, dựa vào cái gì mà mới đến kinh thành đã khiến cho hai vị hoàng t.ử xuất sắc nhất của Đại Tề đều muốn tranh giành nàng, cuối cùng ngay cả cái danh xưng mỹ nhân đệ nhất kinh thành cũng thuộc về nàng, mà nàng ta vốn từ nhỏ đã được mọi người tung hô lại chỉ có thể làm nền cho Tô Trường Nhạc.

Ôn Sở Sở nhìn thấy Tô Trường Nhạc đang ngây ngô nhìn nàng ta, khóe môi lại cong lên lần nữa: “Nhạc Nhạc là mỹ nhân đệ nhất kinh thành, đương nhiên là ta còn kém xa.”

“Thật vậy sao? Bây giờ ta là mỹ nhân đệ nhất kinh thành?” Tô Trường Nhạc hưng phấn nhìn nàng ta, “Ngày ấy ta tự soi gương đồng, phát hiện ta thật sự ngủ một giấc, vừa dậy đã trưởng thành, còn trở nên đẹp hơn nhiều so với trước kia.”

Ôn Sở Sở khẽ rủ mắt, trong đôi mắt còn xẹt qua ý khinh thường không hề tương xứng với khí chất dịu dàng của nàng ta.

Trước kia tuy rằng Tô Trường Nhạc có hơi lỗ mãng, nhưng chưa từng có dáng vẻ ngu ngốc như vậy, không biết lựa lời mà nói, hoàn toàn không hiểu nhân tình thế thái.

Nàng ta xác định Tô Trường Nhạc giống hệt như sự suy đoán của nàng ta, không đơn giản chỉ là quên hết mọi chuyện sau năm bảy tuổi, mà e rằng đầu óc cũng bị ngã hỏng luôn rồi.

Ôn Sở Sở quay đầu dặn dò nha hoàn lấy những xiêm y và trang sức đã chuẩn bị từ trước ra, kéo lấy tay nàng, thân mật mà vỗ nhẹ lên mu bàn tay của nàng: “Đây là những xiêm y và trang sức mà chúng ta đã cùng nhau mua ở tiệm vải Vĩnh Đức và Linh Lung Các, ta thấy muội quên không đến lấy, nên đã lấy giúp muội rồi mang đến đây.”

Tô Trường Nhạc nhìn những đồ vật đang đặt trên bàn, quả thực đều là kiểu dáng mới nhất của kinh thành, là những thứ mà trước kia nàng rất thích, hai người còn từng hẹn sẽ cùng mang chung một kiểu trang sức.

Nàng khẽ cúi đầu nhìn xuống đôi tay vẫn đang bị Ôn Sở Sở nắm lấy, nhớ tới trước kia hai người tốt với nhau biết mấy, nhớ tới kiếp trước, khi nàng bị nhốt ở thiên lao, những lời mà Ôn Sở Sở đã nói với nàng, đủ loại cảm xúc phẫn nộ, thất vọng và đau lòng lập tức nảy lên ở trong lòng.

Nàng bỗng nhiên rất muốn hỏi Ôn Sở Sở, hỏi nàng ta vì sao lại lừa nàng như vậy, chỉ vì một tên Thẩm Quý Thanh, có xứng đáng không? Trước kia nàng cũng từng hỏi Ôn Sở Sở có thích Thẩm Quý Thanh hay không, nàng ta rõ ràng đã nói người nàng ta thích là Thái Tử, biểu ca Thẩm Tinh Lan của nàng ta.

Nhưng Tô Trường Nhạc lại rất rõ ràng, hỏi những điều này cũng không có ý nghĩa gì cả, bất kể như thế nào, nàng và Ôn Sở Sở đều không thể trở lại như trước kia được nữa. Nếu bọn họ muốn giả vờ lừa dối nàng như vậy, thì nàng cũng không cần phải đối xử chân thành, thật lòng thật dạ với bọn họ.

Ôn Sở Sở thấy vành mắt nàng bỗng nhiên đỏ lên, có vẻ như rất khó chịu, không kìm được sự kinh ngạc mà nhìn nàng: “Muội làm sao vậy? Có chỗ nào không thoải mái sao?”

Tô Trường Nhạc sờ những món đồ trang sức ở trước mắt, tiếp theo ôm xiêm y vào trong lòng n.g.ự.c, nàng cúi đầu, tươi cười thẹn thùng: “Trước kia ta vẫn luôn không tin tỷ là bạn tốt nhất của ta, hôm nay ta thấy tỷ mang những món đồ này đến cho ta, ta bỗng nhiên cảm thấy trước kia bản thân mình quá xấu xa rồi, lại có thể không tin lời tỷ.”

Ôn Sở Sở nghe thấy những lời nói của nàng, nghĩ đến Khánh Công yến diễn ra vào hai ngày sau, đáy lòng bỗng nhiên dâng lên cảm giác làm điều sai trái.

“Ta…… Thực ra ta còn có một việc muốn nói với muội.”

Tô Trường Nhạc ngẩng đầu nhìn nàng ta.

Đôi mắt của nàng vừa đơn thuần lại sạch sẽ, ánh mắt trong suốt, Ôn Sở Sở nhìn vào đôi mắt đầy sự tin tưởng kia, theo bản năng mà đưa ánh mắt nhìn sang chỗ khác, bỗng nhiên không nói được chữ nào nữa.

Không được, nàng không thể nói, nàng đã sớm hạ quyết tâm, há có thể để mọi chuyện đổ bể trong thời điểm cuối cùng được, nếu nàng ta đồng cảm với Tô Trường Nhạc, nàng ta cũng chỉ có thể làm trắc phi của Thẩm Quý Thanh, cả đời này chỉ có thể làm vật làm nền cho Tô Trường Nhạc, bị nàng dẫm đạp dưới chân, vĩnh viễn không có ngày ngoắc đầu dậy được.

Ôn Sở Sở c.ắ.n môi, như muốn nuốt tất cả những lời sắp nói xuống.

Tô Trường Nhạc thấy nàng ta vẫn không nói tiếp, bèn cảm thấy kỳ quái: “Tỷ muốn nói gì, tại sao đang nói được một nửa lại không nói tiếp nữa?”

Ôn Sở Sở cười đáp: “Hôm diễn ra Khánh Công Yến ấy, vừa đúng là sinh thần của Tứ hoàng t.ử, trước kia Nhạc Nhạc có thêu một chiếc túi tiền tặng cho Tứ hoàng t.ử, ngày ấy nhớ phải mang nó theo.”

Tô Trường Nhạc biết đây không phải là điều mà Ôn Sở Sở muốn nói, có điều nàng cũng không muốn truy hỏi, ngược lại, nhờ có sự nhắc nhở của Ôn Sở Sở, nàng mới nhớ tới kiếp trước quả thực là nàng có thêu cái túi tiền cho Thẩm Quý Thanh.

Lúc trước nàng học nữ công nữ hồng là vì hắn ta.

Tô Trường Nhạc đã quên nàng để túi tiền ở đâu, sau khi Ôn Sở Sở rời đi, nàng đuổi hết nha hoàn hầu hạ bên người ra khỏi phòng, phải mất một lúc mới tìm thấy túi tiền.

Ở bên dưới túi tiền còn có một bức thư.

Đó là bức thư mà nàng viết cho Thẩm Quý Thanh, tuy rằng hai người không bao lâu nữa sẽ thành thân, nhưng nàng vẫn thích gửi thư qua lại với hắn.

Nhìn những câu chữ cẩn thận pha lẫn chút ngượng ngùng, lại tràn đầy tình cảm ở trong bức thư kia, lại nhìn những nét b.út giống hệt như của Thẩm Quý Thanh, Tô Trường Nhạc cười chế nhạo.

Đúng vậy, chữ của nàng cũng do tự tay hắn ta dạy viết.

Bỗng có âm thanh có cơn gió mùa thu khẽ lướt qua song cửa sổ, Minh Nguyệt Hiên, ở trong sương phòng, tiểu cô nương cúi đầu, không nhanh không chậm mà xé đi bức thư tràn đầy tình cảm ở trong tay, lại cắt nát chiếc túi tiền một cách ung dung tao nhã.

Hoàng Thành

Thái T.ử chiến thắng trở về, Tuyên Đế vui mừng khôn xiết, liên tiếp mấy ngày đều ngủ lại trong Phượng Nghi Cung.

“Nghe nói thiệp mời Khánh Công Yến của Thái T.ử đã được phát tới phủ Thừa tướng rồi.” Khi Tuyên Đế đến Phượng Nghi Cung, Lâm hoàng hậu đang ngồi ở trên giường La Hán, cúi đầu thêu áo ngủ cho Hoàng đế.

Lâm hoàng hậu đặt áo ngủ xuống, hờn dỗi mà nhìn Tuyên Đế một cái: “Hôm ấy cũng là sinh thần của Tứ hoàng t.ử, Hoàng Thượng đã quên nhưng thần thiếp làm sao quên được, gửi thiệp mời đến phủ Thừa tướng, còn không phải vì nhi t.ử của chúng ta hay sao.”

Tuyên Đế đúng là đã quên mất.

Tuyên Đế nở nụ cười, ngồi vào bên cạnh Lâm hoàng hậu, một tay ôm người vào trong n.g.ự.c.

Lâm hoàng hậu bảo dưỡng hợp lý, tuy năm nay đã gần 40 tuổi, dung mạo cũng không kém gì năm đó, da thịt trắng nõn, vẫn còn thướt tha yêu kiều. Khi bị Tuyên Đế ôm vào trong n.g.ự.c, khuôn mặt thanh tú đỏ lên, hàng mi dài khẽ buông xuống, thẹn thùng như gãi vào trong lòng người khác.

Tuyên Đế thích nhất là dáng vẻ ngượng ngùng của Lâm hoàng hậu, cúi đầu nhẹ hôn một cái, mới nói tiếp: “Đúng là trẫm không phải, vẫn là Hoàng Hậu suy nghĩ chu toàn.”

“Chỉ là, khi Tô Trường Nhạc ngã ngựa thì đã bị đụng vào đầu, nghe nói hành vi cử chỉ còn không bằng đứa trẻ bảy tuổi, để Tô Trường Nhạc tham dự yến tiệc thì e là không ổn.”

Nụ cười trên mặt Tuyên Đế hơi nhạt đi, “Vẫn đừng nên để Tô Trường Nhạc đến.”

Lâm hoàng hậu dựa vào trong l.ồ.ng n.g.ự.c của Tuyên Đế, nhẹ giọng nói: “Sau này nàng ta sẽ là Tấn Vương phi, còn phải quản lý toàn bộ vương phủ, nếu còn không tham gia cả một yến tiệc nho nhỏ, những ngày tháng sau phải làm sao chứ.”

“Nàng ta đã như thế thì làm sao có thể quản lý được Vương phủ,” Tuyên Đế cười khẽ, lắc đầu thở dài, “Đáng tiếc.”

“Trẫm vẫn nên tìm cho lão tứ một chính phi xứng vai xứng vế……”

Lời của Tuyên Đế còn chưa nói hết, môi đã bị Lâm hoàng hậu ngăn lại: “Hoàng Thượng.”

Mỹ nhân mị nhãn như tơ, lời nói ngọt ngào như mật, lời nói được một nửa bỗng bị cắt ngang, ánh mắt của Đế vương trở nên sâu hơn.

“Thần thiếp biết Hoàng Thượng luôn yêu thương Quý Thanh, nhưng Quý Thanh vẫn luôn thích Nhạc Nhi, hơn nữa, nếu Nhạc Nhi vừa xảy ra chuyện, Quý Thanh đã giải trừ hôn ước với nàng, lẽ nào lại biến hắn liền trở thành kẻ bạc tình.”

Tuyên Đế do dự một lát, gật đầu nói: “Thôi, đợi đến hôm yến tiệc, trẫm phải xem tình huống của nàng ta như thế nào đã.”

Ở bên phía Phượng Nghi Cung, đế hậu vẫn đang ngọt ngào tình tứ, thì Thẩm Quý Thanh ở trong Tấn vương phủ lại bị ác mộng vây hãm, làm thế nào cũng không tỉnh.

Giấc mộng này quá chân thực, chân thực đến mức hắn cảm thấy bản thân mình đã từng trải qua.

Trong mộng hắn vẫn giả vờ có tình ý với Tô Trường Nhạc, hắn vẫn không thích Tô Trường Nhạc như lúc trước, từ đầu đến cuối, hắn chỉ muốn lợi dụng nàng, chỉ hưởng thụ cảm giác được nàng say mê lưu luyến.

Trong mộng Tô Trường Nhạc không bị mất kí ức, vẫn giống như trước đây, bị hắn dỗ đến mức xoay lòng vòng, vô cùng ngu ngốc.

Người mà Thẩm Tinh Lan luôn nghĩ đến, thì trong đầu trong mắt nàng lại chỉ có một mình hắn ta, cảm giác kia thực sự tuyệt đến không nói thành lời.

Kế hoạch trên Khánh Công Yến diễn ra vô cùng thuận lợi, nhưng mà khi hắn thật sự tự tay đưa Tô Trường Nhạc đến bên giường của Thẩm Tinh Lan, khi nàng thật sự trở thành người của Thẩm Tinh Lan, ở trong mộng, hắn lại có cảm giác phẫn nộ khi thấy vật thuộc sở hữu của hắn bị cướp đi, giống như có một cái gì đó tắc lại ở trong lòng hắn, khó chịu muốn c.h.ế.t, thậm chí còn cảm thấy hối hận.

Hối hận? Hắn không thích nha đầu ngu ngốc kia, sao lại có thể hối hận được.

Thẩm Quý Thanh cảm thấy giấc mộng này hoang đường đến nực cười, nhưng hắn làm như thế nào cũng không thoát ra được, suốt một đêm, hắn đều giãy giụa ở trong mộng, sự đau khổ và hối hận trong giấc mộng giống như sợi dây quấn quanh, lan đến khắp toàn thân hắn, ngấm vào trong da thịt, đau đến mức toàn thân hắn đều run rẩy.

Hôm sau.

Như muốn xác thực những việc xảy ra trong mộng đều là giả, khi dùng xong bữa sáng, Thẩm Quý Thanh bèn gấp gáp không chờ nổi mà đến phủ Thừa tướng tìm Tô Trường Nhạc.

Hắn muốn nhìn một chút, khi nhìn thấy nàng, xem có cảm giác giống như trong mộng hay không.

Trong mộng, tiểu cô nương bị hắn tính toán theo đúng kế hoạch, bị Thẩm Tinh Lan cướp đi trinh tiết trước khi thành thân, nàng khóc lóc vô cùng đau khổ, bi t.h.ả.m đến mức lòng hắn nảy sinh một cảm giác tội lỗi, khiến cho hắn lần đầu cảm nhận được như thế nào là áy náy, như thế nào là đau lòng, như thế nào…… là không nỡ.

Thẩm Quý Thanh không tin việc mà hắn chờ đợi đã lâu, sau khi trở thành sự thật, điều đầu tiên hắn cảm nhận được không phải là sự vui sướng, mà là sự phẫn nộ và hối hận.

Hắn đứng ở đại sảnh chờ Tô Trường Nhạc, lại thấy quản gia đi vào bẩm báo, vẻ mặt khó xử trả lời: “Vương gia, cô nương, cô nương nói nàng không muốn gặp ngài.”

Đây là lần đầu tiên mà cô nương từ chối không gặp Vương gia. Quản gia bất an mà liếc nhìn Tứ hoàng t.ử một cái, thấy sắc mặt hắn vẫn phơi phơi gió xuân giống như cũ, hơi cười, lúc này quản gia mới thở phào nhẹ nhõm.

Thẩm Quý Thanh cầm lấy ly trà, ngón tay chợt siết c.h.ặ.t, đốt ngón tay hơi trắng bệch.

Một lúc lâu sau, hắn thong thả ung dung buông ly trà xuống, ôn hòa cười nhẹ: “Không sao, Nhạc Nhạc không muốn thấy bản vương, thế thì bản vương đi gặp nàng vậy.”

Lần trước sau khi Thẩm Quý Thanh xông vào trong hậu viện, thị vệ trong hậu viện phủ Thừa tướng đã tăng lên gấp đôi.

Quản gia thấy hắn bị thị vệ ngăn cản lại, mồ hôi chảy ròng ròng: "Vương gia, ngài vẫn nên trở về đi, ngày mai trên yến tiệc, ngài có thể gặp mặt cô nương rồi, hà tất gì phải nóng lòng gặp mặt trong nhất thời."

Sau khi Thẩm Quý Thanh bị thị vệ ngăn lại, hắn ta cũng không hề giận dữ, chỉ lạnh nhạt nói một tiếng "Ừ", sau đó rời khỏi phủ Thừa tướng một cách tao nhã.

"Cô nương, Vương gia đi rồi."

Khi quản gia phái người tới bẩm báo cho Tô Trường Nhạc, nàng đang ngồi chơi đu dây, nghe thấy sau khi Thẩm Quý Thanh không được tiến vào đã ngoan ngoãn rời đi, trong phút chốc nàng cảm thấy cả người sảng khoái, còn suиɠ sướиɠ mà ngâm nga câu hát.

Lại không nghĩ tới rằng, cái người vốn đã rời đi trong thời gian không đến một chén trà nhỏ, lại xuất hiện ở trước mặt nàng.

Chiếc xích đu vẫn đang đung đưa, nụ cười trên mặt Tô Trường Nhạc phai nhạt đi, không còn tâm trạng tốt nữa.

Hiện tại nàng đã trở thành dáng vẻ này, cũng đã nói không rằng không muốn nhìn thấy hắn, Thẩm Quý Thanh lại vẫn không từ bỏ ý định tiếp cận nàng, chắc chắn là hắn đã nghiện cái việc lừa dối, giả tình giả ý với nàng, nên lần này không thể đùa giỡn nàng trong lòng bàn tay, hắn ta cảm thấy không cam lòng?

Tuyên Đế tuấn tú vô song, phi tần trong hậu cung mỗi người mỗi vẻ, xinh đẹp như hoa, dung mạo của những vị hoàng t.ử cũng không tầm thường, Thẩm Quý Thanh đương nhiên cũng không ngoại lệ, mắt phượng hẹp dài, mày kiếm rồi đến mũi, tuy dung mạo không khôi ngô hơn người như Thái T.ử Thẩm Tinh Lan, nhưng cũng hết sức tuấn tú đẹp mắt, thanh tú anh tuấn.

Hôm nay hắn ta mặc một bộ y phục trắng như tuyết, hoa văn trên cánh tay áo có lẫn chút viền tơ vàng, tóc đen ngọc quan, đai ngọc bó quanh eo, hai bên trái phải đều đeo ngọc bội, quả nhiên là công t.ử như ngọc.

Cho dù hắn có trèo tường vào, vẫn bình tĩnh ung dung như cũ, giống như hắn được người khác mời vào từ cửa chính, rồi đến trước mặt nàng vậy, một tay đặt bên hông, một tay vắt ở phía sau, mỗi một cử động đều lộ ra hơi thở tao nhã cao quý. Trên mặt hắn mang nụ cười ấm áp, khi hắn ta nhìn nàng, ánh mắt vẫn luôn dịu dàng chiều chuộng như trong trí nhớ của nàng vậy.

Chỉ tiếc rằng, Thẩm Quý Thanh cũng không biết, hắn ta càng đối xử dịu dàng, càng chân thành nồng nàn với nàng, thì nàng càng cảm thấy buồn nôn.

Từ nhỏ nàng đã lớn lên ở biên quan, đã quen với việc chạy loạn vui đùa ở nơi đất hoang, kiếp trước, nàng sẵn sàng học mọi quy củ cũng chỉ vì hắn, sẵn sàng trở thành một quý nữ dịu dàng uyển chuyển, như chim nhỏ nép vào người hắn, nhưng không có nghĩa là trong xương cốt của nàng luôn nghe lời như quý nữ thông thường, không có nghĩa là sau khi biết được bộ mặt thật của hắn ta, nàng còn có thể để mặc cho hắn ta gây khó dễ.

Kiếp trước hắn giả vờ giả vịt lừa gạt nàng như thế nào, khiến nàng tan cửa nát nhà, hãm hại nàng ở trong ngục tù đen tối, đến cuối cùng còn đặt đao trên cổ nàng, ép Thẩm Tinh Lan thoái vị, tất cả mọi điều nàng đều nhớ kỹ, những ân oán đó không phải là nàng sống lại một đời, muốn xóa bỏ là xóa được toàn bộ.

Tô Trường Nhạc rủ mi xuống, che đi những hận thù càng lúc càng lớn, sắp trào dâng ở trong mắt.

Thẩm Quý Thanh vẫn hoàn toàn không biết những suy nghĩ trong lòng Tô Trường Nhạc, ánh mắt nhìn nàng càng thêm phức tạp, thậm chí còn hiện lên vẻ kỳ quái.

Hắn đứng ở trước mặt nàng một lúc lâu, nhưng nàng chưa từng cho hắn bất kỳ một ánh mắt nào.

Đối với việc nàng hoàn toàn coi thường, không đếm xỉa đến hắn, Thẩm Quý Thanh không khỏi trào dâng một chút tức giận, theo thời gian ngày càng sinh sôi nảy nở, những tức giận và bực bội giống như một sợi dây mây, tùy ý cuốn quanh đ.â.m chồi ở trong lòng hắn.

Trong đầu hắn bỗng hiện lên một suy nghĩ vô cùng vớ vẩn rằng, nếu hôm nay là Thẩm Tinh Lan tới tìm nàng, nàng có giống như ngày ấy ở trong cung, vui vẻ tươi cười với tên đần độn Thẩm Tinh Lan kia hay không.

Bàn tay đặt ở phía sau bỗng chốc siết c.h.ặ.t, cuối cùng thì hắn cũng chủ động bước đến.

Hắn vòng đến phía sau xích đu, tưởng rằng vẫn có thể tiếp được nàng như ngày trước, tiểu cô nương ngày trước vẫn luôn mang vẻ mặt thẹn thùng, mỉm cười ngọt ngào quay đầu lại nhìn hắn, lại trực tiếp sử dụng khinh công nhảy xuống khỏi bàn đu dây.

Thẩm Quý Thanh thấy nàng đi mà không hề quay đầu nhìn lại, trong lòng hắn trống rỗng, bàn tay đang nắm lấy dây xích đu, bởi vì sự phẫn nộ mà siết c.h.ặ.t lại.

Vì sao sau khi nàng mất đi kí ức, thà rằng vừa nói vừa cười với Thẩm Tinh Lan, cũng không chịu liếc mắt nhìn hắn một cái? Nàng rõ ràng không nhớ rõ gì hết, vì sao vẫn chỉ trốn tránh e sợ không muốn nhìn hắn? Trước kia rõ ràng là trong mắt nàng chỉ có một mình hắn!

Hắn quả thực không cam lòng, hắn không cam lòng khi từ nhỏ đến lớn đều thua dưới tay Thẩm Tinh Lan, tất cả mọi thứ đều bị Thẩm Tinh Lan cướp đi, thậm chí hắn cảm thấy, nếu như Tô Trường Nhạc không nhớ rõ gì cả, kế hoạch trên yến tiệc kia hoàn toàn không có cách nào khiến cho Thẩm Tinh Lan sụp đổ.

Đáng lẽ ra nàng phải say mê hắn giống như trước, yêu hắn đến tận xương tủy, cho dù cuối cùng có phải gả vào Đông Cung, cũng ngày nhớ đêm mong nhớ thương hắn, còn khinh thường không thèm đếm xỉa, căm hận Thẩm Tinh Lan, làm cho Thẩm Tinh Lan đau khổ đến tột cùng vì nàng mới phải chứ.

Không biết có phải chịu ảnh hưởng bởi những cảnh tượng quá mức chân thật ở trong giấc mơ kia hay không, Thẩm Quý Thanh phát hiện bản thân hắn luôn để ý đến Tô Trường Nhạc, thấy nàng vẫn lờ mình đi như cũ, cuối cùng thì hắn không có cách nào bình tĩnh không lay động giống như bình thường được, mà vội vàng nóng nảy giống như một thiếu niên lần đầu mới biết yêu vậy.

Tô Trường Nhạc càng đi xa dần, hắn theo bản năng mà đuổi theo nàng, "Nhạc Nhạc."

Thẩm Quý Thanh nhanh ch.óng đuổi kịp nàng, hắn bỗng nhiên nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay của nàng, đè hai vai của nàng lại, ép nàng quay người lại.

Sắc mặt nàng có vẻ như rất kém, tái nhợt đến đáng sợ.

Thẩm Quý Thanh có hơi giật mình, trong lòng hắn giống như bị cái gì đ.â.m phải, cảm giác đau đớn kia làm hắn không tự chủ được mà nhăn mày lại.

"Nàng làm sao vậy." Người vốn từ nhỏ đã bình tĩnh ung dung, lúc này đây giọng điệu lại hiện lên sự căng thẳng.

Hắn vẫn cúi người lại gần giống như trước kia, khoảng cách của hai người gần đến mức có hơi mờ ám, giọng nói của hắn vẫn trầm thấp dịu dàng như cũ, Tô Trường Nhạc lại không hề cảm thấy tim đập thình thịch như trước.

Gương mặt tươi cười dịu dàng của cái tên Thẩm Quý Thanh kia, những quan tâm giả vờ giả vịt, giọng nói đầy vẻ căng thẳng, tất cả đều khiến cho nàng cảm thấy buồn nôn.

"Buông tay!" Trong lời nói của nàng còn mang theo cảm giác khó chịu như đang phải chịu một áp lực gì đó.

Nàng cúi đầu, Thẩm Quý Thanh không nhìn rõ vẻ mặt của nàng, trong lòng bực bội vô cùng.

"Rốt cuộc thì nàng không khoẻ ở chỗ nào......" Hắn nhéo lên cằm của nàng, cưỡng ép làm cho nàng nhìn về phía hắn.

Tay của hắn chỉ mới vừa đụng tới, dạ dày của Tô Trường Nhạc cuối cùng cũng không nhịn được cảm giác quay cuồng và ghê tởm, nôn hết lên trên người hắn.

Sự việc đột nhiên xảy ra, Thẩm Quý Thanh hoàn toàn trở tay không kịp, bị phun đến mức cả người dơ bẩn, chật vật không chịu nổi.

Tô Trường Nhạc phun hết một hồi lâu, cuối cùng cũng kiềm chế được cảm giác ghê tởm kia, cũng không biết là do quá mức khó chịu hay là sợ hãi, mà cả người nàng đều run lên.

Sắc mặt của nàng vô cùng tái nhợt, vành mắt đỏ hết lên, trên mặt dính đầy nước mắt, nước mắt rơi xuống chiếc cằm xinh xắn tinh xảo, đôi môi đỏ tươi khép khép mở mở, tựa như muốn nói với hắn điều gì đó nhưng lại không dám nói, dáng vẻ luống cuống không biết phải làm sao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ai nhìn thấy mỹ nhân khóc như lê hoa đái vũ, đều sẽ không đành lòng mà giận dữ với nàng.

Nét tươi cười của Thẩm Quý Thanh hơi cứng lại, trong mắt hiện lên một cảm giác chán ghét, nghĩ muốn đẩy người ra, lại không tự chủ được mà siết nàng c.h.ặ.t hơn.

Nàng hoàn toàn không biết nét mặt của nàng có bao nhiêu sự bất lực.

Thẩm Quý Thanh hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh hòa nhã mà an ủi nàng: "Không sao, cơ thể nàng khó chịu ở đâu? Đợi một lúc nữa bản vương sẽ gọi thái y tới bắt mạch cho nàng."

Hắn cho nàng một nụ cười an tâm mà không hề mất đi phong độ của mình, lấy ra một chiếc khăn sạch sẽ từ trong áo, thong thả ung dung lau đi những vết bẩn thỉu ở trên mặt, ánh mắt lại không chịu khống chế mà trở nên u ám, những sự cáu kỉnh từ dưới đáy lòng dường như không thể nào kìm nén nổi.

Mặc dù hắn không phải là vị hoàng t.ử được cưng chiều nhất, nhưng từ nhỏ cũng sống trong nhung lụa, chưa bao giờ phải chịu nỗi lăng nhục như vậy, mùi khó chịu ở trên người khiến dạ dày hắn quay cuồng không thôi, lửa giận đầy bụng nhưng lại không có chỗ để phát!

Tô Trường Nhạc lại cẩn thận dè dặt mà nhìn hắn một cái, như là xác định hắn không nổi giận, mới ấm ức mở miệng nói: "Cơ thể ta không phải không thoải mái, chỉ là trên người của ngươi có một mùi khó ngửi, mỗi khi ngươi tới gần ta, ta liền cảm thấy ghê tởm đến mức buồn nôn, nhưng nương nói với ta rằng ngươi là hoàng t.ử, không thể vô lễ như vậy với ngươi, ta chỉ có thể tự mình tránh đi, ban nãy ta đã đi rồi, ngươi lại dựa gần vào ta như vậy, ta thật sự không phải cố ý, ta thật sự cảm thấy ngươi......"

Khiến người ghê tởm đến muốn nôn.

Lời nói còn chưa dứt, nàng lại từng trận nôn khan, giống như trên người hắn ta thực sự có mùi gì vậy, vẫn luôn khiến nàng ghê tởm đến chịu không nổi.

Trong nháy mắt, l.ồ.ng n.g.ự.c Thẩm Quý Thanh kịch liệt phập phồng lên xuống, cuối cùng cũng không giữ được vẻ mặt ôn hòa nho nhã kia, liên tiếp lùi về sau mấy bước, sắc mặt không kiềm chế được sự âm u.

Đây là lần đầu tiên mà hắn không giữ được gương mặt tươi cười trước mặt người khác.

Lần này có động tĩnh quá lớn, đã nhanh ch.óng kinh động đến những người trong phủ Thừa tướng.

Tô Thiên Dương ở gần đình viện nhất đã chạy đến đầu tiên, phía sau còn có một người khác.

"Nhạc Nhạc, đây là......" Tô Thiên Dương nói được một nửa, nhìn thấy dáng vẻ vô cùng chật vật của Thẩm Quý Thanh, bỗng chốc trừng mắt lên, "Tại sao Vương gia lại ở đây?!"

Sau khi Tô Trường Nhạc thấy rõ ràng người theo phía sau nhị ca, dáng người cao gầy quen thuộc kia, thiếu niên còn mang theo một chút tàn ác kia, nàng bỗng sửng sốt.

Tại sao Thẩm Tinh Lan lại ở đây?

Ngay sau đó Tô Trường Nhạc đã ngầm hiểu ra, ba năm trước nhị ca đi theo Thẩm Tinh Lan ra biên quan, gần đây mới theo đại quân hồi kinh trở về, hẳn là hắn tới tìm nhị ca.

Thật không nghĩ tới dáng vẻ chật vật như vậy lại để cho hắn nhìn thấy được.

Đáng tiếc nàng không có thời gian nghĩ nhiều, ở trước mặt của hai người, nàng không thể lộ ra bất kì một chút sơ hở nào.

hằng nguyễn

Chỉ thấy cả người Tô Trường Nhạc cả người giống như con chim bị kinh sợ, cả người run rẩy, thất tha thất thểu chạy tới chỗ Tô Thiên Dương, trốn ở phía sau huynh trưởng nhà mình: "Nhị ca."

Nàng chưa nói gì cả, lại giống như là không chịu nổi ấm ức nữa mà bật khóc.

Tô Thiên Dương nghe thấy tiếng khóc hoảng sợ bất lực của muội muội, lửa giận trực tiếp bốc lên, trừng mắt nhìn Thẩm Quý Thanh không khách khí chút nào.

"Ta thật không nghĩ tới Tứ hoàng t.ử luôn ôn hòa nho nhã, rõ ràng trong miệng nói hôm khác sẽ đến, chớp mắt một cái lại đến hậu viện của phủ Thừa tướng bắt nạt người! Cho dù ngài đã được định hôn với Trường Nhạc, ít ngày nữa sẽ đến ngày đại hôn, cũng không nên tự tiện xông vào hậu viện như vậy, còn làm chuyện vô liêm sỉ với muội muội, chuyện xảy ra ngày hôm nay, Thiên Dương sẽ bảo phụ thân bẩm tấu lên Thánh Thượng!"

Từ trước đến nay Tô Thiên Dương vẫn luôn thương tiểu muội nhất, thấy nàng chịu ấm ức, quả thực cơn tức giận sắp bùng phát.

Thẩm Quý Thanh hết đường chối cãi, sắc mặt vô cùng âm u.

Là do hắn tự tiện xông vào phủ Thừa tướng trước, hiện giờ Tô Trường Nhạc lại mang dáng vẻ mềm yếu, sắc mặt tái nhợt, mảnh mai đến mức khiến người khác đau lòng, cho dù ai nhìn thấy, đều sẽ cảm thấy là hắn có ý đồ gây rối với Tô Trường Nhạc, nàng mới bị kinh sợ quá độ, ghê tởm đến mức nôn mửa không ngừng.

Thẩm Tinh Lan đứng ở bên cạnh Tô Thiên Dương, nhìn thấy tiểu cô nương trốn ở phía sau Tô Thiên Dương khóc lóc không ngừng, chỉ cảm thấy trong lòng hắn như bị vô số thanh đao cắm vào, làm tim của hắn vô cùng nhói đau.

Sống lại một đời, trong lòng hắn cũng chỉ quan tâm một việc, dù cho đôi tay dính đầy m.á.u tươi, hắn cũng không cho phép bất kì người nào dám bắt nạt nàng.

Nhưng ở kiếp này, người mà hắn mới chỉ gặp mặt vài lần, người mà hắn ước gì có thể đặt trên đầu quả tim mà chiều chuộng, lại khóc hai lần vì tên Thẩm Quý Thanh.

Hắn đau lòng, cũng vô cùng phẫn nộ.

Sự phẫn nộ và sự yêu thương cứ luân phiên xoay vòng ở trong lòng hắn, gần như đã thiêu đốt toàn bộ lý trí của hắn, khuôn mặt hắn lại chỉ còn vẻ bình tĩnh, không nhìn ra một chút cảm xúc nào cả.

Ngày thường thiếu niên có tinh thần phấn chấn bồng bột, khí phách hăng hái, lúc này con mắt hắn một màu đen nhánh, giống như vực sâu vạn trượng, hoàn toàn không nhìn thấy tiêu điểm, càng không có một chút ánh sáng.

"Hắn ta đã làm gì với ngươi?"

Giọng nói của hắn còn lạnh lùng trầm thấp hơn nhiều so với ngày thường, tràn ngập sự u ám như cơn mưa gió sắp đến.

Bóng dáng tùy ý phóng khoáng của thiếu niên, trong nháy mắt trùng khớp với Thẩm Tinh Lan đầy vẻ u ám của kiếp trước.

Tô Trường Nhạc bỗng dưng rùng mình, ngơ ngác nhìn hắn.

Chỉ trong một cái chớp mắt, Thẩm Tinh Lan giống như nhận thấy được ánh mắt sợ hãi của nàng, vẫn trong nháy mắt, gương mặt quá mức khôi ngô kia lại được bao phủ bởi sự giận dữ.

“Đúng!” Tô Thiên Dương nghe thấy lời Thẩm Tinh Lan nói, cũng quay đầu lại hỏi muội muội: “Tứ hoàng t.ử đã làm gì, Nhạc Nhạc cứ việc nói với bọn ta, nhị ca và Thái T.ử ở đây, nhất định sẽ lấy lại công bằng cho muội.”

“Không, không có.” Tô Trường Nhạc lắc đầu.

Nếu như nàng biết Thẩm Tinh Lan tới tìm nhị ca ở phủ Thừa tướng, nàng nhất định sẽ không cố ý nôn lên người Thẩm Quý Thanh, còn kinh động đến người khác.

Đáng tiếc rằng lời nói của nàng không hề có sức thuyết phục.

Ở góc độ của người khác, trên lông mi cong v.út của tiểu cô nương dính đầy nước mắt, cả hốc mắt đều hồng lên, giống như một con thỏ con mềm mại, nhìn qua có vẻ yếu ớt tới cực điểm, lại xen lẫn tiếng khóc nức nở khi nói chuyện, quả thực khiến tim người khác như muốn vỡ theo.

Nhìn thế cũng giống như không muốn gây thêm chuyện, mới có thể nhân nhượng cho khỏi phiền phức.

“Ngươi đã làm gì với nàng?” Thẩm Tinh Lan quay đầu, hỏi Thẩm Quý Thanh.

Thẩm Quý Thanh vốn đang mang vẻ mặt âm u, thấy khuôn mặt Thẩm Tinh Lan đầy vẻ phẫn nộ, nhẹ nhàng nở nụ cười: “Tam ca, lời này của huynh có ý gì? Ta cũng chỉ do quá mức nhớ thương Nhạc Nhạc, mới có thể nhất thời xúc động mà vượt tường để gặp giai nhân, bọn ta không làm gì hết.”

Hắn dừng lại, hơi nheo mắt lại, liếc nhìn Tô Trường Nhạc một cách đầy ý tứ, lời nói tiếp theo, lại mờ ám tới cực điểm: “Hơn nữa, ta sắp thành thân với nàng, đến lúc đó giai nhân ở trong n.g.ự.c, còn có chuyện gì mà không thể làm, làm sao cần phải gấp gáp trong nhất thời chứ.”

Hắn ta muốn xem vẻ mặt không thoải mái của Thẩm Tinh Lan.

Lời nói trắng trợn khiêu khích như thế, quả nhiên đã thành công chọc giận Thẩm Tinh Lan, trong mắt nháy mắt cả người hắn đều chìm trong lửa giận, toàn bộ gân xanh trên mu bàn tay đều nổi lên, đốt ngón tay xanh trắng vang lên tiếng bốp, tựa như không có cách nào khống chế được lửa giận trong người, không tự chủ được muốn xông lên bóp nát người trước mặt.

Khi hắn vừa mới nâng chân đến, còn chưa kịp bước ra, đã bị tiểu cô nương túm c.h.ặ.t lấy ống tay áo.

“Thái T.ử ca ca,” tiểu cô nương khịt mũi, “Hôm nay ngươi đến là muốn đưa ta đi cưỡi ngựa hay sao?”

Lời nói không đầu không đuôi, chỉ một tiếng Thái T.ử ca ca đơn giản, lại có thể khiến cho toàn bộ lửa giận của hắn trong phút chốc tan biến.

Thẩm Tinh Lan: “Ngươi muốn cưỡi ngựa?”

Tô Trường Nhạc gật đầu.

Tô Thiên Dương ngẩn người, lặng lẽ thu lại cánh tay vốn muốn ngăn Thái T.ử lại, hiển nhiên cũng không hiểu tại sao muội muội lại đột nhiên nói muốn cưỡi ngựa.

Thẩm Tinh Lan lướt nhanh nhìn Tô Trường Nhạc một cái, tuy rằng vừa rồi nàng đã phun hết lên người Thẩm Quý Thanh, nhưng xiêm y cũng khó tránh khỏi việc bị dính đến.

“Được, trước tiên ngươi theo Thiên Dương trở về thay y phục, cô đi đại sảnh chờ ngươi, ba người chúng ta cùng đi.” Dứt lời, hắn liếc mắt nhìn Tô Thiên Dương.

Tô Thiên Dương hiểu ra ý của Thái Tử, hắn phụ trách an ủi muội muội, Thái T.ử phụ trách tính món nợ còn mà Thẩm Quý Thanh còn chưa trả xong, gật đầu, muốn dẫn Tô Trường Nhạc đi.

Đáng tiếc Tô Trường Nhạc không phải kẻ ngốc, con mắt nàng xoay chuyển, giả vờ tùy hứng nói: “Ta không cần nhị ca, ta muốn Thái T.ử ca ca đưa ta đi.”

“……” Đột nhiên bị ghét bỏ, Tô Thiên Dương bi thương liếc nhìn muội muội một cái.

Tô Thiên Dương đều hiểu rõ, thì sao Tô Trường Nhạc lại không hiểu chứ, nàng không muốn Thẩm Tinh Lan lại vì Thẩm Quý Thanh mà tức giận.

Ở dưới đáy lòng nàng khẽ thở dài, cũng không hiểu được cá tính xúc động này của Thẩm Tinh Lan, đến tột cùng thế nào mà lại có thể đ.á.n.h phá được Mạc Bắc.

“Cô là nam nhân xa lạ, không được tiến vào Minh Nguyệt hiên của ngươi.” tuy ngoài miệng Thẩm Tinh Lan cự tuyệt, nhưng khóe môi lại không tự chủ được mà cong nhẹ lên, hiển nhiên là bốn chữ Thái T.ử ca ca này khiến hắn vô cùng hưởng thụ.

Tô Trường Nhạc kéo lấy ống tay áo của hắn, trên mặt vẫn tươi cười, giống như cả người đều tản ra mùi vị thơm ngọt: “Thế thì Thái T.ử ca ca đưa ta đến bên ngoài Minh Nguyệt hiên, đừng đi vào là được rồi!”

Nàng nói một cách nghiêm túc, cũng không cố tình làm nũng, nhưng lời này tiến vào trong tai của người khác, lại vô cùng mềm mại êm tai, giống như con mèo nhỏ nuôi trong nhà đang làm nũng với chính mình vậy.

Thẩm Tinh Lan thấy hô hấp hơi trật nhịp, chỉ cảm thấy trong lòng như là bị móng vuốt của mèo con nhẹ nhàng gãi vào.

Hắn hơi mở mắt, khuôn mặt tuấn tú không chịu sự khống chế mà đỏ lên.

Tô Thiên Dương: “……”

Sau khi muội muội đã quên hết những việc trong mấy năm nay, lại có thể nói chuyện mềm mỏng với Thái T.ử như vậy?

Tô Thiên Dương đố kỵ liêc mắt nhìn ngươi đã cùng vào sinh ra t.ử ở trên chiến trường, bằng hữu tốt mà hắn đối xử chân thành một cái.

Thẩm Quý Thanh nhìn thấy Tô Trường Nhạc quả nhiên lại nở nụ cười ngọt ngào với Thẩm Tinh Lan, còn dáng vẻ vô cùng vui vẻ nữa, khóe môi mím c.h.ặ.t, sắc mặt còn u ám khó coi hơn cả lúc nãy.

Ánh mắt phức tạp của Thẩm Tinh Lan nhìn vào tiểu cô nương tùy hứng ở trước mắt, cuối cùng cũng bị ánh mắt vừa điềm đạm đáng yêu vừa long lanh ánh nước của nàng công kích, cuối cùng “bất đắc dĩ” phải thỏa hiệp.

Trong lòng hắn vô cùng rõ ràng, cho dù nàng không dùng giọng điệu làm nũng, thì hắn cũng hoàn toàn không thể nào cự tuyệt nổi bất kì thỉnh cầu nào mà nàng mở miệng đưa ra.

“Được.” Hắn lấy ra một chiếc khăn từ trong người, cúi người khom lưng, vén sợi tóc hơi rối của nàng ra sau tai, dịu dàng lau khóe môi của nàng, chưa từng lộ ra chút ghét bỏ hoặc chán ghét nào.

Hắn rõ ràng không đến quá gần, nhưng khi hơi thở thoải mái nhẹ nhàng trên người thiếu niên, nhẹ nhàng tiến đến gần, trong chớp mắt tựa như bao phủ sít sao lấy người, vô số lần thân mật kiềm diễm lưu luyến trong trí nhớ của nàng, bỗng nhiên hiện lên trong đầu, trên mặt Tô Trường Nhạc không tự chủ được mà nóng lên.

Khuôn mặt trắng nõn nhiễm một màu đỏ, tựa như loại phấn son đẹp nhất ở trên trần gian vậy.

Thẩm Tinh Lan buông mi mắt xuống, khóe mắt thoáng nhìn tiểu cô nương mịn màng mềm mại, da thịt như trên loại mỡ dê hảo hạng, phiếm hồng động lòng người, động tác trên tay hắn hơi dừng lại.

Cổ họng trượt lên trượt xuống, hô hấp hơi chậm lại, động tác của hắn bỗng nhiên trở nên cứng ngắc, vô cùng cẩn thận, giống như hắn đang nâng niu trân bảo vậy.

Dường như Tô Trường Nhạc cũng bị cảm giác căng thẳng của hắn ảnh hưởng, lông mi hơi run lên, hàm răng nhẹ nhàng căn vào phần môi, hai người rõ ràng chưa làm gì cả, nàng lại cảm thấy có phần thẹn thùng.

Kiếp trước, thật ra bọn họ cũng từng có một thời gian suốt ngày triền miên, tình cảm mặn nồng, lúc ấy nàng đã mang thai, cũng từng có suy nghĩ sẽ chung sống hạnh phúc qua ngày với Thẩm Tinh Lan, chỉ đáng tiếc trời không thuận theo lòng người.

Nàng vẫn luôn quen với việc luôn cãi nhau với Thẩm Tinh Lan hoặc là đối xử với hắn lạnh như băng sương, hoàn toàn không có những cử chỉ dịu dàng với hắn như vậy.

Thiếu niên ở trước mắt có dung mạo vô song, mới vừa rồi rõ ràng còn tức giận không thôi, lúc này hàng mi dài khẽ khép hờ, vẻ mặt bình tĩnh.

Đôi mắt đào hoa mê hoặc người kia vô cùng xinh đẹp, trong mắt hiện lên ý cười, cử chỉ tuyệt đẹp, thậm chí trong nháy mắt, trên người hắn bỗng dưng lộ ra vẻ cao quý, xa cách hoàn toàn không phù hợp với dáng vẻ ngông cuồng của hắn.

Nhận thấy được sự biến hóa nhỏ đến khó phát hiện trên người Thẩm Tinh Lan, Tô Trường Nhạc ngây người ra, đáy mắt hiện lên một vẻ kinh ngạc.

Khí chất điềm tĩnh như vậy, theo lý thuyết không có khả năng xuất hiện trên người Thẩm Tinh Lan ở thời niên thiếu.

Thiếu niên Thẩm Tinh Lan lông bông mà bồng bột, như vừa rồi còn bị Thẩm Quý Thanh khiêu khích, thật ra hắn rất dễ bị chọc giận, là kiểu người lỗ mãng xúc động khi hành động.

Sau khi Thẩm Tinh Lan thành thân với nàng, sẽ học cách thu lại tính tình, dần dần hiểu được cái gì gọi là ngấm ngầm chịu đựng, mỗi một cử chỉ mới dần dần từ lười biếng tùy ý mà trở nên cao quý lạnh lùng.

Đặc biệt là khi hắn biết được bộ mặt thật của Lâm hoàng hậu, sau khi trở nên ít khi nói cười, gần như hoàn mỹ đến mức khiến người khác không tìm ra một lỗi sai, chính vì điều ấy, Thẩm Quý Thanh mới hoàn toàn không có biện pháp, cuối cùng bị dồn đến bước đường cùng, chỉ có thể tạo phản bức vua thoái vị.

Không phải là hắn cũng sống lại một đời giống như nàng đấy chứ, nàng giả ngây giả dại, còn hắn giả heo ăn thịt hổ?

Tô Trường Nhạc bỗng dưng giật mình, bị suy đoán lớn mật của mình dọa cho sợ hãi, tại sao nàng lại có suy nghĩ vớ vẩn như vậy.

Thẩm Tinh Lan nhanh ch.óng thay nàng lau sạch sẽ, sau đó dịu dàng nói: “Đi thôi.”

Tô Trường Nhạc thu hồi tâm tư đang lơ lửng phía xa, khẽ gật đầu, khi rời đi cùng với Thẩm Tinh Lan, tầm mắt lại không chịu sự khống chế mà nhìn về phía người hắn.

Mới vừa rồi, trong chớp mắt Thẩm Tinh Lan có một sự biến hóa cực kỳ nhỏ, nếu không phải quá mức quen thuộc với hắn, người bình thường hoàn toàn không có khả năng phát hiện ra.

Không được, nàng phải quan sát Thẩm Tinh Lan thật kỹ mới được.

Ngay tại lúc hai người sắp rời khỏi hậu viện, đang muốn đi ngang qua người Thẩm Quý Thanh, thì một âm thanh sắc bén bỗng nhiên vang dội bên tai nàng.

Tô Trường Nhạc đột nhiên hồi phục tinh thần lại, vừa ngẩng đầu đã thấy một chân Thẩm Tinh Lan đá về phía Thẩm Quý Thanh.

Thẩm Quý Thanh hoàn toàn không đoán được Thẩm Tinh Lan sẽ ra tay, tuy rằng đã phản ứng lại ngay lúc ấy, lập tức đỡ được cú đá của Thẩm Tinh Lan, nhưng dù gì Thẩm Tinh Lan cũng bôn ba nơi sa trường mấy năm, có đầy kinh nghiệm bách chiến, sức lực vô cùng lớn kia làm sao mà một vị hoàng t.ử sống trong nhung lụa như Thẩm Quý Thanh có thể đỡ được.

Hắn liền bị đá bay ra ngoài như vậy.

Tô Trường Nhạc trừng mắt ngẩn người.

Thẩm Quý Thanh ước chừng bị đá bay ra xa vài thước, mãi đến khi đụng vào cây đa lớn bên cạnh tường vây, khó khăn lắm dừng lại.

“Thẩm Tinh Lan, ngươi điên rồi sao!” Thẩm Quý Thanh bị nôn đầy người, trong lòng vốn đã kìm nén đến mức đầy bụng toàn là lửa giận, đột nhiên lại bị đ.á.n.h, xương tay còn đau giống như là bị đá c.h.ặ.t đứt, cho dù tính tình hắn có tốt đi nữa thì cũng không thể nào không tức giận.

Hắn vốn đang mặc một bộ y phục trắng, dáng vẻ ngọc thụ lâm phong*, hiện giờ trên người lại bẩn thỉu, bám đầy bụi đất, hai tay đau đến mức ngã trên mặt đất không đứng dậy nổi, đã không thể dùng những từ như vô cùng nhếch nhác hoặc t.h.ả.m đến mức không nỡ nhìn để miêu tả.

Ngọc thụ lâm phong*: thành ngữ, dùng để miêu tả dáng dấp thanh cao, ý chí sắc đá của nam nhân.

Thẩm Tinh Lan liếc mắt nhìn hắn một cái, cười một tiếng không rõ ý tứ, cũng không quay đầu lại, kéo Tô Trường Nhạc rời đi.

Tô Thiên Dương không đuổi kịp, hắn đứng ở tại chỗ, hai tay khoanh trước n.g.ự.c, nhìn Thẩm Quý Thanh, mặt mày có vài phần vui sướng khi thấy người khác gặp họa.

Hắn vốn dĩ cũng qua lại thân thiết với Thẩm Quý Thanh, nhưng từ hai năm trước, khi hắn và Thẩm Tinh Lan suýt chút nữa đã phải bỏ mạng ở Nhạn Môn Quan, thì đã không còn chút cảm tình nào với Thẩm Quý Thanh.

Thẩm Quý Thanh chịu đựng đau đớn trên tay, nghiêng đầu phun ra một ngụm m.á.u, cố đứng dậy một cách xiêu vẹo nhếch nhác, cúi đầu nhìn qua y phục đã bẩn thỉu không chịu nổi, bàn tay nắm c.h.ặ.t đến mức gân xanh nổi hết lên, hàm dưới buộc c.h.ặ.t.

Hắn chưa bao giờ nghĩ tới bản thân mình sẽ có dáng vẻ nhếch nhác như vậy, từ trước đến nay hắn ta vẫn luôn tao nhã, ung dung, giống như tất cả mọi thứ đều nằm trong sự khống chế của hắn.

Thẩm Tinh Lan quả nhiên vẫn luôn ngu xuẩn như vậy, vẫn dễ dàng bị người châm ngòi như vậy, ra tay một cách lỗ mãng.

“Tô Thiên Dương, ngươi có biết ngươi đang làm cái gì hay không? Tô Trường Nhạc đã được định hôn với bản vương, ngươi lại để cho Thẩm Tinh Lan mang nàng đi, ngươi không sợ danh tiết của nàng bị tổn hại hay sao, không sợ sau này bản vương thật sự sẽ giận ch.ó đ.á.n.h mèo mà lạnh nhạt với nàng hay sao?!”

Tô Thiên Dương cười khẩy: “Mọi chuyện xảy ra ở phủ Thừa tướng, ai dám khua môi múa mép truyền ra ngoài một câu nào, cho dù thực sự có nô bộc dám can đảm truyền ra, không muốn sống nữa, thì cũng là do Tứ hoàng t.ử tự tiện xông vào phủ Thừa tướng trước, Thái T.ử và ta vì bảo vệ sự trong sạch của Trường Nhạc nên mới phải bất đắc dĩ ra tay, lấy đâu ra chuyện danh tiết bị tổn hại.”

Về chuyện hôn sự, Tứ hoàng t.ử có thể thuận lợi thành thân với muội muội của hắn hay không, điều này còn khó nói rõ.

Hôm qua phụ thân hắn mới bị Tuyên Đế triệu hồi tiến cung, lời nói của Tuyên Đế ngầm ám chỉ rằng, sau khi muội muội gả vào phủ Tấn Vương, sẽ chuyển từ chính phi sang trắc phi.

Nói tuyệt đối sẽ không khiến cho hòn ngọc quý trên tay phủ Thừa tướng chịu ấm ức, đến lúc đó chính phi và trắc phi sẽ cùng tổ chức đại hôn, tất cả những nghi thức rước Tô Trường Nhạc cũng sẽ theo nghi thức rước chính phi, còn về chính phi được chọn, sẽ tại yến tiệc Khánh Công lần này tìm cho Thẩm Quý Thanh một quý nữ khác.

Tô phụ là bậc vị cực nhân thần, sao lại có thể không thấm thía lời nói của Đế vương chứ, nghe thì có vẻ như ngầm ám chỉ, thật ra là kim khẩu ngọc ngôn.

Trở lại phủ Thừa tướng, sắc mặt của Tô phụ vô cùng khó coi đến, Tô Thiên Dương truy hỏi một hồi mới biết được, muội muội còn chưa xuất giá đã phải chịu nổi ấm ức này.

Hắn không tin Thẩm Quý Thanh hoàn toàn không biết chuyện này.

So với việc để muội muội gả vào phủ Tấn Vương làm trắc phi, ngày ngày phải xem sắc mặt của chính phi, còn không bằng hủy luôn mối hôn sự này!