Dòng Máu Của Rồng (Lạc Hồng Thần Chủ)

Chương 131: U MINH DỤC HÀN BĂNG



Màn sương tử kim dày đặc bao phủ không gian dần dần tan biến vào hư vô, trả lại sự tĩnh lặng thiêng liêng vốn có cho Thánh Địa.

​A Tốc Bất Ca là người tỉnh dậy trước tiên. Hàng mi dài cong vút khẽ rung động rồi từ từ mở ra, để lộ đôi mắt phượng sáng trong. Điều đầu tiên nàng cảm nhận được chính là sự nhẹ nhõm đến lạ kỳ của cơ thể. Những cơn đau nhức nhối từ nội thương do vụ nổ kinh hoàng và cả sự phản phệ khủng khiếp khi cưỡng ép chống lại hàn khí lúc trước đã hoàn toàn biến mất. Kinh mạch trong cơ thể nàng lúc này thông suốt lạ thường, linh lực cuộn trào dồi dào hơn bao giờ hết, tựa hồ nàng vừa trải qua một cuộc lột xác ngoạn mục.

​Nàng quay đầu sang bên cạnh, ánh mắt dừng lại nơi nam nhân đang nằm đó. Minh Long vẫn chìm trong giấc ngủ sâu, nhịp thở đều đặn và bình yên. Gương mặt hắn đã hồng hào trở lại, sinh khí tràn trề, hoàn toàn chẳng còn chút dấu hiệu nào của một người vừa bước một chân qua cửa tử.

​Ánh mắt Bất Ca dịu lại, sự lạnh lùng băng giá cùng vẻ uy nghiêm thường ngày dường như tan biến trong khoảnh khắc riêng tư này. Nàng nhìn hắn, một cảm xúc phức tạp, ngọt ngào xen lẫn chút xót xa len lỏi trong tim. Vừa rồi, chính người này đã liều mạng cứu nàng, và cũng chính hắn đã cùng nàng trải qua giây phút giao hòa vừa ngượng ngùng, vừa cuồng nhiệt để cứu rỗi sinh mạng cả hai.

​Trong vô thức, Bất Ca đưa ngón tay thon dài, trắng muốt tựa ngọc chạm nhẹ vào đầu môi của hắn. Hơi ấm từ làn da hắn truyền sang đầu ngón tay khiến trái tim nàng đập lỗi một nhịp. Khóe môi nàng khẽ cong lên, nở một nụ cười hiếm hoi. Nụ cười ấy đẹp tựa đóa tuyết liên nở rộ giữa trời đông, chứa đựng đầy sự nhu tình và biết ơn sâu sắc.

​Tuy nhiên, khoảnh khắc yếu lòng ấy chỉ thoáng qua như gió thoảng. Lý trí của một Đại công chúa nhanh chóng quay trở lại. Nàng vội thu tay về, nhanh chóng ngồi dậy và chỉnh đốn lại y phục dạ hành. Chỉ trong chớp mắt, nàng đã khoác lên mình lớp vỏ bọc lãnh đạm, cao quý của một A Tốc Bất Ca uy quyền, che giấu hoàn toàn những gợn sóng cảm xúc vừa dâng trào trong lòng, sau đó nàng ngồi xếp bằng bên cạnh hắn, nhắm mắt vận chuyển linh lực giả vờ như đang điều tức.

​Một lát sau.

​- Khụ! Khụ! Khụ!

​Tiếng ho khan vang lên phá vỡ sự yên tĩnh của hang động. Minh Long nhíu mày, đôi mắt lờ đờ, mơ màng từ từ hé mở. Cảm giác đầu tiên ập đến là sự mờ mịt, hắn cố gắng chớp mắt vài lần để làm quen với ánh sáng dìu dịu tỏa ra từ hàng vạn viên Dạ Minh Châu trên vòm hang.

​Hắn chống tay lồm cồm ngồi dậy, ngơ ngác nhìn không gian rộng lớn đầy châu báu nhưng lạnh lẽo xung quanh, rồi ánh mắt dừng lại ở bóng dáng Bất Ca đang ngồi tĩnh tọa bên cạnh.

​Cảm nhận được động tĩnh, Bất Ca từ từ mở mắt. Giữ thái độ điềm tĩnh nhất có thể, nàng cất tiếng hỏi, giọng nói bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra:

​- Ngươi cuối cùng cũng tỉnh rồi, cảm thấy trong người thế nào?

​Minh Long đưa tay day day thái dương, vẫn chưa hết bàng hoàng:

​- Đây là đâu?

​- Chúng ta đang ở bên trong Thánh Địa. - Bất Ca đáp lời:

- Vừa rồi sau vụ nổ của Bạo Tốc Đao, ngươi bị thương quá nặng, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc nên ta đã đưa ngươi vào đây tạm lánh.

​Ký ức ùa về như thác lũ. Vụ nổ kinh thiên động địa, sức nóng hủy diệt, cơn đau xé thịt... Minh Long vội vàng sờ lên người mình, giọng nói đầy vẻ lo lắng:

​- Thác Bạt Tuấn đâu? Tên khốn đó... hắn chết chưa?

​Bất Ca nhìn sâu vào mắt hắn, gật đầu xác nhận chắc nịch:

​- Chính ngươi đã đánh bại hắn. Thương thế của hắn quá nặng, lại thêm binh khí bản mệnh tự bạo gây phản phệ nên hắn đã bỏ mạng rồi. Ngươi còn sống, không sao là tốt rồi.

​Minh Long giật mình, hai mắt trợn tròn không dám tin vào tai mình:

​- Thác Bạt Tuấn đã chết? Là do ta giết? Ta... ta thật sự tự tay đánh bại một Hóa Thần kỳ?

​- Ngươi quả thật rất yêu nghiệt. - Bất Ca buông một câu nhận xét ngắn gọn nhưng đầy sức nặng, ánh mắt thoáng hiện lên tia thán phục.

​Minh Long lúc này mới thoát khỏi cơn sốc, sự vui sướng tột độ xâm chiếm tâm trí. Hắn nhìn xuống cơ thể mình, lúc này mới phát hiện ra một điều còn kỳ lạ hơn cả việc hắn chiến thắng. Thân thể hắn hoàn toàn lành lặn, da dẻ trơn láng, cơ bắp săn chắc, không hề có lấy một vết sẹo nhỏ hay chút đau đớn nào. Sức lực trong người tràn trề sung mãn hơn cả lúc toàn thịnh. Hắn nhíu mày đầy nghi hoặc. Rõ ràng lúc đó hắn cảm thấy xương cốt toàn thân gãy vụn, nội tạng dập nát cả rồi cơ mà?

​Chưa kịp để hắn suy nghĩ thêm, giọng nói lanh lảnh của Ngọc Nhi vang lên trong thức hải, cắt ngang dòng suy tưởng:

​- Đừng có ngồi đó mà ngẩn người ra nữa. Tự kiểm tra đan điền của ngươi trước đi.

​- "Đan điền?"

​Minh Long giật mình. Hắn vội vàng nhắm mắt, động ý niệm nhìn sâu vào bên trong cơ thể.

​Vừa nhìn vào, hắn suýt chút nữa thì hét lên vì kinh ngạc.

​Bên trong không gian đan điền rộng lớn, ngoài hình ảnh quen thuộc của Tiểu Lang đang nằm ngủ, Khởi Linh Phong và Bát Hoang Phá Diệt Diễm, thì nay lại xuất hiện thêm một "vị khách" thứ tư.

​Đó là một vật thể có hình dạng trái tim pha lê trong suốt, lơ lửng ở một góc, tỏa ra luồng Tử Kim Hàn Khí màu tím tuyệt đẹp nhưng lạnh buốt. Bốn nguồn sức mạnh này lúc này đang tạo thành thế chân vạc vững chắc, cùng tồn tại một cách hài hòa, hỗ trợ lẫn nhau bên trong cơ thể hắn.

​- Là... là Dị thuộc tính sao? - Minh Long lắp bắp trong tâm trí, sự phấn khích hiện rõ.

​Ngọc Nhi hiện ra, gật đầu xác nhận, tay nàng chỉ về phía Bất Ca:

​- Chính xác. Lúc nàng ta đưa ngươi vào đây, thứ này đã xuất hiện từ bên trong pho tượng băng vỡ nát, sau đó chủ động lao vào nhận ngươi làm chủ.

​Minh Long há hốc mồm, cảm thấy khó tin vô cùng. Trên đời này còn có chuyện tốt như vậy sao? Bị thương sắp chết lại vớ được một món hời lớn từ trên trời rơi xuống, không cần tốn công sức tu luyện cũng có được Dị thuộc tính thứ tư?

​Hắn mở mắt, quay sang nhìn Bất Ca với vẻ mặt đầy hào hứng và tò mò:

​- Công chúa, có phải lúc vào đây đã có thứ gì đó nhập vào người ta đúng không?

​Nghe câu hỏi của Minh Long, Bất Ca thoáng giật mình. Hình ảnh về màn sương tử kim mờ ảo và cảnh tượng "chữa trị" nóng bỏng da thịt kề da thịt vừa rồi hiện về khiến tim nàng đập loạn nhịp. Ánh mắt nàng khẽ lảng tránh sang hướng khác, giọng điệu có chút mất tự nhiên, cố nén sự ngượng ngùng:

​- À... ừm, đúng vậy.

​Nàng hít sâu một hơi, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể để lấp liếm sự thật về cái giá phải trả cho việc chữa trị đó:

​- Lúc đó có một vật thể lạ bay ra từ pho một tượng cổ, lao thẳng vào người ngươi. Sau đó... thương thế của ngươi đã được nó chữa khỏi một cách thần kỳ như vậy đấy. Ta cũng không biết nó là thứ gì, có lẽ là bảo vật tổ tiên để lại chọn người hữu duyên nên mới có linh tính như vậy.

​Minh Long gật gù ra chiều đã hiểu, hoàn toàn tin tưởng lời giải thích hợp lý này.

Sau khi cơn bàng hoàng ban đầu dần lắng xuống, Minh Long vội vàng ngồi xếp bằng ngay ngắn, hít một hơi thật sâu để ổn định tâm thần đang dao động. Hắn bắt đầu vận chuyển linh lực đi một vòng đại chu thiên khắp cơ thể để kiểm tra tình trạng bản thân một cách kỹ lưỡng nhất.

​Càng kiểm tra, đôi mắt hắn càng mở to vì kinh ngạc tột độ. Luồng linh lực cuộn trào trong kinh mạch lúc này mạnh mẽ và tinh thuần đến mức khó tin. Hắn cảm nhận rõ ràng cảnh giới của mình đã thực sự đột phá, vững chắc như bàn thạch.

​- Nguyên Anh trung kỳ!

​Minh Long thốt lên trong tâm trí đầy thảng thốt. Hắn tự cảm thán rằng Nguyên Anh lực chân chính quả nhiên khác biệt một trời một vực so với Kim Đan lực. Nếu Kim Đan lực chỉ như một dòng sông nhỏ hẹp, thì Nguyên Anh lực hiện tại lại mênh mông tựa đại dương. Cảm giác nắm giữ thiên địa nguyên khí trong tay, sự hòa hợp với không gian xung quanh trở nên rõ ràng và mạnh mẽ hơn gấp bội phần.

​Hắn dồn toàn bộ sự chú ý vào vật thể lạ lẫm đang chiếm giữ một góc đan điền, trái tim pha lê trong suốt tỏa ra ánh hào quang màu tím ma mị. Ngay khi ý niệm của hắn vừa chạm vào nó, một luồng thông tin cổ xưa, khổng lồ như thác lũ ồ ạt tràn vào đại não hắn, khắc sâu vào ký ức.

​*Xếp hạng thứ 3 Dị Băng Bảng: U Minh Dục Hàn Băng.

​Minh Long rùng mình tiếp nhận từng dòng thông tin chi tiết:

​*Nguồn gốc: Đây là loại dị băng cực hiếm, sinh ra tại những khe nứt âm dương, nơi giao hòa giữa Dục Khí hỗn loạn của vạn vật sinh linh và Hàn Tuyệt Khí chết chóc của chốn cửu tuyền.

​*Đặc tính: Bề ngoài nó toát ra cái lạnh thấu xương tủy, đủ sức đóng băng không gian, tuy nhiên bên trong lõi lại ẩn chứa dục khí nồng nặc. Thứ dục khí này khiến người tiếp xúc cảm thấy nhiệt huyết dâng trào, thân thể sản sinh ra sinh mệnh lực mãnh liệt đến mức điên cuồng.

​*Cơ chế hồi phục: Khi dung hợp với U Minh Dục Hàn Băng, tốc độ khôi phục linh lực và tái tạo thương thế sẽ tăng lên mức nghịch thiên. Sự kết hợp giữa dục khí và hàn khí tạo ra quá trình "tự tái sinh", giúp chủ nhân vá lành da thịt, nối liền kinh mạch trong thời gian ngắn ngủi.

​Đọc đến đây, Minh Long gật gù tâm đắc, vẻ mặt đầy sự tin tưởng:

- Hèn gì xương cốt ta nát bấy như tương, nội tạng dập nát thế kia lại có thể lành lặn thần tốc như vậy. Hóa ra tất cả là nhờ cái cơ chế tái sinh quái quỷ nhưng hữu dụng này. Bảo vật tốt! Quả là bảo vật tốt!

​Hắn hoàn toàn tin rằng việc mình hồi phục là do cơ chế tự động của Dị Băng khi dung nhập vào cơ thể, tuyệt nhiên chẳng hề mảy may nghi ngờ hay liên tưởng đến việc cần phải có sự song tu xác thịt với nữ nhân mới kích hoạt được nó.

​Luồng thông tin tiếp tục hiện lên các chiêu thức bá đạo đi kèm.

*Thứ nhất: Băng Vực Dục Tâm.

- Người thi triển giải phóng Dị Băng, tạo ra một lĩnh vực bán trong suốt. Bên trong lĩnh vực này, mọi vật bị làm chậm, thậm chí ý niệm cũng bị đóng băng trong thoáng chốc. Dục khí phát tán khiến đối thủ tâm thần dao động, dễ phạm tâm ma. Khi lĩnh vực bị công kích, nó sẽ tự động hấp thu dục khí của người thi triển để vá lành các vết nứt, tạo nên lớp phòng thủ gần như bất khả xâm phạm với vật lý.



*Thứ hai: Ngự Linh Thành Băng.

- Tập trung Tử Kim Hàn Khí thành một luồng Tử Kim Hàn Quang. Nó sở hữu khả năng đóng băng trực tiếp linh lực, khí huyết, hồn phách và cả pháp bảo của kẻ địch. Ở cảnh giới cao, một cái phất tay có thể gọi xuống U Minh Hàn Thiên, biến sinh linh trăm dặm thành tượng băng vĩnh cửu.

​*Tuy nhiên, nó cũng tồn tại điểm yếu chí mạng là bị Dị Hỏa và Dị Lôi cao cấp khắc chế.

Minh Long đọc đến đây thì thở phào nhẹ nhõm, thầm cảm thấy may mắn vì bản thân đang sở hữu cả hai thứ khắc tinh này trong người, nhờ đó mới tạo nên thế cân bằng kỳ diệu trong đan điền, áp chế được sự phản phệ của nó.

​- Con bà nó! Thứ tà môn a!

​Minh Long suýt chút nữa thì nhảy dựng lên, thầm mắng một câu đầy kinh ngạc.

​- Dị Băng mà lại chứa Dục Khí? Cái tên U Minh Dục Hàn Băng này nghe qua đã thấy không đứng đắn chút nào. Chẳng lẽ sau này mỗi lần ta đánh nhau lại khiến đối thủ... nảy sinh dục vọng sao?

​Hắn tiếp tục đọc nốt phần lịch sử của nó. Hóa ra thứ này đã tồn tại ở đây từ rất lâu, trước cả khi A Tốc Cát Bộ được thành lập. Vị Khả Hãn đầu tiên, Thủy Tổ của bộ lạc đã vô tình tìm thấy nó trong một lần thám hiểm khe nứt không gian. Song ngài chẳng thể nào khống chế và luyện hóa được sự bá đạo của nó, đành phải lập trận pháp phong ấn tại nơi này, chờ đợi hậu nhân hữu duyên. Chính hàn khí rò rỉ từ trái tim băng giá này qua hàng ngàn năm đã kiến tạo nên khí hậu khắc nghiệt, băng giá quanh năm của vùng đất A Tốc Cát Bộ ngày nay.

​Minh Long mở mắt ra, khuôn mặt vẫn còn vương nét kinh ngạc xen lẫn hưng phấn. Hắn quay sang Bất Ca, đem toàn bộ những gì mình vừa biết được về lai lịch và đặc tính của Dị Băng kể lại cho nàng nghe. Tất nhiên, hắn khéo léo lược bỏ đi mấy phần mô tả về tác dụng dục vọng nhạy cảm, chỉ tập trung vào sức mạnh và nguồn gốc lịch sử của nó.

​Nghe xong, A Tốc Bất Ca cũng vô cùng bất ngờ. Đôi mắt phượng mở to, nàng thốt lên đầy ngỡ ngàng:

​- Không ngờ... nguồn gốc sự lạnh giá bao đời nay của quê hương ta lại xuất phát từ thứ này. Thảo nào bao đời qua các bô lão trong tộc đều không giải thích được vì sao Thánh Địa lại lạnh đến mức chim bay qua cũng rơi rụng.

​Nàng nhìn chằm chằm vào Minh Long, ánh mắt ánh lên sự kinh hãi xen lẫn thán phục tột độ. Trong đầu nàng lúc này hiện lên một chuỗi hình ảnh liên tiếp về trận chiến vừa rồi. Tên nam nhân này lúc giao tranh với Thác Bạt Tuấn đã sử dụng ngọn lửa bá đạo để thiêu rụi đối thủ, dùng kim quang lôi đình để di chuyển thần tốc, dùng bạo phong để tấn công đẩy lùi. Giờ đây, hắn lại dung hợp thêm Dị Băng này.

​- Tên này... - Bất Ca thầm kinh hô trong lòng:

- "Vừa rồi chiến đấu hắn sử dụng cùng lúc ba loại linh lực khác nhau mang thuộc tính Lôi, Hỏa, Phong đã là chuyện chưa từng thấy. Giờ lại còn sở hữu thêm cả Dị Băng thượng cổ này nữa? Một cơ thể làm sao có thể chứa chấp nhiều loại sức mạnh xung khắc như vậy? Hắn rốt cuộc là thứ yêu nghiệt phương nào?"

​Dù trong lòng đầy rẫy nghi hoặc và chấn động, song nàng cũng nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh. Nàng nhìn Minh Long, khẽ gật đầu, giọng nói chứa đựng sự chấp nhận của số phận:

​- Vật chọn chủ, âu cũng là cái duyên tiền định. Ngươi đã có duyên gặp nó, lại được nó chủ động dung hợp cứu mạng, thì nó chính là của ngươi. Các đời Khả Hãn tiếp theo, bao gồm cả ta và phụ hãn... chúng ta có lẽ đều vô duyên với nó.

Sau khi kiểm tra đan điền và xác định mọi thứ đã ổn định, Minh Long lúc này mới thực sự thả lỏng cơ thể, thu hồi tâm trí về thực tại. Hắn vươn vai một cái, xương cốt kêu răng rắc đầy sảng khoái, vô tình để lộ ra luồng uy áp hùng hậu vừa mới thăng cấp.

​A Tốc Bất Ca đang đứng cạnh đó, cảm nhận được luồng khí tức dao động mạnh mẽ trên người hắn thì đôi mắt phượng khẽ nheo lại. Nàng thốt lên đầy kinh ngạc:

​- Nguyên Anh trung kỳ? Ngươi... trước khi bước vào hang động này rõ ràng chỉ mới là Kim Đan kỳ.

​Minh Long nghe vậy thì cười xòa, gãi đầu giải thích:

​- À, cái này chắc là do họa phúc tương sinh. Vừa rồi ta may mắn hấp thụ được Dị Băng, linh lực trong đó quá mức dồi dào nên đã đẩy tu vi của ta tăng vọt lên thôi.

​Thế nhưng, lời giải thích này chẳng thể qua mắt được Đại công chúa. Bất Ca nhíu mày, lắc đầu quả quyết:

​- Hấp thụ Dị Băng khiến linh lực tăng tiến, thăng cấp tiểu cảnh giới là chuyện bình thường. Nhưng từ Kim Đan lên Nguyên Anh là vượt Đại cảnh giới, là hành vi nghịch thiên cải mệnh. Theo lẽ thường, tu sĩ bắt buộc phải trải qua Cửu Thiên Lôi Kiếp tẩy lễ mới có thể ngưng tụ Nguyên Anh hoàn chỉnh. Chúng ta ở trong hang động nãy giờ hoàn toàn yên tĩnh, bên ngoài trời quang mây tạnh, tuyệt nhiên chẳng có lấy một tiếng lôi đình. Ngươi làm thế nào mà bỏ qua được bước quan trọng nhất này?

​Minh Long ngớ người. Hắn quên béng mất cái quy tắc bất di bất dịch của thế giới tu chân này. Hắn vốn dĩ sở hữu Hệ Thống và cơ địa đặc biệt, việc thăng cấp diễn ra âm thầm và tự nhiên như nước chảy thành sông, hoàn toàn khác biệt với người thường.

​Bị hỏi vặn lại, Minh Long nhất thời lúng túng, gãi đầu cười khổ. Hắn không thể nói toạc ra rằng "ta có Hệ Thống bảo kê" được. Nét mặt hắn dần trở nên nghiêm túc, hắn chắp tay cúi đầu về phía Bất Ca, giọng điệu chân thành:

​- Công chúa, quả thật cơ thể ta có chút đặc biệt so với người thường. Ta biết rằng công chúa đang có rất nhiều điều nghi hoặc đối với ta. Tuy nhiên... Chuyện này liên quan đến một bí mật sinh tử rất lớn của ta, ta thật sự không tiện nói rõ nguồn cơn. Chỉ mong nàng nể tình ta đã liều mạng cứu giúp mà giữ kín chuyện này giúp ta, tuyệt đối đừng để lộ ra ngoài cho người thứ ba biết. Ta sẽ vô cùng cảm kích.

​A Tốc Bất Ca nhìn chằm chằm vào nam nhân trước mặt. Ánh mắt nàng thoáng chút dò xét, nhưng khi nhớ lại cảnh tượng hắn xả thân cứu nàng, và cả khoảnh khắc ân ái chữa trị vừa rồi, sự nghi hoặc trong lòng nàng dần tan biến. Nàng thở hắt ra một hơi, gật đầu:

​- Được. Mạng ta là do ngươi cứu về. Bí mật của ngươi, ta sẽ sống chết giữ kín.

​Thấy nàng đồng ý, Minh Long thở phào nhẹ nhõm. Cả hai không nán lại lâu, tranh thủ vơ vét thêm vài món vũ khí và đan dược cấp cao mà Minh Long cho là có giá trị trong Thánh Địa rồi nhanh chóng rời đi.

​Vừa bước ra khỏi cửa hang, đập vào mắt cả hai là khung cảnh hoang tàn đổ nát do vụ tự bạo của Bạo Tốc Đao gây ra. Đất đá bị cày xới tung toé, cây cối xung quanh cháy đen.

​Minh Long đảo mắt một vòng, bỗng ánh mắt hắn sáng lên. Hắn nhanh chân bước tới một đống đá vụn, cúi xuống nhặt lên một vật nhỏ lấp lánh. Đó chính là chiếc nhẫn trữ vật của Thác Bạt Tuấn, thứ duy nhất còn nguyên vẹn sau vụ nổ nhờ chất liệu cao cấp. Hắn tiện tay xóa bỏ ấn ký tàn dư trên nhẫn rồi thu vào túi.

​Ngay lúc này, Minh Long động ý niệm, kết nối với con mắt trái Cửu Trùng Minh Nhãn. Hắn bắt đầu lục lọi ký ức từ linh hồn tàn tạ của Thác Bạt Tuấn mà hắn đã thu giữ trước đó để tìm hiểu tình hình.

​Càng xem, sắc mặt Minh Long càng trở nên khó coi. Một luồng hàn khí lạnh lẽo bốc lên từ người hắn:

​- Chết tiệt!

​Bất Ca thấy thái độ hắn thay đổi đột ngột thì lo lắng hỏi:

​- Có chuyện gì vậy?

​Minh Long quay sang nhìn nàng, giọng nói gấp gáp và nghiêm trọng:

​- Nguy to rồi! Theo những gì ta thu được từ ký ức của Thác Bạt Tuấn, Bột Nhi Chỉ Căn đã sớm cấu kết với ngoại bang. Hắn liên minh với chín đại gia tộc và mời các cường giả của Lam Ba Quốc về để lật đổ Đại Hãn. Hiện tại, bọn chúng đang giăng thiên la địa võng vây đánh phụ thân nàng tại chiến trường chính. Đại Hãn đang gặp nguy hiểm cực lớn!

​Nghe đến hai chữ "Lam Ba Quốc" và "vây đánh", khuôn mặt A Tốc Bất Ca cắt không còn giọt máu. Nàng biết rõ thực lực của phụ thân rất mạnh, nhưng "mãnh hổ nan địch quần hồ", lại thêm sự can thiệp của ngoại bang thì tình thế quả thực ngàn cân treo sợi tóc.

​- Phụ hãn!

​Nàng thốt lên một tiếng đầy đau đớn rồi lập tức vận chuyển linh lực.

​- Đi! Chúng ta phải về A Tốc Thành ngay lập tức!

​Minh Long cũng không chần chừ, gật đầu dứt khoát. Cả hai hóa thành hai luồng độn quang, xé gió lao vút lên bầu trời, hướng thẳng về phía kinh đô thảo nguyên với tốc độ nhanh nhất có thể.