Tại cánh tả của chiến trường A Tốc Thành, không khí đặc quánh lại bởi mùi tanh nồng của máu tươi và bụi đất mù mịt. Tiếng hò reo, tiếng gào thét hòa lẫn với âm thanh kim khí va chạm chát chúa tạo nên một bản trường ca bi tráng, tàn khốc xé toạc bầu trời chiều tà.
Ba vạn Thiết Kỵ Quân tinh nhuệ dưới quyền lão tướng Mông Kha Đạt đang phải đối mặt với áp lực khổng lồ tựa như núi đè biển lấp từ mười vạn đại quân phản loạn do Tát Lan Cáp Đôn chỉ huy. Sự chênh lệch về quân số là một khoảng cách mênh mông, cứ một người lính phe Đại Hãn phải gồng mình chống đỡ ba, bốn mũi giáo sắc lẹm của kẻ thù bủa vây tứ phía. Tuy nhiên, dưới sự chỉ huy tài tình và tinh thần quả cảm của vị phó tướng dày dạn kinh nghiệm, ba vạn quân này vẫn kết thành những trận đồ phòng thủ vững chắc như tường đồng vách sắt. Họ chiến đấu với tinh thần quyết tử, từng tấc đất dưới chân đều thấm đẫm máu tươi nhưng hàng ngũ vẫn giữ vững sự ổn định đáng kinh ngạc. Quân phản loạn dù đông như kiến cỏ, liên tục tràn lên như sóng dữ vỗ bờ, rốt cuộc vẫn bị những tảng đá ngầm kiên cố này đánh bật trở lại, để lại vô số xác chết chồng chất thành đống dưới chân.
Giữa tâm điểm của vòng vây hỗn loạn ấy, hai luồng linh lực một màu vàng đất nặng nề, một màu xanh lam lạnh lẽo đang va chạm kịch liệt, cày xới nát cả một vùng bình địa, tạo nên một khoảng chân không mà không ai dám bén mảng tới gần.
Mông Kha Đạt, vị lão tướng quân râu tóc bạc phơ, dù tuổi đã cao nhưng khí thế vẫn uy dũng, lẫm liệt tựa như một con sư tử già đầy kiêu hãnh trấn giữ lãnh địa. Trên người ông, bộ chiến giáp gia truyền đã xuất hiện nhiều vết nứt loang lổ, máu tươi chảy ròng ròng từ những vết thương sâu hoắm trên bả vai và cánh tay, thấm đẫm cả vạt áo chiến bào đỏ rực. Hơi thở của ông đã bắt đầu trở nên nặng nhọc, từng đợt thở dốc kéo theo lồng ngực phập phồng dữ dội, mồ hôi hòa lẫn với máu che khuất tầm nhìn. Thế nhưng, đôi tay gân guốc, chai sần của ông vẫn nắm chặt lấy thanh trường thương Cổ Thổ nặng ngàn cân, đôi chân đứng tấn vững chãi như bám rễ sâu vào lòng đất mẹ, quyết tâm không lùi nửa bước.
Đối diện với ông là Tát Lan Cáp Đôn. Hắn cầm trong tay thanh Đại Đao hàn băng to bản, lưỡi đao sắc lẹm tỏa ra hơi lạnh chết chóc, mỗi lần vung lên đều tạo ra những bông tuyết sắc bén.
"Keng!"
Tát Lan Cáp Đôn gầm lên một tiếng man dại, vung Đại Đao chém xuống một cú thôi sơn đảo hải. Băng linh lực từ lưỡi đao kết tụ lại, hóa thành một con mãnh thú bằng băng tuyết khổng lồ lao thẳng vào đầu Mông Kha Đạt với ý đồ nghiền nát đối thủ.
Mông Kha Đạt giữ vững tâm thế bình tĩnh đến lạ thường. Ông hét lớn, Thổ linh lực màu vàng sậm bùng nổ quanh thân tạo thành một lớp giáp khí kiên cố. Thanh trường thương trong tay ông vẽ một vòng tròn tuyệt đẹp giữa không trung, mượn sức nặng ngàn cân của đại địa đỡ lấy đòn tấn công hủy diệt kia.
"Oành!"
Mặt đất dưới chân hai người nứt toác ra từng mảng lớn như mạng nhện. Tát Lan Cáp Đôn bị phản lực chấn động khiến cánh tay tê rần, hổ khẩu rỉ máu, thân hình lảo đảo lùi lại ba bước mới miễn cưỡng đứng vững được. Trái lại, Mông Kha Đạt chỉ khẽ rung vai để triệt tiêu lực đạo, hai chân ông lún sâu xuống đất ba tấc nhưng thân pháp vẫn sừng sững như ngọn núi thái sơn, uy nghiêm bất động.
Rõ ràng, dù thể lực đã suy giảm nghiêm trọng do gánh nặng tuổi tác và thời gian chiến đấu kéo dài, nhưng xét về kinh nghiệm thực chiến và độ tinh thuần, thâm sâu của linh lực, lão tướng Mông Kha Đạt vẫn vượt trội hơn tên hậu bối phản trắc kia một bậc.
Tát Lan Cáp Đôn nghiến răng ken két, ánh mắt hằn lên những tia máu giận dữ và sự nôn nóng tột độ. Hắn hoàn toàn không ngờ lão già sắp xuống lỗ này lại dai sức và khó xơi đến như vậy. Hắn gằn giọng, tiếng nói mang theo sự mỉa mai, châm chọc hòng lung lạc ý chí sắt đá của đối thủ:
- Mông Kha Đạt! Lão già lẩm cẩm này, ngươi cố chấp để làm gì? Hãy mở to mắt ra nhìn kỹ xung quanh đi, mười vạn đại quân tinh nhuệ của ta đang vây kín nơi này như nêm cối. Ba vạn tàn quân của ngươi chỉ như muối bỏ bể, sớm muộn gì cũng bị đại quân của ta nghiền nát thành cám vụn thôi. A Tốc Cát Bát sắp chết rồi, thời đại này đã thuộc về Nhiếp Chính Vương. Lão khôn hồn buông vũ khí đầu hàng, ta nể tình lão là bậc cha chú sẽ tha cho lão một con đường sống an hưởng tuổi già.
Đáp lại lời dụ dỗ đầy mùi vị phản bội đó là tiếng cười hào sảng, vang vọng khắp chiến trường của Mông Kha Đạt. Ông nhổ một ngụm nước bọt lẫn máu xuống đất, ánh mắt rực lửa, cương nghị nhìn thẳng vào mặt kẻ thù:
- Thằng nhãi ranh! Ngươi nghĩ ai cũng tham sống sợ chết, bán chủ cầu vinh như lũ chuột nhắt các ngươi sao? Thiết Kỵ Quân của A Tốc Cát Bộ thà chết đứng hiên ngang chứ tuyệt đối không bao giờ chọn cách sống quỳ nhục nhã. Hôm nay, dù cái mạng già này có phải bỏ lại nơi sa trường, ta cũng quyết tâm kéo theo ngươi xuống suối vàng để tạ tội với liệt tổ liệt tông!
Dứt lời, Mông Kha Đạt gạt bỏ mọi đau đớn trên cơ thể, ông chủ động dồn sức tấn công. Thổ linh lực từ mặt đất cuộn trào lên mũi thương, biến vũ khí của ông trở nên nặng tựa thái sơn áp đỉnh.
- Hoàng Thổ Phá Quân Thương!
Mũi thương đâm ra, chiêu thức nhìn qua có vẻ đơn giản, mộc mạc nhưng lại ẩn chứa uy lực kinh người, mang theo sức ép của cả ngọn núi đè xuống đầu Cáp Đôn. Tên gia chủ họ Tát Lan hoảng hốt, vội vàng dồn toàn bộ Băng linh lực vào Đại Đao, bắt chéo vũ khí trước ngực để đỡ đòn.
"Rầm!"
Lại một tiếng nổ lớn vang lên chấn động màng nhĩ những binh sĩ xung quanh. Lần này, Tát Lan Cáp Đôn bị đánh bay ngược về phía sau hơn mười trượng, khóe miệng rỉ ra một vệt máu tươi đỏ thẫm. Hắn lồm cồm bò dậy, ánh mắt nhìn lão tướng quân già nua trước mặt đã chuyển từ khinh thường sang sợ hãi và kiêng kỵ tột độ. Dù bị vây hãm trùng trùng điệp điệp, dù quân số ít hơn gấp ba lần, nhưng khí phách của lão tướng quân này vẫn là một bức tường thành kiên cố nhất, một chướng ngại vật sừng sững mà quân phản loạn khó lòng vượt qua được.
Mông Kha Đạt lại gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, âm thanh tựa như tiếng sấm rền vang vọng giữa chiến trường đẫm máu. Thổ linh lực màu vàng sậm cuộn trào quanh thân thể già nua nhưng tráng kiện, rực sáng như một ngọn núi lửa đang phun trào dung nham. Ông dồn toàn bộ linh lực cùng chút sức tàn còn sót lại vào mũi thương Cổ Thổ, quyết tâm tung ra đòn sát thủ cuối cùng để kết liễu kẻ phản bội. Mũi thương xé gió lao đi, mang theo sức nặng ngàn cân cùng ý chí diệt địch mãnh liệt, nhắm thẳng vào yết hầu của Tát Lan Cáp Đôn.
Tát Lan Cáp Đôn ngã ngồi bệt xuống đất, đồng tử co rút lại cực độ khi nhìn thấy lưỡi hái tử thần đang phóng tới với tốc độ không thể né tránh. Hắn hoảng loạn tột độ, tay chân luống cuống cào cấu mặt đất lùi lại, trong đầu chỉ còn lại hai chữ:
- "Chết chắc." - Sự sợ hãi khiến hắn quên mất cả việc vận công phòng thủ, chỉ biết trân trân nhìn cái chết ập đến.
Ngay khoảnh khắc mũi thương sắc lạnh chỉ còn cách mi mắt Cáp Đôn vài tấc, tình thế ngàn cân treo sợi tóc bỗng nhiên thay đổi. Một giọng nữ lạnh lùng, đầy vẻ khinh miệt vang lên từ trên chín tầng mây, vọng xuống rõ mồn một:
- Hừ, thật là vô dụng.
"Oành!"
Một chưởng ấn khổng lồ trong suốt, mang theo uy áp Hóa Thần kỳ hủy diệt từ trên cao giáng xuống.
- Cái gì?
Nó nhanh đến mức Mông Kha Đạt chẳng kịp định thần, mạnh đến mức xé toạc cả không gian xung quanh, đè bẹp mọi sự kháng cự.
"Rắc rắc!"
Cả thân hình đồ sộ của lão tướng quân bị chưởng lực kia đánh văng đi như một con rối đứt dây, đập mạnh xuống mặt đất tạo thành một cái hố sâu hoắm, bụi đất bắn lên mù mịt. Bộ giáp chiến gia truyền vỡ nát thành từng mảnh nhỏ, găm sâu vào da thịt, máu tươi bắn ra tung toé. Mông Kha Đạt nằm dưới đáy hố, miệng phun ra từng ngụm máu tươi lẫn với những mảnh nội tạng dập nát, sắc mặt ông trắng bệch như giấy, hơi thở chỉ còn thoi thóp.
Trên bầu trời cao ngạo nghễ, ba bóng người đang lơ lửng, nhìn xuống chúng sinh bên dưới bằng ánh mắt hờ hững tựa như thần linh nhìn lũ kiến cỏ. Đứng giữa là Lam Huyền với vẻ đẹp băng giá đầy kiêu hãnh. Bên trái là Lam Thắng đang phe phẩy chiếc quạt ngọc, nụ cười cợt nhả treo trên môi. Bên phải là một nam tử trung niên, ánh mắt sắc lạnh như dao, toàn thân tỏa ra sát khí nồng nặc của một cường giả Hóa Thần chân chính.
Tát Lan Cáp Đôn nhìn thấy cứu tinh thì mừng rỡ như chết đuối vớ được cọc. Hắn vội vàng lồm cồm bò dậy, quỳ rạp xuống đất, dập đầu lia lịa về phía bầu trời:
- Tham kiến Đại công chúa! Tham kiến Hoàng Thái Tử! Tạ ơn các ngài đã ra tay cứu mạng!
Mông Kha Đạt cố gắng chống tay gượng dậy, nhưng xương cốt toàn thân dường như đã gãy nát dưới chưởng lực vừa rồi. Ông ngước đôi mắt vằn đỏ đầy căm hận lên nhìn những kẻ ngoại bang đang đứng trên cao, giọng nói khản đặc vì huyết tương:
- Khốn... khốn kiếp... Lũ lang sói Lam Ba Quốc các ngươi... Đây là chuyện nội bộ của A Tốc Cát Bộ, ai cho phép các ngươi nhúng tay vào?
Lam Thắng gấp chiếc quạt ngọc lại, gõ nhẹ vào lòng bàn tay, cười khẩy đầy vẻ châm chọc:
- Lão già, nói năng cho cẩn thận. Phụ hoàng ta đã có nhã ý mời các ngươi đầu nhập trở thành chư hầu, là do các ngươi ngu muội, từ chối rượu mời để rồi phải uống rượu phạt. Ta chỉ đang giúp các ngươi nhận ra thời thế, biết ai mới là chủ nhân thực sự của vùng đất này mà thôi.
Mông Kha Đạt nhổ toẹt một bãi máu lẫn răng gãy xuống đất, nghiến răng ken két:
- Phi! A Tốc Cát Bộ đời đời kết giao, mang ơn Thủy Vân Quốc sâu nặng. Lũ súc sinh các ngươi muốn chúng ta phục tùng, làm nô lệ cho Lam Ba Quốc? Đừng hòng! Chừng nào ta còn thở, vó ngựa của các ngươi đừng mong xéo nát ngọn cỏ nơi này!
Lam Thắng cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp chiến trường đầy vẻ mỉa mai:
- Ồ! Thủy Vân Quốc? Vậy cái Thủy Vân Quốc mà các ngươi trung thành tận tâm đâu rồi? Sao giờ này vẫn chưa thấy bóng dáng bọn hắn đến cứu cái mạng già của ngươi? Hay là bọn hắn đã bỏ rơi con chó trung thành này rồi?
Mông Kha Đạt cắn chặt răng, ông biết tranh cãi lý lẽ với bọn cướp nước này cũng vô ích. Bàn tay giấu sau lưng ông khẽ động, nhẫn trữ vật lóe lên một tia sáng nhỏ. Một cây pháo hiệu xuất hiện trong lòng bàn tay ông. Đây là tia hy vọng cuối cùng, tín hiệu cầu cứu khẩn cấp gửi đến biên giới Thủy Vân Quốc.
"Vút!"
Ông dùng chút sức tàn định kích hoạt pháo hiệu, gửi đi niềm hy vọng mong manh.
Thế nhưng, hành động lén lút đó hoàn toàn nằm trong tầm mắt của Lam Huyền. Nàng chỉ đảo nhẹ đôi mắt phượng, vẻ mặt vẫn giữ nguyên sự lạnh lùng chán ghét.
Nam tử trung niên đứng bên cạnh hiểu ý chủ nhân, hắn hừ lạnh một tiếng, bàn tay bạo phát linh lực. Một luồng Hóa Thần lực vô hình nhưng vững như bàn thạch lập tức giáng xuống, trói chặt lấy cơ thể Mông Kha Đạt, khóa cứng mọi cử động của ông ngay tức khắc. Cây pháo hiệu rơi xuống đất, lăn lóc vô vọng giữa vũng máu.
Lam Huyền lúc này mới khẽ mở miệng, giọng nói êm tai nhưng độc địa như nọc rắn:
- Muốn bắn tín hiệu cầu cứu Thủy Vân Quốc à? Chậc chậc! Lão tướng quân ranh ma quá nha. Tiếc thay, đứng trước mặt ta, ngươi đến quyền được chết cũng chẳng có, nói gì đến chuyện cầu cứu.
Mông Kha Đạt đau đớn tột cùng vì bị luồng áp lực vô hình bóp nghẹt, xương sườn ông gãy vụn từng cái một, đâm vào phổi đau nhói. Trong cơn tuyệt vọng và phẫn nộ, ông gào lên, tiếng gào xé lòng của một con mãnh thú đi vào đường cùng:
- Aaaa... Con tiện tì ngươi! Và cả đám cẩu Lam Ba Quốc các ngươi... Các ngươi sẽ chết không được yên ổn! Thần linh thảo nguyên sẽ nguyền rủa các ngươi đời đời kiếp kiếp!
Nam tử trung niên nhíu mày, sát khí trong mắt bùng lên dữ dội:
- Dám bất kính với Đại công chúa?
- CHẾT!
Hắn siết chặt bàn tay lại.
"OÀNH!"
Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ lồng ngực Mông Kha Đạt. Trái tim của vị lão tướng quân vỡ nát dưới áp lực khủng khiếp của Hóa Thần lực. Máu tươi trào ra từ thất khiếu, nhuộm đỏ cả khuôn mặt già nua.
Sinh lực nhanh chóng rời bỏ cơ thể, nhưng Mông Kha Đạt vẫn cố mở to đôi mắt, nhìn về hướng kinh thành A Tốc Thành lần cuối cùng. Khóe miệng ông nhếch lên một nụ cười thê lương nhưng đầy mãn nguyện và kiêu hãnh:
- Đại Hãn... Lão thần... thà chết đứng... quyết không đầu hàng... Thân xác này... xin hiến dâng trọn vẹn... cho thảo nguyên... A Tốc Cát Bộ...
Cánh tay gân guốc buông thõng xuống, chạm vào mặt đất lạnh lẽo. Vị lão tướng quân kiêu hùng, bức tường thành vững chãi nhất của cánh tả, đã ngã xuống vĩnh viễn, hòa máu mình vào lòng đất mẹ thân thương.
Cả chiến trường dường như lặng đi trong giây lát, chỉ còn tiếng gió rít gào thét bi ai.
Tát Lan Cáp Đôn nhìn cảnh tượng tàn khốc đó mà mồ hôi hột tuôn ra như tắm, lưng áo ướt đẫm vì kinh hãi trước thủ đoạn tàn độc của người Lam Ba Quốc.
- TƯỚNG QUÂN!!!
Ba vạn Thiết Kỵ Quân chứng kiến chủ tướng bị sát hại dã man ngay trước mắt, tiếng gào thét vang lên xé lòng, thê lương đến mức khiến người nghe phải rợn tóc gáy, tâm can nát tan. Vị phó tướng dưới quyền Mông Kha Đạt hai mắt đỏ ngầu, nước mắt hòa lẫn với máu chảy dài trên khuôn mặt nhem nhuốc vì khói lửa.
Cáp Đôn nhân cơ hội Mông Kha Đạt vừa chết, hắn đứng dậy, vận linh lực quát lớn hòng trấn áp tinh thần đối phương:
- Chủ tướng các ngươi đã chết! Đám tàn quân kia, mau buông vũ khí đầu hàng ngay lập tức! Tân Khả Hãn sẽ rộng lượng không bạc đãi, tha cho các ngươi một con đường sống!
Trái ngược với dự đoán của hắn, chẳng một ai nghe lọt tai những lời dụ hàng đó. Cái chết bi tráng của Mông Kha Đạt như một ngọn đuốc ném vào thùng thuốc súng, thiêu rụi mọi nỗi sợ hãi, chỉ còn lại lòng thù hận ngút trời thiêu đốt tâm can từng người lính.
- GIẾT! GIẾT SẠCH BỌN CHÚNG! TRẢ THÙ CHO TƯỚNG QUÂN!
- THÀ CHẾT THEO TƯỚNG QUÂN CHỨ QUYẾT KHÔNG LÀM CHÓ SĂN CHI NGOẠI BANG!
Hàng vạn con người đồng loạt gầm lên, điên cuồng lao về phía Cáp Đôn như những con thiêu thân lao vào lửa, sẵn sàng đổi mạng lấy mạng.
Lam Thắng đứng trên cao nhìn xuống, hắn nhếch mép ra lệnh đầy lạnh nhạt:
- Ngươi tự lo nốt việc còn lại đi.
Cáp Đôn vội vàng cúi đầu tuân mệnh. Hắn xoay người lại, tu vi Nguyên Anh viên mãn bùng nổ toàn diện. Với sự hỗ trợ tinh thần từ các cường giả phía trên, hắn lao vào đám Thiết Kỵ Quân đang mất kiểm soát, bắt đầu một cuộc tàn sát đẫm máu một chiều.
Lam Huyền nhìn cảnh tượng máu chảy thành sông phía dưới, khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần vẫn giữ nguyên vẻ băng giá, nàng khẽ nhếch đôi môi đỏ mọng:
- Chó cắn chó, thật thú vị.
Nam tử trung niên bên cạnh quay sang chắp tay cung kính hỏi ý kiến:
- Đại công chúa, giờ chúng ta có nên thẳng tiến A Tốc Thành để hỗ trợ Bột Nhi Chỉ Căn?
Lam Huyền lắc đầu, ánh mắt thâm sâu khó lường:
- Không cần vội. Chỉ thị của phụ hoàng là kiên nhẫn chờ cho bọn chúng lưỡng bại câu thương, tiêu hao hết sinh lực của nhau. Đợi khi cả hai phe đều kiệt quệ, chúng ta mới ra tay dọn dẹp tàn cuộc. Một A Tốc Cát Bộ suy yếu toàn diện mới là con cừu ngoan ngoãn dễ cai trị nhất.
Nam tử trung niên cúi đầu tuân lệnh:
- Tuân lệnh Bệ Hạ, tuân lệnh Công chúa.
Mặc cho tiếng la hét thảm thiết, tiếng xương cốt gãy vụn vang lên bên dưới, Lam Huyền ngẩng mặt lên trời, hít một hơi thật sâu. Đôi mày thanh tú của nàng khẽ nhíu lại, nàng cảm nhận được một sự thay đổi rất nhỏ, rất tinh tế trong không khí xung quanh.
- Lạ thật... - Nàng lẩm bẩm một câu vu vơ, ánh mắt đăm chiêu nhìn về phía dãy núi xa xăm:
- Hình như... khí hậu A Tốc Cát Bộ lúc này đã ấm hơn trước thì phải?