Ngay tại khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi mũi thương mang theo uy lực hủy diệt của Hóa Thần viên mãn từ tay Thương Nghi sắp sửa xuyên thủng đỉnh đầu A Tốc Cát Bát, không gian bỗng nhiên bị xé toạc bởi một luồng sấm sét vàng kim rực rỡ đến chói mắt.
"RÍTTT!!!!!"
"Keng... Xẹt... Đùng!"
Một bàn tay thon dài, rắn chắc, bao phủ bởi hàng ngàn tia điện nhỏ đang rít gào như chim hót, bất ngờ vươn ra tóm chặt lấy cán thương lam ngọc. Dòng lôi lực từ chiêu thức Thiên Điểu chạy dọc theo thân thương, điên cuồng va chạm với Thủy linh lực cuồng bạo của Thương Nghi. Hai luồng sức mạnh đối nghịch gặp nhau tạo nên một vụ nổ linh lực kinh hoàng. Sóng xung kích quét ngang khiến cát bụi bay mù mịt, mặt đất rung chuyển dữ dội, đẩy lùi cả thân hình đồ sộ của Thương Nghi về phía sau vài chục bước.
Bụi tan đi, để lộ ra bóng lưng thẳng tắp của một nam tử trẻ tuổi, tà áo dài bay phần phật trong gió, trên cánh tay phải vẫn còn vương vấn những tia sét tàn dư đang nổ lách tách đầy uy lực.
Minh Long quay người lại, nhanh chóng đưa tay đỡ lấy thân hình to lớn đang sắp sửa ngã gục của A Tốc Cát Bát. Hắn truyền một luồng linh lực ôn hòa vào cơ thể ông để ổn định tâm mạch đang rối loạn, giọng trầm thấp hỏi:
- Đại Hãn, ngài có sao không?
A Tốc Cát Bát khó nhọc mở đôi mắt sưng húp vì máu tụ. Nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc của chàng thiếu niên trước mặt, sự căng thẳng tột độ trong lòng ông dường như giãn ra đôi chút:
- Ngươi... Minh Long... là ngươi sao...
Hơi thở của vị Đại Hãn trở nên thoi thóp, máu từ miệng vẫn trào ra ướt đẫm bộ râu, song ông vẫn cố gắng dùng chút sức tàn nắm chặt lấy cánh tay Minh Long. Ánh mắt ông hiện lên sự hoảng loạn và lo lắng tột cùng của một người cha đang đứng trước cửa tử:
- Bất Ca... con bé... ngươi có thấy nó không... nó...
Hiểu được nỗi lo canh cánh trong lòng ông, Minh Long gật đầu, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào mắt Đại Hãn đáp lời:
- Đại Hãn yên tâm, công chúa vẫn bình an vô sự. Nàng ấy đang ở rất gần đây và tuyệt đối an toàn.
Nghe được câu trả lời chắc nịch đó, A Tốc Cát Bát như trút được gánh nặng ngàn cân đè nén trong tâm can, cơ thể ông thả lỏng, hoàn toàn dựa vào người Minh Long để giữ thăng bằng.
Ở phía đối diện, Bột Nhi Chỉ Căn nheo mắt nhìn kẻ phá đám. Hắn nhận ra Minh Long ngay lập tức, liền quay sang hành lễ với Lam Huyền, chỉ tay về phía Minh Long nói với giọng điệu đầy ẩn ý:
- Bẩm Đại công chúa, kẻ này chính là tên đệ tử Hằng Thiên Tông mà trước đó thần đã từng nhắc qua với người. Hắn có lai lịch không tầm thường.
Thương Nghi lúc này đã thu hồi trường thương, đứng lơ lửng giữa không trung. Ánh mắt hắn nhìn Minh Long đầy vẻ kinh ngạc và dò xét. Hắn đường đường là Hóa Thần viên mãn, vậy mà đòn tấn công vừa rồi lại bị chặn đứng dễ dàng.
- Nguyên Anh trung kỳ? Một tên Nguyên Anh trung kỳ tép riu lại có thể đỡ được một đòn tất sát của ta? Chuyện quái quỷ gì thế này?
Lam Huyền vẫn giữ vẻ mặt lạnh băng như tượng tạc, đôi mắt phượng híp lại, tuyệt nhiên không lộ ra bất kỳ cảm xúc gì nhưng ánh nhìn lại dán chặt vào Minh Long như muốn nhìn thấu tâm can hắn, đánh giá xem kẻ này rốt cuộc nắm giữ lá bài tẩy gì.
Lam Thắng đứng bên cạnh phe phẩy chiếc quạt ngọc, vẻ mặt đầy sự khinh khỉnh và tàn độc, hắn cười nhạt:
- Hằng Thiên Tông à? Cái tông môn hạng bét đó cũng dám xen vào đại sự của chúng ta hay sao? Tiện tay giết luôn đi, đỡ chật đất.
Minh Long dìu Đại Hãn ngồi xuống một tảng đá an toàn, rồi hắn đứng thẳng dậy, một mình đối mặt với dàn cường giả khủng bố trước mặt. Hắn quét mắt nhìn một lượt, khí thế không hề thua kém, giọng nói vang vọng khắp chiến trường:
- Đây là chuyện nội bộ của A Tốc Cát Bộ, người Lam Ba Quốc các ngươi lấy tư cách gì lại xen vào, còn ra tay tàn độc ép người quá đáng như vậy?
Thương Nghi nghe vậy thì bật cười khanh khách, tiếng cười chứa đầy sự mỉa mai và khinh miệt. Hắn chẳng thèm hạ mình trả lời câu hỏi của một tên vãn bối, chỉ đảo mắt nhìn về phía Tát Lan Cáp Đôn đang đứng gần đó, hừ lạnh một tiếng:
- Ở đâu chui ra con chuột nhắt cản đường, thật ngứa mắt.
Tát Lan Cáp Đôn vốn là kẻ lọc lõi chốn quan trường, hắn hiểu ngay ý tứ sâu xa của Thương Nghi. Vị Tể tướng cao cao tại thượng này cảm thấy việc phải đích thân tiêu diệt một tên Nguyên Anh nhỏ bé là một sự sỉ nhục. Đây chính là cơ hội ngàn vàng để hắn lập công, thể hiện giá trị và lòng trung thành với tân chủ nhân.
Hơn nữa, Cáp Đôn đường đường là tu vi Nguyên Anh viên mãn, cao hơn Minh Long hẳn hai tiểu cảnh giới. Trong mắt hắn, Minh Long chỉ là một con cừu non háu đá, một cái xác chết biết đi.
- Tên ranh con! Dám ăn nói hỗn xược với Thương Nghi đại nhân! Chết đi!
"OÀNH!"
Cáp Đôn gầm lên một tiếng dữ tợn. Hắn bùng nổ toàn bộ linh lực Nguyên Anh viên mãn, thanh Đại Đao trong tay rực sáng băng khí lạnh lẽo thấu xương. Hắn giậm chân làm mặt đất nứt toác, lao vút lên như một mũi tên, chém một đao toàn lực bổ xuống đầu Minh Long.
- Băng Phách Trảm!
Lưỡi đao xé gió rít gào, mang theo uy lực có thể chẻ đôi cả ngọn núi nhỏ, khí thế hung hãn tột cùng.
Minh Long vẫn đứng yên tại chỗ như trời trồng, khuôn mặt lạnh tanh không chút biến sắc. Ngay khi lưỡi đao của Cáp Đôn chỉ còn cách đỉnh đầu hắn vài tấc, ánh mắt hắn chợt lóe lên tia sát khí lạnh lẽo.
- Ồn ào.
"RÍTTTT!"
Âm thanh của ngàn con chim hót lại vang lên, chói tai nhức óc, lấn át cả tiếng gió rít của lưỡi đao.
Trong một phần ngàn giây, thân ảnh Minh Long biến mất khỏi tầm mắt mọi người, hóa thành một tia chớp vàng kim rực rỡ xuyên qua không gian.
- THIÊN ĐIỂU!
"ĐÙNG!"
Tốc độ nhanh đến mức không ai kịp nhìn rõ, kể cả những Hóa Thần kỳ có mặt tại đó cũng chỉ kịp thấy một vệt sáng lóe lên rồi tắt lịm.
Minh Long xuất hiện phía sau lưng Cáp Đôn, tư thế vẫn giữ nguyên như đang tung một cú đâm, trên tay phải vẫn còn vương lại những tia sét đang tan biến vào hư không.
Tát Lan Cáp Đôn đứng khựng lại giữa không trung, thanh Đại Đao trên tay rơi tuột xuống đất tạo nên tiếng "keng" khô khốc. Hắn cúi đầu xuống, đôi mắt trợn ngược vì kinh hoàng tột độ. Ngay tại vị trí trái tim, một lỗ thủng lớn cháy xém, bốc khói đen sì đã xuất hiện từ bao giờ, xuyên thấu từ trước ra sau, đốt cháy toàn bộ nội tạng.
- Ngươi... làm sao...?
Chưa kịp nói hết câu, thân xác Cáp Đôn đổ gục xuống đất như một bao tải rỗng, sinh cơ đoạn tuyệt hoàn toàn.
Ngay khoảnh khắc đó, Minh Long quay lại. Con mắt trái của hắn bỗng rực sáng một thứ ánh sáng u tối, quỷ dị. Đồng tử tách ra rồi đan xen vào nhau xoay chuyển liên hồi.
Một lực hút vô hình nhưng khủng khiếp từ con mắt đó phóng ra, bao trùm lấy thi thể vừa ngã xuống. Từ xác của Cáp Đôn, một bóng mờ trong suốt mang hình dáng của hắn bị cưỡng ép kéo ra ngoài. Linh hồn Cáp Đôn gào thét trong đau đớn và tuyệt vọng, hai tay cố gắng bám víu lấy không khí nhưng hoàn toàn vô ích trước sức mạnh tà dị kia.
- Không!!! Tha cho ta... Aaaaa!!!
Chỉ trong nháy mắt, linh hồn của một cường giả Nguyên Anh viên mãn bị hút trọn vào trong con mắt của Minh Long, biến mất không dấu vết, vĩnh viễn không được siêu sinh.
Cả chiến trường lặng ngắt như tờ. Sự việc diễn ra quá nhanh, quá tàn khốc. Một chiêu giết chết Nguyên Anh viên mãn, hành động dứt khoát tàn độc, lại còn thi triển tà thuật hút hồn ngay trước mặt bao người.
Trong hàng ngũ quân phản loạn, một nữ tướng trẻ tuổi chứng kiến toàn bộ cảnh tượng cha mình bị giết và bị hút hồn. Đó là Cát Nhiệt Nhĩ Lặc, nhi nữ độc nhất của Tát Lan Cáp Đôn.
Nàng ta như bị rút hết sức lực, ngã quỵ xuống đất, hai mắt trợn ngược, khuôn mặt cắt không còn giọt máu. Nỗi đau đớn tột cùng và sự kinh hãi khiến nàng ta nghẹn ứ ở cổ họng, tiếng gào xé lòng vang lên nhưng không thể thốt thành lời trọn vẹn:
- Phụ... phụ thân!!!
Bột Nhi Chỉ Căn nhìn trân trối vào cái xác lạnh ngắt với lỗ thủng lớn trước ngực của Cáp Đôn, đôi mắt hắn trợn ngược như sắp lồi ra khỏi hốc mắt:
- Sao... sao có thể?
Hắn lẩm bẩm, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo. Trí nhớ hắn quay cuồng, tua lại hình ảnh lần đầu chạm mặt tên này cách đây chưa lâu. Khi đó, Minh Long rõ ràng mới chỉ là một tên tu sĩ Kim Đan sơ kỳ, khí tức còn chưa thực sự ổn định. Vậy mà chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi tựa như cái chớp mắt, kẻ đứng trước mặt hắn lúc này đã tỏa ra uy áp của Nguyên Anh trung kỳ hàng thật giá thật:
- "Không thể nào... Nhất định là hắn đã áp chế tu vi từ trước nhằm che mắt thiên hạ."
Bột Nhi Chỉ Căn cố tìm một lý do hợp lý để trấn an nỗi sợ hãi đang len lỏi trong tâm trí. Tuy nhiên, dù có là Nguyên Anh trung kỳ đi chăng nữa, việc một chiêu diệt sát gọn gàng một Nguyên Anh viên mãn như Tát Lan Cáp Đôn vẫn là điều quá mức phi lý, hoàn toàn đi ngược lại mọi quy tắc của tu chân giới.
A Tốc Cát Bát đứng phía sau, dù đang trọng thương cũng không giấu nổi vẻ kinh ngạc tột độ. Ông ta chỉ tay vào lưng Minh Long, giọng nói run rẩy:
- Ngươi... Nguyên Anh trung kỳ? Sao có thể nhanh đến mức đó?
Minh Long không quay đầu lại, ánh mắt vẫn dán chặt vào kẻ địch phía trước, giọng nói gấp gáp:
- Đại Hãn, thời gian không còn nhiều. Ngài còn đánh được không?
A Tốc Cát Bát sực tỉnh, rất nhanh phản ứng lại tình hình nguy cấp. Nhẫn trữ vật trên tay ông lóe lên, vài viên Phục Nguyên Đan cao cấp hiện ra. Ông không chút chần chừ nuốt trọng tất cả. Dược lực tan ra, chạy rần rật trong kinh mạch giúp sắc mặt ông hồng hào trở lại đôi chút, linh lực khô cạn cũng hồi phục được chừng năm phần:
- Được... nhưng chưa chắc.
Ánh mắt vị Đại Hãn đảo qua người Thương Nghi, vẻ mặt đầy kiêng kỵ:
- Hắn là Hóa Thần viên mãn, chênh lệch thực lực quá lớn. Tiểu tử, bổn hãn công nhận sự tận tâm và tài năng kinh người của ngươi. Nhưng hiện tại đứng trước cường địch như vậy, chúng ta khó có cửa thắng. Để ta cầm chân hắn, ngươi tranh thủ cơ hội chạy đi.
Ông nắm chặt vai Minh Long, giọng nói trầm xuống như trăng trối:
- Hãy đến Thủy Vân Quốc báo tin, và... nhờ ngươi bảo vệ Bất Ca giúp ta.
Dứt lời, A Tốc Cát Bát gượng dậy, bước lên chắn trước mặt Minh Long. Tấm lưng to lớn chi chít vết thương nhưng vẫn vững chãi như một ngọn núi, quyết tâm lấy mạng đổi mạng để mở đường máu cho hậu bối.
Ở phía đối diện, Thương Nghi chứng kiến trọn vẹn màn thể hiện kinh người vừa rồi của Minh Long. Tuy nhiên, trên gương mặt hắn vẫn giữ nguyên vẻ cao ngạo, không chút biểu tình. Hắn quay sang Lam Huyền, chắp tay hành lễ:
- Đại công chúa, tên này tuy ngông cuồng nhưng khả năng chiến đấu cực kỳ mạnh mẽ, là một nhân tài hiếm có. Nếu chúng ta có thể thu phục hắn về bồi dưỡng, tương lai ắt hẳn sẽ là một thanh đao sắc bén cho Lam Ba Quốc sử dụng.
Lam Huyền nhếch đôi mắt phượng nhìn lướt qua Minh Long, rồi chậm rãi đáp, giọng điệu lạnh nhạt như băng:
- Nơi này hiện giờ là sân chơi của Tể tướng, ngài muốn làm sao thì làm, bổn cung sẽ không can dự. Bổn cung chỉ cần một cái kết hoàn hảo để bẩm báo với Phụ hoàng mà thôi.
Thương Nghi nghe xong liền chắp tay:
- Hạ thần đã hiểu.
Được sự cho phép, hắn quay sang Minh Long, thu lại sát khí, thay vào đó là nụ cười của kẻ bề trên đang ban phát ân huệ:
- Tiểu tử, bỏ cái Hằng Thiên Tông nhỏ bé đó đi. Với thực lực thiên tư của ngươi, cần gì phải chôn vùi ở đó. Giờ chỉ cần ngươi biết thời thế, ngoan ngoãn đầu quân cho Lam Ba Quốc, giúp ta thu phục A Tốc Cát Bộ, giết chết lão già A Tốc Cát Bát này và hộ tống Đại công chúa về triều... Ta đảm bảo, ngươi muốn gì cũng được.
A Tốc Cát Bát nghe vậy thì phẫn nộ tột cùng, ông quay sang nhìn thẳng vào mắt Minh Long, gật đầu dứt khoát như ra hiệu cho hắn mau chạy đi:
- Bất Ca nhờ ngươi rồi.
"Oành!"
Nói đoạn, Cát Bát bùng nổ toàn bộ linh lực vừa hồi phục, định lao lên liều chết.
Bất chợt, một bàn tay rắn chắc đặt lên vai Cát Bát, giữ chặt ông lại. Cát Bát khựng người, quay đầu nhìn Minh Long đầy khó hiểu.
Minh Long không nhìn ông, mà nói vọng lên với Thương Nghi, giọng điệu có chút đăm chiêu:
- Những gì các ngươi vừa nói... nhắc lại ta nghe xem nào. Ta thật sự sẽ đạt được những thứ đó sao?
Thương Nghi nhếch mép cười đắc thắng, hắn nhún vai:
- Tất nhiên. Quân tử nhất ngôn. Tiền tài, danh vọng, địa vị... dưới một người trên vạn người. Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn cúi đầu trước Lam Ba Quốc.
Minh Long đưa tay xoa cằm, gật gù:
- Nghe hấp dẫn thật đấy... Nhưng mà...
A Tốc Cát Bát đứng bên cạnh, nghe đến đây thì tưởng Minh Long đã dao động trước cám dỗ. Đôi mắt ông trừng lên, gằn giọng đầy thất vọng và giận dữ:
- NGƯƠI...!!!!
Thương Nghi thấy cá đã cắn câu, sảng khoái phất tay hào phóng:
- Nhưng mà sao? Cứ nói đi, điều kiện gì ta cũng đáp ứng.
Minh Long từ từ ngẩng đầu lên. Khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười rạng rỡ:
- Ta lại muốn một thứ khác.
- Thứ gì? - Thương Nghi hỏi lại.
Ánh mắt Minh Long đột ngột biến đổi, sát khí bùng lên dữ dội như núi lửa phun trào.
- Hằng Thiên Quy Nguyên Quyết Trọng thiên thứ bảy - Thân Hóa Đại Nhật!
"Oành!"
Một cột sáng vàng kim rực rỡ bùng nổ từ cơ thể Minh Long, biến hắn thành một mặt trời nhỏ chói lòa giữa chiến trường.
Thiểm Tật Kim Lang ngẩng đầu gào thét trong đan điền. Trên tay phải, Kim quang lôi lực lại một lần nữa tụ tập, tiếng chim hót xé toạc màng nhĩ, Thiên Điểu rực sáng.
Minh Long dậm mạnh chân xuống đất. Lôi Lang Hành Ảnh được kích hoạt tối đa công suất.
Hắn biến mất tại chỗ, chỉ để lại một tàn ảnh và mặt đất nứt toác.
Trong một phần ngàn giây, hắn đã xuất hiện ngay trước mặt Thương Nghi với tốc độ kinh hoàng khiến không gian vặn xoắn. Bàn tay rực lửa điện nhắm thẳng vào yết hầu vị Tể tướng, tiếng hét của hắn vang vọng khắp A Tốc Thành:
- LÃO TỬ MUỐN CÁI MẠNG CỦA NGƯƠI!!!