Dòng Máu Của Rồng (Lạc Hồng Thần Chủ)

Chương 137: CÁC NGƯƠI CHƯA ĐỦ TƯ CÁCH



Bên ngoài những bức tường thành sừng sững, kiên cố bao quanh A Tốc Thành, gió thảo nguyên thổi lồng lộng, cuốn theo bụi đất và cả cái mùi khét lẹt đặc trưng của chiến tranh từ bên trong phả ra.

​Bạch Ảnh đang phi nước đại, bốn vó tung bay trên nền cỏ úa, tạo thành một vệt trắng lướt đi dũng mãnh vòng quanh khu vực chân thành. Tốc độ của nó rất nhanh, mạnh mẽ và bền bỉ, song vẫn duy trì được sự ổn định cần thiết để hai người ngồi trên lưng có thể dễ dàng thao tác mà chẳng lo bị hất văng xuống đất.

​Đồ Nha và Cáp Tát ngồi trên lưng ngựa, tư thế vô cùng vững chãi. Một tay cả hai bám chắc vào đai yên hoặc dây cương để giữ thăng bằng trước những cú xóc nảy mỗi khi Bạch Ảnh băng qua những mô đất gồ ghề. Tay còn lại của cả hai liên tục hoạt động hết công suất. Cả hai thò tay vào những chiếc túi vải thô nặng trịch treo lủng lẳng bên hông ngựa, lôi ra những vật thể lạ lẫm, sau đó ném rải rác xuống các bụi rậm, hốc đá hoặc những vị trí trọng yếu xung quanh các cổng thành theo một quy luật nào đó.

​Đồ Nha vừa ném một vật xuống lùm cỏ cao ngang người, đôi mắt nàng lại lo âu hướng về phía hoàng cung đang bốc khói đen nghịt phía sau bức tường thành cao vút kia. Những tiếng nổ rầm trời cùng những luồng linh lực dao động dữ dội từ trong đó vọng ra khiến trái tim nàng thắt lại từng cơn.

​Nàng khẽ thở dài, giọng nói mang theo nỗi bất an bị tiếng gió rít bên tai cuốn đi phân nửa:

​- Cáp Tát đại ca, huynh nhìn xem... tình hình bên trong có vẻ vô cùng căng thẳng. Công tử một mình đơn thương độc mã vào trong đó, đối mặt với thiên binh vạn mã cùng đám cao thủ như vậy liệu có ổn không nữa?

​Cáp Tát ngồi phía trước, tay ghì chặt dây cương điều khiển Bạch Ảnh lách qua một tảng đá lớn nằm chắn ngang đường. Gương mặt hắn lấm tấm mồ hôi do sự căng thẳng nhưng ánh mắt vẫn giữ vẻ kiên định, dán chặt vào lộ trình phía trước. Hắn đáp lời Đồ Nha:

​- Ta cũng chẳng rõ tình hình cụ thể bên trong ra sao. Tuy nhiên, đi theo công tử bao lâu nay, muội cũng thấy rồi đó. Công tử nhà chúng ta làm việc gì cũng đều có suy tính kỹ càng trước sau cả, chưa bao giờ ngài ấy hành động lỗ mãng. Ngài ấy bảo chúng ta ở ngoài này thực hiện việc này ắt hẳn là có lý do quan trọng, thậm chí là đường lui cho mọi người. Hai huynh muội chúng ta cứ tuân thủ tuyệt đối những lời công tử dặn dò, đó chính là cách tốt nhất để giúp ngài ấy lúc này.

​Đồ Nha nghe vậy thì khẽ gật đầu, cố nén nỗi lo lắng xuống đáy lòng để tập trung vào nhiệm vụ. Nàng lại thò tay vào túi, lôi ra một vật thể hình cầu, kích thước to cỡ nắm tay người lớn.

​Dưới ánh mặt trời của thảo nguyên, vật thể này phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo, đầy vẻ bí hiểm. Nó được chế tác hoàn toàn từ kim loại đen bóng, bề mặt trơn láng nhưng lại khắc chìm những đường rãnh và ký tự kỳ lạ, bên trong dường như còn ẩn chứa một cơ quan phức tạp nào đó đang chực chờ được kích hoạt. Cảm giác cầm trên tay nặng trịch.

​Đồ Nha ngắm nghía nó một chút, đôi mày thanh tú nhíu lại đầy thắc mắc:

​- Thứ đồ vật này trông vô cùng lạ lẫm... Ta chưa từng thấy thứ vũ khí nào có hình thù như một quả cầu kim loại thế này bao giờ. Cục sắt tròn vo này nhìn chẳng giống đao kiếm, cũng chẳng giống bùa chú. Không biết thứ này là gì ha?

​Cáp Tát liếc mắt nhìn quả cầu kim loại trên tay Đồ Nha rồi tặc lưỡi, thúc nhẹ vào bụng ngựa để Bạch Ảnh duy trì tốc độ ổn định:

​- Muội hỏi ta thì ta biết hỏi ai? Đến cả công tử còn chưa kịp giải thích kỹ càng tên gọi hay công dụng của nó, chỉ dặn cứ ném đúng vị trí là được. Thôi bớt thắc mắc lại, tập trung rải cho xong đống này đi.

...

Phía Tây Bắc của A Tốc Thành.

​Trái ngược hoàn toàn với sự sầm uất, náo nhiệt nơi trung tâm hay sự kiên cố, uy nghiêm của các cổng thành chính, nơi đây hiện ra như một vùng đất chết bị lãng quên. Những bức tường thành loang lổ vết thời gian, phủ đầy rêu phong ẩm mốc. Cỏ dại mọc cao quá đầu người, che lấp đi những lối mòn lát đá xanh xưa cũ. Không khí nơi đây đặc quánh hơi ẩm, âm u và tĩnh lặng đến rợn người.

​Một bóng người mảnh mai, vận y phục dạ hành gọn gàng, đang thận trọng di chuyển giữa những tảng đá đổ nát. Đó chính là A Tốc Bất Ca.

​Trên tay nàng nắm chặt một tấm bản đồ da dê đã ngả màu vàng ố, mép giấy sờn rách. Nàng vừa đi vừa dò dẫm từng bước chân, đôi mắt phượng sắc sảo liên tục so sánh địa hình thực tế đầy hoang phế với những nét vẽ nguệch ngoạc nhưng chi tiết trên tấm da:

​- Đâu rồi nhỉ... theo chỉ dẫn của Phụ hãn thì nó phải nằm khuất sau tảng đá hình đầu rùa...

​Bất Ca lẩm bẩm, bàn tay đeo găng da gạt đi những bụi gai sắc nhọn chắn lối. Sau một hồi tìm kiếm vất vả, vạch từng bụi cỏ, ánh mắt nàng chợt sáng lên. Trước mặt nàng, khuất sau một gốc cây cổ thụ khô héo chết đứng từ lâu, một tảng đá lớn hình thù kỳ dị hiện ra đúng như mô tả.

​- À đây rồi.

​Nàng rảo bước tiến lại gần, hơi thở có chút dồn dập. Bên dưới tảng đá lớn lấp ló một cánh cửa đá nhỏ, tiệp màu với vách núi, bên trên được chạm khắc hoa văn biểu tượng thiêng liêng và cổ xưa của hoàng thất A Tốc Cát Bộ. Cánh cửa này được bảo hộ bởi một trận pháp huyết mạch cao cấp, người ngoài trừ khi là cường giả Luyện Hư kỳ, bằng không dù có tu vi Hóa Thần viên mãn cũng khó lòng phá vỡ bằng sức mạnh thuần túy nếu không muốn kinh động đến cả kinh thành. Điều kiện tiên quyết và duy nhất để kích hoạt nó chính là dòng máu của người mang huyết thống hoàng gia trực hệ.

​Đây chính là lối vào mật thất dẫn thẳng tới A Tốc Cung, con đường tắt bí mật mà Phụ hãn nàng đã chuẩn bị cho những tình huống nguy cấp nhất.

​Bất Ca hít sâu một hơi, đưa ngón tay lên miệng định cắn nhẹ để lấy máu mở trận pháp

​- Cuối cùng công chúa cao quý cũng chịu xuất hiện rồi sao? Bọn ta đợi nàng ở đây đến mức chân tay tê cứng cả rồi đấy.

​Một giọng nói cợt nhả, mang theo vẻ trêu tức và âm hiểm vang lên từ phía sau lưng nàng, xé toạc bầu không khí tĩnh lặng.

​Bất Ca giật mình, toàn thân căng cứng. Nàng quay phắt lại, bàn tay nhanh chóng đặt lên chuôi kiếm bên hông, ánh mắt cảnh giác cao độ quét về phía phát ra tiếng nói.

​Từ trong bóng tối của những bức tường đổ nát, bốn bóng người từ từ bước ra, tạo thành thế gọng kìm vây lấy nàng vào giữa.

​Dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi, khuôn mặt tuấn tú nhưng lại toát lên vẻ tà mị, ánh mắt hắn nhìn Bất Ca đầy sự chiếm hữu trần trụi và tham lam. Kẻ này chính là Bột Nhi Tất Đạt, nhi tử của Bột Nhi Chỉ Căn.

​Đi cùng với hắn là ba tên thiếu gia đến từ ba đại gia tộc khác, Khất Nhan, Trát Mộc và Bác Nhĩ. Cả ba tên này đều tỏa ra khí tức Kim Đan viên mãn, trên tay lăm lăm binh khí, ánh mắt hau háu nhìn Bất Ca như bầy linh cẩu đói nhìn thấy con mồi ngon lành.

​Riêng Bột Nhi Tất Đạt, khí tức trên người hắn cuộn trào mạnh mẽ, hàn khí tỏa ra lạnh buốt thấu xương, chứng tỏ bản thân cũng là một cường giả Nguyên Anh trung kỳ, ngang ngửa với Bất Ca.

​- Bột Nhi Tất Đạt! - Bất Ca gằn giọng, sát khí trong mắt bùng lên dữ dội.

​Tất Đạt nhếch mép cười, hắn phe phẩy thanh đại đao lưỡi cong trong tay, ung dung bước tới từng bước ép sát nàng:

​- Khỏi cần ngạc nhiên như vậy. Phụ vương ta liệu sự như thần, người sớm đoán biết đường hầm này là lối thoát hiểm duy nhất cũng là lối xâm nhập bí mật của hoàng tộc các người. Ta đã phục sẵn ở đây từ lâu, chỉ tiếc là bản thân không có dòng máu hoàng thất nên đành phải kiên nhẫn đợi nàng đến làm chiếc chìa khóa giúp bọn ta.

Bất Ca trợn trừng mắt nhìn hắn:

- Ngươi đã là Nguyên Anh trung kỳ? Sao có thể...

Đúng là như vậy. Bột Nhi Tất Đạt cũng chỉ vừa đột phá Nguyên Anh không lâu, nay đã một bước nhảy vọt trung kỳ rồi.

Tất Đạt nhún nhún vai, cười lớn:

- À... nàng nói cái này sao? Là quà của ra mắt của Đại công chúa Lam Ba Quốc đấy, rất tuyệt đúng không? Theo Lam Ba Quốc quả thật chỉ có lợi chứ không thiệt. Ha ha ha ha...

​Hắn dừng lại cách Bất Ca mười bước, ánh mắt lướt dọc cơ thể nàng từ trên xuống dưới, tặc lưỡi khen ngợi một cách khiếm nhã:

​- Chậc chậc, không hổ danh là đóa hoa đẹp nhất, kiêu sa nhất thảo nguyên. Ngay cả lúc tức giận, trông nàng vẫn quyến rũ động lòng người đến thế. Bất Ca, thời thế đã thay đổi rồi. Phụ vương ta sắp đăng cơ làm Đại Hãn, A Tốc Cát Bộ này sắp đổi chủ, dòng họ A Tốc của các người đã hết thời rồi.

​Tất Đạt dang tay ra, vẽ vời một tương lai đầy hứa hẹn với vẻ mặt tự mãn:

​- Nếu nàng biết điều, ngoan ngoãn quy thuận ta ngay bây giờ, ta đảm bảo nàng vẫn sẽ được hưởng vinh hoa phú quý tột bậc. Ngày phụ vương ta lên ngôi, ta sẽ đường đường chính chính trở thành Thế tử, và nàng... sẽ là Thế tử phi của ta. Hai dòng máu cao quý nhất thảo nguyên hòa làm một, nàng vẫn sẽ là mẫu nghi thiên hạ trong tương lai, chẳng phải rất tuyệt vời sao?

​Bất Ca nghe những lời lẽ trơ trẽn đó mà cảm thấy buồn nôn, cơn giận bốc lên tận đỉnh đầu. Nàng nhìn hắn bằng ánh mắt khinh bỉ và ghê tởm tột độ:

​- Câm cái miệng chó của ngươi lại! Lũ phản phúc vô ơn các ngươi cũng xứng đáng nhắc đến hai chữ A Tốc sao? Phụ hãn ta đối đãi với gia tộc các ngươi không bạc, vậy mà các ngươi lại lấy oán báo ân. Ngươi chỉ là một con súc sinh không hơn không kém, nằm mơ giữa ban ngày!

​Nụ cười trên môi Bột Nhi Tất Đạt tắt ngấm, thay vào đó là vẻ mặt sa sầm, đôi mắt vằn lên những tia máu giận dữ. Hắn gầm lên:

​- Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt! Tiện nhân, đã cho nàng cơ hội sống mà không biết hưởng. Các huynh đệ, lên! Bắt sống ả cho ta. Nhớ nhẹ tay thôi, đừng làm hỏng khuôn mặt xinh đẹp đó, tối nay ta còn phải dùng ả để tế cờ mừng chiến thắng.

​"Xoẹt!"

​Bất Ca không đợi bọn chúng ra tay trước, nàng quyết đoán rút thanh trường kiếm bên hông ra. Băng linh lực Nguyên Anh trung kỳ bùng phát dữ dội, nhiệt độ xung quanh lập tức giảm xuống mức âm hàn, cỏ dại dưới chân nàng đóng băng trắng xóa.

​- Muốn bắt ta? Các ngươi còn chưa đủ tư cách.

​Nàng vận thân pháp, lao vút tới như một cơn lốc băng giá, mũi kiếm vẽ nên những đường hoa tuyết sắc lẹm nhắm thẳng vào yết hầu Tất Đạt.

​- Khá lắm! Để xem nàng giãy giụa được bao lâu!

​Bột Nhi Tất Đạt cũng không hề kém cạnh. Hắn vận chuyển Băng linh lực tương đồng nhưng mang tính chất tà dị hơn, vung thanh đại đao nặng nề chém ngang một đường chặn đứng thế kiếm của Bất Ca.

​"Keng!"

​Hai luồng hàn khí va chạm tạo nên một tiếng nổ chói tai, băng vụn bắn tứ tung như mưa rào. Sức mạnh ngang ngửa khiến cả hai cùng lùi lại một bước.

​Ngay lúc đó, ba tên thiếu gia kia cũng đồng loạt lao vào tham chiến, phối hợp vô cùng ăn ý.

​Tên thiếu gia họ Khất Nhan sử dụng một cặp song đoản kiếm sắc lẹm, thân pháp quỷ dị lướt ra sau lưng Bất Ca, nhắm vào những điểm yếu hại để đánh lén. Tên họ Trát Mộc với thân hình hộ pháp, cơ bắp cuồn cuộn, tay cầm đôi chùy sắt lớn lao vào tấn công trực diện hòng dùng sức mạnh cơ bắp phá vỡ thế phòng thủ của nàng. Còn tên họ Bác Nhĩ đứng ở xa, liên tục phóng ra những lá bùa nổ và ám khí để quấy rối, cản trở di chuyển của nàng.

​Một mình Bất Ca phải tả xung hữu đột giữa vòng vây trùng điệp. Dù nàng có tu vi Nguyên Anh trung kỳ ngang ngửa Tất Đạt và kiếm pháp cao siêu, nhưng việc phải đối đầu cùng lúc với một kẻ đồng cấp đầy mưu mô, lại thêm ba tên Kim Đan viên mãn quấy nhiễu liên tục khiến nàng dần rơi vào thế bị động. Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán, nàng vừa đánh vừa phải lùi dần về phía cửa đá để tránh bị tập kích từ bốn phía.

Ba tên thiếu gia của ba đại gia tộc hiểu rõ chênh lệch tu vi giữa Kim Đan và Nguyên Anh, do đó chúng không dại dột đối đầu trực diện. Thay vào đó, chúng phối hợp nhuần nhuyễn để tiêu hao sức lực của nàng, tạo cơ hội cho Tất Đạt tung đòn quyết định.

​Tên họ Trát Mộc, kẻ có thân hình hộ pháp, gầm lên một tiếng như sấm rền. Hắn vận mười thành công lực vào đôi chùy sắt khổng lồ, khiến lớp băng dày bao phủ vũ khí mọc ra những gai nhọn hoắt.

​- Cự Nham Băng Chùy!

​Hắn không tấn công vào người Bất Ca, thay vào đó, hắn đập mạnh đôi chùy xuống mặt đất.

​"Rầm!"

​Mặt đất rung chuyển dữ dội. Một luồng xung kích lạnh buốt chạy dọc dưới lòng đất, kích hoạt hàng loạt cột chông băng sắc nhọn đâm ngược từ dưới đất lên, ép Bất Ca phải tung người nhảy lên không trung để tránh bị xuyên thủng đôi chân.

​Nắm bắt thời cơ Bất Ca đang lơ lửng trên không, tên họ Bác Nhĩ đứng ở xa lập tức nhếch mép cười gian xảo. Hắn tung ra sáu lá bùa màu xanh lam lấp lánh.

​- Hàn Băng Tỏa!

​Sáu lá bùa bùng cháy giữa không trung, hóa thành sáu sợi xích bằng băng lạnh buốt, di chuyển linh hoạt như rắn độc. Chúng lao tới quấn chặt lấy tứ chi và thân hình Bất Ca, hạn chế tối đa khả năng di chuyển của nàng.

​Ngay khoảnh khắc Bất Ca bị khống chế, tên sát thủ họ Khất Nhan lướt đi như một cái bóng mờ ảo.

​- Xuyên Tâm Kích!

​Hắn lợi dụng điểm mù, xuất hiện ngay phía sau lưng Bất Ca. Song đoản kiếm trên tay hắn lóe lên tia sáng tử thần, nhắm thẳng vào mạng sườn nàng mà đâm tới.

​Lâm vào tình thế ngàn cân treo sợi tóc, bị vây hãm cả trên trời dưới đất, Bất Ca vẫn không hề hoảng loạn. Ánh mắt nàng lạnh băng, linh lực Nguyên Anh trung kỳ trong đan điền bùng nổ dữ dội nhằm phá vỡ thế kìm kẹp.

​- Muốn giữ chân ta? Các ngươi còn non lắm!

​Tiếng kiếm reo vang vọng. Bất Ca xoay người giữa không trung, thanh trường kiếm vẽ nên một vòng tròn kiếm khí màu trắng tuyết tuyệt đẹp.

​- Tuyết Liên Nở Rộ!

​Linh lực ngưng tụ thành hình dáng một bông tuyết liên khổng lồ bao bọc lấy cơ thể nàng. Những cánh hoa sắc lẹm bung nở ra tứ phía với tốc độ xoáy cực nhanh.

​"Keng! Keng! Keng!"

​Sức mạnh của đóa tuyết liên vừa cắt đứt toàn bộ xích băng của Bác Nhĩ, vừa tạo ra luồng kình lực cực mạnh đẩy lùi cú đâm lén của Khất Nhan, đồng thời chém nát những cột chông băng bên dưới của Trát Mộc thành ngàn mảnh vụn.

​"Hự!"

​Ba tên thiếu gia bị chấn động bởi sóng xung kích Nguyên Anh, cả ba đều hộc máu, văng ngược ra xa, ngã dúi dụi xuống đất.

​Tuy nhiên, để thi triển chiêu thức diện rộng phá vây này, Bất Ca cũng phải trả giá bằng một lượng lớn linh lực. Nàng đáp xuống đất, lồng ngực phập phồng thở dốc, sắc mặt tái đi đôi chút.

​Đó chính là khoảnh khắc mà Bột Nhi Tất Đạt đã chờ đợi từ nãy tới giờ. Hắn đứng quan sát như một con thợ săn kiên nhẫn, chờ đợi con mồi lộ ra sơ hở khi khí tức chưa kịp hồi phục.

​- Kiếm pháp đẹp đấy, nhưng cũng chỉ để múa cho vui mắt mà thôi.

​Tất Đạt cười gằn, hắn dậm chân làm mặt đất nứt toác, lao tới như một con dã thú sổng chuồng. Thanh đại đao trên tay hắn tỏa ra tà khí màu tím nhạt pha lẫn băng sương, tiếng gió rít qua lưỡi đao nghe như tiếng sói hú thê lương.

​- Băng Lang Khiếu Nguyệt!

​Hắn chém một nhát đao toàn lực từ trên cao bổ xuống. Đao khí ngưng tụ thành hình ảnh một cái đầu tuyết lang khổng lồ đang há miệng gào thét, mang theo sức nặng ngàn cân đè ép xuống đỉnh đầu Bất Ca.

​Bất Ca vội vàng đưa ngang thanh trường kiếm lên đỡ.

​"Keng!!!"

​Âm thanh kim loại va chạm chấn động màng nhĩ vang lên. Thanh trường kiếm mảnh mai của nàng phải đối đầu trực diện với thanh đại đao nặng nề cùng sức mạnh sung mãn của Tất Đạt.

​Dù cùng là Nguyên Anh trung kỳ, nhưng Bất Ca đã bị tiêu hao quá nhiều sức lực cho đám lâu la trước đó, cộng thêm sức mạnh thể chất của nam tu sĩ thiên về cường công như Tất Đạt hoàn toàn áp đảo nàng trong những pha đối đầu sức mạnh thuần túy thế này.

​Mũi kiếm của Bất Ca bị đè cong xuống mức cực đại, gần như chạm vào vai nàng. Đao khí xuyên qua lớp phòng ngự, va đập mạnh vào lồng ngực nàng.

​- Hự...

​Bất Ca rên lên một tiếng đau đớn, cả người bị hất văng ngược ra sau. Nàng trượt dài trên mặt đất, lưng đập mạnh vào cánh cửa đá của mật thất mới có thể dừng lại được.

​Một dòng máu tươi đỏ thẫm rỉ ra từ khóe miệng nàng, nhỏ xuống nền tuyết trắng xóa. Cánh tay cầm kiếm của nàng run lên bần bật vì tê dại, hổ khẩu đã nứt toác rớm máu. Thế nhưng, bàn tay ấy vẫn siết chặt lấy chuôi kiếm, nhất quyết không buông.

​Nàng gượng dậy, tựa lưng vào cửa đá để giữ thăng bằng, đôi mắt phượng vẫn rực lửa căm hờn trừng trừng nhìn Bột Nhi Tất Đạt đang chậm rãi bước tới với vẻ mặt đắc thắng. Dù rơi vào thế hạ phong rõ rệt, khí tiết của công chúa thảo nguyên vẫn không cho phép nàng cúi đầu.