Dòng Máu Của Rồng (Lạc Hồng Thần Chủ)

Chương 148: GIÃN GÂN MỘT CHÚT



Thấm thoát lại một tuần nữa trôi qua tại thảo nguyên A Tốc.

​Bên trong đại sảnh A Tốc Cung, không khí vô cùng trang nghiêm nhưng cũng không kém phần yên bình. A Tốc Cát Bát đang ngồi trên bảo tọa bọc da hổ, tay cầm bút phê duyệt tấu chương. Nghe thấy tiếng bước chân, ông tạm dừng công việc, ngẩng đầu lên dùng ánh mắt ôn hòa nhìn xuống vị trưởng đoàn Luyện Đan Sư đến từ Thủy Vân Quốc đang đứng cung kính phía dưới.

​- Minh Long tiểu hữu thật sự đã hoàn toàn bình phục rồi sao?

​Vị Luyện Đan Sư khẽ vuốt chòm râu bạc, gật đầu xác nhận một cách chắc chắn:

​- Bẩm Đại Hãn, đúng là như vậy. Cơ thể của vị tiểu hữu đó cường tráng hơn người thường rất nhiều, cộng thêm sự hỗ trợ của linh dược, hiện tại hắn đã khôi phục lại trạng thái đỉnh cao. Nhiệm vụ cứu chữa mà Hữu thừa tướng giao phó cho chúng tôi đến đây coi như đã hoàn thành viên mãn. Nay chúng tôi mạo muội đến đây để xin phép Đại Hãn cho đoàn được trở về Thủy Vân Quốc phục mệnh.

​Cát Bát nghe vậy thì lộ rõ vẻ vui mừng trên nét mặt. Ông đặt bút xuống, giọng điệu đầy vẻ nhiệt tình và hiếu khách:

​- Làm phiền các vị tiên sinh quá rồi. Nhưng các vị khoan hãy vội rời đi. Ta muốn mời các vị ở lại A Tốc Cát Bộ thêm vài ngày nữa. Ta dự định sẽ mở một yến tiệc thật lớn, dùng rượu ngon và thịt dê béo nhất của thảo nguyên để chiêu đãi, coi như là một lời cảm ơn chân thành nhất của bộ lạc chúng ta đối với ân tình của các vị.

​Vị Luyện Đan Sư nghe xong thì mỉm cười đáp lễ, giọng nói từ tốn nhưng kiên quyết:

​- Đại Hãn quá lời rồi. A Tốc Cát Bộ và Thủy Vân Quốc vốn có mối quan hệ giao hảo bền chặt qua nhiều đời. Chúng tôi đến đây đóng góp được chút sức mọn để giúp đỡ đồng minh cũng là một vinh hạnh lớn lao, Đại Hãn xin đừng khách khí.

​Ông chắp tay, cúi nhẹ người một cái rồi nói tiếp:

​- Thực tình chúng tôi cũng rất muốn ở lại chung vui. Tuy nhiên, tại Thủy Vân Quốc hiện vẫn còn tồn đọng quá nhiều công vụ cần giải quyết gấp, Hữu thừa tướng cũng đang mong tin. Vì lẽ đó, chuyện yến tiệc sắp tới e rằng chúng tôi thực sự không thể tham dự được, mong Đại Hãn lượng thứ và thông cảm cho nỗi khổ tâm này.

​Thấy đối phương đã nói đến nước này, A Tốc Cát Bát cũng không tiện ép buộc thêm. Ông xua tay, cười sảng khoái:

​- Được rồi, ta hiểu. Người làm việc lớn không thể để chuyện ăn uống làm chậm trễ. Không dịp này thì dịp khác, tình nghĩa giữa chúng ta vẫn còn đó. Ta sẽ lập tức cho người chuẩn bị quân trang, ngựa tốt để hộ tống các vị về Thủy Vân Quốc an toàn.

​Vị Luyện Đan Sư vui vẻ chắp tay vái chào:

​- Đa tạ Đại Hãn đã thấu hiểu. Cáo từ.

​Sau khi vị Luyện Đan Sư cùng đoàn tùy tùng rời đi, đại sảnh trở lại vẻ tĩnh lặng vốn có.

​A Tốc Cát Bát thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm, ông ngả lưng ra sau chiếc bảo tọa êm ái, đôi mắt nheo lại đầy vẻ suy tư. Trong đầu ông lúc này lại hiện lên hình ảnh của tiểu tử Minh Long.

​Qua trận chiến khốc liệt vừa rồi, Cát Bát đã có cái nhìn hoàn toàn khác về hắn. Ông thầm đánh giá trong lòng:

​- "Tiểu tử Minh Long này... quả thực là một quái vật."

​Dù Minh Long mới chỉ đạt đến cảnh giới Nguyên Anh trung kỳ, nhưng sức chiến đấu và những thủ đoạn mà hắn thể hiện ra lại vượt xa lẽ thường. Cát Bát tự đặt mình vào tình huống đối đầu, ông rùng mình nhận ra một sự thật rằng nếu bản thân ông giao chiến sòng phẳng một trận sinh tử với hắn, chưa chắc ông đã có thể nắm phần thắng. Thậm chí, việc ông bị thất thế là điều hoàn toàn có thể xảy ra.

​- Cũng may là ta đã sớm có dự liệu.

​Cát Bát gật gù hài lòng với quyết định của mình trước đó. Ngay sau khi trận chiến kết thúc, ông đã lập tức ra mật lệnh phong tỏa toàn bộ tin tức về Minh Long. Bất cứ ai trong bộ lạc dám hé răng tiết lộ nửa lời về thân thế hay sức mạnh của hắn ra bên ngoài biên giới đều sẽ bị xử phạt nghiêm khắc.

​Ông làm vậy không chỉ vì lợi ích của bộ lạc, mà còn là để bảo vệ ân nhân. Một kẻ tài năng xuất chúng như Minh Long, nếu để các thế lực thù địch bên ngoài biết đến quá sớm, e rằng sẽ rước lấy vô vàn phiền phức và sự ganh ghét, đố kỵ không đáng có.

...

Thấm thoát thời gian lại trôi qua, Minh Long vẫn duy trì nhịp độ tu luyện đều đặn bên trong Không Linh Giới để củng cố nền tảng sau trận chiến.

​Lúc này, hắn đang ngồi xếp bằng trên nền cỏ xanh rì, hai mắt nhắm hờ, tâm trí hoàn toàn đắm chìm vào trạng thái nhập định sâu sắc. Toàn thân hắn được bao quanh bởi bốn loại dị lực luân chuyển nhịp nhàng, Hỏa rực rỡ bập bùng, Băng lạnh lẽo thấu xương, Phong sắc lẹm gào thét và Lôi uy mãnh rền vang. Ở ngay bên cạnh, khối Thanh Linh Thạch Tủy liên tục tỏa ra những luồng hào quang xanh nhạt, tinh khiết tựa như linh khí của thuở hồng hoang.

​"Vù! Vù! Vù!"

​Không gian xung quanh khẽ dao động dữ dội. Luồng linh lực cuộn trào quanh thân Minh Long đột ngột thu hồi rồi vụt tắt lịm. Đôi mắt hắn từ từ mở ra, một tia sáng tinh anh lóe lên rồi lặn sâu vào con ngươi đen thẳm. Hắn khẽ cử động khớp xương, nghe thấy những tiếng nổ giòn tan phát ra từ cơ thể.

​Tác dụng thần kỳ của Thanh Linh Thạch Tủy thật sự khiến hắn kinh ngạc. Dù tu vi hiện tại vẫn dừng chân tại cấp độ Nguyên Anh trung kỳ, chưa hề có dấu hiệu đột phá lên tầng thứ mới, nhưng chất lượng linh lực bên trong đan điền lại có sự biến chuyển rõ rệt. Mọi tạp chất nhỏ nhặt nhất tích tụ bấy lâu nay dường như bị dòng khí thanh khiết ấy tống khứ sạch sẽ, để lại một nguồn năng lượng cô đọng, tinh thuần và dễ dàng sai khiến hơn trước rất nhiều. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự thông suốt chạy dọc tứ chi bách hài, mang lại trạng thái tinh thần khoan khoái chưa từng có.

​Minh Long khẽ liếc sang bên cạnh. Bạch Ảnh cũng đang nằm phủ phục gần khối Thạch Tủy, hơi thở đều đặn và mạnh mẽ vô cùng. Nhờ được tắm mình trong linh khí thuần túy suốt vài tuần qua, Bạch Ảnh đã thành công chạm đến ngưỡng cửa Yêu thú Nhất giai viên mãn. Bộ lông bờm của nó ngày càng bóng mượt, mỗi khi cử động lại phát ra ánh bạc lấp lánh đầy kiêu hãnh dưới ánh sáng của Không Linh Giới.

​Minh Long tiến lại gần, đưa tay vuốt ve bộ lông bờm mượt mà của nó, mỉm cười nói:

​- Thấy sao? Trông ngươi ngày càng ra dáng một chiến mã thực thụ rồi đấy, Bạch Ảnh. Khí chất này so với trước đây quả thật một trời một vực.

​Chiến mã trung thành nghe vậy thì khẽ hý lên một tiếng dõng dạc. Đôi mắt nó sáng rực nhìn chủ nhân, cái đầu to lớn cọ nhẹ vào tay hắn đầy âu yếm như muốn bày tỏ sự biết ơn đối với sự quan tâm của hắn.

​Phía xa xa, hai huynh muội Cáp Tát và Đồ Nha đang chạy nhảy vui đùa trên đồng cỏ xanh mướt bên cạnh hồ Kinh Thầy Thủy Vận. Tiếng cười nói của tiểu nha đầu vang vọng khắp không gian rộng lớn. Thấy Minh Long đã kết thúc kỳ tu luyện, cả hai nhanh chóng chạy lại gần. Cáp Tát lau mồ hôi trên trán, tò mò hỏi:

​- Công tử, nhìn thần thái của ngài tốt hơn trước rất nhiều. Vết thương đã khỏi hẳn, sức mạnh cũng ổn định, không biết sắp tới ngài có dự định gì chưa?

​Minh Long hơi khựng lại trước câu hỏi đầy bất ngờ này. Hắn trầm ngâm nhìn mặt hồ phẳng lặng một hồi rồi thành thật đáp:

​- Thú thật là ta cũng chưa biết nữa. Chắc là trở lại Thủy Vân Quốc thôi.

​Nói ra lời này, trong lòng hắn cảm thấy có chút mông lung. Mọi chuyện diễn ra từ ngày đầu hắn đặt chân đến tinh cầu này đều do Hệ Thống đề ra nhiệm vụ để định hướng hành động. Giờ đây khi sóng gió đã tạm yên, Hệ Thống cũng trở nên yên ắng, câu hỏi về tương lai của Cáp Tát khiến hắn nhất thời cảm thấy bản thân mình thực sự thiếu đi một mục tiêu rõ ràng.

​Cáp Tát nghe vậy thì lộ vẻ luyến tiếc hiện rõ trên mặt:

​- Sao công tử không ở lại đây thêm một thời gian? A Tốc Cát Bộ chúng tôi rộng lớn vô cùng, còn rất nhiều cảnh đẹp mà ngài chưa từng đặt chân đến.

​Minh Long cười khổ, lắc đầu đầy bất lực:

​- Thảo nguyên bao la như biển, ta có biết chỗ nào đâu mà đi cho được?

​- Để tiểu nhân dẫn công tử đi! Chỗ nào tiểu nhân cũng thuộc lòng như lòng bàn tay vậy! - Cáp Tát vỗ ngực hào hứng đề nghị.

​Tiểu nha đầu Đồ Nha đứng bên cạnh liền nhanh nhảu chen vào, đôi mắt lém lỉnh chớp chớp:

​- Công tử nên đi cùng công chúa tỷ tỷ xinh đẹp thì hơn! Tỷ tỷ là Đại công chúa, hiểu rõ mọi ngọn cỏ gốc cây nơi này. Đi với tỷ ấy chắc chắn sẽ thú vị hơn hẳn nha!

​Nghe đến đây, hình bóng của A Tốc Bất Ca bất giác hiện lên trong tâm trí Minh Long. Kể từ khi trận chiến với quân Lam Ba kết thúc, ngày nào nàng cũng dành thời gian ghé qua chỗ hắn để hỏi thăm. Nghĩ đến thói quen ấy, hắn thầm tính toán thời gian, dự đoán chỉ một lát nữa thôi là nàng sẽ xuất hiện.

​- Được rồi, chúng ta quay về thôi.

​Minh Long cùng hai huynh muội rời khỏi Không Linh Giới để trở lại gian phòng nghỉ. Hắn vừa ngồi xuống ghế định rót một chén trà thì tiếng gõ cửa đột ngột vang lên nhịp nhàng.

​"Cộc! Cộc! Cộc!"

​Minh Long cất giọng bình thản:

​- Mời vào.

​Cánh cửa mở ra, một nữ nhân chậm rãi bước vào. Minh Long nhìn thấy người tới thì khựng lại, vẻ mặt đầy kinh ngạc. Người đứng trước mắt hắn không phải Bất Ca như hắn hằng tưởng.

​Đó chính là Tát Lan Cát Nhiệt Nhĩ Lặc, đại tiểu thư của Tát Lan gia lừng lẫy một thời. Chỉ có điều, Nhĩ Lặc lúc này đã rũ bỏ những bộ y phục gấm vóc sang trọng, thay vào đó là một bộ đồ nô tì đơn sơ, thô kệch. Gương mặt nàng xanh xao, tiều tụy, ánh mắt kiêu ngạo ngày trước đã biến mất, nhường chỗ cho vẻ nhẫn nhịn và cam chịu đến lạ lùng.

​Thấy Minh Long, nàng liền cúi người khom lưng hành lễ đúng quy củ của kẻ dưới:

​- Tham kiến công tử. Hôm nay Đại công chúa bận xử lý công vụ quan trọng tại doanh trại nên không thể ghé qua. Người đặc biệt sai nô tỳ đến đây hỏi thăm xem công tử có cần dùng gì không để nô tỳ chuẩn bị.

​Minh Long lắp bắp, đầy vẻ ngỡ ngàng trước sự thay đổi quá lớn này:

​- Tát Lan tiểu thư... sao lại là cô? Tại sao cô lại ăn mặc như thế này?

​Nhìn thấy biểu hiện của Minh Long, Nhĩ Lặc dường như đã lường trước được. Nàng cúi mặt, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy vẻ chua chát:

​- Gia phụ và toàn thể Tát Lan gia đã gây ra tội nghiệt nặng nề đối với bộ lạc. Cũng nhờ có Đại công chúa rộng lượng, người đã quyết định tha cho nô tỳ một mạng. Hiện tại tu vi của nô tỳ đã bị phế bỏ hoàn toàn, chỉ còn là một tỳ nữ thấp kém tại cung điện. Mong công tử hãy gọi tên nô tỳ, đừng dùng danh xưng tiểu thư nữa, nô tỳ gánh không nổi.

​Minh Long nghe xong thì lặng người đi, thầm hiểu rằng cái giá cho việc phản bội lại bộ lạc là vô cùng tàn khốc. Hắn gật đầu nói:

​- À, ta hiểu rồi. Ta ổn, hiện tại không cần gì đâu. Cô cứ đi làm việc của mình đi.

​Nhĩ Lặc khẽ cúi người:

​- Nếu vậy thì nô tỳ xin phép cáo lui. Công tử nếu có điều gì sai bảo, cứ việc gọi nô tỳ bất cứ lúc nào.

​Khi Nhĩ Lặc đang lầm lũi quay lưng đi, Minh Long bỗng nhớ ra điều gì đó, gọi với lại:

​- Này... chờ một chút.

​Nhĩ Lặc dừng bước, quay lại cúi đầu cung kính:

​- Công tử có gì cần sai bảo ạ?

​Minh Long hơi ngập ngừng, hỏi khéo:

​- Cô có biết hôm nay Đại công chúa bận việc gì mà phải đích thân xử lý không?

​Nhĩ Lặc đáp lời ngay lập tức:

​- Nô tỳ nghe nói Đại công chúa hôm nay đang tổ chức tuyển chọn thêm dũng sĩ mới cho Thiết Kỵ Quân tại doanh trại. Trận chiến vừa qua đã khiến quân số tổn thất rất nhiều, người muốn đích thân tìm ra những nhân tài mới để bù đắp vào chỗ trống đó.

​Minh Long gật đầu:

​- Được rồi, đa tạ cô đã cho biết.

​Sau khi Nhĩ Lặc rời đi, Minh Long cùng Cáp Tát và Đồ Nha cũng sải bước tiến ra ngoài cung điện. Khi đi lướt qua Nhĩ Lặc đang đứng nép mình bên hành lang, tiểu nha đầu Đồ Nha còn không quên bĩu môi, hứ một tiếng rõ to rồi lẩm bẩm:

​- Đáng đời!

​Minh Long xoa đầu Đồ Nha bảo nàng không nên đa sự, rồi cả ba hướng thẳng về phía doanh trại Thiết Kỵ Quân. Hắn thầm tò mò không biết phong thái của Bất Ca khi tuyển quân sẽ oai nghiêm đến mức nào.

...

Không khí bên trong doanh trại Thiết Kỵ Quân lúc này đang rất sục sôi, náo nhiệt. Khắp bãi tập rộng lớn mênh mông, hàng ngàn tu sĩ đang hăng say thi thố, ai nấy đều mang trong mình ngọn lửa nhiệt huyết hừng hực muốn cống hiến cho quê hương. Tu vi của họ trải dài từ Luyện Khí viên mãn đến Trúc Cơ sơ kỳ, thậm chí một số cá nhân nổi trội đã đạt tới Trúc Cơ hậu kỳ, tỏa ra linh áp mạnh mẽ khiến bụi cát trên thảo nguyên cuộn lên theo từng cử động võ thuật.

​Trên đài cao quan sát, A Tốc Bất Ca đứng sừng sững như một pho tượng tạc bằng băng tuyết, đôi mắt nghiêm nghị quét qua toàn bộ thao trường. Trái tim nàng đang dâng lên niềm tự hào xen lẫn xúc động khi chứng kiến sự đông đảo này. Từ sau câu chuyện ba vạn anh linh Thiết Kỵ Quân dũng cảm hy sinh vì đại nghĩa, ngọn lửa yêu nước trong lòng con dân A Tốc Cát Bộ dường như đã được thổi bùng lên mạnh mẽ. Nghe tin Thiết Kỵ Quân tuyển mộ dũng sĩ, tu sĩ khắp nơi đều tự nguyện tìm đến đăng ký, quân số mới hiện tại đã cán mốc năm ngàn người.

​Chỉ có điều, vị trí phó tướng vẫn còn đang bỏ ngỏ, đòi hỏi một người thực sự có bản lĩnh trấn áp quần hùng. Ánh mắt Bất Ca lúc này đang tập trung vào hai nam tử cao lớn phía dưới. Cả hai đều sở hữu tu vi Trúc Cơ hậu kỳ, đang dốc toàn lực so tài để giành lấy cơ hội bước vào vòng tuyển chọn cho vị trí phó tướng tiếp theo.

​Cả hai đối thủ đều sử dụng trường thương, loại binh khí biểu tượng cho sự dũng mãnh của người dân thảo nguyên. Những luồng Băng linh lực từ cơ thể họ phát ra khiến nhiệt độ xung quanh sụt giảm đột ngột. Mặt đất dưới chân họ kết thành một lớp sương giá mỏng manh. Những đường thương đâm ra nhanh như chớp giật, va chạm tạo thành những tiếng chát chúa, vụn băng bắn tung tóe mỗi khi hai mũi thương chạm nhau. Sau một loạt những đường thương biến hóa, một người tận dụng được sơ hở nhỏ, xoay người tung cú đá cực mạnh vào cán thương đối phương, khiến đối thủ mất đà rồi ngã gục trên nền đất lạnh.

​Bất Ca gật đầu hài lòng, khóe môi khẽ cong lên một nét cười nhẹ:

​- Không tồi một chút nào.

​- Đúng là không tồi chút nào!

​Một giọng nói hào sảng vang lên từ phía cổng doanh trại, cắt ngang bầu không khí căng thẳng của buổi tuyển chọn. Tất cả dũng sĩ cùng với Bất Ca đồng loạt quay đầu lại. Từ phía xa, Minh Long đang ung dung tiến tới, dáng vẻ thư thái hệt như đang đi dạo trong vườn nhà.

​Thấy hắn, vẻ nghiêm nghị trên mặt Bất Ca biến mất, thay vào đó là một nụ cười rạng rỡ đầy thân thiện. Nàng bước xuống đài cao, tiến về phía hắn:

​- Ngươi nên ở trong phòng tĩnh dưỡng cho tốt, chạy ra đây làm gì?

​Minh Long chép miệng, vẻ mặt đầy vẻ than vãn:

​- Cô hai à, tại hạ hiện tại thực sự bình phục hoàn toàn rồi. Cứ bắt ta giam mình trong phòng thì chắc chắn ta sẽ phát điên mất.

​Hắn đảo mắt nhìn quanh một lượt các dũng sĩ mới, rồi tặc lưỡi cảm thán:

​- Chà..., công chúa nay chiêu mộ được nhiều nhân tài đấy chứ hả? Có cần ta giúp một tay không? Ở không mãi ta thấy chán chết đi được.

​Trong hàng ngũ dũng sĩ, những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên như sóng triều:

​- Này... chính là hắn đấy sao? Nghe nói vị công tử này đã giúp Đại Hãn đánh lui đám người Lam Ba Quốc.

​- Cái gì? Là hắn ư? Nhìn trẻ như vậy, lời đồn đại có lẽ đã nói quá lên chăng?

​Vài người vẫn bán tín bán nghi, ánh mắt đầy vẻ dò xét nhìn về phía nam nhân có vẻ ngoài lãng tử kia. Bất Ca nheo mắt nhìn Minh Long, cảm nhận khí huyết của hắn đang cuộn trào mãnh liệt, đúng là hắn đã khỏe lại thật rồi.

​Minh Long hất cằm, vẻ mặt đầy tự tin:

​- Thì khỏe thật chứ khỏe đùa đâu, khỏe hơn công chúa nhiều ấy chứ.

​Bất Ca đảo mắt, nụ cười trên môi trở nên đầy thách thức:

​- Chắc chưa?

​Minh Long tự tin vỗ ngực:

​- Không tin thì thử thôi!

​"Oành!"

​Lời vừa dứt, Bất Ca bất ngờ bùng phát toàn bộ tu vi Nguyên Anh trung kỳ. Một luồng linh áp lạnh lẽo như bão tuyết tràn ra, khiến mặt đất dưới chân nàng nứt toác, các dũng sĩ xung quanh đồng loạt bị đẩy lùi liên tục về phía sau để tránh né áp lực. Nàng nhếch môi:

​- Vậy thì tiếp chiêu!

​Trên tay nàng xuất hiện một thanh trường kiếm mới tinh, tỏa ra ánh bạc lấp lánh. Đây chính là Vũ Ca Kiếm, binh khí Thiên cấp thượng phẩm do các Luyện Khí Sư Thủy Vân Quốc đặc biệt chế tác tặng nàng sau khi thanh kiếm cũ bị phá hủy. Lưỡi kiếm mang theo Băng linh lực dạt dào hướng thẳng về phía Minh Long mà chém tới.

​Minh Long thấy vậy chỉ lắc nhẹ cổ, tiếng xương khớp kêu răng rắc đầy sảng khoái. Hắn mỉm cười:

​- Ây da... lâu ngày không vận động, hôm nay giãn gân cốt một chút cũng được.

​"Keng!"

​Huyền Ngân Song Đoản rực sáng trên tay Minh Long. Luồng Lôi lực bọc quanh đoản kiếm tỏa ra ánh sáng vàng kim rực rỡ. Kiếm và đoản va chạm trực tiếp, tạo ra một tiếng vang chói tai và luồng sóng xung kích quét ngang thao trường khiến bụi bay mù mịt.

​Bất Ca mỉm cười, ánh mắt lóe lên sự phấn khích:

​- Nhanh nhỉ!

​Minh Long cười đáp lại, tay vẫn giữ chặt song đoản ngăn cản lưỡi kiếm:

​- Nhanh mà!

​Sắc mặt Bất Ca đột ngột thay đổi, nàng xoay người uyển chuyển, tung ra liên tiếp những đường kiếm sắc lẹm với tốc độ kinh người:

​- Vậy thì đỡ tiếp đi!

​"Keng! Keng! Keng!"

​Cả hai lao vào nhau, trao đổi chiêu thức với tốc độ chóng mặt vượt xa khả năng quan sát của mắt thường. Những tiếng va chạm kim loại vang lên dồn dập như gõ nhịp. Trong mắt các dũng sĩ đang đứng xem, hai người họ giờ chỉ còn là hai vệt sáng đan xen vào nhau. Một vệt xanh băng giá lạnh lẽo và một vệt vàng kim uy mãnh va chạm liên hồi giữa không trung.

​Cả hai thuần túy sử dụng linh lực và kỹ năng chiến đấu đỉnh cao để đối chọi. Mỗi nhát kiếm của Bất Ca đều mang theo hàn khí đóng băng cả không khí xung quanh. Những tia sét vàng kim từ đoản kiếm của Minh Long ngay lập tức đánh tan băng giá, tạo nên những tiếng nổ đì đùng. Băng và Lôi giao đấu, vụn băng vỡ tan hòa cùng những tia điện nhảy múa hỗn loạn tạo nên một cảnh tượng tráng lệ chưa từng thấy tại doanh trại. Các dũng sĩ Trúc Cơ đứng một bên chỉ biết nín thở theo dõi, mắt họ hoàn toàn bất lực trong việc nắm bắt quỹ đạo của những chiêu thức quá mức thần tốc này.