Dòng Máu Của Rồng (Lạc Hồng Thần Chủ)

Chương 147: KINH THẦY THỦY VẬN



Lại thêm vài tuần nữa trôi qua.

​Lúc này, thương thế của Minh Long đã gần như hoàn toàn bình phục. Việc đầu tiên hắn làm sau khi lấy lại phong độ là tiến vào Không Linh Giới để kiểm tra món phần thưởng mà mình đã đánh cược cả tính mạng mới giành được.

​Bên trong Không Linh Giới.

​Không gian nơi đây rộng thênh thang, đồi núi trập trùng trải dài tít tắp đến tận chân trời nhưng vẫn còn khá hoang sơ, cây cỏ thưa thớt, thiếu đi sức sống.

​Minh Long đứng trên một mỏm đá cao, tay cầm một chiếc bình ngọc nhỏ xíu chỉ bằng ngón tay cái, vẻ mặt đầy nghi hoặc xoay qua xoay lại ngắm nghía:

​- Này Ngọc Nhi, thứ này chính là "Kinh Thầy Thủy Vận" trong truyền thuyết đấy à?

​Ngọc Nhi hiện ra, bay lơ lửng bên cạnh hắn, gật đầu xác nhận:

​- Đúng vậy. Chính là nó.

​Minh Long nghe xong thì chép miệng, vẻ mặt đầy thất vọng:

​- Hệ Thống đùa ta chắc? Chỉ có một cái lọ bé tí tẹo như thế này thì làm ăn được gì? Kêu ta dùng cái này để trồng lúa? Trồng cái rắm à? Tưới cho một cái cây còn chưa chắc đã đủ.

​Ngọc Nhi đảo mắt một vòng đầy chán nản trước sự thiếu hiểu biết của tên ngốc này. Nàng khoanh tay trước ngực, hất hàm ra lệnh:

​- Đừng có nhìn mặt mà bắt hình dong. Đổ nó ra đi.

​Minh Long ngớ người:

​- Đổ ra đâu?

​Ngọc Nhi chỉ tay xuống một cái hố sâu hoắm khô cằn nằm dưới chân đồi:

​- Đổ thẳng xuống cái hố sâu kia kìa.

​Minh Long nghe vậy thì quay ngoắt lại, nổi đóa lên:

​- Ngươi bị dở hơi à? Lão tử mất bao công sức, suýt thì mất mạng, nằm liệt giường cả tháng trời mới hoàn thành nhiệm vụ để kiếm được chút ít này. Giờ ngươi lại bảo ta đổ đi? Ngươi có biết tiết kiệm là quốc sách không hả?

​Ngọc Nhi trừng mắt, tỏa ra khí thế bà chằn khiến Minh Long rụt cổ lại:

​- Đã dốt thì nói ít thôi! Bảo làm thì cứ làm đi, lải nhải mãi. Mau làm theo lời lão nương chỉ!

​Minh Long chép miệng thở dài, lầm bầm vài câu chửi thề trong miệng nhưng tay vẫn miễn cưỡng làm theo. Hắn giơ chiếc bình ngọc ra trước mặt, ngón tay cái bật nhẹ nắp bình.

​"Cạch!"

​Vừa mở nắp bình ngọc.

​"Vù! Vù! Vù!"

​Tiếng gió rít lên chói tai. Một luồng sinh lực dồi dào, tinh khiết đến mức đậm đặc ùa ra từ miệng bình nhỏ xíu. Luồng khí tức ấy mang theo hơi thở cổ xưa từ thuở hồng hoang, tựa như mùi hương của cơn mưa đầu tiên rơi xuống mặt đất khô cằn khi trời đất mới khai sinh. Nó mát lạnh, trong trẻo và chứa đựng sức sống mãnh liệt khiến toàn thân Minh Long run rẩy. Hắn cảm thấy từng lỗ chân lông trên cơ thể như mở toang ra để đón nhận sự gột rửa của thiên nhiên, một cảm giác hoài niệm và xúc động khó tả dâng trào trong lồng ngực.

​Không chần chừ thêm nữa, Minh Long dốc ngược bình ngọc xuống.

​Điều kỳ lạ là dù luồng khí tức thoát ra mạnh mẽ như vậy, nhưng bên trong bình chỉ có duy nhất một giọt chất lỏng rơi ra. Giọt nước trong vắt, lấp lánh phản chiếu ánh sáng cầu vồng rực rỡ.

​"Tách!"

​Tiếng giọt nước rơi xuống đáy hố vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng, âm thanh trong trẻo như tiếng chuông ngân.

​Và rồi, cảnh tượng tiếp theo diễn ra khiến Minh Long trợn tròn mắt, miệng há hốc đến mức quai hàm suýt rơi xuống đất.

​"Ầm! Ầm! Ầm!"

​Mặt đất dưới chân hắn rung chuyển dữ dội như đang xảy ra động đất. Từ điểm rơi của giọt nước nhỏ bé kia, một cột nước khổng lồ bùng nổ, phun trào lên cao hàng trăm trượng.

​Nước! Nước ở khắp mọi nơi!

​Giọt nước bé xíu như chứa đựng cả một đại dương bên trong. Nó nhanh chóng lan tỏa, dâng trào mạnh mẽ, cuồn cuộn lấp đầy từng ngóc ngách của cái hố sâu, tràn qua các khe đá, thấm đẫm vào lòng đất khô cằn. Chỉ trong nháy mắt, cái hố trơ trọi ban nãy đã biến mất, thay vào đó là một hồ nước rộng lớn mênh mông, mặt nước xanh biếc gợn sóng, tỏa ra linh khí nồng đậm bao phủ cả một vùng Không Linh Giới.

​- Cái... cái quái gì thế này?

​Minh Long lắp bắp, không thể tin vào mắt mình.

​Ngọc Nhi lúc này đang ngồi vắt vẻo trên vai hắn, nhìn ngắm kiệt tác trước mắt với vẻ hài lòng. Nàng đứng dậy, chắp tay trước ngực với vẻ trang trọng và tự hào, giọng nói vang lên đầy kiêu hãnh:

​- Một giọt hóa biển hồ, vạn vật sinh sôi. Đây chính là... Kinh Thầy Thủy Vận.

Ngọc Nhi bay lượn vòng quanh trước mặt Minh Long tựa như một chú bướm nhỏ đầy tinh nghịch. Thấy hắn vẫn còn đứng chết trân như phỏng đá, đôi mắt thất thần nhìn chăm chăm vào kiệt tác vừa được tạo ra, nàng che miệng cười khúc khích rồi cất tiếng hỏi, giọng nói trong trẻo vang vọng giữa không gian tĩnh lặng:

​- Thấy sao? Cảnh tượng trước mắt có phải rất choáng ngợp, rất chấn động tâm can hay không?

​Minh Long dường như vẫn chưa hoàn hồn lại được sau cú sốc thị giác vừa rồi. Đôi mắt hắn dán chặt vào mặt hồ nước xanh biếc rộng lớn đang gợn sóng nhè nhẹ bên dưới. Từng làn hơi nước mỏng manh bốc lên, mang theo linh khí nồng đậm tạo nên một khung cảnh huyền ảo tựa chốn bồng lai tiên cảnh. Hắn mấp máy môi, giọng nói trở nên lắp bắp:

​- Thật... thật thần kỳ. Quả là tạo hóa trêu ngươi, một giọt nước lại hóa thành biển hồ.

​Minh Long vô thức đưa tay lên ôm chặt lấy lồng ngực trái, nơi trái tim đang đập thình thịch liên hồi.

​Ngay khoảnh khắc đứng trước hồ nước này, trong sâu thẳm tâm hồn hắn bỗng nảy sinh một cảm giác khao khát mãnh liệt đến khó tả. Dòng nước mát lạnh, trong vắt dưới kia dường như sở hữu một loại ma lực vô hình. Nó đang thì thầm, đang vẫy gọi hắn bằng một ngôn ngữ riêng biệt.

​Đó chẳng hề là tiếng nước chảy róc rách đơn thuần của tự nhiên. Đối với Minh Long lúc này, âm thanh đó vang vọng tựa như tiếng gọi của huyết mạch, tiếng gọi của cội nguồn xa xưa vọng về từ thuở hồng hoang khai thiên lập địa. Nó thôi thúc, giục giã, thậm chí là ra lệnh cho hắn phải ngay lập tức hòa mình vào đó. Cảm giác ấy mãnh liệt tựa như đứa con xa nhà khao khát trở về vòng tay mẹ hiền, hay như rồng thiêng tìm về biển cả bao la để thỏa sức vẫy vùng.

​Máu huyết trong người hắn bắt đầu nóng lên hừng hực, chảy rần rần trong huyết quản. Sự khô khát trỗi dậy mạnh mẽ, lấn át mọi lý trí.

- ​"Cảm giác này rốt cuộc là sao?" - Minh Long nhíu chặt đôi lông mày, tự hỏi bản thân đầy nghi hoặc:

- Tại sao ta lại cảm thấy... thân thuộc đến mức này? Cứ như thể ta vốn dĩ thuộc về nơi đó vậy.

​Ngọc Nhi tinh ý quan sát từng biểu hiện bồn chồn, đứng ngồi không yên của hắn. Nàng bay đến sát mặt hắn, đôi mắt to tròn chớp chớp đầy vẻ trêu chọc:

​- Sao nào? Trong người đang cảm thấy bứt rứt, nóng nảy, toàn thân ngứa ngáy khó chịu lắm đúng không?

​Minh Long gật đầu lia lịa thừa nhận, ánh mắt vẫn tham lam không rời khỏi mặt hồ dù chỉ một giây:

​- Đúng vậy, rất khó tả. Giống như có thứ gì đó vô hình đang lôi kéo, cưỡng ép ta phải nhảy xuống dưới. Ta cảm thấy nếu không xuống đó ngay lập tức, bản thân sẽ hối hận cả đời.

​Ngọc Nhi mỉm cười đầy ẩn ý. Nàng lùi lại một khoảng, khẽ kiễng nhẹ đôi chân nhỏ xinh trên hư không, cúi người đưa tay về phía hồ lớn bên dưới. Động tác của nàng uyển chuyển và lịch thiệp hệt như một người hầu bàn tận tụy đang mời thực khách thưởng thức món chính tuyệt hảo nhất:

​- Vậy thì đừng kìm nén bản năng của bản thân nữa. Câu trả lời ngươi tìm kiếm đang nằm ở ngay trước mắt rồi.

​Minh Long nghe vậy thì nuốt nước bọt cái "ực". Lời nói của Ngọc Nhi như giọt nước làm tràn ly, phá vỡ chút do dự cuối cùng còn sót lại trong hắn.

​Không chần chừ thêm một giây nào nữa, hắn dồn sức xuống đôi chân, lấy đà rồi bật người phi thẳng xuống dòng nước mát lạnh bên dưới. Cơ thể hắn vẽ nên một đường cong tuyệt đẹp giữa không trung trước khi lao xuống mặt hồ.

​"Ùm!"

​Nước bắn tung tóe. Cơ thể hắn xé toạc mặt nước phẳng lặng, chìm sâu vào lòng hồ.

​Khoảnh khắc làn nước tiếp xúc trực tiếp với da thịt trần trụi, Minh Long cảm thấy như có hàng vạn dòng điện nhỏ li ti mang theo năng lượng tinh thuần chạy dọc khắp cơ thể. Một cảm giác khoan khoái, đê mê tột độ ập đến, chạy dọc sống lưng lên tận óc, khiến hắn suýt chút nữa hét lên vì sung sướng.

​Từng thớ cơ, từng tế bào trong cơ thể hắn như những kẻ lữ hành đi trên sa mạc khô hạn ngàn năm nay bất ngờ gặp được dòng suối cam lộ. Chúng giãn ra rồi co lại, tham lam hấp thụ linh khí dồi dào, tinh khiết đến mức đậm đặc trong nước. Cơ bắp hắn trở nên săn chắc hơn, ẩn chứa sức mạnh bùng nổ.

​Những vết sẹo mờ còn sót lại sau cuộc chiến sinh tử với đám người Lam Ba Quốc bắt đầu ngứa ran. Dưới tác động thần kỳ của dòng nước, lớp da chết bong ra, da non mọc lên với tốc độ mắt thường có thể thấy được, chữa lành hoàn toàn mọi dấu vết thương tổn. Làn da hắn trở nên trơn bóng, cứng cáp tựa như ngọc thạch nghìn năm.

​Minh Long trợn ngược mắt. Hắn cảm nhận rõ ràng khí huyết trong người đang cuộn trào dữ dội như sóng thần giận dữ. Từ sâu thẳm bên trong đan điền, một luồng năng lượng bá đạo bùng nổ, phá vỡ mọi xiềng xích, xông thẳng lên vòm họng.

​"NGAO!!!"

​Một tiếng long ngâm trầm thấp nhưng uy lực vô song bất ngờ vang dội, chấn động cả không gian Không Linh Giới. Âm thanh ấy mang theo sự thỏa mãn tột độ, chứa đựng sự kiêu hãnh và uy lăng của bậc quân vương vừa thức tỉnh sau giấc ngủ dài.

​Ngọc Nhi bay lơ lửng trên mặt nước, nhìn xuống vùng nước đang sủi bọt ầm ầm như nước sôi, nàng mỉm cười hỏi vọng xuống:

​- Sao? Cảm giác thế nào? Có đáng công sức bỏ ra không?

​"Ào!"

​Minh Long trồi đầu lên mặt nước, bọt nước trắng xóa văng tung tóe. Hắn vuốt ngược mái tóc ướt đẫm ra sau, để lộ khuôn mặt rạng rỡ đầy sức sống và sự hưng phấn. Không kìm nén được cảm xúc đang trào dâng mãnh liệt trong lồng ngực, hắn ngửa mặt lên trời hét lớn một câu đầy sảng khoái:

​- MÓA NÓ! THẬT LÀ ĐÃ QUÁ ĐI! HAHAHAHA!

​Tiếng cười hào sảng của hắn vang vọng khắp núi đồi, đập vào vách đá rồi vọng lại. Hắn vùng vẫy, bơi lội tung tăng, tay chân quẫy đạp làm nước bắn lên cao. Lúc này, hắn trông chẳng khác gì một đứa trẻ lần đầu được xuống nước, vô tư lự tận hưởng cảm giác hồi sinh mạnh mẽ chưa từng có này.

​Trên không trung, Ngọc Nhi lặng lẽ quan sát Minh Long đang vui đùa thỏa thích dưới hồ. Nụ cười trêu chọc thường ngày trên môi nàng dần biến mất. Thay vào đó, ánh mắt nàng trở nên dịu dàng, sâu lắng và vương vấn một nỗi buồn hoài niệm xa xăm.

​Nàng khẽ lẩm nhẩm một mình, ánh mắt mơ màng như đang nhìn thấy một bóng dáng vĩ đại từ quá khứ chồng lên hình ảnh của Minh Long hiện tại:

​- Tiểu tử này... khoảnh khắc này, phong thái này... thật giống ngài quá. Cứ như thể ngài đang hiện diện ở đây vậy.

​Một cơn gió nhẹ thổi qua, làm bay bay tà váy và mái tóc của nàng. Ngọc Nhi ngước đôi mắt to tròn, trong veo lên nhìn bầu trời xanh thẳm vô tận của Không Linh Giới. Nàng thì thầm một câu hỏi vào hư không, một câu hỏi chứa đầy tâm sự mà chỉ có gió trời mới nghe thấy được:

​- Ngài nghĩ liệu hắn có làm được không? Liệu hắn có đủ sức đi hết con đường chông gai mà ngài đã bỏ dở hay không?... Thưa chủ nhân!

...

Sau một hồi vùng vẫy thỏa thích, Minh Long leo lên bờ. Hắn nằm vật ra bãi cỏ xanh mướt, ngực phập phồng thở hổn hển, ánh mắt lơ đãng nhìn lên bầu trời cao vợi của Không Linh Giới. Cảm giác sảng khoái vẫn còn dư âm chạy rần rật dưới da thịt.

​Hắn quay sang nhìn Ngọc Nhi đang bay lơ lửng bên cạnh, thắc mắc:

​- Này, tại sao cơ thể ta lại có phản ứng mãnh liệt như vậy? Cứ như thể cá gặp nước, rồng gặp mây vậy.

​Ngọc Nhi đáp đất, ngồi xếp bằng ngay ngắn bên cạnh hắn, giọng nói trở nên nghiêm túc lạ thường:

​- Đó là vì Dòng Máu Của Rồng đang chảy trong huyết quản ngươi đã tìm thấy sự cộng hưởng với Kinh Thầy Thủy Vận.

​Nàng chỉ tay về phía hồ nước mênh mông:

​- Kinh Thầy Thủy Vận vốn là cội nguồn sự sống của Lạc Hồng Cổ Tộc. Dòng nước thiêng này đã che chở, nuôi dưỡng bao thế hệ tiền nhân từ thuở hồng hoang. Chỉ có những đứa con mang trong mình dòng máu Lạc Hồng đích thực mới có thể nhận được sự ưu ái và dung hòa tuyệt đối từ nó.

​Ngọc Nhi giơ ngón tay lên liệt kê:

​- Công dụng của nó vô cùng lớn lao. Nó giúp trị thương ở cấp độ tế bào nhanh gấp trăm lần đan dược, ổn định tâm ma, trấn an tinh thần và đặc biệt là tôi luyện, cường hóa thân thể tu giả đạt đến trạng thái hoàn mỹ nhất.

​Minh Long chăm chú lắng nghe từng lời. Hắn ngồi dậy, nhìn về phía mặt hồ yên ả. Tự nhiên trong lòng hắn dâng lên một cảm giác vô cùng thành kính và trân trọng. Hắn nhận ra, thứ trước mặt mình chẳng đơn thuần là một hồ nước, đó là hồn thiêng sông núi, là huyết mạch của tổ tiên.

​- Được rồi, giờ đến việc chính.

​Ngọc Nhi vỗ tay đánh thức hắn khỏi dòng suy nghĩ:

​- Bắt đầu gieo trồng Lạc Việt Thần Cốc đi.

​Minh Long gật đầu. Hắn tập trung ý niệm, từ trong Không Gian Hệ Thống triệu hoán ra một hạt giống. Hạt thóc xuất hiện trên tay hắn, to bằng ngón tay cái, vỏ ngoài vàng óng ánh tựa như được đúc từ vàng ròng, tỏa ra mùi hương lúa mới thoang thoảng.

​- Làm thế nào đây? - Minh Long hỏi.

​- Đầu tiên, ngươi phải ủ hạt giống. Lấy một chút nước từ Kinh Thầy Thủy Vận tưới lên nó.

​Minh Long cẩn thận múc một vốc nước nhỏ, tưới nhẹ lên hạt thóc trên tay. Nước thấm vào vỏ trấu, khiến hạt thóc trở nên bóng loáng.

​- Được rồi, vậy là xong à? - Hắn hỏi.

​Ngọc Nhi lắc đầu quầy quậy:

​- Chưa đâu, còn bước cuối cùng và cũng là quan trọng nhất. Muốn đánh thức linh tính của Lạc Việt Thần Cốc thì không thể làm qua loa được.

​Nàng bay lên cao một chút để ngang tầm mắt hắn, ra lệnh:

​- Hãy lặp lại y hệt những gì ta làm. Tâm phải tịnh, lòng phải thành.

​Nói đoạn, Ngọc Nhi chắp hai tay trước ngực, đôi mắt to tròn nhắm nghiền lại, vẻ mặt trở nên trang nghiêm thánh thiện. Minh Long thấy vậy cũng vội vàng chắp tay, nhắm mắt, điều chỉnh hơi thở thật đều.

​Giọng Ngọc Nhi vang lên, trầm bổng như tiếng chuông ngân:

​- Đọc theo ta.

​Và rồi, nàng bắt đầu ngâm lên một bài thơ cổ, từng câu từng chữ mang theo âm hưởng hào hùng và bi tráng của thời gian:

​*"Ngọc cốc sinh quang tự cổ lai,

Kinh Thầy thủy vận nối thiên thai.

Từng hạt tụ linh, thành mệnh tụ,

Một sông chở đạo, hóa nguyên đài.

​Thanh quang lấp lánh vương nhân quả,

Kim chúc lung linh gợi thế hoài.

Ai nghe khúc thủy ngàn thu vọng,

Biết lúa là hồn, đất chẳng phai."

​Minh Long lặp lại từng câu thơ theo nàng. Giọng hắn ban đầu còn ngập ngừng, nhưng càng về sau càng trở nên dõng dạc, hòa quyện với tiếng gió của Không Linh Giới tạo nên một bản hòa ca kỳ lạ.

​Khi câu thơ cuối cùng dứt, hạt thóc trên tay Minh Long bất ngờ rung lên bần bật.

​"Vù!"

​Nó lóe lên một ánh hào quang màu vàng kim rực rỡ trong khoảnh khắc rồi vụt tắt, trở lại vẻ bình thường. Tuy nhiên, Minh Long có thể cảm nhận rõ ràng bên trong lớp vỏ trấu kia, một sự sống mãnh liệt đang bắt đầu cựa quậy, thức tỉnh.

​Ngọc Nhi mở mắt, gật đầu hài lòng:

​- Được rồi. Giờ ngươi cứ đặt nó xuống đất, ngay cạnh bờ hồ. Hằng ngày ngươi phải vào đây, dùng nước Kinh Thầy tưới một chút và đọc lại bài thơ này. Phải lặp đi lặp lại đều đặn, không được bỏ sót ngày nào.

​Minh Long cẩn thận đặt hạt thóc xuống nền đất ẩm, rồi ngẩng đầu hỏi:

​- Phải làm như vậy trong bao lâu thì nó mới nảy mầm?

​Ngọc Nhi không đưa ra một con số cụ thể. Nàng chỉ mỉm cười đầy ẩn ý, ánh mắt lấp lánh niềm tin:

​- Sẽ nhanh thôi!