Hàn Minh Hạo đứng sừng sững giữa quảng trường, khí thế của một Hóa Thần viên mãn bùng nổ như một cơn bão hắc ám, cưỡng ép đóng băng vạn vật xung quanh. Lão nhìn xuống đôi bàn tay mình, nơi mười đầu ngón tay đang dần biến đổi, dài ra và nhọn hoắt như những móng vuốt của quỷ dữ, tỏa ra làn khói đen kịt mang theo mùi vị của sự mục nát. Đây chính là Trọng Thiên thứ sáu: Cửu Âm Bạch Cốt Trảo.
- Chết đi, tiểu súc sinh!
"Vút!"
Thân ảnh Hàn Minh Hạo nhòe đi, với tu vi viên mãn, tốc độ của lão đã vượt xa khỏi giới hạn mà nhãn lực thông thường có thể bắt kịp. Minh Long chỉ kịp thấy một luồng hắc phong ập đến chính diện, theo bản năng vung song đoản lên che chắn.
- "Nhanh quá!"
"KENG!"
Tiếng va chạm khô khốc vang lên, mười đầu ngón tay cứng hơn kim thép của Hàn Minh Hạo đập thẳng vào lưỡi đao Huyền Ngân. Một lực lượng dời non lấp bể ập tới, khiến đôi chân Minh Long lún sâu xuống mặt đất, hai cánh tay tê dại đến mức suýt chút nữa là đánh rơi binh khí. Minh Long nghiến răng, lồng ngực phập phồng dữ dội. Hắn đã quá mệt mỏi, việc liên tục chuyển đổi giữa hai trạng thái cực đoan cùng các đợt giao tranh tổng lực trước đó đã vắt kiệt từng giọt Âm Dương chi lực cuối cùng trong đan điền.
Hàn Minh Hạo không cho hắn bất kỳ cơ hội nào để thở dốc. Lão tung ra một chuỗi liên hoàn trảo quỷ mị, mười đầu ngón tay vạch ra những đường đen kịt trong không trung, khóa chặt mọi đường lui của đối phương.
"Xoẹt! Xoẹt!"
Dù đã cố gắng lách người né tránh, nhưng do thể lực suy kiệt, phản ứng của Minh Long đã chậm đi một nhịp. Một cú trảo của lão sượt qua bả vai, ngay lập tức xé toạc lớp áo và để lại năm vết cào sâu hoắm. Cơn đau không chỉ dừng lại ở da thịt, Minh Long cảm nhận rõ rệt sinh khí tại vết thương đang bị hút đi điên cuồng, vùng da xung quanh chuyển sang màu xám tro, lạnh lẽo và vô hồn.
- Hộc... hộc...
Minh Long lảo đảo lùi lại, máu tươi từ vết thương chảy xuống cánh tay nhưng chưa kịp nhỏ xuống đất đã bị âm độc đóng băng lại. Hàn Minh Hạo cười gằn, lão di chuyển áp sát như một bóng ma, liên tục ra đòn. Mỗi khi Cửu Âm Bạch Cốt Trảo vung lên, không gian dường như bị rạch nát.
Minh Long vung đoản đao đánh trả, nhưng những đường đao vốn sắc lẹm nay trở nên nặng nề và thiếu chuẩn xác. Hàn Minh Hạo dễ dàng gạt phắt đòn tấn công, lão xoay người, năm ngón tay co lại như gọng kìm, chộp thẳng vào mạn sườn Minh Long.
"PHỐC!"
Tiếng móng tay cắm vào da thịt vang lên rợn người. Minh Long phun ra một ngụm máu lớn, cả người bị cú trảo kinh hồn hất văng ra sau, lăn dài trên nền đá hàng chục trượng mới dừng lại được.
Lúc này, Minh Long quỵ xuống, một tay chống đoản đao xuống đất để giữ cho bản thân không ngã gục. Toàn thân hắn chằng chịt vết trảo đen kịt, âm khí từ Trọng Thiên thứ nhất Hóa Âm Nhập Cốt bắt đầu thẩm thấu vào xương tủy, khiến cơ thể hắn run lên bần bật vì cái lạnh thấu xương. Tốc độ và sự linh hoạt của hắn lúc này đã giảm sút nghiêm trọng, tầm nhìn cũng bắt đầu nhòe đi vì kiệt sức.
Hàn Minh Hạo chậm rãi bước tới, uy áp của Hóa Thần Viên Mãn nặng nề như muốn nghiền nát ý chí của bất kỳ ai chứng kiến. Lão nhìn Minh Long đầy nhạo báng, mười đầu ngón tay vẫn còn dính những vệt máu đỏ thẫm:
- Trước sức mạnh tuyệt đối, mọi kỹ xảo đều là vô nghĩa. Ngươi lấy gì để đấu với ta?
Minh Long không trả lời, hắn chỉ im lặng nhìn vào những luồng linh lực đang cuộn trào một cách mất kiểm soát trên người Hàn Minh Hạo. Dược lực của Nghịch Mệnh Phá Cảnh Đan đang đẩy lão lên đỉnh cao, nhưng cũng chính nó đang âm thầm tạo ra những vết nứt trong kinh mạch của lão. Hắn cần một khoảnh khắc, chỉ một khoảnh khắc duy nhất khi lão sơ hở nhất.
Hàn Minh Hạo sau khi bước vào Hóa Thần Viên Mãn giống như một con dã thú thoát khỏi lồng sắt, khí thế bạo ngược đến cực điểm. Lão không cho Minh Long bất kỳ cơ hội nào để điều tức, mười đầu ngón tay đen kịt vung lên, xé rách không khí lao đến.
"Vèo!"
Minh Long cắn chặt răng, cảm nhận lồng ngực đang nóng rát như bị lửa thiêu. Hắn liên tục kích hoạt Phi Lôi Thần Thuật, thân hình hóa thành một đạo lôi quang xẹt qua những Lôi Ấn đã khắc sẵn trên mặt đất và các mảnh vỡ kiến trúc xung quanh. Mỗi lần dịch chuyển là một lần hắn hy vọng có thể cắt đuôi được sự truy sát điên cuồng của lão tổ Hàn Nguyệt Môn.
Thế nhưng, thần thức của Hóa Thần viên mãn quá sức kinh khủng. Hàn Minh Hạo không cần đuổi theo các vị trí dịch chuyển của Minh Long. Lão chỉ cần đứng yên một chỗ, uy áp từ tu vi cường đại tỏa ra bao trùm toàn bộ các điểm có Lôi Ấn. Mỗi khi Minh Long vừa hiện thân tại một vị trí mới, một đạo âm lực từ Cửu Âm Bạch Cốt Trảo đã chực chờ sẵn, rít gào lao tới như muốn xé xác hắn ngay lập tức.
Việc liên tục duy trì Lôi Lang Hành Ảnh cùng với các đợt dịch chuyển liên tục trong trạng thái linh lực cạn kiệt khiến các thớ cơ của Minh Long bắt đầu co rút dữ dội. Trong một khoảnh khắc bước chân loạng choạng do vết thương ở mạn sườn đột ngột phát tác, Minh Long đã chậm lại nửa nhịp.
Chỉ nửa nhịp đó thôi đã là quá đủ đối với một cường giả Hóa Thần viên mãn.
Hàn Minh Hạo xuất hiện như một bóng ma ngay trước mặt Minh Long khi hắn vừa hoàn thành lượt dịch chuyển cuối cùng. Minh Long bị dồn sát vào chân bức tường thành đổ nát của Hằng Thiên Tông, phía sau là vách đá dựng đứng, phía trước là mười đầu ngón tay nhọn hoắt đang vồ tới.
Trong khoảng cách gang tấc, Minh Long gầm lên một tiếng đầy phẫn uất, hắn dồn nén phong lực vào lòng bàn tay, tung ra một chiêu Toàn Phong Chưởng chính diện. Những luồng gió lốc xoáy cuộn cực mạnh bùng phát, định bụng sẽ đẩy lùi lão tổ ra xa để tìm đường thoát.
- Rác rưởi!
Hàn Minh Hạo hừ lạnh đầy khinh bỉ. Lão không hề né tránh mà trực tiếp dùng Cửu Âm Bạch Cốt Trảo đâm xuyên qua tâm bão. Những móng vuốt đen kịt mang theo sức mạnh phá hủy của Trọng thiên thứ sáu dễ dàng xé nát luồng phong bạo của Toàn Phong Chưởng như xé một tờ giấy mỏng. Âm lực nồng đậm nuốt chửng hoàn toàn sức mạnh của ngọn gió, đánh thẳng vào lòng bàn tay Minh Long.
"RẮC!"
Tiếng xương tay rạn nứt vang lên khô khốc giữa không gian tĩnh lặng. Minh Long bị đánh văng mạnh vào bức tường đá phía sau, tạo thành một hố sâu hoắm với những vết rạn lan tỏa như mạng nhện. Song đoản đao văng khỏi tay hắn, rơi leng keng trên nền đá lạnh lẽo.
- Hự
Minh Long ngã gục xuống đống gạch vụn, máu tươi từ khóe miệng và các vết trảo cũ tuôn ra không ngừng, thấm đẫm lớp y phục vốn đã rách nát. Toàn thân hắn run rẩy, ý thức bắt đầu mờ nhạt dần dưới tác động của âm độc từ Hóa Âm Nhập Cốt đang xâm nhập sâu vào tủy sống, đóng băng mọi nỗ lực phản kháng cuối cùng.
Hàn Minh Hạo chậm rãi bước tới, mỗi bước chân của lão như giẫm lên nhịp tim của những đệ tử Hằng Thiên Tông đang đứng nhìn xa xa. Lão dùng chân giẫm mạnh lên ngực Minh Long, khiến xương sườn hắn phát ra tiếng kêu răng rắc đau đớn. Lão cúi xuống, mười đầu ngón tay nhọn hoắt từ từ đưa lên cao, nhắm thẳng vào linh đài của Minh Long.
- Kết thúc rồi, tiểu súc sinh. - Giọng lão khàn đặc, tràn đầy sự đắc thắng của kẻ chiến thắng cuối cùng.
Trong khoảnh khắc mười đầu ngón tay tử thần của Hàn Minh Hạo chỉ còn cách linh đài Minh Long chưa đầy một tấc, một luồng hào quang rực rỡ đột ngột bùng lên từ đống đổ nát hoang tàn. Một thân ảnh già nua, máu nhuộm đỏ cả vạt áo rách nát, nhưng khí thế kiêu hùng như một ngọn đại sơn bất tận bất ngờ chắn ngang giữa hai người.
"KENG!"
Tiếng va chạm của kim loại và chân nguyên chấn động cả màng nhĩ. Hằng Vương lão tổ tưởng như đã kiệt quệ sau trận huyết chiến bằng một nghị lực phi thường đã dồn toàn bộ tàn lực vào một đòn đánh trả, dùng chính lồng ngực và đôi tay gầy guộc đẩy lui Cửu Âm Bạch Cốt Trảo của Hàn Minh Hạo trong đường tơ kẽ tóc.
- Sư tổ! - Minh Long thốt lên trong bàng hoàng, nhìn bóng lưng gầy guộc nhưng sừng sững như cột trụ chống trời của Hằng Vương.
Hằng Vương không quay đầu lại, hơi thở lão đứt quãng nhưng thanh âm vang vọng khắp núi rừng như tiếng sấm rền:
- Mau... chạy đi! Mang theo hy vọng của Hằng Thiên Tông mà rời khỏi đây ngay! ĐI MAU!
Dứt lời, không để Hàn Minh Hạo kịp định thần, Hằng Vương gầm lên một tiếng xé toạc bầu trời, lao đến ôm chặt lấy lão tổ Hàn Nguyệt Môn như một gọng kìm vĩnh cửu. Hàn Minh Hạo kinh hãi, mười đầu ngón tay điên cuồng đâm liên tiếp vào lưng Hằng Vương, xé nát da thịt, bẻ gãy xương sườn ông, nhưng vị lão tổ ấy thà để máu chảy cạn cũng không buông lỏng dù chỉ một phân.
Lúc này, khí tức trên người Hằng Vương đột ngột nghịch chuyển. Linh lực Hóa Thần hậu kỳ trong đan điền ông không còn luân chuyển bình thường mà bắt đầu co rút rồi bành trướng điên cuồng, tỏa ra thứ ánh sáng trắng rực rỡ đến mức khiến vạn vật trở nên lu mờ.
- KHÔNG! NGƯƠI ĐIÊN RỒI! BUÔNG TA RA! - Hàn Minh Hạo gào thét thất kinh. Lão tổ Hàn Nguyệt Môn vừa chạm tay vào Hóa Thần viên mãn, lão làm sao có thể chấp nhận chết cùng một lão già sắp xuống lỗ?
- CÚT KHỎI NGƯỜI TAAA! HẰNG VƯƠNG, ĐỒ ĐIÊN NÀY! TA SẼ GIẾT NGƯƠI, TA SẼ BĂM NGƯƠI THÀNH VẠN MẢNH!
Hàn Minh Hạo điên cuồng dùng Cửu Âm Bạch Cốt Trảo cào cấu, máu thịt Hằng Vương văng tung tóe, nhưng vòng tay của vị lão tổ ấy vẫn chặt như xiềng xích của định mệnh.
- Không thể được! Sư tổ, dừng tay lại! - Minh Long gào lên trong tuyệt vọng, nước mắt tự bao giờ hòa lẫn máu chảy dài trên mặt. Hắn muốn lao đến, nhưng uy áp từ một vị Hóa Thần hậu kỳ đang nghịch chuyển chân nguyên đã tạo ra một lực đẩy kinh hoàng, hất văng mọi thứ xung quanh ra xa.
- MAU ĐI! ĐỪNG ĐỂ SỰ HY SINH CỦA TA TRỞ NÊN VÔ NGHĨA! - Hằng Vương gầm lên lần cuối, chấn động cả sơn môn. Giây phút cuối cùng, ông ngoái đầu nhìn Minh Long, ánh mắt rực lửa bỗng chốc trở nên ôn nhu lạ thường. Ông nở một nụ cười thanh thản, mãn nguyện:
- Hằng Thiên Tông... từ nay giao lại cho ngươi rồi. Sống tốt nhé, tiểu tử!
Hàn Minh Hạo lúc này hoàn toàn mất đi vẻ ngạo mạn. Lão gào rú thảm thiết, đôi mắt trợn ngược vì sợ hãi tột độ:
- KHÔNGGGG! TA KHÔNG MUỐN CHẾT! TA LÀ HÓA THẦN VIÊN MÃN! TA KHÔNG THỂ CHẾT Ở ĐÂY!
Minh Long cắn răng đến bật máu, hắn biết mỗi giây do dự là một nhát dao đâm vào tâm huyết của sư tổ. Hắn nhanh tay thu lấy Huyền Ngân Song Đoản, kích hoạt Lôi Lang Hành Ảnh đến mức cực hạn, hóa thành một tia điện vàng kim xé gió chạy ra xa với tốc độ kinh hoàng.
Hằng Vương lúc này đã đi tới giới hạn cuối cùng. Ông trừng mắt nhìn thẳng vào khuôn mặt đang vặn vẹo, méo mó vì tuyệt vọng của Hàn Minh Hạo, rít qua kẽ răng từng chữ hào hùng:
- Lão già khốn kiếp... CÙNG TA XUỐNG ĐỊA NGỤC ĐI!
"OÀNH!!!"
Một tiếng nổ kinh thiên động địa bùng phát, rung chuyển cả đại địa. Một cột sáng khổng lồ xuyên thủng tầng mây, ánh sáng chói lòa như mười mặt trời cùng giáng lâm nhân gian, nuốt chửng hoàn toàn bóng tối. Sóng xung kích mang theo sức nóng hủy diệt quét qua, san phẳng mọi kiến trúc, gạch đá hóa thành hư vô trong tích tắc.
Hàn Minh Hạo chỉ kịp để lại một tiếng gào rú tuyệt vọng rồi bị dìm trong tiếng nổ. Đó là cái chết huy hoàng nhất của một vị tu sĩ, dùng chính sinh mệnh để thắp lên ngọn lửa cuối cùng cho tông môn.
Minh Long dù đã ở xa vẫn bị dư chấn kinh hồn ấy quét trúng. Trong tích tắc, hắn nhanh tay kết ấn thần tốc, Băng Vực Dục Tâm lan tỏa tạo thành một khối cầu băng tinh dày đặc bao phủ lấy bản thân. Hắn cảm nhận được sức ép ngàn quân và hơi nóng hừng hực đang va đập dữ dội vào lớp phòng ngự, toàn thân rung chuyển, linh hồn run rẩy trước sự ra đi bi tráng của sư tổ.
Khói bụi mù mịt từ vụ nổ kinh thiên động địa của Hằng Vương lão tổ dần tản đi, để lại một khoảng không gian chết chóc và hoang tàn. Tại trung tâm quảng trường, một hố sâu khổng lồ hiện ra như một vết sẹo gớm ghiếc tạc vào lòng đất núi Hằng Thiên.
- Sư tổ!!
Tiếng gào khóc xé lòng vang lên từ phía xa. Hàng loạt đệ tử Hằng Thiên Tông chứng kiến cảnh tượng vị lão tổ kính yêu tan biến vào hư không đã đồng loạt quỳ sụp xuống. Những tiếng gọi nghẹn ngào vang vọng qua những đống đổ nát, tạo nên một bầu không khí bi thương đến tột cùng.
Giữa những mảnh vụn đá tảng, Minh Long nằm bất động. Khối cầu băng tinh của Băng Vực Dục Tâm đã nứt vỡ hoàn toàn, chỉ còn lại những mảnh vụn lấp lánh như những giọt nước mắt tan chảy. Toàn thân hắn đầy máu, hơi thở yếu ớt đến mức gần như không thể cảm nhận được.
- Mau!
Tiểu Mễ và Liệt Khang là những người đầu tiên lao tới. Tiểu Mễ run rẩy quỳ xuống, đôi mắt đẫm lệ, tay nàng đỡ lấy đầu Minh Long, tiếng gọi lạc đi trong cổ họng:
- Minh Long! Tỉnh lại đi! Đừng dọa ta mà...
Liệt Khang nghiến răng, một tay truyền linh lực vào ngực Minh Long hòng giữ lại chút sinh cơ cuối cùng, nhưng hắn vẫn nằm đó, đôi mắt nhắm nghiền, hoàn toàn bất tỉnh nhân sự dưới chấn động kinh hoàng của vụ nổ Hóa Thần.
Thế nhưng, ngay khi mọi người tưởng chừng tất cả đã kết thúc...
"Cạch! Cạch!"
Một tiếng động khô khốc vang lên từ phía tâm chấn vụ nổ. Tất cả đệ tử Hằng Thiên Tông đồng loạt giật mình, những đôi mắt đỏ hoe đầy căm hận đồng loạt hướng về phía đống gạch đá đang rung rinh.
Từ dưới lớp bụi đất xám xịt, một bàn tay gầy guộc, cháy sém và đầy máu tươi thò ra, bấu chặt lấy một tảng đá vỡ.
- Khụ... khụ... Chết... chết tiệt! Lão già Hằng Vương chết tiệt!
Một thân ảnh thê thảm đến mức không thể nhận dạng từ từ bò dậy. Đó là Hàn Minh Hạo. Lão tổ Hàn Nguyệt Môn giờ đây chẳng khác nào một con quỷ vừa bò ra từ địa ngục. Một cánh tay của lão đã bị thổi bay tận gốc, máu đen tuôn ra xối xả. Nửa khuôn mặt bị bỏng nặng đến mức bong tróc da thịt, lộ ra cả xương gò má trắng ởn và một con mắt đỏ ngầu đầy tơ máu. Bộ y phục lộng lẫy ngày nào giờ chỉ còn là những mảnh giẻ rách bám đầy bùn đất và thịt nát.
Dù tu vi đã rơi rụng thê thảm, dược lực của Nghịch Mệnh Phá Cảnh Đan đang tàn phá kinh mạch khiến lão liên tục nôn ra máu đen, nhưng chấp niệm sống sót của một kẻ Hóa Thần vẫn giúp lão đứng vững trên đôi chân run rẩy.
- Lão già kia... muốn kéo ta chết chung sao? Nằm mơ đi! - Hàn Minh Hạo rít lên, giọng nói khàn đặc và méo mó.
Chứng kiến kẻ thù giết sư tổ vẫn còn sống, sự sợ hãi trong lòng các đệ tử Hằng Thiên Tông hoàn toàn bị nuốt chửng bởi hận thù tột độ.
- Giết lão! Trả thù cho sư tổ!
- Lão già khốn kiếp, chết đi!
Không ai bảo ai, hàng trăm đệ tử đồng loạt tuốt kiếm, gào thét lao lên như những con thiêu thân. Tất cả không còn quan tâm đến khoảng cách tu vi, chỉ biết rằng kẻ trước mắt phải đền mạng cho sự hy sinh của Hằng Vương.
Hàn Minh Hạo trừng mắt, nhìn đám đông đang lao tới với vẻ khinh miệt tột độ. Dù suy yếu cùng cực, nhưng uy nghiêm của một vị Hóa Thần viên mãn vẫn khiến lão điên cuồng. Lão ngửa mặt lên trời gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, hắc khí âm hàn bùng phát quanh người như những sợi xúc tu của tử thần:
- Lũ kiến hôi các ngươi... tưởng ta tàn phế là có thể chạm vào sao? Tốt! Đã muốn chết, ta thành toàn cho các ngươi!
Ánh mắt lão lóe lên tia sáng hung tàn tột độ, lão hét lớn:
- TA SẼ ĐẠI KHAI SÁT GIỚIIIII!!!!!!