Giữa lúc Hàn Minh Hạo chuẩn bị trút cơn điên loạn cuối cùng xuống đám đệ tử, bầu trời phía trên Hằng Thiên Tông đột ngột nổ tung. Một luồng Dương lực tinh thuần, chói lòa như mặt trời chính ngọ từ chín tầng mây giáng xuống, trực tiếp nuốt chửng bóng tối âm hàn của lão ma đầu.
"UỲNH!!!"
Mặt đất rung chuyển dữ dội, một vòng tròn hào quang vàng rực rỡ bùng phát, bao trùm lấy vị trí của lão tổ Hàn Nguyệt Môn. Hàn Minh Hạo vừa vung trảo lên đã cảm thấy toàn thân nặng nề khôn xiết, không gian xung quanh dường như đông cứng lại thành một khối chì khổng lồ, bóp nghẹt mọi luồng linh khí mà lão đang cố gắng điều động.
- Hằng Tinh Lực Trường... TRẤN!
Tiếng quát uy nghiêm, lạnh lẽo như sấm rền truyền khắp sơn môn. Hàn Minh Hạo, kẻ vốn đã suy kiệt tột cùng nay lại chịu sức ép nghìn quân của lực trường, hai đầu gối đập mạnh xuống đất khiến gạch đá nát vụn thành bột cám.
- Tông chủ! Tông chủ và các vị trưởng lão đã trở về rồi!
- Chúng ta cứu được rồi! Sư tổ linh thiêng, mọi người đã về kịp lúc!
Tiếng reo hò xen lẫn tiếng khóc nức nở vỡ òa từ phía đám đệ tử. Giữa không trung, Hằng Dương Tông chủ Hằng Thiên Tông hiện thân với tà áo bào tung bay lồng lộng, toàn thân tỏa ra hào quang chính khí lẫm liệt. Ngay phía sau ông, năm đạo quang mang rực rỡ đồng loạt hạ cánh, tạo thành một thiên la địa võng bao vây chặt chẽ lấy Hàn Minh Hạo.
Hàn Minh Hạo trợn trừng con mắt duy nhất còn lại, máu từ hốc mắt chảy ròng ròng xuống gò má biến dạng, lão gào lên điên dại:
- Hằng Dương! Đám các ngươi... rõ ràng đã rời khỏi tông môn, sao có thể trở về vào lúc này?
Hằng Dương không thèm đáp lời, ánh mắt ông lướt qua nơi sư tổ vừa tuẫn đạo rồi dừng lại nơi Minh Long đang nằm bất tỉnh. Sát khí trong mắt ông bùng lên thành ngọn lửa thực thể:
- Hàn Minh Hạo, nợ máu của Hằng Thiên Tông hôm nay phải tính bằng cả hồn phách của ngươi!
- VÂY SÁT!
"Ong! Ong! Ong!"
Lệnh vừa ban ra, ngũ đại trưởng lão đồng loạt phát động đòn tấn công phối hợp nhịp nhàng đến đáng sợ. Hằng Vân vung tay, thanh trường kiếm trên lưng hóa thành hàng ngàn đạo kiếm quang sắc lẹm, đan dệt thành một lưới kiếm khí dày đặc bao phủ toàn bộ phương hướng chạy trốn của lão tổ Hàn Nguyệt Môn.
Cùng lúc đó, Hằng Nhạc hai tay kết ấn, Hằng Thiên Ngự Khí Điển vận chuyển, ông quăng ra bốn thanh trọng trụ mang theo phù văn trấn áp, cắm phập xuống đất tạo thành một kết giới phong tỏa linh lực, khiến Hàn Minh Hạo dù có muốn liều mạng cũng không cách nào dẫn động thiên địa linh khí được nữa.
"RẦM!"
Lão tổ Hàn Nguyệt Môn gào thét trong đau đớn khi Hằng Đan điều khiển một luồng độc hỏa màu tím thẫm từ linh lô, thiêu rụi lớp hộ thân chân nguyên mỏng manh còn sót lại. Hàn Mộc bồi thêm một đòn tàn độc, những dây leo gai góc từ dưới lòng đất trồi lên như những con rắn độc, quấn chặt lấy tứ chi và xuyên thấu vào những vết thương đang rỉ máu trên người lão.
Đòn nặng nhất đến từ Túc Thệ, vị thể tu Ngũ chuyển này lao thẳng vào trung tâm vụ nổ linh lực bằng một tốc độ kinh hồn. Nắm đấm mang theo sức mạnh của Ngũ chuyển sơ kỳ đánh thẳng vào lồng ngực đang rạn nứt của Hàn Minh Hạo.
"UỲNH!"
Tiếng xương ngực vỡ vụn vang lên rợn người giữa quảng trường tĩnh lặng.
Hàn Minh Hạo gào thét thảm thiết, cơ thể lão giật nảy lên theo từng đợt công kích. Kẻ vừa lớn tiếng đòi đại khai sát giới giờ đây giống như một con thú hoang bị dồn vào rọ đá, bị sỉ nhục và nghiền ép bởi chính những kẻ mà lão hằng khinh rẻ. Dược lực của viên đan dược bắt đầu phản phệ dữ dội, khiến kinh mạch lão nổ tung từng đoạn, máu đen trào ra từ thất khiếu.
Đám đệ tử Hằng Thiên Tông đứng từ xa chứng kiến, nỗi đau thương mất đi sư tổ đã biến thành tiếng gầm thét đòi nợ máu vang động cả bầu trời dãy núi Hằng Thiên.
Giữa quảng trường đổ nát, Hàn Minh Hạo giờ đây chẳng còn chút phong thái của một bậc kiêu hùng. Lão nằm vật vã dưới đất, thân thể tàn tạ bị bao vây bởi ngũ đại trưởng lão của Hằng Thiên Tông. Mỗi một nhịp thở của lão đều kéo theo những ngụm máu đen đặc quánh, hệ quả của việc dược lực phản phệ và những đòn tra tấn tàn khốc từ đối phương.
Hằng Vân vung kiếm, từng đạo kiếm khí sắc lẹm xẻ dọc da thịt lão, cắt đứt gân tay gân chân khiến lão chỉ có thể co quắp như một con sâu bọ. Hằng Nhạc và Túc Thệ thay phiên nhau giáng xuống những đòn đánh nặng nề, tiếng xương cốt gãy vụn của lão tổ Hàn Nguyệt Môn vang lên khô khốc, hòa cùng tiếng gào rú thảm thiết vọng tận mây xanh.
Giữa cơn mê loạn vì đau đớn, Hàn Minh Hạo chợt thấy bóng dáng của Tứ trưởng lão Hàn Mộc đang tiến lại gần. Nàng cầm trên tay thanh trường kiếm tỏa ra mộc khí xanh thẳm, ánh mắt lạnh lẽo như băng giá nghìn năm. Khi mũi kiếm chỉ còn cách lồng ngực lão vài phân, Hàn Minh Hạo nhìn trân trân vào gương mặt thanh tú ấy, một ký ức xa xăm từ hàng trăm năm trước đột ngột dội về. Lão thất kinh, giọng khàn đặc gào lên:
- Mộc nhi! Dừng tay lại!
Lưỡi kiếm của Hàn Mộc khựng lại giữa hư không. Một nhịp thở trôi qua, thời gian như ngưng đọng. Hàn Minh Hạo chớp lấy thời cơ, đôi mắt vặn vẹo lộ ra vẻ khẩn khoản giả tạo:
- Mộc nhi... ta là phụ thân của con mà! Huyết thống tình thâm, chẳng lẽ con lại nhẫn tâm giết chết cha ruột của mình sao?
Khóe mắt Hàn Mộc bất chợt đỏ hoe, một giọt lệ nóng hổi lăn dài trên má, nhưng ngay lập tức bị chân nguyên trong người chấn nát. Nàng nhìn lão, ánh mắt từ dao động chuyển sang lạnh lùng đến cực điểm, môi khẽ nhếch lên một nụ cười đầy cay đắng:
- Phụ thân? Đời này của ta chỉ có duy nhất một người phụ thân...
Nàng hít một hơi thật sâu, giọng nói đanh lại như thép nguội:
- Người đó chính là Sư tổ Hằng Vương! Người đã nhặt một đứa trẻ suýt chết rét về nuôi nấng, dạy ta tu luyện, cho ta một mái nhà khi kẻ gọi là cha ruột đã vứt bỏ ta từ hàng trăm năm trước để theo đuổi thứ gọi là cầu đạo. Ngươi không chỉ bỏ rơi ta, mà còn chính tay hạ sát mẫu thân ta để đoạn tuyệt trần duyên. Hàn Nguyệt Môn các ngươi hại chết phụ mẫu ta ngay trước mắt ta! Còn ngươi... hừ....
- NGƯƠI ĐI CHẾT!!!!
Hàn Minh Hạo trừng lớn con mắt duy nhất, lão nghẹn họng không thốt nên lời. Không để lão kịp biện minh, Hàn Mộc gầm lên một tiếng phẫn nộ, trường kiếm trong tay vung lên như điên dại. Nàng không kết liễu lão ngay, mà chém liên tiếp hàng chục nhát kiếm vào vai, vào ngực, vào những chỗ đau đớn nhất trên cơ thể lão. Hàn Minh Hạo gào rú điên cuồng, máu tươi văng tung tóe lên tà áo xanh của nàng, nhưng Hàn Mộc không dừng lại, mỗi nhát kiếm là một sự đoạn tuyệt với quá khứ nhục nhã.
Tông chủ Hằng Dương đứng quan sát, ông biết nỗi đau của Hàn Mộc đã đạt đến giới hạn và đây là lúc phải kết thúc tấn bi kịch này để tế cờ cho Sư tổ. Ông phất tay, tu vi Hóa Thần hậu kỳ bùng nổ toàn diện, Dương lực vàng rực bao trùm quanh thân khiến không gian xung quanh vặn vẹo vì nhiệt độ cực cao.
- Kim Ô Tuần Nhật
- DƯƠNG KHÍ HÓA HÌNH!
"KHIẾU!!! ONG! ONG! ONG!"
Một tiếng rít dài xé toạc bầu trời, sau lưng Hằng Dương hiện ra dị tượng một con đại điểu rực lửa như mặt trời chính ngọ. Ông dẫn động linh lực, mười thanh Dương kiếm khổng lồ, mỗi thanh mang theo sức nóng vạn độ ngưng tụ giữa hư không, hướng thẳng về phía kẻ đang nằm thoi thóp.
- Hàn Minh Hạo, chết đi để tạ lỗi với vong linh Sư tổ!
"KHIẾU!!!"
Mười thanh Dương kiếm đồng loạt phóng xuống với tốc độ ánh sáng.
"PHẬP! PHẬP! PHẬP!"
Từng thanh kiếm rực lửa xuyên thấu qua tứ chi, đan điền, và lồng ngực của Hàn Minh Hạo, găm chặt lão xuống mặt đất đá.
- KHÔNGGGG!!! NÓNG QUÁ! BUÔNG TA RAAA!
Hàn Minh Hạo gào thét đến tận cùng của sự tuyệt vọng. Dương hỏa từ các thanh kiếm bắt đầu thiêu đốt lão từ trong ra ngoài, từ linh hồn đến xác thịt. Cơ thể lão co quắp, vặn vẹo trong biển lửa vàng rực. Làn da lão phồng rộp rồi đen sạm lại, hơi nước từ máu thịt bốc lên nghi ngút. Tiếng gào thét lịm dần thành những tiếng rên rỉ nghẹn ngào trong cổ họng khi cả cơ thể lão bị nung chảy.
Trong ánh sáng chói lòa của Kim Ô Tuần Nhật, Hàn Minh Hạo hoàn toàn hóa thành tro bụi, tan biến vào hư vô giữa bầu trời dãy núi Hằng Thiên. Trận chiến kết thúc, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đầy bi thương phủ lên đống đổ nát của tông môn.
...
Khói lửa mịt mù bao trùm lấy mặt sông Thủy Vân Hà rộng lớn, nơi tiếng sóng vỗ gầm thét bị át đi bởi tiếng thét sát phạt và tiếng vỡ vụn của những chiến hạm va chạm.
"Hộc! Hộc! Hộc!"
Thượng Quan Hàn Thương đứng trên mũi thuyền soái đã sứt mẻ, lồng ngực phập phồng dữ dội. Mồ hôi hòa cùng máu chảy dài trên khuôn mặt đầy vẻ mệt mỏi sau lượt giao đấu kịch liệt với Tiến Trung trước đó. Ông nén đau đớn, đưa mắt nhìn xuống đại quân phía dưới. Dù Đông Kỳ Quân của Thủy Vân Quốc dàn trận chiến đấu bài bản, thủ thế vững vàng, nhưng quân Lam Ba Quốc lại đông đảo như kiến cỏ, dùng chiến thuật lấy thịt đè người đầy tàn nhẫn.
Hàng loạt chiến thuyền của Lam Ba điên cuồng lao tới với tốc độ kinh hồn, đâm sầm trực diện vào mạn thuyền Thủy Vân. Tiếng nổ oành oành vang lên liên tiếp, đội hình vốn kiên cố giờ đây vỡ vụn, khiến hơn nửa Đông Kỳ Quân đã ngã xuống, máu nhuộm đỏ cả một khúc sông lạnh lẽo.
Mà trở ngại lớn nhất hiện tại chính là kẻ đang đứng trước mặt ông, Tiến Trung.
Phía đối diện, Tiến Trung cũng lộ rõ sự mệt mỏi, hơi thở nặng nề nhưng đôi mắt hắn lại biểu lộ vẻ đắc ý tột cùng. Hắn vẩy đi vệt nước bám trên lưỡi đao, đảo mắt nhìn xuống chiến trường hỗn loạn bên dưới rồi cười nhạt:
- Sao vậy Thượng Quan tướng quân? Tình hình có vẻ không được ổn cho lắm nhỉ? Đông Kỳ Quân của ngươi xem ra sắp làm mồi cho cá cả rồi.
"Oành!"
Thượng Quan Hàn Thương không nói hai lời, đôi mắt ông rực lên tia sáng kiên định. Ông trực tiếp đạp mạnh lên mạn thuyền, thân ảnh hóa thành một đạo thanh quang lao vút lên. Trường kiếm trong tay ông múa liên hồi, vạch ra những đường kiếm pháp tuyệt diệu giữa hư không. Thủy linh lực quanh thân ông bùng phát như sóng thần, mỗi nhát chém ra đều mang theo áp lực nghìn quân và tiếng gầm gừ uy mãnh của Hải Sư trấn áp mặt nước.
"Keng!"
Tiến Trung vác trường đao đặt lên vai, nghiêng đầu né tránh một mũi kiếm sắc lẹm rồi thở dài đầy ngạo mạn:
- Thú thật là ta chưa từng thấy kẻ nào lì lợm như ngươi đó!
"OÀNH!"
Thủy linh lực từ thân thể Tiến Trung cũng bạo phát dữ dội không kém. Hắn vung đao, dẫn động nước sông cuộn trào thành những cột nước khổng lồ bao quanh lưỡi đao.
- Thủy Triều Toàn Phá! - Hắn quát lớn, trường đao xoay tròn tạo ra một vòng xoáy nước đầy sức nặng, trực tiếp va chạm với kiếm khí của Hàn Thương.
Chưa dừng lại, hắn lướt đi trên mặt nước như một tia chớp, tung chiêu "Hàn Thủy Áp Kích", lưỡi đao mang theo áp lực nước cực đại chém xuống, tạo thành một đường rãnh sâu hoắm ngay giữa dòng sông, ép Hàn Thương phải lùi lại chống đỡ. Đao và kiếm chạm nhau liên hồi, tiếng kim loại va chạm vang lên chan chát, mỗi lần giao phong đều khiến mặt sông nổ tung thành những cột nước cao hàng chục trượng.
Giữa lúc cuộc chiến đang vào hồi gay cấn nhất, từ trên tầng mây cao vút, một luồng Hóa Thần lực cường đại bất ngờ giáng xuống như thiên thạch.
"ẦM! ẦM! ẦM!"
Luồng áp lực ấy nhắm thẳng vào đỉnh đầu Tiến Trung. Hắn còn chưa kịp định thần đã bị sức mạnh khủng khiếp kia đánh bay đi hàng chục trượng, thân hình lướt đi trên mặt nước như một viên đá ném thảy trước khi đập mạnh vào mạn thuyền soái.
"Phốc!"
Hàn Thương giật mình thu kiếm, quay đầu nhìn lại. Một vị tướng quân trung niên, giáp trụ sáng ngời, khí thế nghiêm nghị đang từ từ hạ xuống giữa không trung.
- Thái Vĩnh? Thái tướng quân? - Hàn Thương thốt lên kinh ngạc.
Thái Vĩnh gật đầu, nét mặt nghiêm nghị nhìn về phía đại quân Lam Ba đang náo loạn:
- Thượng Quan tướng quân, vất vả cho ngài rồi. Ta đã phụng mệnh Bệ Hạ điều động Tây Kỳ Quân đến ứng chiến!
"ẦM! ẦM! ẦM!"
Dứt lời, từ phía bờ sông, hàng loạt tiếng vó ngựa vang lên dồn dập như sấm động, rung chuyển cả đại địa. Khói bụi mù mịt bốc lên, cờ xí Tây Kỳ Quân bay lồng lộng rợp trời. Hàng vạn kỵ binh và bộ binh tinh nhuệ dàn trận trùng trùng điệp điệp, mang theo một luồng sát khí hào hùng và hùng hậu chưa từng có, chuẩn bị tràn xuống như một cơn lốc quét sạch quân thù.