Dòng Máu Của Rồng (Lạc Hồng Thần Chủ)

Chương 169: BỘ MẶT THẬT



Bầu trời Thủy Vân Hà như thấp xuống, đặc quánh mùi tanh và tử khí. Trên mũi thuyền soái, Thái Vĩnh từ từ hạ cánh, tà áo bào bay lộng lẫy trong gió. Hắn tiến lại gần Thượng Quan Hàn Thương, gương mặt lộ vẻ lo lắng, giọng trầm xuống đầy quan tâm:

​- Thượng Quan tướng quân, ngài không sao chứ? Ta đến muộn rồi, khiến Đông Kỳ Quân phải chịu khổ.

​Hàn Thương chống kiếm, lồng ngực phập phồng thở dốc, ông lau vết máu trên khóe miệng, khẽ gật đầu cảm kích:

​- Không sao... Đa tạ Thái tướng quân đã kịp thời chi viện. Có Tây Kỳ Quân, trận này Thủy Vân ta còn hy vọng.

​Phía đối diện, Tiến Trung thổ huyết ra một ngụm, hắn chống trường đao xuống mặt thuyền, thở dài đầy vẻ bất mãn:

​- Khụ... Hai đánh một? Các ngươi thật không công bằng với ta rồi. - Hắn hừ lạnh, ánh mắt lóe lên tia xảo quyệt:

- Hóa Thần một khi tham chiến, sẽ là Hóa Thần chiến. Thủy Vân Quốc các ngươi cũng thật là gấp rút quá.

​Hàn Thương nhếch môi, ánh mắt rực lửa chính khí, ông chỉ thẳng mũi kiếm về phía Tiến Trung:

​- Kẻ xâm lược nào đến đây cũng vậy, đều sẽ phải chết dưới lưỡi kiếm này mà thôi...

​"HỰ!"

​Lời chưa dứt, một tiếng động khô khốc vang lên. Một luồng máu tươi bất chợt cuồng phún từ miệng Thượng Quan Hàn Thương, bắn tung tóe lên mặt sông. Ông bàng hoàng cúi xuống nhìn lồng ngực mình. Một mũi thương dài, bao phủ bởi Thổ linh lực nồng đậm cuồng bạo và nặng nề, đã đâm xuyên từ sau lưng ra trước ngực ông, nghiền nát tâm mạch.

​- Hự... cái... gì...?

​Hàn Thương khó khăn quay đầu lại. Đập vào mắt ông là ánh mắt tàn độc, lạnh lẽo đến ghê người của Thái Vĩnh. Sự tin tưởng cuối cùng trong mắt vị đại tướng vỡ tan tành.

​- Ngươi... ngươi... sao có thể... tên khốn... kiếp!

​Thái Vĩnh thản nhiên thở ra một hơi, khóe miệng nhếch lên một đường cong đầy khinh miệt:

​- Thượng Quan Hàn Thương, thiên mệnh đã định rồi. Giang sơn đổi chủ, thiên hạ này sắp trở thành thiên hạ của Lam Ba Quốc rồi. Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt.

​- THÁI VĨNH! ĐỒ BÁN CHỦ CẦU VINH! - Hàn Thương gầm lên phẫn nộ, toàn bộ Thủy linh lực còn sót lại trong đan điền bùng nổ, ông định cưỡng ép thi triển Nhân Sư để đồng quy vu tận.

"Ầm!"

​Tuy nhiên, Thái Vĩnh chỉ lạnh lùng đưa tay kết ấn. Thổ linh lực đặc quánh kết hợp cùng tu vi Hóa Thần kỳ đỉnh cao hóa thành những sợi xích đá vây chặt lấy hai tay của Hàn Thương, khiến ông không thể cử động. Thái Vĩnh ngẩng đầu cười lớn, tiếng cười vang động cả mặt sông:

​- Cổ nhân thường nói, anh hùng xuất thế giữa loạn ly, không ở nơi an ổn mà thành danh. Ngươi giữ một phương thanh nghĩa, tưởng đó là thiên mệnh, nào hay chỉ là tự trói mình trong lồng son của quá khứ.

Rồi hắn ghé sát Thượng Quan Hàn Thương nhếch miệng:

- Ta bước qua ngươi, không phải vì tham sinh úy tử, mà vì hiểu rõ kẻ dám tỉnh giữa cơn mê mới có thể viết lại vận số.

​Ánh mắt Thái Vĩnh trở nên sắc lạnh như dao:

​- Giờ thì... vĩnh biệt Thượng Quan tướng quân.

​"XOẸT! XOẸT! XOẸT!"

​Thái Vĩnh rút thương lại, rồi với tốc độ của một cơn lốc, hắn đâm liên hồi hàng trăm nhát thương vào cơ thể đã kiệt quệ của Hàn Thương. Mỗi nhát thương mang theo Thổ linh lực tàn phá kinh mạch, xé toạc da thịt. Hàn Thương nỗ lực chống đỡ, ông dùng chút tàn lực cuối cùng để vung tay, để chửi rủa, nhưng trước một Hóa Thần kỳ đang sung sức như Thái Vĩnh, mọi nỗ lực đều trở nên tuyệt vọng.

​- Lũ phản bội... Lam Ba Quốc... các ngươi sẽ không có kết cục tốt đẹp... Thủy Vân... vạn tuế!

​Dù thân thể nát bấy, máu nhuộm đỏ cả bộ chiến giáp, Thượng Quan Hàn Thương vẫn trừng lớn đôi mắt đầy căm hờn nhìn thẳng vào kẻ phản bội. Sức lực cuối cùng lịm dần, đôi tay buông thõng. Thái Vĩnh lạnh lùng tung một cước cuối cùng vào lồng ngực ông.

"Ầm!"

​Thân hình vị đại tướng quân vĩ đại của Thủy Vân Quốc đổ gục xuống, rời khỏi mạn thuyền và từ từ chìm xuống lòng sông sâu thẳm. Ánh mặt trời cuối ngày không thể len lỏi xuống làn nước lạnh lẽo ấy, chỉ còn thấy bóng dáng ông nhạt nhòa dần giữa dòng nước đỏ ngầu, mang theo nỗi uất hận thấu tận trời xanh của một kiếp trung thần bị phản bội.

Thủy Vân Hà như đông cứng lại trong khoảnh khắc Thượng Quan Hàn Thương chìm xuống. Một sự im lặng rợn người bao trùm, trước khi bùng nổ thành những tiếng gào thét bi phẫn xé toạc bầu trời từ phía Đông Kỳ Quân.

​- TƯỚNG QUÂN!!!

​Hàng vạn thủy quân Đông Kỳ trừng mắt, uất hận tột cùng nhìn trân trân vào khúc sông nơi vị chủ tướng vừa nằm xuống. Nỗi đau mất đi vị thần hộ mệnh biến thành ngọn lửa thù hận rực cháy trong mắt họ.

​"XOẸT! XOẸT! XOẸT!"

​Tốc độ nhanh đến kinh người, từ trên ba chiến thuyền chỉ huy của Đông Kỳ Quân, ba luồng hào quang mạnh mẽ đột ngột bùng nổ, xé tan màn khói lửa. Ba vị Phó tướng thân tín nhất của Hàn Thương, gương mặt vặn vẹo vì phẫn nộ, đồng loạt kết ấn, hiến thế tinh huyết để bạo phát khí tức Nguyên Anh sơ kỳ đỉnh cao.

​- THÁI VĨNH! ĐỒ PHẢN TẶC! TRẢ MẠNG LẠI ĐÂY!

​Ba người họ hóa thành ba thanh quang lấp lánh, mang theo tu vi cả đời và nỗi căm hờn ngút trời, điên cuồng lao thẳng về phía Thái Vĩnh trên thuyền soái. Họ không cần sống sót, họ chỉ muốn lấy máu kẻ phản bội để tế vong hồn chủ tướng. Khí thế ba vị Nguyên Anh hợp lực tạo thành một áp lực khủng khiếp, khiến mặt sông xung quanh nổ tung liên hồi.

​Thái Vĩnh đứng đó, trường thương trong tay vẫn còn nhỏ máu của Hàn Thương. Trước đòn tấn công liều chết của ba vị Phó tướng, sắc mặt hắn không hề thay đổi, thậm chí đôi lông mày cũng không nhúc nhích. Hắn nhìn họ như nhìn ba con thiêu thân ngu muội tự lao vào lửa.

​- Chỉ bằng các ngươi? - Thái Vĩnh hừ lạnh một tiếng, thanh âm chứa đựng Hóa Thần lực uy nghiêm chấn động màng nhĩ mọi người.

​Hắn nhẹ nhàng đưa tay trái lên, năm ngón tay xòe ra, hướng về phía ba luồng hào quang đang lao tới. Thổ linh lực màu cuồng bạo từ cơ thể hắn tuôn ra như thác đổ, trong nháy mắt ngưng tụ thành một đại thủ khổng lồ, sừng sững như một ngọn núi nhỏ giữa không trung.

​"OÀNH!"

​Đại thủ khổng lồ chộp tới, trực tiếp bóp nát mọi đòn tấn công của ba vị Phó tướng. Áp lực nặng nề từ tu vi Hóa Thần kỳ khiến họ khựng lại giữa chừng, xương cốt kêu răng rắc. Thái Vĩnh lạnh lùng nắm chặt tay lại.

​"BÙM! BÙM! BÙM!"

​Ba tiếng nổ khô khốc vang lên liên tiếp. Thân thể của ba vị Phó tướng Nguyên Anh sơ kỳ tội nghiệp nổ tung thành ba làn huyết sương, tan biến hoàn toàn giữa trời đất, không kịp để lại một mảnh thi thể. Một đòn tùy ý của Hóa Thần kỳ đã dễ dàng nghiền nát ba vị tu sĩ cấp cao, tàn nhẫn và dứt khoát đến mức khiến cả chiến trường lặng đi vì kinh hãi.

​Sau khi dọn sạch những kẻ ngáng đường cuối cùng, Thái Vĩnh thu lại Thổ linh lực, gương mặt lại trở về vẻ lạnh lùng như băng. Lúc này, Tiến Trung mới thong dong lướt trên mặt nước lại gần thuyền soái, bộ dạng xộc xệch, vừa đi vừa ra sức xoa xoa lồng ngực nơi bị luồng Hóa Thần lực của Thái Vĩnh đánh trúng lúc nãy. Hắn nhếch mép, buông lời than vãn đầy ẩn ý:

​- Khụ... Khụ... Ngài ra tay cũng mạnh quá rồi đó Thái tướng quân! Đau chết lão tử rồi. Diễn kịch thôi mà có cần phải thật đến thế không? Chút nữa là lấy mạng nhỏ của ta rồi.

​Tiến Trung nhe răng cười, ánh mắt xảo quyệt đảo quanh, tỏ vẻ oán trách nhưng thực chất là đang đắc ý trước kế hoạch hoàn hảo.

​Thái Vĩnh liếc nhìn Tiến Trung bằng ánh mắt lạnh lẽo, không chút cảm xúc, không đáp một lời. Hắn quay người lại, đối diện với đại quân Tây Kỳ Quân đang đứng chờ mệnh lệnh. Ánh mắt hắn sắc lẹm, chứa đựng sát cơ vô tận, quét qua những chiến thuyền Đông Kỳ Quân đang mất đi đầu não, hoảng loạn và tuyệt vọng phía xa.

​"XOẸT!"

​Thái Vĩnh vung mạnh trường thương, mũi thương chỉ thẳng về phía Đông Kỳ Quân, ban bố mệnh lệnh tàn độc:

​- TÂY KỲ QUÂN NGHE LỆNH! PHỐI HỢP CÙNG THỦY QUÂN LAM BA, DIỆT SẠCH ĐÔNG KỲ QUÂN! KHÔNG ĐỂ LẠI MỘT AI!

​Hạ màn kịch. Bộ mặt thật của kẻ phản bội chính thức lộ diện. Hắn không cần lý do bao biện, hắn công khai ra lệnh cho binh sĩ của mình sát hại những người huynh đệ từng cùng chung chiến tuyến.

​"ẦM! ẦM! ẦM!"

​Ngay lập tức, hàng vạn thiết kỵ Tây Kỳ Quân, vốn được cho là đến để cứu viện, đột ngột quay mũi, phối hợp cùng Thủy quân Lam Ba tạo thành thế gọng kìm chết chóc, điên cuồng lao vào tấn công những tàn dư của Đông Kỳ Quân. Trận chiến sinh tử thực sự trên sông Thủy Vân Hà lúc này mới chính thức bắt đầu, tàn khốc và máu tanh hơn gấp bội.

"ẦM! ẦM!"

​Hai luồng linh lực cường đại, một đỏ rực như hỏa thiêu, một xanh thẳm tựa hàn băng, từ trên chín tầng mây lao xuống với tốc độ kinh hồn. Áp lực từ hai luồng khí tức này nặng nề đến mức khiến mặt sông Thủy Vân Hà vốn đang cuộn sóng phải lún xuống một khoảng sâu, ép cho những chiến thuyền đang giao chiến phải dạt ra hai bên.

​Thái Vĩnh ngẩng mặt lên, đôi mắt híp lại đầy toan tính. Hắn không hề tỏ ra bất ngờ, trái lại khóe môi còn nhếch lên một tia lạnh lẽo.

​- Đến rồi sao! - Hắn lẩm bẩm.

​Không một chút do dự, Thái Vĩnh phất mạnh tay, giọng nói chứa đựng Hóa Thần lực vang dội toàn quân:

​- Tây Kỳ Quân nghe lệnh! Lập tức bỏ thuyền, lui về phía hạm đội Lam Ba! Rút lui!

​Mệnh lệnh dứt khoát của Thái Vĩnh khiến quân sĩ Tây Kỳ hành động như một bộ máy đã được lập trình sẵn. Bọn chúng nhanh chóng tháo chạy khỏi những vị trí tiếp giáp với Đông Kỳ Quân, dùng bộ pháp và thuyền nhỏ lao nhanh về phía hạm đội của quân xâm lược Lam Ba dưới sự ngỡ ngàng của những người lính Thủy Vân vừa bị chúng đâm sau lưng.

​Cùng lúc đó, từ trong hai luồng linh quang rực rỡ trên bầu trời, hai thân ảnh uy nghiêm dần hiện rõ.

​Liệt Nghĩa chiến bào đỏ rực bay múa trong gió, toàn thân bao phủ bởi hỏa diễm cuồng bạo, đứng sừng sững như một vị chiến thần. Bên cạnh ông không ai khác là Thượng Quan Huyền Phong.

​Vừa đáp xuống mặt nước, cảnh tượng trước mắt khiến Thượng Quan Huyền Phong suýt chút nữa đứng không vững. Mặt sông nhuộm đỏ máu, xác chiến binh Đông Kỳ trôi nổi khắp nơi, và quan trọng nhất... hơi thở linh lực của Thượng Quan Hàn Thương đã hoàn toàn biến mất.

​- Hàn Thương... Hàn Thương đâu rồi?! - Huyền Phong thét lên, giọng nói khàn đặc vì đau đớn và phẫn nộ.

​Đôi mắt ông đỏ ngầu nhìn về phía thuyền soái của Lam Ba Quốc, nơi Thái Vĩnh đang đứng thản nhiên cạnh Tiến Trung. Chứng kiến cảnh quân Tây Kỳ đang hợp dòng với quân xâm lược, Huyền Phong lập tức hiểu ra tất cả. Một luồng linh áp Hóa Thần hậu kỳ cường đại từ người ông bùng phát, làm nước sông xung quanh nổ tung thành những cột nước cao hàng chục trượng.

​- THÁI VĨNH! ĐỒ NGỊCH TẶC! NGƯƠI ĐÃ LÀM GÌ HÀN THƯƠNG? - Huyền Phong gầm lên, tiếng gầm mang theo nỗi uất hận thấu tận trời xanh.

​Liệt Nghĩa cũng nheo mắt lại, đôi bàn tay đã rực cháy hỏa tinh, giọng nói âm trầm như sấm rền:

​- Thái Vĩnh, uổng công Thủy Vân Quốc tin cậy ngươi. Hôm nay nếu không có một lời giải thích thỏa đáng, dòng sông này sẽ là mồ chôn của toàn bộ Tây Kỳ Quân các ngươi!

​Đứng trên mũi thuyền của quân Lam Ba, Thái Vĩnh khoanh tay trước ngực, nét mặt lạnh lùng không chút hối lỗi. Hắn nhìn hai vị đại cao thủ vừa xuất hiện bằng ánh mắt thách thức, sự phản bội đã hoàn toàn lộ rõ, không còn gì để che giấu.