Thái Vĩnh đứng khoanh tay trên mũi thuyền soái của Lam Ba Quốc, tà áo bào bay lộng lẫy trong gió lộng, gương mặt không chút biến sắc trước sự xuất hiện của nhị vị tướng gia. Hắn khẽ nhếch môi, giọng nói mang theo Hóa Thần lực truyền đi khắp mặt sông, lạnh lẽo và bình thản đến đáng sợ:
- Liệt Nghĩa, Huyền Phong... Các ngươi đến cũng tốt. Nhìn xem, Thủy Vân Hà đã nhuộm đỏ máu trung thần, Thủy Vân Quốc khí số đã tận, long mạch đã đứt. Các ngươi cố chấp thủ tiết với một vương triều suy tàn để làm gì?
Thái Vĩnh tiến lên một bước, ánh mắt rực lên sự tham vọng, hắn giang tay ra như thể đang mời gọi cả một thời đại mới:
- Lam Ba Quốc mới chính là chân mệnh thiên tử. Với thực lực Hóa Thần hậu kỳ của hai ngươi, nếu bây giờ quy thuận, chắc chắn sẽ là trụ cột quốc gia, hưởng vinh hoa phú quý ngàn đời, dưới một người trên vạn người. Hà tất phải chôn thây cùng Thượng Quan Hàn Thương dưới đáy sông lạnh lẽo này?
Nghe đến đó, Thượng Quan Huyền Phong toàn thân run rẩy vì phẫn nộ. Ông không đợi Thái Vĩnh nói hết câu, trực tiếp phỉ nhổ một ngụm đầy vẻ khinh bỉ xuống dòng nước. Đôi mắt ông đỏ ngầu, gân xanh nổi đầy trên trán, gầm lên như một con mãnh thú bị thương:
- PHIIII!!!! Thái Vĩnh, hạng tiểu nhân bán chủ cầu vinh như ngươi mà cũng dám mở miệng bàn về thiên mệnh? Ngươi ăn lộc của Thủy Vân, hưởng ơn của bá tánh, vậy mà lại đâm sau lưng đồng đội, dẫn giặc vào nhà. Loại súc sinh như ngươi, sống chật đất, chết nhục nhã muôn đời!
"ONG!"
Huyền Phong vung mạnh trọng kiếm, hàn khí từ lưỡi kiếm tỏa ra khiến mặt nước xung quanh kết thành băng mỏng. Ông chỉ thẳng mũi kiếm vào mặt Thái Vĩnh, tiếng thét vang động cả chín tầng mây:
- Gia tộc Thượng Quan ta thà làm quỷ Thủy Vân, còn hơn làm chó cho quân Lam Ba! Hôm nay, bất kể sống chết, Thượng Quan Huyền Phong ta thề sẽ bắt ngươi phải trả giá bằng mạng sống. Ta sẽ lấy đầu phản tặc của ngươi để tế vong hồn Hàn Thương ngay tại khúc sông này! Nợ máu phải trả bằng máu!
"ẦM"
Bên cạnh ông, Liệt Nghĩa không nói một lời, nhưng Liệt Hỏa quanh thân ông đột ngột bùng phát dữ dội, biến cả một vùng không gian trở nên vặn vẹo vì nhiệt độ cực cao. Đôi mắt ông rực lửa, khóa chặt lấy Thái Vĩnh và Tiến Trung, thể hiện một ý chí chiến đấu không gì lay chuyển nổi.
Hai vị cao thủ Hóa Thần đứng giữa không trung, linh áp khổng lồ va chạm tạo ra những tiếng sấm nổ đì đùng trên mặt nước. Không khí đặc quánh lại, sát cơ ngập trời khiến vạn vật như ngừng thở, chỉ chờ một mồi lửa nhỏ để bùng nổ thành một trận đại chiến kinh thiên động địa.
Không khí trên Thủy Vân Hà cô đặc lại đến mức hô hấp cũng trở nên khó khăn. Thượng Quan Huyền Phong không chút nhân nhượng, ông phất mạnh tay áo, toàn bộ tu vi Hóa Thần hậu kỳ tích lũy mấy trăm năm bùng nổ như vạn lôi oanh tạc.
"ẦM!"
Một luồng Thủy linh lực thâm trầm, xanh ngắt như đại dương sâu thẳm từ trong cơ thể ông cuồng bạo bành trướng ra xung quanh.
"RỐNG!"
Tiếng gầm thét như đến từ thời thái cổ vang vọng khắp trời đất. Từ dưới lòng sông sâu thẳm, một con Hải Sư khổng lồ ngưng tụ từ vạn tấn nước sông Thủy Vân trồi lên. Thân hình nó sừng sững như một ngọn núi nhỏ, mỗi sợi bờm là một dòng thác đổ, đôi mắt xanh biếc rực sáng thần quang, khóa chặt mục tiêu Thái Vĩnh với sát cơ ngút trời. Đây chính là Hải Sư Cuồng Nộ.
Cùng lúc đó, chân mày Liệt Nghĩa khẽ động, ánh mắt ông rực lên tia sáng đỏ rực của sự phẫn nộ.
"OÀNH!"
Quanh thân ông, Liệt Hỏa bùng lên hừng hực, thiêu rụi cả không gian. Phía trên đỉnh đầu, một luồng hỏa quang chói lòa ngưng tụ thành một vầng mặt trời thứ hai rực rỡ đến mức không ai dám nhìn trực diện. Một vòng tròn, hai vòng, rồi ba vòng. Tuyệt kỹ Chiêu Luân Dương Viêm chính thức xuất thế. Sức nóng từ Liệt Hỏa khiến mặt sông trong bán kính trăm trượng bắt đầu sôi sùng sục, hơi nước bốc lên nghi ngút như chốn bồng lai đầy tử khí.
Cả hai vị đại cao thủ không hẹn mà cùng phát công, phối hợp ăn ý đến mức hoàn mỹ.
- DIỆT! - Huyền Phong thét lớn.
Con Hải Sư khổng lồ theo chỉ thị lập tức đạp sóng mà đi. Với mỗi bước chân khổng lồ của nó, mặt sông chấn động dữ dội, tạo ra những đợt sóng thần cao hàng chục trượng vỗ thẳng về phía chiến hạm Lam Ba. Cái miệng rộng hoác đầy răng nanh bằng băng tinh lởm chởm của nó lao tới, muốn nuốt chửng kẻ phản bội vào hư vô.
Liệt Nghĩa cũng vung tay dứt khoát hướng về phía trước.
"XÈO! XÈO! XÈO!"
Những vòng tròn Chiêu Luân Dương Viêm đỏ thẫm xé rách vạn vật, lấy tốc độ kinh hoàng mà phóng đi. Chúng đi tới đâu, không khí bị thiêu đốt đến vặn vẹo tới đó, để lại những vệt hỏa xà dài dằng dặc trên bầu trời. Sức mạnh của Liệt Hỏa kết hợp cùng sự cuồng bạo của Thủy linh lực tạo thành một thế công Thủy Hỏa tương giao, mang theo uy năng diệt thế vây khốn vạn quân.
Cả một vùng trời phía trên Thủy Vân Hà bị chia cắt làm hai màu rõ rệt, một bên xanh thẳm của thủy triều cuồng nộ, một bên đỏ rực của nhật luân thiêu đốt, tất cả cùng ập xuống đầu Thái Vĩnh và Tiến Trung như một lời phán xét của công lý.
Sức ép từ hai vị Hóa Thần hậu kỳ bùng nổ khiến vạn vật trên Thủy Vân Hà run rẩy. Linh áp nặng nề như thiên thạch rơi xuống mặt đất, buộc đông đảo binh lính hai bên phải điên cuồng lùi ra phía sau, nếu chậm chân sẽ bị dư chấn nghiền nát kinh mạch.
Tiến Trung đứng giữa tâm bão, cảm nhận tử khí nồng nặc đang áp sát. Nhìn Hải Sư cuồng nộ và Dương Viêm rực cháy đang lao tới với sức mạnh hủy diệt, hắn hiểu rõ rằng nếu lĩnh trọn đòn này, đừng nói là bậc Nguyên Anh viên mãn như hắn, đến cả Thái Vĩnh cũng phải tan thành mây khói. Thế nhưng, trái với dự đoán, cả hắn và Thái Vĩnh vẫn đứng yên bất động, gương mặt không một chút sợ hãi.
Ngay khi hai đại vũ kỹ chỉ còn cách vài trượng, Thái Vĩnh và Tiến Trung bất ngờ quay lưng lại với chiêu thức đang đổ xuống, đồng loạt quỳ sụp xuống mặt thuyền, giọng hô vang dội cả một vùng trời:
- Thần Thái Vĩnh!
- Thần Tiến Trung!
- THAM KIẾN THÁI THƯỢNG HOÀNG!
"ẦM! ẦM! ẦM! ẦM!"
Không gian phía trên hạm đội Lam Ba đột ngột vặn vẹo rồi nứt toác ra như một tấm gương vỡ. Một vết rách hư không đen thẳm hiện ra, tỏa ra khí tức tang thương và uy áp vượt xa mọi quy luật của trần thế. Từ bên trong bóng tối, một bàn tay già nua khổng lồ vươn ra, chắn ngang trước hai luồng vũ kỹ đang lao tới.
"OÀNH! OÀNH!"
Một cảnh tượng kinh hoàng diễn ra. Hải Sư Cuồng Nộ xanh thẳm khi chạm vào đại thủ liền tan biến thành hơi sương, không để lại một dấu vết. Chiêu Luân Dương Viêm rực rỡ cũng bị bóp tắt một cách dễ dàng như dập tắt một ngọn nến trước cơn cuồng phong đại ngàn. Mọi nỗ lực tột cùng của Huyền Phong và Liệt Nghĩa bị hóa giải chỉ trong một cái chớp mắt.
"ONG!"
Một luồng kình lực khủng khiếp theo đó bành trướng, phản ngược lại vị trí của Thượng Quan Huyền Phong và Liệt Nghĩa. Đồng tử cả hai co rút lại, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ duy nhất
- "Luyện Hư chi lực!"
Rất nhanh, cả hai lập tức dùng toàn lực tản ra hai phía. Luồng kình lực ấy lướt qua, lao thẳng vào một ngọn núi nhỏ phía xa bờ.
"RẦM! RẦM! RẦM!"
Chỉ một cái phẩy tay nhẹ nhàng, ngọn núi đá kiên cố nổ tung, vỡ vụn thành bình địa trong sự kinh hãi tột độ của vạn quân. Toàn bộ Đông Kỳ Quân ai nấy đều trừng mắt, tâm cảnh dao động mãnh liệt. Lần đầu tiên trong đời, họ được chứng kiến sức mạnh của một Luyện Hư cường giả, một đẳng cấp thoát tục, nơi mà chỉ cần một ý niệm cũng đủ để xoay chuyển càn khôn. Điều này là quá sức tưởng tượng, quá mức tuyệt vọng...
Từ bên trong vết rách không gian, một thân ảnh già nua chậm rãi bước ra. Lão giả khoác trên mình hoàng bào thêu hoa văn cổ xưa tung bay lộng lẫy, gương mặt trầm mặc nhưng uy nghiêm thấu tận tâm can. Đó chính là Lam Hiệp.
Lão đứng đó, giữa hư không, như thể cả thế giới này đều phải phủ phục dưới chân mình.
"Nhất chỉ toái không kinh cửu vực,
Luyện Hư chi uy động cửu thiên."
Đây chính là Luyện Hư kỳ chân chính.
Chứng kiến sự hiện diện của Lam Hiệp, toàn quân Lam Ba như được tiêm một liều thuốc kích thích, dũng khí bùng lên ngút trời. Những binh sĩ vừa mới kinh sợ trước uy thế của hai vị Hóa Thần Thủy Vân giờ đây đồng loạt quỳ rạp xuống mặt thuyền, mặt đất, tiếng hô vang dội như sấm rền, chấn động cả một vùng sông núi:
- THAM KIẾN THÁI THƯỢNG HOÀNG!
- THÁI THƯỢNG HOÀNG VẠN TUẾ! VẠN TUẾ! VẠN VẠN TUẾ!
Tiếng hô trùng điệp, lớp lớp sóng âm va đập vào vách núi, khiến nhuệ khí của quân xâm lược dâng cao chưa từng có.
Ngay lập tức, từ phía chân trời xa xôi, hai luồng linh quang rực rỡ xé gió lao tới với tốc độ kinh hồn, hiện ra ngay phía sau lưng Lam Hiệp. Đó chính là Lam Thắng và Lam Huyền. Cả hai cung kính cúi đầu, chắp tay hành lễ:
- Tham kiến Hoàng gia gia!
Lam Hiệp chậm rãi giơ một tay ra hiệu cho tất cả bình thân. Cử chỉ của lão nhẹ nhàng, thong dong nhưng lại mang theo một sức nặng vô hình khiến vạn quân đang quỳ lạy đều cảm thấy một luồng kình lực nhu hòa nâng bổng cơ thể đứng dậy.
Lúc này, không gian rơi vào một trạng thái tĩnh lặng đến nghẹt thở. Thượng Quan Huyền Phong và Liệt Nghĩa đứng đó, đối diện với Lam Hiệp mà lòng nặng trĩu. Áp lực từ một bậc Luyện Hư như một tòa thiên sơn vô hình đè nặng lên vai, khiến ngay cả việc vận chuyển linh lực trong huyết quản cũng trở nên khó khăn gấp bội. Họ hiểu rằng, sự xuất hiện của lão già này đã chính thức đẩy Thủy Vân Quốc vào con đường không lối thoát.
Lam Hiệp không màng đến sự tung hô của vạn quân, lão cũng chẳng liếc nhìn những kẻ đang quỳ dưới chân. Đôi mắt già nua, sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử của lão từ từ hướng về phía Thượng Quan Huyền Phong và Liệt Nghĩa. Ánh mắt ấy bình thản nhưng chứa đựng một uy lực xuyên thấu tâm can, khiến cả hai vị Hóa Thần phải rùng mình.
Lão cất giọng, thanh âm đạm mạc nhưng vang vọng khắp cõi lòng của mỗi người hiện diện:
- HOÀNG LÃO TÀ ĐÂU?