Dòng Máu Của Rồng (Lạc Hồng Thần Chủ)

Chương 180: ĐẾN ĐÂY LÀ HẾT SAO?



Toàn bộ chiến trường dường như nín thở trước cảnh tượng kinh hoàng vừa diễn ra. Những tiếng hô hoán lo sợ vang lên từ phía Thủy Vân Quốc, hàng ngũ đệ tử Hằng Thiên Tông đồng loạt biến sắc, ánh mắt tràn đầy vẻ kinh hoàng khi chứng kiến vị Tông chủ trẻ tuổi bị đánh văng như diều đứt dây.

​- TÔNG CHỦ!!!

​Hằng Dương cùng ngũ vị trưởng lão không màng đến dư ba kịch liệt còn sót lại, đồng loạt lao vút lên không trung để đón lấy thân hình đang rơi tự do của Minh Long. Khi đôi bàn tay già nua của Hằng Dương chạm vào lưng Minh Long, một luồng lực đạo phản chấn nặng nề khiến ông cũng phải lùi lại mấy bước trên hư không mới có thể đứng vững.

​Minh Long được đỡ dậy, sắc mặt trắng bệch không còn giọt máu, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Hắn ho mạnh một tiếng, một ngụm máu tươi đỏ thẫm trào ra khóe miệng, nhuộm đỏ cả vạt áo rách nát.

​- Ta không sao... khụ! - Minh Long khàn giọng lên tiếng, ánh mắt vẫn khóa chặt về phía đối thủ.

​Ngay lúc này, bên trong đan điền hắn, Khởi Linh Phong dường như cảm nhận được thương thế trầm trọng của chủ nhân. Luồng dị phong bắt đầu luân chuyển, tỏa ra từng sợi tơ linh lực nhu hòa nhưng dẻo dai, từ từ len lỏi vào cánh tay phải đã nát bấy của hắn. Những thớ thịt bầm dập và kinh mạch đứt đoạn bắt đầu được bao phủ bởi một lớp màng xanh nhạt, cảm giác đau đớn tột cùng từ từ dịu đi khi quá trình cầm máu và nối liền xương cốt diễn ra một cách chậm rãi nhưng vô cùng chuẩn xác.

​Phía bên kia mặt sông, Lam Hiệp dù đang nén đau vì bàn tay phải bị gãy gập, nhưng khi nhìn thấy luồng linh quang xanh biếc đặc trưng kia tỏa ra từ người Minh Long, đôi mắt lão đột ngột rực sáng lên đầy tham độc. Lão khẽ liếm môi, giọng nói khàn khàn mang theo sự thèm khát tột độ:

​- "Khởi Linh Phong... Quả nhiên đang nằm trong tay ngươi!"

​Lúc này, sâu trong tâm trí, Minh Long không khỏi rên rỉ đầy đau đớn:

- "Con bà nó... đau chết mất!"

Cảm giác như có hàng ngàn mũi kim đang đâm xuyên qua tủy xương khi Khởi Linh Phong nỗ lực trị thương khiến mồ hôi lạnh thấm đẫm trán hắn.

​Thế nhưng, bất chấp nỗi đau thấu xương tủy, ánh mắt Minh Long lại đột ngột lấp lóe những tia sáng quỷ dị. Hắn nhớ lại khoảnh khắc va chạm kinh thiên vừa rồi. Dù Thiên Điểu đã bị nghiền nát dưới chưởng lực Luyện Hư, nhưng một phần uy lực của nó vẫn kịp xuyên phá qua lớp hộ thể linh lực để khiến Lam Hiệp phải đổ máu.

​Khóe miệng vương máu của Minh Long từ từ nhếch lên thành một nụ cười đầy ngạo nghễ và điên cuồng. Hắn nhận ra rằng khoảng cách giữa mình và cường giả Luyện Hư không phải là không thể chạm tới.

​- Nhưng như vậy... lại càng thú vị!

​Chiến ý trong mắt hắn không những không lịm tắt sau trọng thương, mà trái lại còn bùng cháy rực rỡ hơn bao giờ hết, tựa như một ngọn lửa hung hãn sẵn sàng thiêu rụi mọi rào cản đẳng cấp trước mặt.

Lam Hiệp gầm lên một tiếng đầy sát khí, đôi mắt lão vằn tia máu khóa chặt vào Minh Long. Đối với lão, Khởi Linh Phong là chí bảo không thể để mất, và kẻ dám đả thương chân thân của một cường giả Luyện Hư như Minh Long phải bị nghiền nát ngay lập tức.

​- CHẾT ĐI! Lam Ba Vũ Quyết - Thủy Uyên Vạn Sát Trảm!

​Lão vung mạnh Lam Uyên Kiếm, một đường kiếm khí màu đen kịch xé toạc mặt sông Thủy Vân Hà, mang theo áp lực nghiền nát vạn vật lao thẳng về phía Minh Long. Chư vị cường giả đứng trên thiên không đồng loạt biến sắc, Hoàng Nam gầm lên dõng dạc:

​- ĐỪNG HÒNG!

​Ngay lập tức, chư vị cường giả không chút do dự, đồng loạt hóa thành những luồng sáng rực rỡ lao lên ngăn chặn, tạo thành một bức tường linh lực kiên cố để hộ giá cho Minh Long. Một màn kịch chiến cận chiến đỉnh cao chính thức bùng nổ.

​"KENG! KENG! KENG!"

​Hoàng Nam tiến lên phía trước, Thủy Vân Kiếm trên tay ông rung động mãnh liệt:

- Thủy Vân Kiếm Quyết - Vân Khởi Thiên Lân.

Từng đạo kiếm khí mềm mại như mây nhưng ẩn chứa sức mạnh nghìn cân liên tục quấn quýt, va chạm chát chúa với Lam Uyên Kiếm nhằm triệt tiêu lực đạo tàn bạo của Lam Hiệp. Tuy nhiên, sức mạnh của Luyện Hư kỳ quả thực quá kinh hồn, mỗi nhát kiếm của lão giáng xuống đều khiến Hoàng Nam phải nghiến răng chống đỡ, đôi tay run rẩy dưới áp lực nghiền nát cực đại.

​Cùng lúc đó, Hằng Dương cùng ngũ vị trưởng lão Hằng Thiên Tông kết thành trận pháp, Dương Kiếm trong tay họ rực cháy linh lực thái dương. Những thanh kiếm mang theo hơi nóng hừng hực phối hợp cùng Kim Ô Tuần Nhật bay rợp trời, liên tục oanh kích vào các kẽ hở của Lam Hiệp. Những con Kim Ô mang theo lửa nóng thiêu đốt vạn vật lao xuống như mưa rào, buộc Lam Hiệp phải liên tục vận chuyển hắc thủy linh lực để bảo hộ chân thân.

​Liệt Nghĩa và A Tốc Cát Bát không rời nửa bước, trường thương đỏ rực và băng kích sắc lẹm liên tục đâm tới từ hai sườn. Sự phối hợp của họ vô cùng ăn ý, người này vừa vung thương thì người kia đã kịp thời bồi thêm một kích. Thế nhưng, Lam Hiệp vẫn thể hiện uy thế của một bậc vương giả. Lão vung kiếm một vòng, lam quang rực sáng đánh bật cả thương lẫn kích, thân pháp quỷ mị của lão giữa vòng vây khiến không một ai có thể thực sự chạm vào vạt áo của lão.

"OÀNH! OÀNH!"

​Trên cao, Nhân Sư kết từ Thủy linh lực của Thượng Quan Huyền Phong liên tục tung ra những cú tát nghìn cân, mỗi lần giáng xuống đều tạo nên những tiếng nổ xé toạc không khí. Lam Hiệp hừ lạnh, lão dùng chuôi kiếm chặn đứng nắm đấm của Nhân Sư, đồng thời phóng ra một luồng linh lực kịch liệt khiến khối nước khổng lồ ấy bị rung chấn mạnh mẽ.

​Ở phía ngoài, lục vị cường giả Tàn Hương Giáo bành trướng Thiên Độc Phệ Linh Quyết, làn khói độc màu tím đen lan tỏa, liên tục ăn mòn lớp phòng hộ của đối phương. Hồn Thiên Cung Chủ phối hợp nhịp nhàng, những sợi xích tử kim mang theo hồn lực cường đại liên tục quấn quýt, cố gắng khóa chặt tứ chi của Lam Hiệp.

​Dù bị vây khốn giữa thiên la địa võng, Lam Hiệp vẫn đứng vững như bàn thạch giữa dòng thác lũ. Lão nhếch mép cười lạnh, đột ngột bộc phát phản kích chớp nhoáng.

​- CÚT!

​Lam Hiệp tung một cước mang theo Thủy lực khổng lồ vào khoảng không. Luồng áp lực bạo liệt ấy trực tiếp đánh trúng một vị trưởng lão của Hồn Thiên Cung đang định tung xích trói buộc.

​"PHỐC!"

​Vị trưởng lão ấy không kịp trở tay, dù đã điều động linh lực hộ thân nhưng vẫn bị lực đạo của Luyện Hư kỳ đánh bay ngược ra xa, máu tươi phun ra giữa không trung, rơi xuống mặt sông Thủy Vân Hà đang cuộn sóng dữ dội. Một đòn phản kích đơn giản nhưng đầy uy lực đã cho thấy một sự thật tàn khốc, trong cuộc chiến này, không một ai ở phe Thủy Vân có thể đơn độc cản phá nổi dù chỉ một chiêu thức của Lam Hiệp.

​Cảnh tượng giao tranh diễn ra vô cùng hoành tráng và khốc liệt. Ánh sáng vàng của Dương Kiếm, sắc đỏ của diễm hỏa, màu tím đen của độc khí đan xen dày đặc quanh bóng đen đầy uy quyền của Lam Hiệp, tạo nên một trận hỗn chiến rực rỡ nhưng cũng đầy mùi tử khí trên mặt sông Thủy Vân Hà.

Trận chiến trên mặt sông Thủy Vân Hà lúc này đã chạm đến ngưỡng cửa của sự hủy diệt. Giữa tầng không trung mịt mù khói lửa và dư ba linh lực, một phân cảnh bi tráng đột ngột diễn ra khiến tâm can những người chứng kiến như thắt lại.

Hoàng Nam trong một nỗ lực xoay chuyển cục diện bế tắc đã quyết đoán vung Thủy Vân Kiếm thực hiện một đường kiếm quyết liều lĩnh, đánh thẳng vào tử lộ của Lam Hiệp.

​Thế nhưng, khoảng cách giữa Hóa Thần và Luyện Hư là một vực thẳm không thể san lấp chỉ bằng ý chí. Tốc độ của Lam Hiệp đã đạt tới mức độ vượt ngoài quy luật vật lý thông thường.

​"PHỐC!"

​Một đường lam quang sắc lẹm từ Lam Uyên Kiếm vạch qua hư không nhanh đến mức tâm nhãn cũng khó lòng nắm bắt. Trong tích tắc, cánh tay phải của Hoàng Nam đứt lìa, rơi rụng giữa tầng không trung mịt mù. Máu tươi đỏ thẫm bắn tung tóe, nhuộm hồng cả một vùng mặt sông Thủy Vân Hà đang cuộn sóng dữ dội.

​- THÁI THƯỢNG HOÀNG!!!

​Tiếng kinh hô của chư vị cường giả vang lên xé lòng, xé tan cả bầu không khí u ám. Thế nhưng, trái với dự đoán về một sự sụp đổ, Hoàng Nam không hề lùi bước dù chỉ một tấc. Ông nghiến răng chịu đựng nỗi đau thấu xương tủy, tay trái lập tức vận chuyển linh lực hộ thân để phong tỏa huyết mạch, đôi mắt rực lửa chính khí vẫn khóa chặt vào đại địch, tiếp tục tiến lên áp sát như một vị chiến thần không biết đến tử vong. Sự lì lợm ấy khiến Lam Hiệp cũng phải nghiến răng thốt lên đầy kinh ngạc:

​- Thật là một lũ điên! Lì lợm đến thế là cùng!

​Sự quyết liệt của Hoàng Nam chính là mồi lửa cuối cùng thổi bùng lên cơn cuồng nộ của quần hùng. Tất cả chư vị cường giả đồng loạt gầm lên, tấn công điên cuồng và bất chấp tính mạng hơn bao giờ hết. Dương Kiếm, xích tử kim mang theo hồn lực và Thủy linh lực cuồn cuộn của Nhân Sư đan xen dày đặc thành một thiên la địa võng, thành công khống chế và giữ chân Lam Hiệp trong vài nhịp thở định mệnh.

​Chính lúc này, Minh Long đột ngột bật người dậy. Hắn nén xuống cơn đau thấu tâm can, đôi mắt rực sáng một vẻ quyết tuyệt điên cuồng.

​Hắn nhớ lại mật lệnh đã truyền âm cho chư vị cường giả trước đó khi bị đánh bật ra. Minh Long biết rõ, để tiêu diệt một Luyện Hư kỳ, hắn cần một khoảng lặng tuyệt đối, một thời điểm mà đối phương bị cầm chân hoàn toàn. Hắn biết đây chính là cơ hội duy nhất.

​- CƠ HỘI ĐÂY RỒI! TẤT CẢ CỐ LÊN!

​Minh Long thét lớn, thanh âm khàn đặc nhưng mang theo sức nặng ngàn cân. Hai tay hắn đột ngột kết ấn với tốc độ chóng mặt.

"ONG!"

Từ sâu trong đan điền, Lạc Hồng Linh Tự Cổ Kinh bắt đầu ngâm tụng trầm hùng, mỗi âm tiết vang lên như tiếng chuông chùa cổ xưa chấn động linh hồn.

​Cả một vùng trời đất bỗng chốc biến đổi dị thường, quy luật tự nhiên như bị một bàn tay vô hình vặn vẹo. Màn đêm đen kịt đột ngột kéo đến che lấp vạn vật, rồi ngay tức khắc lại bị xé toạc bởi ánh sáng chói lòa như ban ngày, để rồi lại chìm vào bóng tối thâm sâu với hàng vạn tinh tú lấp lánh xoay vần. Nhật nguyệt đảo lộn, càn khôn rung chuyển dữ dội dưới.

​Từ nội thể Minh Long, hai luồng sức mạnh nguyên thủy nhất của vũ trụ bắt đầu trào dâng. Một bên là Chí Dương kim sắc rực rỡ, nóng bỏng như tâm mặt trời, một bên là Chí Âm ngân sắc lạnh lẽo, thâm sâu như đáy vực thẳm. Hai luồng năng lượng vốn dĩ khắc chế, bài xích nhau như nước với lửa, nay dưới ý chí điên cuồng của Minh Long lại bắt đầu va chạm, xoắn quýt lấy nhau tạo thành một đồ hình Thái Cực vĩ đại che phủ cả bầu trời Thủy Vân Hà.

​Lam Hiệp và toàn bộ chư vị cường giả đều chấn kinh tột độ trước cảnh tượng nghịch thiên này. Lão híp mắt, giọng run rẩy đầy hoài nghi:

​- ÂM DƯƠNG KẾT HỢP? Không thể nào!

Lam Huyền đứng phía dưới nhíu mày nghiến răng:

- Lại là chiêu này!

​Minh Long ngửa mặt lên trời gào thét, máu tươi bắt đầu rỉ ra từ khắp lỗ chân lông do nhục thân đang phải gánh chịu áp lực vượt quá giới hạn chịu tải. Khí thế của hắn lúc này thăng hoa đến cực điểm. Hắn giơ tay trái lên cao, tay phải đưa ra sau hư không, tạo thế giương cung đầy uy lẫm giữa trời đất hỗn mang.

​- MƯỢN THÁI DƯƠNG LÀM CUNG - ÁNH HÀN NGUYỆT LÀM TIỄN!

​Vầng Thái Dương rực lửa trên đầu hắn sụp đổ, hóa thành dòng dung nham vàng kim chảy xuống, ngưng tụ thành một chiếc trường cung rực lửa khổng lồ trên tay trái. Hắn kéo dây cung, vầng Hàn Nguyệt lập tức tan chảy, hóa thành ánh sáng bạc lạnh lẽo hội tụ, hình thành nên một mũi tên trong suốt như pha lê, tỏa ra hàn khí tựa hồ đóng băng cả thời gian và không gian xung quanh.

​Minh Long giương cung, cả người hắn lúc này tựa như vị thần thượng cổ đang thực hiện cuộc phán xét cuối cùng. Cửu Trùng Minh Nhãn mở ra hết mức, con ngươi xoay chuyển điên cuồng và khóa chặt lấy thân ảnh đang bị vây khốn của Lam Hiệp.

​Trời đất như nín thở, vạn vật lặng thinh chờ đợi khoảnh khắc định mệnh.

​- NHẬT NGUYỆT MINH TIỄN!

Nhật Nguyệt Minh Tiễn sau khi rời dây cung đã hóa thành một vệt sáng hỗn mang kinh thiên động địa.

"VÚT! OÀNH!"

Tiếng rít xé gió rợn người bao trùm cả không gian, mũi tên đi tới đâu, không khí dọc đường bị nén ép đến mức nổ tung, tạo thành một rãnh chân không dài dằng dặc giữa tầng không trung mịt mù.

​Đồng tử của Lam Hiệp co rút lại chỉ còn bằng đầu kim. Lần đầu tiên trong đời, một cảm giác sát cơ lạnh lẽo bao trùm lấy vị cường giả Luyện Hư. Lão nhận ra rằng chiêu thức này của Minh Long không còn là linh lực thông thường, mà là sự dung hợp cực hạn của hai thái cực Âm Dương, hoàn toàn đủ sức nặng để kết liễu mạng sống của lão.

​- CÚT HẾT CHO TRẪM!

​Lam Hiệp gầm lên điên cuồng, lão dậm mạnh chân khiến mặt sông Thủy Vân Hà lún sâu xuống thành một hố nước khổng lồ.

"OÀNH!"

Một vòng xoáy hắc thủy bùng nổ từ tâm thân thể lão, hất văng tất cả chư vị cường giả đang vây khốn xung quanh ra xa hàng trăm trượng như những chiếc lá khô trước trận cuồng phong.

​Thế nhưng, Nhật Nguyệt Minh Tiễn đã quá gần, với tốc độ vượt qua mọi giới hạn nhãn lực, tuyệt đối không thể né tránh. Trong khoảnh khắc sinh tử, Lam Hiệp vội vã kết ấn, Lam Ba Vũ Quyết vận chuyển đến mức bạo liệt:

​- Lam Ba Vũ Quyết - Thiên Thủy Trầm Luân!

"ẦM!"

​Toàn bộ hắc thủy linh lực của lão ngưng tụ lại thành một tấm khiên đặc quánh, xoay tròn dữ dội trước lồng ngực. Ngay lập tức, một vụ nổ chấn động toàn bộ vương quốc bùng phát. Ánh sáng chói lòa của kim sắc và ngân sắc nuốt chửng lấy bóng đen của Lam Hiệp. Dư ba từ vụ va chạm khủng khiếp đến mức quét tan mọi mây mù trên bầu trời, đẩy lui chư vị cường giả ra xa thêm một quãng dài, mặt sông phía dưới bốc hơi trắng xóa.

​"RĂNG RẮC!"

​- CÁI GÌ?

​Trong ánh mắt lộ rõ vẻ kinh hãi tột độ của Lam Hiệp, tấm khiên hắc thủy kiên cố nhất của lão nứt vỡ rồi tan tành như pha lê. Nhật Nguyệt Minh Tiễn phá tan vũ kỹ, phần lực lượng còn lại mang theo sức nóng của Thái Dương và cái lạnh của Hàn Nguyệt xuyên thẳng qua lồng ngực lão.

"​PHỐC!"

​Lam Hiệp bị đánh bay ngược ra sau như diều đứt dây, huyết nhục văng tung tóe trên không trung, lão phun ra từng ngụm máu tươi lẫn lộn nội tạng.

​Phía bên này, Minh Long cũng chẳng khá hơn. Toàn thân hắn nhuốm đầy máu tươi rỉ ra từ lỗ chân lông, kinh mạch gần như đứt đoạn hoàn toàn do quá tải. Hắn rơi tự do từ trên cao xuống nhưng ánh mắt mờ đục vẫn dán chặt về phía Lam Hiệp như muốn xác nhận kết quả cuối cùng.

Bất chợt!

​Dưới mặt sông cuộn sóng, Lam Hiệp lảo đảo vực dậy. Hình ảnh lão lúc này thê thảm đến cực điểm, hoàng bào rách nát tả tơi, lồng ngực bị cháy xém đen kịt lộ cả xương sườn trắng hếu, hơi thở đứt quãng. Nhật Nguyệt Minh Tiễn dường như đã lấy đi nửa cái mạng của lão.

​- AAAA.... NHỤC NHÃ! THẬT SỰ NHỤC NHÃ!

​Lam Hiệp gầm lên đau đớn, thanh âm khàn đặc vì phẫn nộ và uất hận. Một tên Nguyên Anh kỳ lại có thể khiến một vị hoàng đế Luyện Hư kỳ thê thảm thế này sao? Sự kiêu ngạo bị chà đạp khiến lão hóa điên.

"Oành!"

Bất chấp thương thế chí mạng, lão bộc phát toàn bộ linh lực còn sót lại, hóa thành một luồng tử thần lao đến vị trí Minh Long đang rơi:

​- TÊN KHỐN KIẾP, MAU ĐI CHẾT!!!

​Minh Long toàn thân bất lực rã rời, hắn nhìn thấy bóng dáng Lam Hiệp đang lao đến với sát khí ngút trời. Trong đầu hắn khẽ thốt lên một tia hy vọng cuối cùng:

- "Lão ta vẫn trụ được sao?"

​Khoảnh khắc Lam Uyên Kiếm sắp đâm đến, thời gian như chậm lại. Trong tâm trí Minh Long đột ngột hiện ra hình bóng của Ngọc Nhi với nụ cười dịu dàng.

​- Đến đây là hết sao? Ngọc Nhi...

​"PHỐC!"

​Một đường kiếm sắc lạnh đâm xuống, xuyên thẳng qua lồng ngực Minh Long, mang theo lực đạo ngàn cân găm thẳng hắn xuống mặt nước Thủy Vân Hà lạnh lẽo.

​"HỰ!!!"

​Minh Long trợn mắt, máu trào ra không ngừng từ miệng và vết thương xuyên tâm. Lam Hiệp cười man rợ, khuôn mặt vặn vẹo đầy vẻ biến thái:

​- Khà... tiểu súc sinh, đến đây thôi! Ngươi đi chết đi!

​Lão xoay mạnh chuôi kiếm ngay trong lồng ngực Minh Long, linh lực bạo liệt bên trong đánh nát hoàn toàn sinh cơ cuối cùng của hắn. Thân ảnh Minh Long dần chìm sâu xuống đáy sông, để lại một vùng nước đỏ rực đầy thê lương dưới ánh hoàng hôn đang dần lịm tắt. Một thiên tài kiệt xuất, cứ thế ngã xuống trong sự bàng hoàng của toàn bộ chiến trường.