Một sự im lặng chết chóc bao trùm lên toàn bộ mặt sông Thủy Vân Hà trong khoảnh khắc thân ảnh Minh Long bị Lam Uyên Kiếm xuyên thủng lồng ngực rồi chìm dần vào làn nước đỏ thẫm. Toàn bộ chiến trường như đông cứng lại, hơi thở của vạn quân nghẹn đắng nơi cổ họng trước cảnh tượng kinh hoàng vừa diễn ra.
- KHÔNGGG!!!
Tiếng gào thét xé lòng của Tiểu Mễ vang lên giữa không trung, nàng ngã khuỵu trên mặt đất, nước mắt giàn dụa không ngừng. Cách đó không xa, Ngọc Linh đứng sững sờ, đôi môi run rẩy, khóe mắt đỏ hoe nhìn trân trân vào vùng nước đang sủi bọt máu:
- Hắn... hắn chết rồi sao? Không thể nào... Minh Long!
"OÀNH!"
A Tốc Bất Ca không nói nửa lời, đôi mắt nàng đột ngột chuyển sang màu tím thẫm rực lửa đầy sự phẫn nộ:
- "Không! Chàng không thể chết, chàng đã nói ta đợi chàng cơ mà!"
Tử Kim Băng Khí từ trong cơ thể nàng bành trướng dữ dội, hóa thành một cơn bão tuyết bao phủ cả một vùng trời.
Nàng hóa thành một đạo băng quang xé toạc không gian lao vút về phía Lam Hiệp. Sự bùng nổ của nàng như một mồi lửa châm ngòi cho thùng thuốc súng đang nén chặt. Toàn bộ đệ tử Hằng Thiên Tông, từ trưởng lão đến ngoại môn, không ai bảo ai, đồng loạt tuốt kiếm chỉ thẳng thiên không:
- TRẢ MẠNG CHO TÔNG CHỦ! GIẾTTTTT!!!!!!!
"Oành! Oành! Oành!"
Tiếng hô vang dội mười dặm, rung chuyển cả mặt đất. Trong phút chốc, Đông Kỳ Quân, Thiết Kỵ Quân, Hồn Thiên Cung và Tàn Hương Giáo cũng đồng loạt bộc phát sát khí ngút trời. Hàng vạn binh sĩ, cao thủ tạo thành một cơn sóng thần linh lực đa sắc màu, điên cuồng lao vào Lam Hiệp bất chấp sự chênh lệch về đẳng cấp.
Lam Hiệp đứng giữa vòng vây, dù thân thể tàn tạ, vết thương trước ngực vẫn còn bốc khói đen và rỉ máu, nhưng lão lại nở một nụ cười ngoan độc đến rợn người.
- Hảo! Đến một thể, Trẫm giết sạch một thể!
Ánh mắt Lam Hiệp lấp lóe vẻ tham tàn, lão khẽ cử động môi truyền âm cho Lam Huyền đang đứng phía sau:
- Tìm thân xác của hắn ngay lập tức! Bằng mọi giá phải thu Khởi Linh Phong về cho trẫm, và xem thử rốt cuộc hắn đã đạt được cơ duyên nghịch thiên gì mà đả thương được chân thân Luyện Hư. Mau đi!
Lam Huyền chắp tay, gương mặt lạnh lùng không chút biểu cảm:
- Tuân mệnh hoàng gia gia!
Dứt lời, thân hình Lam Huyền hóa thành một tia ô quang, lao thẳng xuống lòng sông Thủy Vân Hà lạnh lẽo, biến mất sau những làn sóng đỏ máu.
Lam Hiệp bẻ cổ kêu RĂNG RẮC, luồng linh lực Luyện Hư kỳ dù đã suy giảm nhưng vẫn còn vô cùng cường đại bùng nổ xung quanh lão. Lam Uyên Kiếm ngân vang tiếng gào thét của tử thần.
- Đông thì sao chứ? Các ngươi chỉ là lũ kiến cỏ!
"OÀNH!"
- Trẫm là Luyện Hư kỳ!
Màn tàn sát bắt đầu. Lam Hiệp như một con mãnh thú lạc vào bầy cừu non. Mỗi đường kiếm lão vung ra mang theo lực đạo vạn quân, chẻ đôi cả binh sĩ lẫn thú cưỡi. Một trưởng lão Hóa Thần của Hồn Thiên Cung lao đến, Lam Hiệp không thèm tránh né, lão dùng tay không bóp nát sợi xích tử kim, sau đó xuyên thủng lồng ngực vị trưởng lão này bằng một cú đấm tàn khốc.
"HỰ!"
Máu tươi bắn tung tóe lên khuôn mặt vặn vẹo của Lam Hiệp, khiến lão càng thêm hung tàn. Lão xoay người vung kiếm, một vòng sóng nước đen kịt quét qua, cắt ngang thân mình hàng chục đệ tử Hằng Thiên Tông đang lao tới.
- AAAAA!!!!
Tiếng xương cốt vỡ vụn xen lẫn tiếng gào thét thảm thiết tạo nên một bản nhạc tang tóc trên mặt sông Thủy Vân Hà. Lam Hiệp điên cuồng vung tay, bóp nát yết hầu của một tướng lĩnh Thiết Kỵ Quân rồi ném xác xuống sông như ném một món rác rưởi. Lão cười điên dại trong máu lửa, hoàng bào rách nát nhuộm đầy huyết nhục kẻ thù, thể hiện rõ sự hung tàn tột độ của một kẻ đã mất đi nhân tính.
Ánh chiều tà đỏ quạch như máu đổ xuống dòng Thủy Vân Hà, dát lên mặt nước một lớp sáng tà mị, liêu trai. Không gian lúc này không còn một chút thanh bình nào của buổi hoàng hôn, mà chỉ còn là một lò sát sinh khổng lồ, bốc mùi tanh nồng nặc của huyết nhục và tử khí. Cuộc đồ sát của Lam Hiệp tiếp diễn trong cơn điên cuồng tột độ, mỗi bước chân lão đi qua là một vùng thây chất thành núi, máu chảy thành sông ngập ngụa đến tận cổ chân.
Lần lượt, những trụ cột cuối cùng của Thủy Vân Quốc ngã xuống theo những cách thức tàn độc nhất.
Liệt Nghĩa bị một đường kiếm chẻ đôi từ đỉnh đầu xuống tận thắt lưng, nội tạng văng tung tóe trên mặt sóng, đôi mắt vẫn trợn ngược đầy uất hận.
Thượng Quan Huyền Phong cùng khối Nhân Sư khổng lồ nổ tung thành ngàn vạn mảnh nước, ông bị Lam Uyên Kiếm đâm xuyên thủng yết hầu, lực đạo kinh hồn từ thanh kiếm găm chặt thân xác tàn tạ của ông vào một phiến đá ngầm lạnh lẽo dưới lòng sông.
A Tốc Cát Bát nằm gục giữa vũng máu tím ngắt, lồng ngực bị lực đạo Luyện Hư đánh nát bấy, xương sườn đâm thủng lá phổi khiến hơi thở cuối cùng của ông chỉ là những tiếng ọc ạch đầy máu.
Tàn Hương Giáo Chủ và Hồn Thiên Cung Chủ bị Lam Hiệp dùng tay không xé xác, từng mảng da thịt bị giật phăng ra khỏi cơ thể trong tiếng gào thét thảm thiết. Ngay cả Hằng Dương cùng chư vị trưởng lão Hằng Thiên Tông cũng không thoát khỏi kiếp nạn, họ bị Lam Hiệp đánh đến nhục thân không còn lành lặn như những đống giả rách, ngã gục trên đống thi thể của hàng ngàn đệ tử đã tử chiến đến người cuối cùng.
Giữa nghĩa địa khổng lồ đầy thê lương ấy, Hoàng Nam chỉ còn lại cánh tay trái run rẩy, lấy thanh Thủy Vân Kiếm đã mẻ vỡ làm điểm tựa duy nhất để giữ cho thân mình không quỵ ngã. Toàn thân ông không còn một chỗ nào lành lặn, hàng trăm vết thương sâu hoắm để lộ cả xương trắng, hoàng bào rách nát thấm đẫm huyết tươi nhuộm đỏ cả một vùng mặt sông. Phía sau lưng ông, chỉ còn xót lại một toán nhỏ tàn quân Đông Kỳ Quân, những chiến binh trung thành nhất lúc này cũng chỉ còn là những cái xác không hồn, hơi thở dốc dếch nhưng ánh mắt vẫn nhìn Lam Hiệp đầy ngoan độc, quyết tử không lùi dù chỉ một tấc đất.
Lam Hiệp lúc này cũng tàn tạ không kém, khuôn mặt lão vặn vẹo, hoàng bào thấm đẫm máu của kẻ thù lẫn máu của chính mình. Lão cười gằn, khạc ra một ngụm máu đặc sệt:
- Khụ...! Khà khà... Hoàng Lão Tà quả nhiên danh chấn thiên hạ. Ý chí quật cường của ngươi khiến Trẫm muôn phần bội phục, vậy mà vẫn chưa chịu đầu hàng sao?
Hoàng Nam gằn giọng, lấy hết tàn lực cuối cùng để chống kiếm khó nhọc đứng dậy, giọng nói khàn đặc nhưng đanh thép như tiếng thép va vào nhau:
- Chừng nào Trẫm còn một hơi thở, ngươi đừng hòng đặt chân vào Thủy Vân Quốc!
"ẦM! ẦM! ẦM!"
Một thanh âm kinh thiên động địa vang lên xé toạc bầu không khí u ám của buổi chiều tà. Không gian trước mắt Hoàng Nam vặn vẹo như một tấm gương nứt vỡ, rồi bị một lực lượng vô hình xé toạc ra thành một khe nứt đen ngòm hung hiểm. Từ bên trong bước ra là Lam Đình, toàn thân hắn nhuộm đầy máu tươi, chằng chịt vết thương nhưng khí thế lại âm lãnh như bước ra từ cửu u địa ngục.
- BỆ HẠ!!!
Toán tàn quân Đông Kỳ Quân đồng loạt thất kinh thét lên, hy vọng cuối cùng của họ vụt tắt như ngọn nến trước gió.
Hoàng Nam mặt cắt không còn giọt máu, đôi mắt già nua đục ngầu nhìn chằm chằm vào Lam Đình.
"Bịch!"
Lam Đình lạnh lùng ném một vật xuống ngay trước mặt Hoàng Nam. Đó là thủ cấp của Hoàng Luật, đôi mắt vẫn còn trợn ngược đầy kinh hoàng, biểu cảm dừng lại ở khoảnh khắc tuyệt vọng nhất. Hoàng Luật đã thua, niềm hy vọng duy nhất của vương triều đã chính thức lụi tàn.
- Luật nhi!
Hoàng Nam thét lên một tiếng bi phẫn, tâm cảnh hoàn toàn sụp đổ, ông khuỵu xuống giữa đống thây ma của tướng sĩ mình.
Ý chí chiến đấu của Đông Kỳ Quân cũng theo đó mà tan biến thành mây khói. Lam Đình lạnh lùng hướng về phía Lam Hiệp chắp tay hành lễ, giọng nói không chút cảm xúc:
- Phụ hoàng, người đã vất vả rồi. Kế đến... hãy để nhi thần thay người.
"OÀNH!"
Khí thế Luyện Hư từ người Lam Đình bùng nổ mạnh mẽ, uy áp này còn mang theo sát khí sắc bén hơn cả Lam Hiệp một phần. Hắn liếc nhìn đám tàn quân bằng ánh mắt của một kẻ đồ tể:
- Lấy đầu chúng tế lễ cho Thắng nhi!
Màn thảm sát cuối cùng bắt đầu một cách tàn bạo vô độ. Lam Đình ra tay như một cái máy giết người, mỗi bước chân hắn đi qua là một cơn mưa máu.
"RĂNG RẮC!"
Lam Đình dùng tay không bóp nát yết hầu của những binh sĩ Đông Kỳ Quân cuối cùng, tiếng xương gãy vang lên rợn người giữa không gian tĩnh mịch. Hắn bước tới trước mặt Hoàng Nam, không một chút do dự, tay phải ngưng tụ linh lực sắc lẹm như đao, dứt khoát xuyên thấu trái tim vị hoàng đế già nua rồi nhấc bổng ông lên cao trước khi ném xác xuống dòng sông đang cuộn sóng đỏ ngầu.
- HỰ!
Hoàng Nam ngã xuống, thanh Thủy Vân Kiếm gãy vụn thành trăm mảnh. Toàn bộ phe Thủy Vân Quốc hoàn toàn sụp đổ, bị giết sạch không sót một ai. Trận chiến kết thúc khi ráng chiều cuối cùng tắt hẳn, chỉ còn lại sự im lặng đáng sợ của một vùng tử địa đầy mùi xác chết.