Dòng Máu Của Rồng (Lạc Hồng Thần Chủ)

Chương 183: KẾT THÚC



Giữa dòng Thủy Vân Hà cuộn sóng đỏ ngầu, không gian bị đông cứng bởi một thứ lực lượng tà mị vừa giáng xuống. Lam Hiệp đứng sững sờ, bàn tay lão run rẩy nắm chặt chuôi thanh Lam Uyên Kiếm. Lão nhìn quanh, vạn quân vẫn đang gào thét, các cường giả Thủy Vân vẫn đang liều chết chống trả, hơi thở chiến trường vẫn nồng nặc mùi máu thịt.

​Mọi vinh quang tột đỉnh cùng sự bành trướng lãnh thổ lão vừa nếm trải suốt một năm qua bỗng chốc tan biến như làn khói mỏng trước cơn cuồng phong. Thực tại tàn khốc ập đến tàn nhẫn. Lão vẫn đứng giữa trận tiền, mũi kiếm trên tay đang cắm sâu vào ngực trái của chính lão, máu tươi tuôn ra xối xả từ vết thương tự gây ra.

​- TẤT CẢ ĐỀU LÀ GIẢ? - Lam Hiệp ôm lấy đầu, đôi mắt vằn tia máu trợn trừng kinh hoàng. Lão lảo đảo lùi lại, tiếng gào xé lòng vang động cả vùng trời đất:

​- MỘT NĂM QUA... TẤT CẢ CHỈ LÀ GIẢ SAO? THỨ TÀ MÔN GÌ THẾ NÀY! RỐT CUỘC ĐÂY LÀ THỨ TÀ MÔN GÌ THẾ NÀY!!!

​Cơn chấn động tinh thần vượt quá giới hạn chịu đựng của một con người. Đối với một cường giả Luyện Hư kỳ, đạo tâm chính là gốc rễ của sức mạnh, là niềm tin tuyệt đối vào thực lực. Vậy mà chỉ trong một sát na đối mắt với kẻ nằm gục dưới chân, toàn bộ nhận thức về thời gian và không gian của lão bị bẻ cong tàn nhẫn. Một năm ròng rã sống trong ảo tưởng thực chất diễn ra trong chưa đầy một nhịp thở của thực tại. Sự nhục nhã và nỗi sợ hãi tột cùng trước quyền năng tối thượng của đôi đồng tử tà dị kia đã đập nát vụn ý chí của lão.

​"PHỐC!"

​Một ngụm máu đen đặc bắn ra từ miệng Lam Hiệp, văng tung tóe lên mặt nước. Đây là thương tổn phát ra từ tâm can bị tận diệt, là sự sụp đổ hoàn toàn của tâm cảnh một vị đế vương.

​Luyện Hư chi lực trong cơ thể lão bạo phát hỗn loạn, thoát ra khỏi lỗ chân lông thành những luồng khí xám xịt, rít gào như những linh hồn bị nguyền rủa. Lam Hiệp quỵ xuống, hơi thở đứt quãng, ánh sáng trong đôi mắt lão mờ dần, chỉ còn lại sự trống rỗng và điên dại. Kẻ vừa tự phụ là chúa tể của Thủy Vân Quốc giờ đây như hóa thành một phế nhân đang tan rã ngay trước mắt vạn quân, sụp đổ dưới cái bóng của một nhãn thuật nghịch thiên lão thậm chí chưa kịp biết tên gọi.

Chứng kiến Lam Hiệp phát điên giữa trận tiền, tự dùng thanh Lam Uyên Kiếm đâm nát lồng ngực mình rồi liên tục gào thét, Hoàng Nam cùng chư vị cường giả Thủy Vân Quốc không khỏi bàng hoàng.

Tuy nhiên, bản năng của những bậc đại thụ trong giới tu chân Thủy Vân Quốc lập tức nhận ra đây là thời khắc thiên định để xoay chuyển vận mệnh. Hoàng Nam siết chặt chuôi kiếm, cảm nhận linh lực trong cơ thể đang cuộn trào trở lại theo nhịp đập của giang sơn, ông gầm lên một tiếng xé toạc bầu không khí đầy tử khí:

​- CƠ HỘI ĐẾN RỒI!

​Như một cơn lốc bùng nổ giữa hoàng hôn, tất cả đồng loạt lao lên với ý chí quyết tử.

"Rống!"

Thượng Quan Huyền Phong dẫn đầu, toàn thân bao phủ bởi Thủy linh lực nồng đậm đến mức hóa thành những dải thủy lụa vây quanh. Ông kết ấn thần tốc thi triển Nhân Sư, một khối thủy cầu khổng lồ mang hình dáng mãnh thú gầm thét vồ tới, trực tiếp trấn áp và khóa chặt không gian xung quanh Lam Hiệp, khiến lão không còn đường lui bước.

​Cùng lúc đó, Liệt Nghĩa bộc phát Liệt Hỏa linh lực đỏ rực như thiêu đốt cả khoảng trời, thi triển Chiêu Luân Dương Viêm. Những vòng tròn lửa xoay tròn đầy uy lực như những mặt trời nhỏ rụng xuống từ hư không, liên tục oanh tạc vào lớp hộ thân linh lực đang rệu rã của Lam Hiệp.

Ở hướng đối diện, A Tốc Cát Bát nắm chặt cây trường thương trong tay, Băng linh lực từ cơ thể ông tỏa ra khiến mặt sông Thủy Vân Hà đóng băng trong nháy mắt. Một nhát đâm xuyên phá không gian mang theo hàn khí tuyệt diệt găm thẳng vào vai Lam Hiệp, cố định thân xác lão giữa dòng nước lạnh giá.

​Các cao thủ Hằng Thiên Tông cũng không hề chậm trễ, họ đồng loạt huy động Dương lực chói lòa, đánh ra những đạo quyền quang nóng rực như muốn gột rửa sạch sẽ sự ô uế của quân xâm lược trên mảnh đất này.

Lam Hiệp lúc này nhục thân bị xâu xé bởi hàng loạt chiêu thức đỉnh cao của quần hùng.

- Aaaaaa.....!!!!!

Lão gào thét thảm thiết, cơn đau từ thể xác dường như vẫn không thấm tháp gì so với sự kinh hoàng tột độ trong tâm trí. Đến tận giây phút lâm chung, đôi mắt lão vẫn trợn trừng, ám ảnh bởi hình ảnh đôi đồng tử đỏ rực với song hắc phẩy xoay chuyển điên cuồng của Minh Long.

"ONG!"

​Hoàng Nam phi thân lên cao, tà áo bào tung bay giữa gió lộng, ông vận chuyển tầng cao nhất của Thủy Vân Kiếm Quyết, thi triển tuyệt kỹ Thủy Thiên Kiếm. Từ trên tầng mây cao vút, một thanh đại kiếm khổng lồ cấu thành từ linh khí thủy hệ tinh thuần nhất đột ngột hiện ra, xé toạc ánh hoàng hôn đỏ quạch. Thanh kiếm từ thiên không cắm thẳng xuống với uy lực khai sơn phá thạch, mang theo uất hận của vạn dân Thủy Vân Quốc tích tụ bấy lâu nay.

​"PHỐC!"

​Tiếng máu bắn tung tóe vang lên khô khốc. Dưới sức mạnh của Thủy Thiên Kiếm, thủ cấp của Lam Hiệp rời khỏi cổ, lăn lóc trên mặt nước sông Thủy Vân Hà giờ đã nhuộm một màu đỏ thẫm. Một đời Luyện Hư cường giả cứ thế ngã xuống.

Hoàng Nam đáp xuống, tay xách đầu kẻ thù bêu cao trước vạn quân, tuyên cáo sự lụi tàn của kẻ cầm đầu quân xâm lược tàn bạo.

"VÚT! VÚT! VÚT!"

​Giữa lúc chiến trường vang dội tiếng hò reo chiến thắng, ba bóng hồng tuyệt mỹ là Bất Ca, Ngọc Linh và Tiểu Mễ không ai bảo ai, cùng lúc phi không lao về phía thân ảnh của Minh Long đang rơi tự do. Cả ba đồng loạt vươn tay, phối hợp nhịp nhàng để nhẹ nhàng đón lấy tấm thân nhuốm đầy máu và đã ngất lịm đi của nam nhân.

​Bất Ca nhíu chặt đôi mày, cảm giác khó chịu dâng lên lồng ngực khi thấy sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt Ngọc Linh và Tiểu Mễ. Nàng khẽ hừ lạnh một tiếng, ánh mắt lạnh lùng quét qua hai nữ nhân còn lại như một lời khẳng định ngầm về vị thế của mình bên cạnh Minh Long.

Ngọc Linh và Tiểu Mễ cũng không hề kém cạnh, họ lập tức nhận ra sự hiện diện của những đối thủ đáng gờm đang vây quanh nam nhân này. Ba đôi mắt giao nhau trong một sát na đầy căng thẳng, dù đôi tay họ vẫn đang nâng niu, lo lắng cho tính mạng của người đang nằm giữa. Một bầu không khí gượng gạo và tràn đầy thuốc súng bao trùm lấy cả ba ngay giữa lúc vạn quân đang hò reo mừng.

...

"Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!"

​Tại một vùng biên giới Thủy Vân Quốc, những tiếng nổ kinh thiên động địa liên tiếp dội lên. Hai luồng linh áp cường đại của bậc Luyện Hư kỳ va chạm dữ dội, chấn động cả vùng trời, tạo ra những vết rạn đen ngòm chực chờ nuốt chửng vạn vật. Lam Đình đang vung kiếm, kiếm mang xé gió chuẩn bị tung ra một đòn hủy diệt, nhưng đột ngột tay hắn khựng lại giữa hư không.

​Một tia dao động kịch liệt truyền ra từ nhẫn trữ vật khiến đồng tử hắn co rụt. Hoàng gia chi lệnh của Lam Hiệp, thứ bảo vật gắn liền với sinh mệnh vị chủ nhân Lam Ba Quốc đã vỡ vụn thành từng mảnh. Điều này chỉ có một ý nghĩa duy nhất.

Phụ hoàng hắn đã tử trận!

​- Cái gì? - Lam Đình thốt lên, gương mặt bỗng chốc trở nên vặn vẹo vì kinh hãi.

​Hoàng Luật nhạy bén nhận thấy đối phương chậm lại bất thường, tâm trí lộ ra sơ hở chết người. Không bỏ lỡ sát na quý giá, ông vận chuyển Thủy linh lực đến cực hạn, thi triển tuyệt kỹ Thủy Vân Thiên Nhất.

"ẦM!"

Một cột nước khổng lồ từ dưới đất bốc lên, ngưng tụ thành một mũi đại thương mang theo uy lực nặng nề của cả một dòng sông, đánh thẳng vào lồng ngực Lam Đình.

​"PHỐC!"

​Lam Đình thổ huyết, thân hình bay ngược ra xa hàng dặm như diều đứt dây. Hắn trừng mắt nhìn về phía xa xăm, cổ họng ứ nghẹn, không tin vào sự thật đang diễn ra:

​- Không thể nào... phụ hoàng... sao có thể...!

"Chíu! Bùm!"

​Ngay lúc đó, từ phía chân trời xa tắp về hướng Thủy Vân Hà, một tiếng rít chói tai vang lên. Một luồng pháo hiệu rực rỡ nổ tung giữa màn đêm đang dần buông, ngưng tụ thành một chữ "THỦY" khổng lồ, tỏa ánh sáng xanh biếc trấn áp cả một vùng trời. Hoàng Luật trông thấy ký hiệu ấy, đôi chân mày đang nhíu chặt bỗng giãn ra hoàn toàn. Thủy Vân Quốc đã chiến thắng.

- Thắng... thắng rồi sao?

​Ông không để đối thủ kịp thở, tiếp tục lao lên với ý định lấy mạng Lam Đình ngay tại chỗ. Thế nhưng, Lam Đình lúc này đã hoàn toàn loạn tâm trước tin phụ hoàng tử trận, không còn chút ý chí chiến đấu nào:

- CHẾT TIỆT!

Lam Đình chật vật vung kiếm đỡ lấy vài đòn hiểm hóc, rồi nghiến răng xé rách không gian, tháo chạy vào hư không để bảo toàn mạng sống.

​Hoàng Luật đứng sững giữa trời, nhìn kẽ hở không gian dần khép lại mà không đuổi theo. Ông vung tay rạch một vết cắt không gian mới rồi bước vào.

​Đến khi trở ra tại chiến trường Thủy Vân Hà, cảnh tượng trước mắt khiến vị quân chủ không khỏi nghẹn ngào. Giữa vạn quân đang reo hò dậy sóng, tàn quân Lam Ba đang dẫm đạp lên nhau tháo chạy thảm hại về phía biên giới. Hoàng Nam đang đứng đó, giữa trung tâm chiến trường. Ông chỉ còn lại một cánh tay trái, tấm thân già nua nhuốm đầy máu nhưng vẫn kiên cường chống Thủy Vân Kiếm xuống mặt sông để giữ vững tư thế. Thấy nhi tử trở về, Hoàng Nam nở một nụ cười hiền từ, khẽ gật đầu.

​Hoàng Luật vội vàng đáp xuống, vòng tay đỡ lấy tấm thân gầy guộc của phụ thân:

​- Phụ hoàng... người...

​Hoàng Nam khẽ lắc đầu, giọng nói dù yếu ớt nhưng đầy uy nghiêm:

​- Trẫm không sao.

​Chư vị cường giả của Tàn Hương Giáo, Hằng Thiên Tông, Hồn Thiên Cung đồng loạt quỳ một gối, thanh âm vang dội:

​- Tham kiến Bệ hạ!

​Hoàng Luật chắp tay, cúi đầu đầy trân trọng:

​- Đa tạ các vị, lần này nếu không có các vị... Thủy Vân Quốc e rằng đã lâm vào cảnh lầm than.

​Hồn Thiên Cung Chủ đứng khoanh tay, ném một cái nhìn đầy ẩn ý về phía nam tử đang nằm bất động giữa vòng vây của ba mỹ nhân, rồi hất mặt nói:

​- Người Bệ hạ nên đa tạ nhất chính là hắn.

​- Hắn? - Hoàng Luật ngơ ngác hỏi lại.

​Tất cả các vị cường giả còn lại đồng loạt gật đầu, đồng thanh đáp:

​- Hằng Thiên Tông Chủ - Minh Long.

​- CÁI GÌ? - Hoàng Luật há hốc mồm kinh ngạc.

​Tiếng thốt lên của ông bị lấn át hoàn toàn bởi tiếng hô vang như sấm dậy của vạn quân đang tràn ngập khắp hai bờ sông:

​- THÁI THƯỢNG HOÀNG VẠN TUẾ! BỆ HẠ VẠN TUẾ! THỦY VÂN QUỐC VẠN TUẾ!....

...

"Phần phật!"

​Giữa tầng không cao vút, tách biệt hoàn toàn với mùi máu tanh nồng nặc và tiếng hò reo dậy đất bên dưới, một thân bạch y trắng muốt không nhiễm lấy một hạt bụi trần đang lơ lửng tự tại. Gió rít gào thổi qua vạt áo, nhưng người nọ vẫn đứng vững như một pho tượng tạc bằng bạch ngọc, đôi mắt thâm trầm tĩnh lặng nhìn xuống khung cảnh tan hoang của chiến trường Thủy Vân Hà.

​Lam Nguyệt đứng cung kính phía sau, ánh mắt không giấu nổi sự kinh ngạc khi nhìn về phía nam nhân đang được ba mỹ nhân vây quanh bên dưới. Nàng khẽ lên tiếng, giọng nói mang theo vài phần thán phục:

​- Chủ nhân, thiếu chủ quả nhiên là một tuyệt thế yêu nghiệt. Ánh mắt nhìn người của chủ nhân quả thực là thần thông quảng đại.

​"Phật!"

​Trần Lộc dứt khoát gập quạt lại, chắp hai tay sau lưng. Một nụ cười nhàn nhạt hiện lên trên gương mặt tuấn lãng, y khẽ lắc đầu, giọng nói mang theo chút hoài niệm:

​- Cái gì mà ánh mắt thần thông quảng đại? Bổn tọa làm gì có khả năng nhìn thấu thiên cơ đến nhường đó.

​Y cười nhẹ một tiếng, rồi chậm rãi ngẩng mặt nhìn lên bầu trời cao thăm thẳm, nơi những vì tinh tú bắt đầu ẩn hiện sau màn đêm:

​- Là sư phụ... chỉ có thể là người. Đôi mắt của người mới chính là thứ dẫn lối thực sự cho chúng ta. Bổn tọa chẳng qua cũng chỉ là một quân cờ đi theo thiên mệnh mà người đã định đoạt từ trước mà thôi.

​Thấy Lam Nguyệt cúi đầu im lặng không nói gì thêm, Trần Lộc lười biếng vươn vai một cái. Y khẽ xoay người, tà áo trắng bay lượn tạo thành một đường cung tuyệt mỹ giữa không trung:

​- Về thôi!

"​Rẹt!"

​Trần Lộc bước nhẹ chân về phía trước. Chỉ một động tác đơn giản như đi dạo, nhưng không gian trước mặt y lập tức nứt toác ra, một vệt rách hư không đen ngòm hiện ra.

​Trước khi bước hẳn vào bên trong khe nứt không gian, Trần Lộc bất chợt dừng lại. Y hơi nghiêng đầu, nhìn sâu xuống vị trí của Minh Long phía dưới một lần cuối. Ánh mắt y lúc này không còn là sự hờ hững của một kẻ đứng ngoài quan sát, mà mang theo một chút hài lòng, một chút kỳ vọng:

​- Tiểu tử biểu hiện không tồi. Coi như không uổng công bổn tọa lặn lội đến đây một chuyến... Vi sư có chút quà nhỏ dành cho ngươi.

​Nói đoạn, tay y khẽ búng một cái vào không trung, rồi thân ảnh cả hai hoàn toàn chìm vào vết rách không gian. Khe nứt khép lại tức thì, trả lại sự yên tĩnh cho tầng mây cao, cứ như thể hai vị khách thần bí kia chưa từng tồn tại trên cõi đời này.