Cổ nhân hữu ngôn. Thế sự như phù vân quá nhãn, hỉ nộ ai lạc giai tại nhất niệm chi gian, chân giả nan phân, thử gian kỷ nhân năng ngộ?
...
Một năm ròng rã trôi qua kể từ ngày huyết nhuộm Thủy Vân Hà, bản đồ thế giới đã vĩnh viễn mất đi cái tên Thủy Vân Quốc hào hùng. Trên những mảnh đất từng là giang sơn gấm vóc của Hoàng gia, giờ đây chỉ còn thấy những ngọn cờ Lam Ba Quốc màu xanh thẫm bay phấp phới đầy ngạo nghễ, đánh dấu một thời đại đô hộ tàn khốc và đẫm máu mà Thủy Vân Quốc chỉ còn là một Thủy Vân Quận phụ thuộc, bị vắt kiệt đến tận cùng xương tủy.
Hoàng Đô xưa kia rực rỡ hoa lệ nay chỉ còn là một đống phế tích hoang tàn, các cung điện nguy nga bị đập phá không thương tiếc để lấy gỗ quý và ngọc thạch vận chuyển về Lam Ba, trong khi những tông môn danh tiếng như Hằng Thiên Tông giờ đây cỏ dại mọc lút đầu người. Những pho tượng anh hùng, những bia đá ghi công trạng của các đời hoàng đế Thủy Vân đều bị đập nát, vứt ngổn ngang dưới bùn lầy như một sự sỉ nhục tối thượng đối với kẻ bại trận.
Dưới gót giày của quân xâm lược, bách tính Thủy Vân rơi vào cảnh lầm than chưa từng có, nơi chính sách vắt chanh bỏ vỏ của phụ tử Lam Hiệp đã biến cả một dân tộc thành nô lệ lao dịch.
Thủy Vân Hà, nơi từng chứng kiến sự ngã xuống của Minh Long và quần hùng, giờ đây trở thành một công trường khổng lồ đầy tử khí, nơi toàn bộ nam nhân từ thiếu niên mười ba tuổi đến lão già lục tuần đều bị cưỡng bức đi khai thác linh thạch.
Họ phải ngâm mình dưới dòng nước lạnh giá thấu xương cả ngày lẫn đêm, đôi chân lở loét vì hàn khí, lưng trần rách nát vì những lằn roi của cai ngục Lam Ba, trong khi những khối linh thạch thô ráp nhuốm đầy mồ hôi và máu liên tục được đưa lên bờ để làm giàu cho quốc khố phương xa. Không chỉ có lao dịch, Lam Ba Quốc còn áp đặt mức thuế diệt chủng, những cánh đồng năm xưa nay bị bỏ hoang hoặc bị trưng thu làm đồn điền cho quân đội, buộc bách tính phải ăn vỏ cây, đào rễ cỏ, thậm chí tranh nhau từng miếng bã mía để duy trì hơi tàn.
Hình ảnh những đoàn nam nhân gầy gò như bộ xương khô, cổ mang xiềng xích rỉ sét, chân kéo lê trên bùn đất đã trở nên quá quen thuộc, nơi mỗi khi có kẻ kiệt sức ngã xuống, quân cai trị không ngần ngại vung đao dứt điểm rồi ném xác xuống sông như ném một món rác rưởi.
Thân phận của nữ nhân lại càng thê thảm hơn khi từ tiểu thư khuê các đến nữ tử bình dân đều bị coi là chiến lợi phẩm, bị bắt đi làm nô tỳ, phục dịch trong các doanh trại quân đội hoặc bị đưa vào cung điện làm món đồ tiêu khiển cho đám quan lại đô hộ. Nỗi nhục nhã ê chề khiến nhiều người chọn cách gieo mình xuống dòng sông tự vẫn, nhưng ngay cả cái chết đối với họ lúc này cũng là một sự xa xỉ.
Quân đội Lam Ba tuần tra dày đặc khắp các nẻo đường, áp dụng thiết quân luật nghiêm ngặt, sẵn sàng xử trảm ngay tại chỗ bất kỳ ai dám nhắc đến tên Hoàng Nam hay Hoàng Luật, để lại sau lưng một vùng đất cạn kiệt tài nguyên, kiệt quệ sức người và phủ kín một màu đen tối của sự tuyệt vọng tột cùng.
...
"Cộc... Cộc...!"
Bên trong hành cung mới được xây dựng nguy nga , không gian chìm trong một sự tĩnh mịch đầy áp lực. Lam Hiệp ngồi ngả lưng trên ngai vàng rực rỡ, đôi mắt lão khép hờ như đang dưỡng thần, nhưng những ngón tay gầy guộc thỉnh thoảng lại gõ nhịp xuống thành ghế chạm trổ cầu kỳ, tạo nên những tiếng khô khốc.
Nghe tiếng bước chân vang vọng, lão chậm mở mắt, thấy Lam Huyền đang từ từ tiến vào điện. Nhìn biểu hiện trầm mặc và cái cúi đầu của nàng, lão híp mắt, giọng nói khàn đặc mang theo sự thiếu kiên nhẫn:
- Thế nào? Vẫn như vậy sao?
Lam Huyền dừng bước, chắp tay hành lễ một cách cung kính nhưng trong giọng nói không giấu nổi sự mệt mỏi sau một năm ròng rã:
- Hồi bẩm hoàng gia gia, nhi thần đã huy động hàng vạn dân phu sục sạo từng ngóc ngách, nhưng vẫn không thể tìm thấy thi thể của hắn.
"RẦM!"
Lam Hiệp trừng mắt, bàn tay đập mạnh xuống thành ghế khiến những phiến ngọc thạch nứt toác. Lão gầm lên, gương mặt vặn vẹo đầy vẻ hung tàn:
- Lý nào lại vậy? Thủy Vân Hà tuy lớn, nhưng không phải là không thể tìm! Huống hồ... - Lam Hiệp dừng lại, hơi thở lão bỗng trở nên dồn dập, lão hạ giọng như đang tự thuyết phục chính bản thân:
- Lúc đó trẫm đích thân ra tay, cảm nhận rõ ràng sinh cơ của hắn đã hoàn toàn vụt tắt dưới mũi kiếm của trẫm. Một tên Nguyên Anh kỳ bị Luyện Hư xuyên tâm, chắc chắn là chết rồi, tuyệt không thể có ngoại lệ!
Thấy cơn lôi đình của hoàng gia gia, Lam Huyền vội vàng cúi đầu thấp hơn, giọng run rẩy:
- Nhi thần đáng tội! Nhi thần sẽ lập tức tăng thêm quân số, đốc thúc đám binh lính và dân phu toàn lực tìm kiếm thêm một lần nữa. Dù có phải tát cạn dòng Thủy Vân Hà, cũng phải mang xác hắn về cho người!
Lam Hiệp nhìn nàng bằng ánh mắt thất vọng, lão phất tay đầy chán chường:
- Ngươi lui đi. Đừng để Trẫm phải nghe thêm hai chữ không thấy một lần nào nữa.
Lam Huyền vội vã cáo lui. Khi bóng nàng vừa khuất sau cánh cửa điện nặng nề, vẻ uy nghiêm trên khuôn mặt Lam Hiệp lập tức sụp đổ. Lão khẽ nhíu mày, đưa bàn tay run rẩy xoa lên lồng ngực trái, nơi từng bị mũi tên của Minh Long xuyên thấu một năm về trước.
Vị trí ấy, dù vết thương ngoài da đã khép miệng từ lâu, nhưng thi thoảng lại nhói lên từng cơn đau xé tâm can, như thể có hàng ngàn mũi kim băng giá đang đâm xuyên qua tủy xương. Lam Hiệp nghiến răng chịu đựng, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán. Trong suốt một năm qua, lão đã thử qua không biết bao nhiêu loại dược liệu trân quý, từ linh sâm nghìn năm đến đan dược thượng hạng của cả hai quốc gia, nhưng tuyệt nhiên vết thương ấy không thể lành lặn như ban đầu được.
Giữa không gian tĩnh mịch của hậu điện, Lam Đình chậm rãi bước ra từ sau bức bình phong khổng lồ. Dáng vẻ hắn ung dung, thanh thoát, hoàn toàn trái ngược với sự nóng nảy, bất an hiện rõ trên khuôn mặt già nua của Lam Hiệp. Hắn khẽ mỉm cười, giọng nói trầm thấp đầy trấn an:
- Phụ hoàng bớt giận. Chẳng phải chúng ta đã kiểm soát được toàn bộ Thủy Vân Quốc rồi sao? Kẻ chết thì cũng đã chết, giang sơn này giờ là của họ Lam ta, người hà tất phải tự làm khổ mình vì một cái xác không hồn?
Lam Hiệp nhìn nhi tử, hơi thở lão vẫn còn dồn dập. Lão chậm rãi ngồi xuống, ánh mắt vương chút sầu muộn lẫn sợ hãi:
- Ngươi không hiểu đâu. Tên đó... Minh Long đó... khi ấy chỉ là một Nguyên Anh trung kỳ. Vậy mà hắn không những có thể đả thương được Trẫm, mà nếu thực sự khi đó Trẫm lĩnh trọn một tên của hắn... - Lão rùng mình, giọng nói lạc đi:
- E rằng lúc này Trẫm không thể tọa vị ở đây.
Ánh mắt Lam Hiệp bỗng chốc trở nên ngoan độc, lão siết chặt nắm tay:
- Rốt cuộc cơ duyên hắn đã đạt được là thứ gì? Thứ đó... nó đáng giá hơn toàn bộ Thủy Vân Quốc này cộng lại. Trẫm phải có được nó, bằng mọi giá!
Lam Đình lặng lẽ tiến đến gần. Hắn phất tay một cái, trên chiếc bàn ngọc bên cạnh lập tức xuất hiện một bộ trà nhỏ tỏa hương thơm dịu nhẹ. Hắn thuận tay rót một ly trà, khói trắng lượn lờ, rồi cung kính đưa tận tay Lam Hiệp:
- Chuyện này chắc hẳn với sự huy động toàn lực của Huyền nhi, sớm muộn cũng sẽ thấy thi thể hắn thôi. Nào phụ hoàng, mời người thưởng trà an tĩnh lại tinh thần.
Lam Hiệp đón lấy ly trà, hơi nóng từ chén sứ lan tỏa làm lão dịu đi phần nào. Lão nhấp một ngụm nhỏ, thở dài gật đầu:
- Ngươi nói đúng, có lẽ Trẫm đã quá hấp tấp rồi.
Lam Đình đứng bên cạnh, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong, hắn thản nhiên mở miệng:
- Đúng là người đã quá hấp tấp.
Lam Hiệp chợt khựng lại. Động tác đưa ly trà lên miệng của lão đông cứng giữa chừng. Lão nhíu mày, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Từ trước đến giờ, dù Lam Đình có đột phá Luyện Hư kỳ trước lão, hắn vẫn luôn giữ vẻ cung kính, chưa bao giờ dám tỏ ý phán xét hay dùng tông giọng bề trên để nói chuyện với lão như vậy.
Với sự nhạy bén của một cường giả Luyện Hư, Lam Hiệp dường như nhận ra có gì đó cực kỳ không đúng. Lão xoay người, đôi mắt trừng lên đầy nghi hoặc:
- Đình nhi, ngươi vừa nói cái gì?
Lam Đình vẫn đứng yên đó, gương mặt bình thản đến mức đáng sợ. Hắn không hề né tránh ánh mắt của phụ hoàng mình, ngược lại còn nhàn nhạt đáp:
- Nhi thần nói không đúng sao thưa phụ hoàng? Người quả thật đã già rồi, già đến mức lú lẫn.
- Ngươi... từ bao giờ ngươi có lá gan như vậy? - Lam Hiệp quát lớn, định đứng dậy bộc phát linh lực áp chế.
Thế nhưng, Lam Đình bất giác nở một nụ cười quỷ dị. Ánh mắt hắn sâu hoắm, dường như có thể đọc thấu toàn bộ suy nghĩ và sự sợ hãi đang dâng trào trong đầu lão.
- Ha ha ha... Từ bao giờ sao? - Hắn bật cười điên dại.
"ONG!"
Một tiếng kiếm minh xé toạc không gian điện thờ. Lam Ba Vũ Kiếm xuất hiện trên tay Lam Đình như từ hư không, lưỡi kiếm rung động dữ dội tỏa ra sát khí ngút trời. Nhanh như một tia chớp, Lam Đình không một chút nương tiếc, đâm thẳng một nhát chí mạng vào lồng ngực Lam Hiệp.
Mũi kiếm lạnh lẽo xuyên thấu nhục thân, găm đúng vào vị trí vết thương cũ, nơi từng bị Nhật Nguyệt Minh Tiễn xuyên qua.
"PHỐC!"
Máu tươi trào ra từ miệng Lam Hiệp, nhuộm đỏ cả chén trà quý trên tay. Lão hoàn toàn không thể ngờ tới sự phản bội tàn khốc này, càng không kịp phản ứng trước tốc độ kinh hoàng của nhi tử mình. Lam Hiệp trợn trừng mắt kinh hãi, đôi bàn tay run rẩy bám chặt lấy lưỡi kiếm đang ngập sâu trong ngực, cổ họng ứ nghẹn chỉ phát ra được những âm thanh đứt quãng:
- Ngươi... ngươi... nghịch tử...
Lam Hiệp nghiến răng, lồng ngực phập phồng vì phẫn nộ, lão định vận chuyển toàn bộ Luyện Hư chi lực để chấn nát thanh kiếm và hất văng Lam Đình.
Thế nhưng!
Một cảm giác kinh hoàng ập đến, linh lực trong đan điền vốn dĩ cuồn cuộn như đại dương nay lại tĩnh lặng như mặt hồ, toàn bộ kinh mạch tê dại, yếu ớt lạ thường. Cơ thể lão như bị hàng vạn sợi xích vô hình phong ấn chặt chẽ, không cách nào điều động lấy một tia sức mạnh.
Lão gầm lên, tiếng hét khàn đặc vang vọng khắp hậu điện:
- HỘ GIÁ... KHỐN KIẾP... MAU HỘ GIÁ!
Nghe tiếng gầm của Lam Hiệp, từ phía ngoài cung điện, hàng loạt cấm vệ quân với giáp trụ rầm rập xông vào, dẫn đầu là Lam Huyền với thanh trường kiếm tuốt trần. Lam Hiệp như vớ được cọc đi tìm cái chết, mắt lão sáng lên tia hy vọng cuối cùng:
- Mau... giết tên nghịch tử này cho Trẫm! HỘ GIÁ!
Thế nhưng, một cảnh tượng quỷ dị đến rợn tóc gáy đột ngột diễn ra. Lam Huyền cùng hàng trăm cấm vệ quân sau khi xông vào bỗng dừng phắt lại, đứng bất động như những pho tượng gỗ. Không một ai vung kiếm, không một ai hô hoán. Trong không gian tĩnh mịch đến đáng sợ, Lam Huyền từ từ ngẩng mặt lên, trên môi nàng nở một nụ cười quỷ dị, méo mó và vô hồn, một nụ cười giống hệt như đúc với Lam Đình. Toàn bộ cấm vệ quân phía sau cũng đồng loạt nở nụ cười kinh tởm ấy, ánh mắt tất cả đều đờ đẫn đầy tà khí.
Lam Hiệp kinh hãi thốt lên, giọng run rẩy:
- Các ngươi... các ngươi phản rồi sao?
Lão điên cuồng quay sang nhìn Lam Đình, nhưng ngay khoảnh khắc đối mắt với nhi tử, hơi thở của lão như ngừng trệ hoàn toàn.
- CÁI QUỶ GÌ THẾ NÀY?
Đồng tử của Lam Đình lúc này đã không còn là mắt người. Tròng mắt hắn biến đổi thành một màu đỏ rực như máu tươi vừa nhỏ xuống, rực rỡ và quỷ mị. Ở giữa tâm nhãn, một vòng tròn đỏ thẫm u ám đang xoay tròn chậm rãi, nhịp nhàng theo hơi thở của tử thần. Ánh nhìn từ đôi mắt ấy như chứa đựng cả một vực thẳm vô tận, hút lấy linh hồn của kẻ đối diện vào cõi u mê.
Lam Hiệp chấn kinh tột độ, trí óc lão quay cuồng. Đôi mắt này... lão đã từng thấy ở đâu rồi? Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, ký ức kinh hoàng từ một năm trước tại dòng Thủy Vân Hà ùa về như thác lũ xé toạc tâm trí lão. Hình ảnh một thiếu niên toàn thân nhuốm máu, giương cung Nhật Nguyệt xé tan càn khôn hiện ra rõ mồn một.
Bất chợt, Lam Hiệp nhận ra sự thật đau đớn, lão run bần bật, đôi môi tím tái lắp bắp:
- Đôi mắt này... LÀ ĐÔI MẮT CỦA HẮN! Không thể nào... tại sao nó lại ở trên người ngươi?
Lam Đình không đáp, nụ cười quỷ dị trên môi càng rộng thêm, để mặc cho Lam Hiệp gào thét trong sự tuyệt vọng
Phía sau lưng Lam Đình, một đôi đồng tử đỏ rực khổng lồ đột ngột hiện ra giữa hư không, chúng to lớn đến mức che lấp cả trần điện, xoay chuyển với tốc độ chóng mặt. Những vòng tròn đồng tâm bên trong nhãn cầu phát ra những tiếng u u trầm đục, khiến không gian xung quanh bắt đầu vặn xoẹo, rạn nứt như những mảnh gương vỡ.
Lam Hiệp kinh hoàng nhận ra cảnh tượng trước mắt mình đang tan rã. Ngai vàng dưới thân, cung điện nguy nga, diện mạo của Lam Đình và cả hàng trăm cấm vệ quân xung quanh đều biến thành những làn khói đen kịt, rồi tan biến vào một hư vô thăm thẳm. Đôi mắt lão nhắm nghiền lại dưới áp lực tinh thần khủng khiếp, cảm giác như linh hồn bị xé toạc ra khỏi nhục thân.
Bất chợt, Lam Hiệp choàng mở mắt.
Cảnh tượng trước mặt không còn là hậu điện xa hoa, mà chính là dòng Thủy Vân Hà của một năm về trước. Ánh chiều tà đỏ rực vẫn đang phủ xuống chiến trường đầy tử khí. Thời điểm này, cuộc chiến vẫn đang diễn ra dữ dội, và lão đang đứng trước thân ảnh Minh Long đang nằm gục dưới đất. Theo đúng ký ức, Minh Long lúc này đã mất đi ý thức, nhưng khi Lam Hiệp nhìn kỹ lại, lão rùng mình nhận ra sinh cơ của đối phương vẫn hoàn toàn còn sống, thậm chí còn đang cuồn cuộn tuôn trào.
- CÁI QUỶ GÌ THẾ NÀY?
Lão định vung kiếm kết liễu, nhưng bàn tay bỗng khựng lại.
"Phốc!"
- HỰ!
Lam Hiệp từ từ cúi đầu nhìn xuống lồng ngực mình. Một cơn đau xé tâm can ập đến. Thanh Lam Uyên Kiếm sắc lạnh trên tay lão không hề đâm vào Minh Long, mà trái lại, nó đang găm thẳng vào ngay giữa lồng ngực của chính lão. Dường như trong một khoảnh khắc điên rồ của thực tại, chính lão đã tự xuống tay tàn độc với bản thân mình mà không hề hay biết.
...
Trở lại thời điểm sát na trước khi Lam Hiệp chuẩn bị hạ kiếm xuống Minh Long trong thực tại. Trong bóng tối mênh mông của tiềm thức, khi Minh Long cảm nhận lưỡi kiếm đã chạm vào da thịt, hình bóng Ngọc Nhi bỗng thoáng hiện lên với nụ cười thanh khiết như sương mai.
- Đến đây là hết sao? Ngọc nhi... - Minh Long thều thào trong tâm tưởng.
Ngọc Nhi khẽ lắc đầu, ánh mắt nàng lấp lánh một niềm tin mãnh liệt:
- Ai nói là hết? Ngươi mải chiến đấu mà đã bỏ qua mất một điều rồi... nó đã đủ điều kiện.
Minh Long hỏi lại bằng chút hơi tàn cuối cùng:
- Điều gì? Ngươi đang nói đến điều gì?
Ngọc Nhi mỉm cười, giọng nói vang vọng như tiếng chuông ngân:
- Huyết nhãn khai quang, ảo cảnh tùy tâm sinh diệt, nhất niệm hóa thiên la vạn tượng, chân giả nan phân, chúng sinh tận lạc trong mộng cảnh vô hồi.
Ngay khoảnh khắc Lam Hiệp vung kiếm đâm thẳng xuống, định kết thúc tất cả, thì đột ngột, Minh Long mở to đôi mắt, nhìn thẳng vào đồng tử của lão.
"ĐINH! ĐINH! ĐINH!"
Ba tiếng chuông hồn vang lên chói tai trong linh hồn Lam Hiệp. Đôi đồng tử tà dị của Minh Long xoay chuyển điên cuồng với một tốc độ không tưởng. Chỉ có điều lúc này, phía trên vòng tròn đồng tâm của nhãn cầu đỏ rực, một dấu hắc phẩy thứ hai từ từ trồi lên, uốn lượn đầy tà mị rồi định hình chắc chắn, tạo nên một đồ hình vạn hoa kinh khiếp.
- CỬU TRÙNG MINH NHÃN TẦNG HAI - ẢO THỊ!