Dòng Máu Của Rồng (Lạc Hồng Thần Chủ)

Chương 202: BỔN TỌA...



Minh Long lồm cồm bò dậy, tay run rẩy lấy ra một viên Phục Dị Linh Đan ném thẳng vào miệng. Dược lực bùng nổ, hóa thành những dòng chảy ấm nóng xoa dịu kinh mạch đang rạn nứt. Hắn ho khàn một tiếng, phun ra một ngụm máu rồi nhìn về phía Liệt An:

​- Khụ... ngươi nhận biết được Bát Hoang Phá Diệt Diễm... khụ... cũng phải thôi, dù sao ngươi cũng là người Liệt gia.

​Liệt An thu hồi vẻ đắc thắng, ánh mắt hắn trở nên trầm mặc và đầy vẻ nghi hoặc. Hắn nhìn chằm chằm vào tiểu tử trước mặt, giọng nói thấp xuống:

​- Ngươi rốt cuộc là thứ quái thai gì? Một tên Nguyên Anh kỳ lại có thể tu luyện nghịch thiên đến như vậy? Linh căn, vũ kỹ, cho đến ý chí... tất cả dường như đều không thuộc về thế giới này.

​Minh Long lau sạch khóe miệng, hắn chậm rãi xuống tấn. Hắn nhếch miệng cười, vẻ ngông cuồng không hề thuyên giảm:

​- Thì ta đã nói rồi đấy thôi... gọi lão tử một tiếng Long gia gia đi, bổn gia gia sẽ xem xét kể cho ngươi nghe chút ít.

​Liệt An lắc đầu cười, nụ cười mang theo sự thương hại cho một kẻ không biết tự lượng sức mình:

​- Ngươi tuy rất mạnh, mạnh đến mức khiến ta phải kinh ngạc. Nhưng suy cho cùng, ngươi vẫn không thể thắng nổi ta. Khoảng cách giữa chúng ta là một vực sâu vạn trượng mà ngươi không bao giờ có thể bước qua.

​Minh Long nhe răng cười, ánh mắt tràn đầy sự tự tin:

​- Vậy sao? Chẳng phải ta vẫn chưa thua đó thôi?

​Nhìn vào đôi mắt rực sáng của Minh Long, Liệt An đột nhiên khựng lại. Hắn đã gặp qua không biết bao nhiêu thiên tài, thậm chí là những kẻ Luyện Hư hậu kỳ đồng cấp, nhưng đứng trước uy áp của Kim Viêm thiếu tử, kẻ nào kẻ nấy đều run rẩy hoặc tìm cách thoái lui. Chưa từng có một ai, đặc biệt là một tên Nguyên Anh kỳ, lại dám đứng thẳng lưng và tự tin đến vậy.

​- Từ đâu ngươi có được sự tự tin đến như vậy? - Liệt An thực sự cảm thấy tò mò.

​Minh Long nhún vai, giọng điệu thản nhiên như không:

​- Chẳng qua là ta thấy ngươi cũng chưa đến mức lợi hại cho lắm.

​Liệt An bật cười lớn, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo vô cùng:

​- Ha ha! Mới đỡ được một chiêu của ta mà đã ngông cuồng như vậy sao?

​- Thì cũng là đỡ được, đúng không? - Minh Long đáp trả đanh thép.

​Nụ cười trên môi Liệt An đột ngột biến mất, thay vào đó là một sát khí đặc quánh:

​- Phải... đúng là đã đỡ được...

​"Ầm! Ầm! Ầm!"

​Liệt An phất mạnh tay lên thiên không. Kim Viêm chi lực từ cơ thể hắn bùng nổ như núi lửa phun trào, tràn ngập cả bầu trời biên giới:

- Vậy còn thế này thì sao?

Trong chớp mắt, không gian vặn vẹo, hàng chục vầng thái dương hoàng kim rực rỡ ngưng tụ, tỏa ra nhiệt lượng kinh hồn bạt vía khiến mặt đất bắt đầu tan chảy.

​- Chết đi!

​Theo hiệu lệnh của Liệt An, hàng chục vầng thái dương đồng loạt phóng thẳng xuống như những thiên thạch mang theo sự hủy diệt của thần linh. Minh Long không lùi, cũng không tránh. Hắn đứng hiên ngang, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời rực lửa, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười đầy bí hiểm:

- ĐẾN ĐÂY.....!!!!

​"OÀNH! OÀNH! OÀNH!"

​Một loạt những vụ nổ liên hoàn cực đại vang lên rúng động cả một vùng trời đất. Thân ảnh nhỏ bé của Minh Long hoàn toàn bị chôn vùi trong biển lửa hoàng kim và những cuồng phong năng lượng khủng khiếp.

Vụ nổ kinh thiên động địa tan đi, để lại một đại hố sâu hoắm với những dòng nham thạch vàng kim sôi sùng sục. Liệt An lơ lửng trên không trung, phóng thần thức mạnh mẽ quét qua từng tấc đất. Không gian im lặng chết chóc. Hắn cho rằng kẻ địch đã chết, lạnh lùng thu hồi hỏa lực, từ từ hạ người đáp xuống rìa hố sâu.

- Cũng chỉ như vậy!

​Hắn chợt khựng lại.

"UỲNH!"

​Dưới đáy hố, làn khói bụi đặc quánh đột ngột bị một sức mạnh vô hình xé toạc. Một luồng áp lực dã tính mang hơi thở hồng hoang bùng phát, khóa chặt lấy Liệt An.

​Giữa tâm điểm của sự hủy diệt, một bóng hình sừng sững bước ra.

​Tấm áo choàng đỏ rực tung bay ngạo nghễ trong cơn cuồng phong năng lượng, xé toạc biển lửa vàng kim đang còn vương vãi khắp không trung. Bên dưới lớp áo choàng là bộ chiến giáp cấu thành từ những phiến vảy hồng ngọc đỏ thẫm, ôm sát cơ thể cường tráng. Mỗi nhịp thở của Minh Long khiến lớp giáp chuyển động nhịp nhàng, tỏa ra hào quang kim khí trầm mặc đầy uy nghiêm.

​Trên ngực và bả vai, những đường vân được chạm nổi tinh xảo, bắt đầu bằng những vòng tròn đồng tâm xoáy sâu vào chính giữa như một tâm điểm của sức mạnh thiên địa. Bao quanh là họa tiết hình học và những vạch chéo song song mang dấu ấn của văn minh cổ xưa, tôn lên khí chất tựa một vị thần chiến tranh. Phần giáp đầu với những dải vây lớn rực rỡ kéo dài ra phía sau, tạo nên một tư thế kiêu hãnh tuyệt đối.

​Long Ngư Chiến Thân hiện thế!

​Minh Long thản nhiên đưa tay phủi nhẹ lớp tro tàn vương trên vai giáp, ánh mắt đỏ thẫm nhìn thẳng vào Liệt An, giọng nói trầm thấp nhưng vang dội:

​- Đùa cợt thế là đủ rồi! Giờ đến lượt ta.

​Liệt An trừng mắt. Kim Viêm thiếu tử danh tiếng lẫy lừng của Tuyệt Thế Bảng lần đầu tiên trong đời cảm thấy tâm cảnh lung lay dữ dội. Hắn cảm nhận rõ rệt uy áp Kim Viêm của bản thân hoàn toàn bị vô hiệu hóa trước thứ sát khí từ bộ giáp đỏ rực kia. Ngược lại, một loại tôn nghiêm thượng cổ đang đè nặng lên linh hồn, khiến hắn có cảm giác mình là kẻ đang bị săn đuổi trước một vị Thần.

Liệt An trừng mắt, hơi thở dồn dập trong sự bàng hoàng tột độ. Hắn nhìn trân trân vào lớp giáp đỏ rực đang tỏa ra áp lực cơ năng khủng khiếp, không kìm được mà thốt lên:

​- Cái quỷ gì thế này? Chiến giáp đó là bảo vật hạng nào? Tại sao nó có thể áp chế hoàn toàn uy áp của ta? Nó rốt cuộc phải mạnh đến mức nào?

​Minh Long khẽ nghiêng đầu, tiếng vảy giáp cọ xát nghe sắc lạnh như tiếng đao kiếm chạm nhau. Hắn nhếch miệng, thanh âm trầm đục vang lên đầy đe dọa:

​- Thì ta cũng đang muốn thử đây!

​Liệt An nhíu mày khó hiểu:

​- Thử gì?

​"Vút!"

​Không gian như bị bẻ cong. Trong một cái chớp mắt, thân ảnh đỏ rực của Minh Long đã sừng sững xuất hiện ngay sát diện mạo Liệt An. Tốc độ này vượt xa mọi quy luật vật lý, ngay cả phản xạ thần kinh của một cường giả Luyện Hư hậu kỳ cũng không tài nào bì kịp.

​- Thử xem nó mạnh thế nào!

"​Ong! Ong! Ong!"

​300 đường Hoàng Văn trong đan điền ngân vang như đại hồng chung, linh lực cuộn trào hóa thành những cơn sóng thần dồn nén vào cánh tay phải. Minh Long giáng một quyền thẳng tắp vào giữa lồng ngực đối phương.

- CÁI GÌ...!!!

Liệt An hoảng hốt, bản năng sinh tồn trỗi dậy, hắn điên cuồng ngưng tụ Kim Viêm Thuẫn dày đặc trước ngực.

​"OÀNH!"

​Nhất quyền mang theo lực lượng vạn quân đập nát lớp phòng ngự vàng kim như đập vỡ một tấm kính mỏng.

"Phốc!"

Cú đấm không hề dừng lại, xuyên qua vụn sáng hỏa lực, nện thẳng vào lồng ngực Liệt An khiến giáp ngực của hắn lún sâu, đánh bay cả cơ thể hắn lướt đi trên mặt đất, để lại một rãnh sâu hoắm kéo dài hàng trăm mét.

​Không để đối phương kịp thở, Minh Long dậm mạnh chân, mặt đất sụp đổ tạo lực đẩy khiến hắn lao đi như một mũi tên đỏ thẫm. Một màn cận chiến bạo liệt bắt đầu.

​Minh Long áp sát liên tục, không cho Liệt An bất kỳ kẽ hở nào để giữ khoảng cách. Hắn tung ra một cú đá vòng cầu xé toạc không khí, Liệt An đưa tay đỡ nhưng lực va chạm mạnh đến mức khiến cả vùng không gian xung quanh rung chuyển. Minh Long xoay người cực nhanh, mượn đà tung một cú chỏ lật trúng ngay bả vai đối phương, tiếng xương cốt rạn nứt vang lên khô khốc.

- Hự!

​Liệt An điên cuồng chống trả, những nắm đấm mang theo Kim Viêm rực lửa vung ra liên tiếp, nhưng tất cả đều bị lớp vảy hồng ngọc hóa giải hoặc bị bộ pháp dẻo dai của Minh Long né tránh trong gang tấc. Minh Long như một con quái thú hồng hoang, lúc thì tì vai hất tung đối thủ, lúc lại lên gối tàn khốc vào mạn sườn. Từng đòn đánh của hắn đều mang theo sự dã tính thuần túy, ép một thiên tài Tuyệt Thế Bảng phải rơi vào thế bị động phòng ngự nhục nhã.

​- KHỐN KIẾP!!!

Giữa cơn cuồng phong đòn đánh, Liệt An gầm lên một tiếng, dồn toàn lực vào một cú đấm thẳng nhằm đẩy lui kẻ địch.

​Khoảnh khắc đó, thời gian như ngưng đọng. Cửu Trùng Minh Nhãn trong mắt Minh Long xoay chuyển điên cuồng, đồng tử co rút lại. Khả năng Thấu Thị kích hoạt ở mức cao nhất, khóa chặt từng chuyển động nhỏ nhất trên gương mặt đang biến dạng vì giận dữ của Liệt An.

"VÚT!"

​Minh Long khẽ nghiêng đầu, nắm đấm rực lửa của Liệt An sượt qua sát vành tai hắn, thậm chí không chạm nổi một sợi tóc. Ngay khi đối phương để lộ sơ hở chết người nơi góc hàm, Minh Long hạ thấp trọng tâm, xoay hông dồn lực từ mặt đất lên toàn bộ cơ thể.

​"BỐP! UỲNH!"

​Một cú móc ngược tàn khốc từ dưới lên trên giáng thẳng vào cằm Liệt An. Cú đấm mạnh đến mức khiến toàn bộ vùng không gian xung quanh nổ tung. Thân hình cao ngạo của Kim Viêm thiếu tử bị đánh bay vút lên thiên không như một mũi tên rời cung, máu tươi văng tung tóe giữa biển lửa vàng kim.

"Phốc!"

Liệt An đứng lơ lửng giữa tầng không, bàn tay run rẩy chạm vào vết thương nơi góc hàm, cảm nhận dòng máu nóng hổi đang rỉ qua kẽ tay. Sự kiêu ngạo của một thiên tài đứng hạng 96 Tuyệt Thế Bảng bị vấy bẩn, một cơn thịnh nộ nguyên thủy bùng phát trong đôi đồng tử vàng kim, thiêu rụi mọi lý trí.

​- Ngươi khiến ta phải dùng đến chân lực. Đó là vinh hạnh, cũng là bản án tử hình dành cho ngươi!

"Oành!"

​Hắn gầm lên, Kim Viêm chi lực từ cơ thể trào ra như một đại dương lửa vỡ đê, rực rỡ và cường hoành vượt xa mọi giới hạn trước đó. Luồng hỏa lực cuồng bạo này quét qua vạn vật, biến những rặng núi đá quanh biên giới thành tro bụi trong nháy mắt. Không gian bị nung nóng đến mức méo mó, biến dạng hoàn toàn.

​Liệt An chậm rãi đan mười ngón tay, kết thành một thủ ấn cổ quái. Linh khí trong trời đất bị cưỡng ép hội tụ, cô đặc lại thành một khối vật chất rực rỡ đến mức không thể nhìn trực diện.

​- VẠN CỔ MINH DƯƠNG ẤN!

​Đại ấn này tỏa ra hơi thở của sự hủy diệt. Những vòng tròn quy luật bao quanh nó phát ra âm thanh ong ong, tỏa ra xích hỏa xích chặt không gian xung quanh Minh Long, triệt tiêu mọi khả năng né tránh. Liệt An phất tay, đại ấn khổng lồ giáng xuống mang theo sức nặng của một ngọn núi lửa đang bùng nổ.

- Chết tiệt!

​Minh Long nghiến răng, dồn toàn bộ 300 đường Hoàng Văn để chống đỡ. Thế nhưng lần giao phong này hoàn toàn khác biệt. Liệt An bắt đầu phô diễn những vũ kỹ tinh diệu của cường giả cấp cao. Hắn vung tay, hỏa diễm hóa thành hàng ngàn sợi tơ mảnh nhưng sắc lẹm, đan xen thành một trận pháp bao vây tứ phía. Mỗi sợi tơ hỏa xẻ toạc lớp giáp hồng ngọc, để lại những vết cắt rướm máu.

​Minh Long liên tục bị nghiền ép. Hắn cố gắng tránh né bằng Phi Lôi Thần Thuật nhưng mỗi khi thân ảnh vừa hiện ra, Liệt An đã sớm đoán định, tung ra những cú chưởng lực mang theo quy luật trấn áp của Luyện Hư kỳ.

"Phốc!"

Minh Long bị đánh văng ra xa, va sụp hàng loạt vách đá cổ xưa. Hắn cảm nhận rõ ràng loại Dị hỏa này không chỉ nóng mà còn có khả năng thiêu rụi cả linh lực, khiến kinh mạch dần trở nên hỗn loạn.

​Liệt An biến ảo khôn lường, hắn đột ngột xuất hiện phía sau Minh Long, giáng một đòn gối vào mạn sườn.

"Uỳnh!"

Cú va chạm mạnh đến mức khiến cả vùng không gian rung chuyển dữ dội. Minh Long quỵ xuống, hơi thở trở nên dồn dập. Hắn chưa kịp định thần, đại ấn trên cao lại tiếp tục giáng xuống lần thứ hai, lần thứ ba, ép hắn lún sâu xuống lòng đất.

​"Rắc! Rắc!"

​Tiếng vảy giáp rạn nứt vang lên đầy đau đớn giữa tiếng gào thét của hỏa diễm. Long Ngư Chiến Thân vốn dĩ bóng bẩy và dã tính nay xuất hiện những vết nứt chằng chịt như mạng nhện. Những phiến vảy hồng ngọc mờ dần ánh sáng, bắt đầu bong tróc dưới sức nóng kinh hồn. Minh Long bị đánh bay đi một quãng xa, cơ thể va đập liên tục vào địa hình đổ nát, Long Ngư Chiến Thân đang có dấu hiệu quá tải nghiêm trọng, báo hiệu sự sụp đổ của lớp phòng ngự cuối cùng. Hắn nằm giữa đống gạch vụn, máu thấm đẫm lớp giáp, cảm nhận rõ rệt sự chênh lệch đáng sợ của kẻ đứng trong Tuyệt Thế Bảng.

- Trách sao hắn ngự trị Tuyệt Thế Bảng!

Minh Long vừa gượng dậy, đôi tay run rẩy chống xuống mặt đất đầy nham thạch nóng chảy. Thế nhưng, Vạn Cổ Minh Dương Ấn trên cao đột ngột xoay chuyển, hàng loạt sợi hỏa xích vàng kim rực lửa từ tâm đại ấn phóng ra với tốc độ kinh hồn. Những sợi xích ấy găm sâu vào vai, quấn chặt lấy tứ chi và cổ họng hắn, tỏa ra hơi nóng thiêu đốt tận tâm can.

​Liệt An lơ lửng giữa trời, gương mặt biến dạng vì cơn cuồng nộ và sự kiêu ngạo tột độ. Hắn dồn toàn bộ uy áp của một cường giả Luyện Hư hậu kỳ xuống đại ấn, ép thẳng vào đỉnh đầu Minh Long.

​- Ta không tin hôm nay một tên kiến hôi như ngươi có thể nghịch thiên! Trước mặt sức mạnh của ta, ngươi chỉ là sâu bọ! QUỲ XUỐNG CHO TAAAA!!!!!!

​"ẦM! ẦM! ẦM!"

​Mỗi tiếng nổ vang lên là một lần đại ấn hạ thấp, sức nặng của hàng vạn quân đè nặng lên đôi vai đang rướm máu. Mặt đất dưới chân Minh Long sụp đổ, lún sâu thành một hố tròn khổng lồ do áp lực quá lớn.

​- AAAAA!!!!!

​Minh Long thét lên đau đớn, thanh âm xé lòng vang vọng khắp vùng biên giới hoang vu. Hắn cảm nhận rõ rệt từng đoạn xương cốt đang bị nghiền nát, lớp vảy hồng ngọc của Long Ngư Chiến Thân bong tróc từng mảng lớn dưới sức nóng tột độ. Máu tươi trào ra từ những vết nứt trên cơ thể ngay lập tức bị hỏa lực thiêu rụi thành những làn khói trắng xóa. Toàn thân hắn bị khống chế đến mức đỉnh điểm, mọi thớ cơ bắp đều run rẩy kịch liệt dưới áp lực nghìn cân.

​Trong khoảnh khắc hai đầu gối sắp sửa chạm xuống mặt đất, khi sự nhục nhã và đau đớn đã chạm đến giới hạn cuối cùng, đôi mắt đỏ thẫm qua khe giáp của Minh Long đột ngột bùng lên một tia sáng hung bạo. Hắn gầm vang chấn động cả mây xanh, thế nhưng có điều, giọng nói của hắn đã trở nên khác lạ, hoàn toàn không còn là giọng của hắn, thay vào đó là giọng của một nữ nhân:

​- BỔN TỌA... KHÔNG QUỲ!!!!