Dòng Máu Của Rồng (Lạc Hồng Thần Chủ)

Chương 203: NỮ NHÂN KỲ LẠ



- Aaaaaaa!!!!!

Minh Long vừa dứt tiếng gầm bạt mạng, một sự thay đổi kinh hoàng đột ngột diễn ra. Giữa lúc biển lửa Kim Viêm của Liệt An đang điên cuồng áp chế, ý thức của Minh Long bất ngờ tách rời khỏi thực tại.

​Thế giới trước mắt hắn tối sầm lại trong tích tắc, rồi đột nhiên bừng sáng một sắc màu đồng cổ kỳ lạ. Minh Long sững sờ nhận ra mình đang đứng giữa thức hải mênh mông của chính bản thân. Nhưng điều lạ lùng nhất là hắn hoàn toàn mất đi cảm giác đối với thân thể vật lý bên ngoài. Thân thể đó dường như đã không còn do hắn làm chủ nữa. Thế nhưng, kỳ diệu thay, hắn vẫn có thể quan sát mọi diễn biến thực thực ảo ảo ở thực tại như một khán giả đang đứng trước một bức màn sân khấu lớn.

​Giữa sự ngỡ ngàng vừa diễn ra, những tiếng ngâm tụng trầm hùng, cổ xưa của Lạc Hồng Linh Tự Cổ Kinh đột ngột vang vọng, làm chấn động toàn bộ thức hải. Từng đường phù văn mang sắc màu đồng cổ lấp lánh xuất hiện, bay lượn và kết tụ lại ở trung tâm không gian, nhanh chóng hình thành dáng dấp của một nữ nhân.

​Minh Long há hốc mồm, gần như chết lặng.

​Nữ nhân xuất hiện trước mặt hắn sở hữu một nét đẹp kinh diễm, sắc sảo và kiêu kỳ đến nghẹt thở. Nàng khoác trên mình bộ chiến giáp được chế tác theo một phong cách vô cùng đặc biệt. Từng họa tiết trên hộ tâm phiến và bả vai đều được chạm khắc tỉ mỉ với hình ảnh loài chim thần sải cánh tung bay đầy dũng mãnh, bên cạnh là những đường viền răng cưa và vòng tròn đồng tâm uốn lượn mềm mại như dòng chảy của đại hà ngàn năm. Từng chi tiết giáp trụ đều toát lên thần thái của một bậc nữ chủ thiên hạ, một vị nữ cường nhân từng đi qua vô số trận chiến.

​Thế nhưng, điều thực sự khiến Minh Long hoảng sợ không phải là vẻ đẹp hay bộ chiến giáp cổ xưa, mà là thứ khí chất kinh người đang tỏa ra từ nàng. Uy áp của nàng là một sự lạnh lẽo, tàn độc và uy nghiêm đến mức cực hạn, như thể nàng là một vị Thần chiến tranh vừa bước ra từ bóng tối của hồng hoang. Minh Long cảm thấy nghẹt thở, hai đầu gối run rẩy dữ dội trước một áp lực cơ năng vô hình đè nặng. Dù chỉ là một linh hồn trong thức hải, hắn lại có cảm giác như mình đang đối diện với một ngọn núi khổng lồ sẵn sàng nghiền nát mình bất cứ lúc nào. Sự hiện diện của nàng khiến hắn không tài nào đứng vững, cả cơ thể muốn khuỵu xuống quỳ phục trước sức mạnh tuyệt đối đó.

​- Hự! Uy áp từ nữ nhân này... - Minh Long cắn chặt răng, cố gắng duy trì ý thức.

​Nhưng khoảnh khắc hắn cố ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào đôi mắt nàng, một sự chấn kinh tột độ bao trùm lấy tâm trí. Đôi mắt ấy uy nghiêm, huyền bí, tà dị, với đồng tử xoáy sâu, đích thị là Cửu Trùng Minh Nhãn!

​Chưa kịp để Minh Long mở lời, một bóng dáng quen thuộc hiện ra bên cạnh hắn. Ngọc Nhi hiện thân từ bao giờ, gương mặt vốn dĩ điềm tĩnh nay lại lộ rõ sự cung kính pha lẫn kinh sợ. Không một chút chần chừ, Ngọc Nhi vội vàng quỳ rạp xuống đất hành lễ trước nữ nhân lạ mặt kia.

​Nữ nhân khẽ liếc nhìn Ngọc Nhi, gương mặt không một chút cảm xúc, rồi chậm rãi nghiêng đầu, đôi Cửu Trùng Minh Nhãn khóa chặt lấy Minh Long. Nàng lên tiếng, thanh âm trầm thấp nhưng vang dội khắp thức hải:

​- Vậy ra tiểu tử ngươi là người kế tiếp?

​Minh Long hoàn toàn ngơ ngác trước câu hỏi.

​- Ta?

​Nàng còn chưa kịp để hắn hỏi thêm về danh tính. Nữ nhân khẽ mỉm cười đầy ngạo nghễ, ánh mắt lạnh lẽo lộ vẻ tán thưởng hiếm hoi:

​- Ý chí cũng không tồi...

​Nàng nhếch miệng cười lạnh, thanh âm càng thêm phần quyết đoán:

​- Cho ta mượn thân thể ngươi một chút nhé!

"Vù!"

​Nói xong, thân ảnh nữ nhân tan biến vào hư không thức hải. Ngay lập tức, Minh Long cảm nhận được cơ thể ở thực tại đã hoàn toàn bị nàng tước đoạt quyền kiểm soát. Một luồng sức mạnh hung bạo, cổ xưa tràn ngập toàn bộ kinh mạch.

​Minh Long hoảng hốt quay sang hỏi Ngọc Nhi:

​- Cái gì vừa diễn ra thế này? Nàng ta là ai?

​Ngọc Nhi lúc này mới chậm rãi đứng dậy từ tư thế quỳ phục, ánh mắt nhìn lên tầng không thức hải, buông lại một câu ngắn gọn nhưng đầy sức nặng:

​- Cứ quan sát đi.

Ở thực tại, đôi đầu gối của Minh Long vừa cách mặt đất một phân liền khựng lại. Toàn bộ cơ thể hắn đột ngột đứng thẳng dậy, xé toác mọi định luật áp lực của cường giả Luyện Hư. Thanh âm thốt ra ngạo nghễ:

​- BỔN TỌA... KHÔNG QUỲ!!!!

​"OÀNH!"

​Một luồng khí tức hồng hoang hung bạo từ trong cơ thể bộc phát, chấn nát toàn bộ hệ thống hỏa xích vàng kim của Liệt An thành những mảnh vụn năng lượng vỡ tan tành.

"Uỳnh!"

Nàng mượn lực dậm chân, mặt đất sụp đổ hoàn toàn, thân ảnh đỏ rực vút thẳng lên thiên không.

​"RÍTTTT!!!!"

​Tiếng ngàn lôi điểu đồng loạt hót vang, xé rách bầu trời đang bị nung nóng. 300 đường Hoàng Văn bạo phát đến mức cực hạn hòa quyện vào lôi quang rực rỡ nhắm thẳng hướng Liệt An lao đến. Đồng tử Liệt An co rút dữ dội, tâm thần chấn động kịch liệt trước sự thay đổi khí tức quái dị này:

​- Sao có thể?

​Hắn hoảng loạn vội vã kết ấn.

"Ong! Ong! Ong!"

Vạn Cổ Minh Dương Ấn liên tục ngân vang, phóng ra từng luồng Kim Viêm cuồng bạo điên cuồng xé rách không trung hòng chặn đứng kẻ thù.

​Thế nhưng, nữ nhân đang kiểm soát thân xác Minh Long lại phô diễn một thân pháp tuyệt đỉnh. Giữa cơn mưa hỏa lực hủy diệt, nàng di chuyển ảo diệu, uốn lượn và lách người né tránh chuẩn xác từng li mà không tốn một chút sức thừa. Những luồng cự hỏa sượt qua sát thân ảnh đỏ rực, không tài nào chạm nổi vào một phiến vảy giáp hồng ngọc, cứ như thể nàng đang dạo chơi bước đi giữa biển lửa hoàng kim.

​Liệt An tức giận đến điên cuồng, gầm lên:

​- Khốn kiếp!

- Kim Viêm Quang Minh Chưởng!

"Oành!"

​Hắn đẩy hai tay về phía trước, dồn toàn lực tung ra một chưởng ấn Kim Viêm bùng nổ diện rộng, hỏa lực ngập tràn khóa chặt toàn bộ không gian xung quanh không cho đối phương đường lui. Đối mặt với tử cục, nữ nhân vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng băng khốc. Nàng chỉ đơn giản đưa một tay lên, lôi quang ngưng tụ dữ dội, Thiên Điểu thét gào nghênh chiến trực diện với chưởng ấn khổng lồ.

​Trong thức hải, Minh Long đứng nhìn không khỏi há hốc mồm kinh ngạc. Rõ ràng đẳng cấp vũ kỹ vẫn y hệt như hắn từng thi triển, thế nhưng Thiên Điểu trong tay nàng ta lại tỏa ra một loại uy lực hủy thiên diệt địa, mạnh mẽ và thâm sâu hơn của hắn gấp vạn lần.

​Bên cạnh hắn, Ngọc Nhi chăm chú quan sát, chậm rãi lên tiếng giải thích:

​- Hãy tập trung nhìn cho kỹ. Đây mới chính là...

- Uy lực thật sự của Thiên Điểu.

​"RÍTTTT!!!! OÀNH!!!!"

​Thiên Điểu va chạm trực diện với chưởng ấn rực lửa của Liệt An, tạo ra một quầng sáng chói lòa cả một vùng trời. Ngay khoảnh khắc giằng co, sau lưng nữ nhân đột ngột hiện thế hư ảnh của hàng ngàn con lôi điểu sải cánh, phóng đến ồ ạt như một đội quân thần tốc, vỗ cánh che lấp cả vầng mặt trời hỏa diễm.

​"Rắc... rắc!"

​Chưởng ấn của Liệt An nứt vỡ rồi nổ tung thành trăm mảnh trước sức công phá hoành tráng của ngàn điểu lôi quang. Biển lôi điểu tiếp tục lao thẳng về phía trước không chút giảm tốc.

​- Không thể nào! - Liệt An kinh hoàng thốt lên, gương mặt ngập tràn sự tuyệt vọng.

​Nhưng mọi thứ đã quá muộn. Thiên Điểu giáng thẳng vào chính diện lồng ngực Liệt An.

"Phốc!"

​Thiên Điểu chạm vào ngực hắn, Hoàng Quang Chấn Kích bùng nổ, toàn bộ không gian và thời gian xung quanh đột ngột khựng lại dữ dội trong một nhịp. Toàn bộ lôi đình hung bạo nén chặt lại tại điểm tiếp xúc, để rồi ngay tích tắc sau đó, uy lực tích tụ bộc phát tạo thành một vụ nổ kinh thiên động địa. Chấn động kinh hoàng đánh bay Liệt An văng tuốt ra xa, cơ thể hắn như một sao băng vạch một đường dài trên bầu trời, máu tươi tuôn rơi nhuộm đỏ cả một khoảng không.

Liệt An từ trên không lao dốc xuống, điên cuồng thổ huyết, từng ngụm máu tươi văng tung tóe giữa thảm cảnh đổ nát. Tâm thần hắn chấn động dữ dội, đôi mắt tràn ngập sự kinh hoàng và u uất trước sự chuyển biến quái dị này.

​- Không... không thể nào... Tên khốn...

​"BỐP! UỲNH!"

​Chưa kịp dứt lời chửi thề, thân ảnh đỏ rực đã sừng sững xuất hiện ngay trước diện mạo hắn. Một quyền tàn khốc giáng thẳng vào mặt Liệt An, đánh văng cơ thể hắn găm mạnh xuống lòng đất, tạo ra một tiếng nổ trầm đục.

​Liệt An bò dậy từ đống đổ nát, khóe miệng rách toác. Hắn nghiến răng, lật tay triệu hoán ra bản mệnh binh khí từ trong nhẫn trữ vật.

​Viêm Minh Kiếm!

"Uỳnh!"

​Thanh kiếm thuộc hàng Lục cấp trung phẩm vừa xuất thế, uy áp hỏa hệ hung bạo liền bùng phát kinh thiên động địa, sấy khô toàn bộ hơi ẩm trong không khí xung quanh.

- Aaa..... ngươi phải chết!

Liệt An điên cuồng gầm lên, vung kiếm chém ra những đường kiếm khí rực lửa, cắt xẻ không gian hòng đem kẻ thù băm vằn thành muôn mảnh.

​Thế nhưng, nữ nhân hoàn toàn không có ý định né tránh. Nàng chỉ dùng đôi tay trần của Long Ngư Chiến Thân để nghênh chiến trực diện với binh khí sắc bén.

​"KENG!"

​Một tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên, tia lửa bắn ra tứ phía. Lưỡi kiếm sắc lẹm của Viêm Minh Kiếm chém thẳng vào cánh tay giáp trụ của nàng, nhưng lực lượng cơ năng khủng khiếp từ lớp vảy hồng ngọc đã chặn đứng hoàn toàn nhát chém, chỉ để lại một vệt lửa mờ nhạt vô hại. Thấy binh khí của mình bị nhục thân cản lại, Liệt An điên cuồng áp sát, tay còn lại tụ lực Kim Viêm tung ra một quyền bạt mạng.

​Thế nhưng, đòn đánh hoàn toàn bị nữ nhân bắt trọn trong lòng bàn tay một cách dễ dàng.

​Ngay khoảnh khắc khóa chặt nắm đấm của Liệt An, gương mặt nàng vẫn giữ vẹn nguyên vẻ lạnh lùng băng khốc. Nàng khẽ chuyển đổi linh lực, gọi ra một loại sức mạnh khác trong cơ thể Minh Long.

"Vù!"

U Minh Dục Hàn Băng thét gào, luồng Tử Kim Băng Khí từ lòng bàn tay nàng tuôn ra như thác lũ.

​Trong nháy mắt, hàn băng bao phủ, đông cứng hoàn toàn cánh tay của Liệt An, dập tắt mọi ngọn lửa Kim Viêm đang nhen nhóm. Sự va chạm đột ngột giữa hỏa diễm cực nóng và hàn khí cực lạnh khiến lớp hộ thể của hắn vỡ vụn. Nữ nhân nhếch mép, mượn đà kéo mạnh cánh tay đang bị đóng băng của Liệt An, xoay người một vòng rồi nện thẳng cả cơ thể hắn xuống mặt đất đầy bạo lực.

"Uỳnh!"

​Liệt An nằm bẹp dưới hố sâu, đầu óc choáng váng, xương cốt toàn thân như rã rời. Hắn còn chưa kịp định thần để bò dậy thì một bóng đen đã bao trùm lấy đỉnh đầu.

​"VÙ! VÙ! VÙ!"

​Toàn Phong Chưởng thét gào dữ dội. Nữ nhân từ trên cao liên tục đẩy chưởng xuống, những luồng cuồng phong sắc lẹm như lưỡi đao không ngừng giáng thẳng xuống vị trí của Liệt An, tạo thành chuỗi âm thanh xé gió kinh hồn bạt vía.

​Cơn bão chưởng tán đi, để lại một Liệt An tàn tạ đến cực điểm. Y phục trên người hắn rách nát tả tơi, tóc tai bù xù xơ xác, máu me be bét phủ kín toàn thân. Vẻ ngạo nghễ, cao ngạo của kẻ đứng hạng 96 Tuyệt Thế Bảng hoàn toàn biến mất.

- Hự!

​Liệt An nằm đau đớn giữa đống đổ nát, khó khăn ngước khuôn mặt vấy máu nhìn bóng dáng trước mặt. Lồng ngực hắn phập phồng dữ dội, hơi thở đứt quãng mang theo sự u uất tột cùng:

​- Khốn... khốn... kiếp... hự...! Sức mạnh quái quỷ gì thế này...

​Hắn nghiến răng, run rẩy chống một tay xuống đất để cố gượng dậy. Đôi mắt vàng kim vốn dĩ cao ngạo giờ đây ngập tràn sự điên cuồng và căm hận, hắn dồn chút tàn lực gầm lên:

​- Ngươi...! TOÀN BỘ THỦY VÂN QUỐC SẼ PHẢI CHẾT... VÔ CỰC ĐẾ QUỐC SẼ KHÔNG THA CHO CÁC NGƯƠI!!!

​Ngay sau lời đe dọa đầy ác độc, Liệt An không chút do dự xé rách không gian rồi lao mình vào trong khe nứt đen ngòm biến mất dạng, để lại xung quanh một khoảng tĩnh lặng

​Trong thức hải, Minh Long chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó liền nghiến răng đầy tức tối:

​- Chết tiệt! Cường giả Luyện Hư kỳ có thể xé rách không gian để di chuyển, để hắn thoát mất rồi!

​...

Tại một vùng thung lũng hoang vu, hẻo lánh cách xa biên giới Thủy Vân Quốc hàng ngàn dặm.

​"Roẹt!"

​Một vết rách không gian đột ngột hiện ra giữa tầng không trống trải. Liệt An lồm cồm, chật vật bò ra từ bên trong rồi ngã nhào xuống mặt đất khô cằn. Gương mặt hắn lúc này biến dạng hoàn toàn vì căm phẫn, hắn liên tục thở dốc, chửi thề điên cuồng:

​- Rốt cuộc tên Minh Long đó đã đạt được thứ cơ duyên gì... một tên kiến hôi Nguyên Anh mà lại có thể chà đạp uy nghiêm của bổn sứ!

​Hắn nghiến răng ken két đến bật máu, ánh mắt đỏ ngầu tràn đầy sát cơ:

​- Ta sẽ trở lại... Ta nhất định sẽ khiến các ngươi sống không bằng chết!

​Liệt An vội vã lật tay triệu hoán ra một nắm Liệu Thương Đan cấp cao từ trong nhẫn trữ vật. Thế nhưng, khi đan dược còn chưa kịp nuốt xuống, động tác của hắn bỗng nhiên khựng lại giữa chừng.

Hắn bất giác phát hiện trên ngực áo của mình đang xuất hiện một ấn ký cổ quái đang ẩn hiện lập lòe.

"​Vút!"

​Không gian trước mặt Liệt An đột ngột vặn xoắn. Thân ảnh đỏ rực vảy hồng ngọc xuất hiện trong chớp mắt như một bóng ma bước ra từ cõi hư vô.

​Nhìn thấy dung mạo ấy, tâm lý của Liệt An hoàn toàn sụp đổ. Hắn rơi vào trạng thái hoảng loạn tột độ chưa từng có trong đời.

Sợ!

Phải, lần này hắn thực sự biết sợ rồi! Liệt An thất thanh gào lên trong tuyệt vọng:

​- CÁI QUỶ GÌ THẾ NÀY...!!!!!

​"RÍTTTT!!!!"

​Tiếng Thiên Điểu lại một lần nữa thét gào điên cuồng trên tay của nàng. Cửu Trùng Minh Nhãn xoay chuyển tà dị, khóa chặt lấy gương mặt đang xám ngoét vì kinh hoàng của Liệt An.

​Nữ nhân khẽ nhếch miệng cười lạnh, thanh âm ngạo nghễ vang lên như bản án tử hình của thần minh dội thẳng vào linh hồn hắn:

​- CHẠY ĐI ĐÂU???