Dòng Máu Của Rồng (Lạc Hồng Thần Chủ)

Chương 215: ĐIÊN CUỒNG



​"Phốc!"



Dư lực lạnh buốt, thấu tận xương tủy của mũi tên băng khổng lồ không còn vật cản, hung hăng đánh thẳng vào thân thể Minh Long.



​"ẦM!"



​Một tiếng động nặng nề vang lên. Minh Long bị đánh bay đi tựa như một con diều đứt dây, đập mạnh xuống mặt đất. Lực va chạm khiến mặt đất lún sâu tạo thành một cái hố, khói bụi bốc lên mờ mịt. Hắn lúc này nằm bẹp dưới đất, không thể gượng dậy nổi, hơi thở đứt quãng.



​Lơ lửng trên cao, Vô Tử Tiễn ánh mắt lạnh như băng sương. Nhìn thấy con mồi đã thoi thóp, khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn. Hai tay hắn lại một lần nữa giương cây trường cung khổng lồ lên, hàn khí điên cuồng tụ lại nơi đầu mũi tên, định buông dây kết liễu mạng sống của Minh Long ngay lập tức.



​Thế nhưng, ngay khoảnh khắc mũi tên băng giá sắp sửa rời cung, Vô Tử Mục bỗng nhiên vươn tay ra, giơ lên ngăn cản hành động của Vô Tử Tiễn.



​Vô Tử Tiễn khẽ cau mày, nhưng trước uy quyền của Tuyệt Kiếm Vương, hắn đành hạ cung xuống. Vô Tử Mục thu lại cánh tay, hai tay chắp hờ sau lưng, đôi mắt sâu thẳm bình thản nhìn xuống thân ảnh Minh Long đang nằm thoi thóp dưới đáy hố. Bề ngoài tĩnh lặng là thế, nhưng trong thâm tâm Vô Tử Mục lúc này lại đang cuộn trào những luồng suy nghĩ phức tạp. Hắn thầm công nhận, tên tiểu tử Hóa Thần trung kỳ này quả thật là một yêu nghiệt đến mức khó tin. Có thể ép Tứ Đại Thiên Vương bọn hắn đến mức phải liên thủ mới có thể khống chê.



​Ngay lúc đó, Vô Tử Mục khẽ nhíu mày. Bằng thần thức nhạy bén, hắn dường như cảm nhận được một luồng ba động tinh thần cực kỳ vi tế. Tên tiểu tử đang nằm liệt dưới kia không ngờ lại đang khuếch đại thần thức lan tỏa ra khắp mọi ngóc ngách của Hoàng Đô.



​- "Tên này đang làm gì?" - Vô Tử Mục thầm thắc mắc trong đầu.



"Chậc!"



​Hắn chép miệng một cái, nhìn xuống Minh Long, buông lời với thái độ ban phát ân huệ, nói tiếp:



​- Được rồi, ngoan ngoãn theo chúng ta về Vô Cực Đế Quốc đi, sẽ không làm khó toàn bộ Thủy Vân Quốc nữa.



​Dưới đáy hố, không khí đặc quánh mùi máu tanh.



​- Khụ! Khụ!...



​Minh Long nằm sấp dưới đất, ho sặc sụa. Lớp vảy hồng ngọc của Long Ngư Chiến Thân sau hàng loạt những đòn đánh hủy diệt đã chịu quá tải, dần rạn nứt rồi rụng lả tả, cuối cùng tan biến đi mất vào hư không, để lộ ra nhục thân đầy những vết thương.



​Hắn khó nhọc chống một tay xuống nền đất, cố gắng nâng cái đầu nặng trĩu lên. Máu tươi trào ra từ cuống họng, Minh Long thổ huyết, giọng nói thều thào, run rẩy và đứt quãng tựa hồ sinh khí đã cạn kiệt:



​- Hự... ta... ta sẽ...



​Nghe thấy lời khuất phục thảm hại ấy, Vô Tử Mục ngẩng đầu lên trời, thở dài một hơi đầy vẻ vô vị:



​- Haizzz...



​Hắn phất tay một cái đầy lười biếng, quay sang nói với ba người đồng đội:



​- Đem hắn về, các ngươi tự lo liệu đi, bản vương đi trước.



​Vô Tử Hùng tiến đến xách ngược cổ áo Minh Long lên. Nhìn bộ dạng mềm nhũn, máu me be bét của Minh Long, Vô Tử Hùng hừ lạnh một tiếng:



​- Hừ! Thật là cứng đầu.



​Nói đoạn, tất cả Tứ Đại Thiên Vương bắt đầu vận chuyển linh lực. Không gian quanh bọn chúng gợn sóng dữ dội, chuẩn bị xé rách không gian rời đi.



​Thế nhưng!



​Ngay chính cái khoảnh khắc đám người Vô Cực Đế Quốc cho rằng ván cờ đã định. Thân thể Minh Long vốn đang rũ rượi trong tay Vô Tử Hùng đột ngột cứng đờ. Đôi mắt lờ đờ của hắn mở bừng ra. Ánh mắt long sòng sọc, vằn lên những tia máu đỏ thẫm rực cháy sát ý ngút trời.



​Minh Long gầm lên một tiếng chấn động:



​- Ta... TA SẼ GIẾT SẠCH TẤT CẢ CÁC NGƯƠI!!!



​Cùng với tiếng gầm thét xé lòng đó, cánh tay phải đẫm máu của hắn vội phất mạnh ra phía trước.



​"Ong!!!"



​Một tiếng ngân vang dội thấu tận cửu trùng thiên! Ở cách đó không xa, Thiên Quân Trọng Chung đột ngột rung lên bần bật. Theo hướng chỉ tay quyết tuyệt của Minh Long, pháp bảo Thất cấp trung phẩm này hóa thành một tảng thiên thạch màu đen kịt, bay vọt đến với một tốc độ kinh hoàng.



​Vô Tử Anh đang lơ lửng gần đó, đôi mày liễu nhíu chặt lại. Ả chưa kịp hiểu sự tình, chỉ buột miệng thốt lên:



​- Hắn định làm gì?



​Thế nhưng, ở tít trên cao, Vô Tử Mục sắc mặt đột nhiên biến đổi kịch liệt. Hắn như nhận ra điều gì đó vô cùng kinh khủng. Khuôn mặt tuấn tú của Tuyệt Kiếm Vương vặn vẹo trong sự hoảng loạn tột độ, hắn vội vàng xé rách hư không đi trước, không màng đến đồng đội, chỉ kịp chửi thề một tiếng chói tai:



​- Chết tiệt!



​Và rồi... thời gian như ngừng trệ.



​Thiên Quân Trọng Chung khổng lồ đã bay đến ngay sát trước mặt Vô Tử Hùng, bóng đen của nó che khuất hoàn toàn tầm nhìn của hắn.



​Minh Long nhìn thẳng vào mắt Vô Tử Hùng. Hắn gầm lên:



​- BẠO CHO TAAAAAA!!!!!!



​Đồng tử Vô Tử Hùng co rút lại chỉ còn bằng đầu mũi kim. Nỗi sợ hãi tột cùng dâng lên khi hắn cảm nhận được cỗ năng lượng hủy diệt đang phình to ngay sát mặt mình, hắn chỉ kịp lắp bắp một âm thanh vô nghĩa:



​-CÁI...G....



​"OÀNH!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!"



​Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, âm thanh vượt quá giới hạn nghe của con người, khiến vạn vật trong cõi thế gian dường như rơi vào câm lặng. Sự tự bạo của một món pháp bảo Thất cấp trung phẩm giải phóng ra một nguồn năng lượng vô cùng vĩ đại.



​Từ tâm điểm vụ nổ, một quả cầu ánh sáng trắng lóa đến mức làm mù lòa mọi sinh linh bùng phát, bành trướng với tốc độ không thể tưởng tượng. Sóng xung kích cuộn trào mang theo nhiệt lượng dung nham và sức mạnh không gian xé rách mọi thứ.



​Thật hoành tráng! Thật tàn khốc!



​Quả cầu hủy diệt càn quét ra bốn phương tám hướng. Mặt đất Hoàng Đô dưới chân bị lật tung, bốc hơi thành những cột bụi khổng lồ. Hàng loạt cung điện nguy nga, những bức tường thành kiên cố, những bức tượng chạm trổ tinh xảo... tất cả bị luồng năng lượng này nghiền nát, san phẳng thành bình địa trong chưa đầy một cái nháy mắt. Không gian xung quanh vỡ vụn, bầu trời bị xé rách tạo thành một hố đen khổng lồ, điên cuồng hút vạn vật vào bên trong. Cơn bão hủy diệt quét qua, không để lại bất cứ một thứ gì nguyên vẹn, biến Hoàng Đô của Thủy Vân Quốc rực rỡ một thời trở thành một bãi phế tích tro tàn dưới sự phẫn nộ của ngọn lửa tự bạo.



...



​Tại một bãi đất trống hoang vu nằm ngoại thành Hoàng Đô.



Một Lôi Ấn Tàn Ảnh vốn được đánh dấu từ trước đang rung động kịch liệt, lập lòe hiện ra giữa hư không.



​"Vút!"



​Thanh âm xé gió đanh gọn vang lên. Thân thể Minh Long vừa đáp xuống đã đổ gục đập sầm xuống nền đất cứng ngắc. Tình trạng của hắn lúc này thê thảm đến cùng cực. Bộ bạch y biểu tượng của Tông chủ Hằng Thiên Tông đã bị xé rách tơi tả, toàn thân đầm đìa máu tươi. Hơi thở của hắn mỏng manh, đứt quãng.



- TÔNG CHỦ!!!



​Đó chính là đám người Liệt Khang đã đứng chờ sẵn từ trước.



​Thấy cảnh tượng kinh hoàng đó, đôi mắt Tiểu Mễ lập tức đỏ hoe, trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Nàng không màng đến bất cứ điều gì nữa, lao vút tới như một cơn gió. Tiểu Mễ vội vàng đón lấy Minh Long, ôm trọn vào lòng trước khi hắn hoàn toàn gục xuống.



Nàng hoảng hốt gọi:



​- Tông Chủ! Minh Long, đệ sao thế này?



​Liệt Khang và Lãnh cũng biến sắc, lập tức xông đến.



​Minh Long nằm trong vòng tay Tiểu Mễ, khó nhọc mở hé đôi mắt đã nhuốm đầy tơ máu. Lồng ngực hắn phập phồng một cách vô cùng đau đớn, mỗi một hơi thở đều như có hàng ngàn mũi kim đâm xé tạng phủ. Hắn cố gắng thều thào trong cổ họng:



​- Mau... chạy!



​Liệt Khang nhíu mày, hắn tiến lên nửa bước, trong mắt tràn đầy vẻ nghi hoặc và khó hiểu. Hắn chưa kịp nắm bắt được ý nghĩa đằng sau lời cảnh báo ngắn ngủi ấy.



​Thế nhưng, lời thắc mắc của Liệt Khang còn chưa kịp rời khỏi miệng thì một biến cố mang tính hủy diệt đã ập đến.



​"OÀNH!!!!!!!!!!!"



​Một vụ nổ khủng khiếp đang quét tới. Âm thanh không thể diễn tả bằng lời, vượt xa giới hạn chịu đựng của thính giác phàm nhân đột ngột nổ bùng. Nó không phải là một tiếng nổ thông thường, mà là sự sụp đổ của cả một vùng không gian. Tại vị trí Hoàng Đô, một quả cầu ánh sáng chói lòa hơn cả vầng thái dương ban trưa đột ngột phình to ra với tốc độ kinh hoàng.



Ngay sau đó, một cơn sóng thần năng lượng khổng lồ mang theo nhiệt lượng khủng bố cuồn cuộn quét tới.



​Lãnh là người phản ứng nhanh nhất. Đôi mắt lạnh lẽo thường ngày của hắn giờ đây cũng hiện lên tia hoảng hốt tột độ:



​- CHẠY!!!



​Không chần chừ dù chỉ một phần ngàn giây, Lãnh vội cõng lấy Minh Long lên lưng. Phong linh lực Kim Đan hậu kỳ trong cơ thể hắn bạo phát đến mức cực hạn.



​- Phong Ảnh Thoái Bộ!



Hắn hóa thành một đạo thanh phong, tất cả ngự không với tốc độ nhanh nhất rời khỏi. Liệt Khang cũng bừng tỉnh, hỏa quang dưới chân bùng nổ, kéo theo Tiểu Mễ ngự không với tốc độ điên cuồng rút lui.



​Ngay phía sau họ, cơn bão hủy diệt gầm thét đuổi sát gót. Dư chấn của vụ nổ mang theo sức nóng có thể nung chảy cả huyền thiết táp thẳng vào bóng lưng của đám người. Sóng xung kích cuộn trào, liên tục hất tung cơ thể họ lên không trung khiến ngũ tạng lục phủ đảo lộn.



- Nóng quá, chết tiệt!



Đất đá, cây cối, thảm cỏ xanh mướt phía dưới bị bốc hơi không còn một dấu vết.



​Sau một quãng thời gian chạy đua sinh tử tưởng chừng như vô tận, dư chấn của vụ nổ khổng lồ kia mới dần dần suy yếu, hóa thành những luồng gió nóng tản mác khắp không trung. Cả đám chật vật hạ cánh. Tất cả lại đáp xuống một khu đất trống trên cao, thở hồng hộc như những kẻ vừa vớt được mạng từ quỷ môn quan, lồm cồm bò dậy, nhìn xuống phía dưới.



​Cảnh tượng đập vào mắt khiến tất cả không khỏi kinh hồn bạt vía, da đầu tê dại. Toàn bộ Hoàng Đô sầm uất, tráng lệ ngày nào của Thủy Vân Quốc... giờ đây đã tan thành tro bụi. Nơi từng là kinh thành hoa lệ nay chỉ còn lại một cái hố sâu khổng lồ đen ngòm, khói lửa ngút trời, nham thạch đỏ rực sôi sùng sục tuôn trào dưới đáy hố như một vùng luyện ngục trần gian. Mọi kiến trúc nguy nga, vạn vật phồn hoa đều bị xóa sổ không còn một dấu vết. Tất cả đứng đó nhìn cảnh tượng tàn khốc mà không khỏi kinh hồn.



​...



Vô Diệp Phong đang thong thả ngồi trên ngai vàng. Ánh mắt hắn hờ hững nhắm hờ, ngón tay thon dài khẽ gõ nhịp nhàng lên thành ngai.



​Bất chợt!



​"Răng rắc!"



​Một âm thanh vỡ vụn vang lên từ bên trong không gian nhẫn trữ vật nạm bảo thạch trên ngón tay hắn. Động tác gõ nhịp của Vô Diệp Phong khựng lại. Đôi lông mày kiếm khẽ nhíu.



​Một dự cảm chẳng lành thoáng qua tâm trí, hắn vội triệu hoán từ nhẫn trữ vật ra. Ngay khi vật đó hiện hình trong lòng bàn tay, đồng tử của hắn bỗng chốc co rụt lại, sắc mặt từ điềm nhiên tự tại lập tức bị thay thế, không khỏi chấn động.



​Trên tay hắn, tấm Hồn bài đại diện cho sinh mệnh của Vô Tử Hùng lúc này đã vỡ nát. Vô Tử Hùng chết!



​Bá Thiên Vương, Lục chuyển thể tu viên mãn, một trong Ngũ Đại Vô Cực Thiên Vương uy chấn thiên hạ, kẻ có nhục thân kim cương bất hoại... vậy mà đã chết! Sao có thể chết ở một nơi như Thủy Vân Quốc?



​Đúng lúc này, Lam Huyền đang thong thả bưng trà vào trong điện. Nàng diện bộ y phục lụa mỏng manh, từng đường cong lả lơi ẩn hiện, tỏa hương thơm ngát. Nàng khẽ nở nụ cười kiều diễm, cất giọng nỉ non:



​- Bệ hạ, thần thiếp mang...



​"OÀNH!!!!"



​Thế nhưng, lời chưa kịp thoát ra khỏi môi, Vô Diệp Phong gầm lên:



​- KHỐN KIẾP!!!



​Tiếng gầm phẫn nộ kinh thiên động địa xé toạc không gian đại điện. Cơn thịnh nộ của cường giả Hợp Thể trung kỳ bạo phát không chút giữ lại. Một luồng kình phong đầy uy lực quét ngang.



​Lam Huyền còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, nụ cười trên môi vẫn còn cứng đờ thì toàn thân nàng bị hất ngược ra ngoài cửa điện tựa như một con diều đứt dây.



​"Phốc!"



​Lam Huyền thổ ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch, cả người run rẩy ngã rạp xuống sàn. Nàng chưa bao giờ thấy Vô Diệp Phong tức giận đến mức mất kiểm soát như vậy. Lam Huyền hoảng hốt tột độ, cố nén đau đớn, thanh âm run lẩy bẩy, lắp bắp hỏi:



​- Bệ... Bệ hạ... có chuyện gì?



​Khi ánh mắt nàng chạm phải biểu cảm của Vô Diệp Phong, linh hồn nàng như bị dìm xuống hầm băng. Đôi mắt của hắn lúc này đỏ ngầu những tia máu, sát khí tỏa ra lạnh lẽo đến mức khiến linh hồn Lam Huyền như bị đông cứng. Khuôn mặt tuấn lãng thường ngày giờ đây vặn vẹo trong sự phẫn nộ không thể kiềm chế.



​Vô Diệp Phong không nói lời nào. Hắn vươn bàn tay thon dài, ngón tay xé thẳng vào hư không trước mặt.



"Roẹt!"



Một vết rách không gian hiện ra. Hắn không chần chừ mà tiến vào bên trong khe nứt không gian, để lại cung điện đang rung chuyển vì dư âm phẫn nộ.



...



​Hoàng Đô.



Xung quanh vành đai của vụ nổ, mặt đất bị thiêu cháy thành một màu đen đặc quánh, những tảng đá khổng lồ bị nung chảy thành dung nham đỏ rực vẫn đang chảy tràn lan. Khói đen đặc quánh cuộn trào mang theo hơi nóng rát bỏng, tàn tích của những ngọn tháp cao vút giờ chỉ còn là những mảnh vụn. Khắp không gian ngập ngụa mùi cháy khét và tử khí, dư chấn của năng lượng bạo liệt vẫn còn lởn vởn.



​Sức tàn phá của nó đủ sức quét sạch bất kỳ sinh linh nào nằm trong vùng tâm chấn, thể hiện sức mạnh kinh khiếp của vụ nổ do Thất cấp pháp bảo trung phẩm tự bạo gây ra.



​Dưới một tảng đá khổng lồ bị đánh sập ở rìa hồ dung nham, Vô Tử Anh và Vô Tử Tiễn nằm bẹp dưới đất, thoi thóp thở từng hơi khó nhọc.



​Hình ảnh của hai vị Vô Cực Thiên Vương oai phong lẫm liệt ngày nào giờ đây thật thê thảm. Y phục rách bươm, đầm đìa máu tươi. Cơ thể bị bỏng rộp, da thịt bong tróc, lộ ra cả những mảng xương trắng hếu. Vô Tử Anh luôn tự hào về nhan sắc khuynh thành, nay khuôn mặt bị phỏng nặng, một bên dung nhan hoàn toàn biến dạng, một cánh tay bị đứt lìa. Vô Tử Tiễn nằm cách đó không xa cũng thê thảm không kém. Đôi chân hắn bị sức ép vụ nổ nghiền nát, xương sườn gãy gập đâm thấu lục phủ ngũ tạng. Cả hai đã phải sử dụng vô số bí bảo hộ mạng mới có thể miễn cưỡng giữ lại một hơi tàn.



​Đột nhiên, phía trên bầu trời Hoàng Đô lúc này, một sự biến đổi kinh hoàng diễn ra.



​"UỲNH! UỲNH!"



​Cuồng phong ầm ầm kéo tới, xua tan lớp khói bụi mù mịt. Bầu trời bỗng chốc tối sầm lại, mây đen từ bốn phương tám hướng điên cuồng tụ tập. Sấm chớp rạch ngang bầu trời, gào thét như muôn vàn dã thú. Một luồng uy áp nặng nề, to lớn tựa như trời sập giáng xuống, khiến cả không gian rung chuyển kịch liệt, nham thạch dưới đất cũng bị ép cho ngừng sôi trào. Khí thế thật hoành tráng và uy lực, uy lực của Hợp Thể kỳ mang theo sự thống trị tuyệt đối, tựa như vị thần linh đang giáng lâm trần thế để phán xét sinh linh, khiến vạn vật phải phủ phục run rẩy.



​"Roẹt!"



Một vết rách hư không hiện ra giữa bầu trời trống rỗng. Từ bên trong, Vô Diệp Phong chậm rãi bước ra ngoài đảo mắt quan sát. Hắn lơ lửng giữa tầng mây, hoàng bào ám kim phấp phới trong cuồng phong. Vô Cực Thiên Hoàng Đế giáng lâm Thủy Vân Quốc!



​Cảm nhận được luồng khí tức quen thuộc và uy áp bao trùm thiên địa, Vô Tử Tiễn khó nhọc mở đôi mắt đẫm máu, cố gắng rướn cổ lên nhìn về phía không trung. Khóe miệng hắn run rẩy,



​- Bệ... Bệ... Hạ..... - Vô Tử Tiễn thều thào phía dưới.



​Vô Diệp Phong từ từ hạ thân xuống. Hắn nhìn Vô Tử Tiễn lạnh lùng hỏi:



​- Người đâu?



​Vô Tử Tiễn run rẩy, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Hình ảnh Minh Long điên cuồng kích bạo Thất cấp pháp bảo vẫn còn ám ảnh tâm trí hắn. Vô Tử Tiễn yếu ớt lên tiếng, từng chữ thốt ra đứt quãng:



​- Hắn... yêu... yêu nghiệt... hự!



​Lời còn chưa dứt, Vô Tử Tiễn hộc ra một búng máu đen đặc rồi hoàn toàn ngất lịm đi, chìm vào cơn hôn mê sâu. Cơn đau đớn từ lục phủ ngũ tạng bị nghiền nát dâng lên tận óc khiến hắn không thể chịu đựng thêm. Nói xong liền ngất đi.



​Vô Diệp Phong thở một hơi liền quay đầu đi, hoàn toàn không thèm đếm xỉa đến hai kẻ nằm dưới, mặc kệ sống chết của chúng. Đối với hắn, kẻ thất bại không có tư cách để nhận được sự quan tâm. Hắn lơ lửng giữa không trung, hai tay chắp sau lưng, chậm rãi nhắm mắt lại.



​"Ong!"



Vô Diệp Phong phóng thần thức cường đại quét qua toàn bộ lãnh thổ Thủy Vân Quốc. Thần thức khổng lồ như một cơn đại hồng thủy vô hình lan tỏa với tốc độ chớp giật, rà soát từng ngọn núi, từng dòng sông, từng ngóc ngách của quốc gia này để tìm kiếm dấu vết của kẻ mà hắn khao khát săn lùng.



​Chỉ vài nhịp thở sau, đôi mắt Vô Diệp Phong đột ngột mở bừng ra.



​Sau đó mở đôi mắt nhìn về một phía, một tia sáng sắc bén, tàn nhẫn lóe lên:



​- Đây!