Dòng Máu Của Rồng (Lạc Hồng Thần Chủ)

Chương 216: TRĂN TRỐI



Sắc mặt Minh Long lúc này trắng bệch, từng luồng linh lực trong đan điền sớm đã khô cạn, kinh mạch đứt gãy từng khúc, ngũ tạng lục phủ tựa như bị một cối xay vô hình nghiền nát.

​- Khụ... khụ...

​Minh Long hộc ra một ngụm máu đen đặc, cố gắng mở hé đôi mắt nặng trĩu, thều thào qua kẽ răng từng chữ đứt quãng:



​- Đừng... đừng dừng lại... mau rời khỏi đây.



​Liệt Khang vừa há miệng, định cất lời an ủi và thúc giục Lãnh gia tăng tốc độ, một biến cố đã ập xuống!



​Chỉ trong một cái chớp mắt, toàn bộ không gian vạn trượng xung quanh cả đám bỗng chốc đông đặc lại, tựa như một khối thiết thạch khổng lồ giam cầm vạn vật.



"Oành!"



Một cỗ uy áp khủng bố tột cùng từ trên chín tầng mây xanh thẳm ầm ầm đổ ập xuống. Uy áp này là sự chèn ép tuyệt đối đến từ chênh lệch cảnh giới, hung hăng giáng thẳng xuống đỉnh đầu cả đám người.



​'Hự!"



​Những tiếng rên rỉ thống khổ đồng loạt vang lên. Không có lấy một tia cơ hội phản kháng. Đám người Liệt Khang và Minh Long đều cảm thấy bầu trời trên đầu như sụp đổ.



​Mặt đất rung chuyển kịch liệt. Tất cả bị uy áp vô hình đè bẹp dí xuống nền đất cứng ngắc, lõm sâu tạo thành những cái hố. Dưới luồng áp bách mang tính hủy diệt này, xương cốt cả đám phát ra những tiếng kêu răng rắc kinh người, ngũ tạng đảo lộn khiến bọt máu ồ ạt trào ra từ khóe miệng. Cả đám thậm chí không thể nhúc nhích nổi một ngón tay, ngay cả quyền hô hấp cũng bị tước đoạt hoàn toàn.



​Minh Long bị hất văng ra, lăn lộn vài vòng trên đất đá lởm chởm. Đôi mắt hắn vằn vện tơ máu đỏ sọc. Giữa ranh giới tử thần kề tận cổ, hắn điên cuồng cắn nát đầu lưỡi, mượn cơn đau xé rát để duy trì thần trí thanh tỉnh, vội vàng truyền âm vào thức hải tất cả:



- ​Nhanh! Tất cả mau thả lỏng tinh thần!



​Đầu óc Liệt Khang lúc này ong ong mờ mịt, toàn thân đau đớn như bị xé rách, hắn hoảng loạn hét lên trong tâm trí:



​- ĐỂ LÀM GÌ?



​- NHANH LÊN!!!



​Tiếng quát gắt gao của Minh Long vang vọng trong đầu bọn họ. Đối mặt với mệnh lệnh của Tông chủ, đám người Liệt Khang không dám chần chừ thêm nửa cái chớp mắt, lập tức cắn răng buông bỏ mọi lớp phòng bị tinh thần, hoàn toàn thả lỏng tâm trí.



​Ngay khoảnh khắc đó, Minh Long hai mắt trừng lớn. Hắn gắng gượng nâng nửa người lên, vội vã dang hai cánh tay đẫm máu ra, ôm trọn lấy những người bằng hữu vào trong phạm vi linh khí của mình.



​"Vù!"



​Một trận dao động không gian kịch liệt gợn sóng, ánh sáng bạc bao trùm lấy thân thể đám người Liệt Khang. Chỉ trong chớp mắt, bóng dáng của bọn họ hoàn toàn biến mất khỏi mặt đất, thành công bị Minh Long cưỡng chế dịch chuyển vào bên trong không gian độc lập của Không Linh Giới.



​Hiện trường lúc này chỉ còn trơ trọi lại một mình hắn nằm bẹp dưới hố sâu, hai tay rũ rượi buông thõng, cô độc gánh chịu luồng uy áp như muốn nghiền nát vạn vật.



​Đúng lúc này, từ trên tầng mây đen đặc, một giọng nói trầm thấp, uy nghiêm vang lên:



​- Ồ!



​Thanh âm trực tiếp vang trong tâm trí Minh Long, khiến linh hồn hắn khẽ run rẩy. Giọng nói mang theo một tia tò mò nhàn nhạt:



​- Pháp bảo hệ không gian? Đẳng cấp cũng không tồi.



​Cùng với thanh âm đó, mây đen cuồn cuộn trên bầu trời bị một cỗ lực lượng vô hình bạo lực xé toạc ra làm đôi. Một bóng hình cao lớn chậm rãi xuất hiện, dẫm lên hư không bễ nghễ hạ phàm. Bóng dáng hắn vừa hiển lộ, toàn bộ ánh dương quang rực rỡ của Thủy Vân Quốc dường như bị nuốt chửng, nhường chỗ cho một luồng uy áp mang theo sát phạt chi khí cực kỳ bức người.



​Kẻ đó lơ lửng giữa không trung, bệ vệ che lấp cả ánh mặt trời. Hắn khoác trên mình bộ hoàng bào tinh xảo. Đôi mắt hắn sâu thẳm tựa như hai hố đen vũ trụ, tĩnh lặng nhưng cất giấu sự lạnh lẽo thấu tận xương tủy. Từng luồng không gian xung quanh thân thể hắn không ngừng vặn vẹo, sụp đổ rồi lại tái tạo, tựa như thiên địa nơi đây căn bản không đủ sức chứa đựng chân thân của hắn.



​Vô Cực Thiên Hoàng Đế - Vô Diệp Phong, chân chính giá lâm!



​Hắn chắp hai tay sau lưng, ánh mắt như hai thanh đao từ trên cao ngự trị đảo qua, cuối cùng khóa chặt lại trên thân hình tơi tả, nhuốm đầy bùn đất và máu tươi của Minh Long. Khóe môi hắn khẽ nhếch lên, nhàn nhạt buông một câu, nhưng uy áp thì tựa như cự sơn giáng thế:



​- Vậy ra... ngươi là tên yêu nghiệt đó!



​Dưới đáy hố, Minh Long toàn thân đau nhức không chịu nổi, bạch y ngày nào nay đã rách nát không khác gì giẻ lau. Từng nhịp thở của hắn đều kéo theo tiếng lục cục nơi lồng ngực do xương sườn gãy nát ma sát vào nhau. Thế nhưng, trái ngược với tình cảnh thê thảm cùng cực hiện tại, trước luồng uy quyền có thể khiến vạn người quỳ lạy, trên khuôn mặt lấm lem huyết nhục của Minh Long lại không hề hiện lên lấy một tia hoảng loạn hay khiếp nhược.



"Phi!"



​Hắn khẽ khạc ra một búng máu tanh, đôi mắt híp lại, lười biếng nhìn lên thân ảnh vĩ ngạn đang ngự trị trên thiên không. Khóe miệng Minh Long từ từ nhếch lên, lộ ra một nụ cười cợt nhả đến lạ thường. Hắn thều thào mở miệng, thanh âm khàn khàn mang đậm sự trào phúng không hề che đậy:



​- Khụ... Gặp qua Vô Cực Thiên Hoàng Đế... Thật là vinh hạnh cho ta, để đích thân Bệ Hạ phải giá lâm đến tận cái chốn này.



​Nghe thấy lời chào hỏi rành rọt mang theo thái độ thản nhiên, hàng lông mày kiếm của Vô Diệp Phong khẽ nhướng lên. Trong đôi mắt thâm thúy kia hiện lên một tia kinh ngạc xen lẫn thú vị. Đường đường là một tên Hóa Thần kỳ nhỏ nhoi, đứng trước mặt Hợp Thể cường giả mà dám nói chuyện bằng cái giọng điệu đó.



​Hắn chậm rãi mở miệng, có chút tán thưởng:



​- Ồ! Ngươi nhận biết trẫm?



​Minh Long chớp chớp đôi mắt đã nặng trịch, mỉm cười một cái. Sau đó, hắn hoàn toàn buông thõng cơ thể, đặt lại cái đầu nặng nề nằm bẹp xuống nền đất đá, dáng vẻ nhàn tản hờ hững đáp lời:



​- Ha ha... Bệ Hạ trêu đùa rồi. Với những gì vừa xảy ra, náo loạn đến mức độ này... nếu không phải kẻ ngốc, thì có ai không đoán được người xuất hiện tiếp theo để dọn cục diện sẽ là ai chứ?



​Vô Diệp Phong nghe những lời mỉa mai sắc bén này không những không phẫn nộ, trái lại còn gật đầu cười khẽ. Hắn chắp tay sau lưng, nhấc bước chân lăng không đi lại trên bầu trời. Mỗi một bước chân hắn giẫm xuống hư không đều tạo ra những tầng gợn sóng lan tỏa.



​- Miệng lưỡi ngươi cũng sắc sảo lắm.



​Vô Diệp Phong thong thả dạo bước, ánh mắt đánh giá Minh Long như đang chiêm ngưỡng một con mồi hiếm có, thanh âm nhịp nhàng vang lên điểm lại từng sự kiện:



​- Để trẫm xem nào... Ngươi đã giết Vô Cực Sứ Giả, ngang nhiên thu lấy Đại Nhật Đế Viêm làm chiến lợi phẩm cho riêng mình. Lại lấy một thân tu vi cỏn con, đối địch trực diện với Tứ Đại Vô Cực Thiên Vương, khiến một tên phải bỏ mạng thây cốt vô tồn.



​Bước chân Vô Diệp Phong dừng lại. Hắn đứng lơ lửng ngay phía trên đỉnh đầu Minh Long, từ từ khoanh hai tay trước ngực, hơi nghiêng đầu nhìn xuống. Trong đôi mắt thâm thúy kia giờ đây không che giấu nổi sự tò mò và áp bức tột độ:



​- Ngươi nói xem, rốt cuộc ngươi đã đạt được thứ truyền thừa gì? Ẩn chứa bí mật gì, mà lại nghịch thiên đến như vậy?



​Thế nhưng, đáp lại sự bức bách đầy uy quyền, một âm thanh bỡn cợt vang lên từ dưới đáy hố.



​"Chậc!"



​Minh Long nằm nghiêng một bên, khẽ chép miệng một cái. Hắn lắc đầu nguầy nguậy vẻ ngán ngẩm, cất giọng nhừa nhựa, gạt bỏ đi toàn bộ lớp vỏ bọc khách sáo ban đầu:



​- Thôi... thôi... văn vở ít thôi.



​Vô Diệp Phong hơi khựng lại, chân mày cau lại một đường.



​Minh Long hít một hơi, máu từ trong phổi trào ngược lên cổ họng nhưng hắn vẫn tiếp tục lầm bầm, giọng điệu tràn đầy sự khinh bỉ và chán ghét:



​- Cái thói luôn cố tỏ ra phong thái cao cao tại thượng của bậc bề trên từ những kẻ giống như ngươi, nhìn ngứa cả mắt. Lão tử nghe mà thấy thật sự nhàm chán!



​Vừa dứt lời, Minh Long gồng cứng các bó cơ, dùng cánh tay phải đã đẫm máu run rẩy chống mạnh xuống mặt đất.



Hắn khó nhọc, chậm rãi đẩy nửa thân trên gượng ngồi dậy. Minh Long kiêu ngạo ngẩng cao đầu, đôi mắt nhìn thẳng tắp vào sâu thẳm trong đôi đồng tử mang đầy đế uy của Vô Diệp Phong. Không hề có lấy một tia trốn tránh, hắn gầm gừ từng chữ, mang theo sự ngông cuồng vô tiền khoáng hậu:



​- Muốn cái gì... thì mở miệng nói mọe luôn đi! Lắm lời vậy làm cái quái gì...!!!



​Tĩnh!



​Một khoảng tĩnh lặng chết chóc nháy mắt bao trùm lấy toàn bộ thiên địa. Gió ngừng thổi, mây ngừng trôi. Cả không gian như bị đóng băng trước câu nói thẳng thừng của Minh Long.



​Trên bầu trời, động tác khoanh tay của Vô Diệp Phong cứng đờ. Đôi mắt hắn từ từ trợn lên nhìn kẻ bên dưới.



​Suốt bao năm qua, đạp dưới chân vô vàn thi cốt cường giả, ngồi vững trên ngai vàng Vô Cực Đế Quốc, đây là lần đầu tiên trong đời... lại có một tên tu sĩ Hóa Thần kỳ nhỏ bé như hạt cát dám gượng ngồi thẳng lưng, chỉ mặt hắn, thốt ra những lời lẽ ngông cuồng vô giới hạn đến như vậy!



​Sự kinh ngạc chớp nhoáng qua đi, Vô Diệp Phong sắc mặt lập tức trở nên âm trầm đến đáng sợ. Hắn tỉ mỉ quan sát Minh Long, từng nhịp đập của trái tim, sự lưu chuyển của huyết dịch, và quan trọng nhất là sóng tinh thần của tên tiểu tử này.



​Chấn động!



​Tâm trí Vô Diệp Phong khẽ run lên một cái. Thần thức của hắn cảm nhận được một sự thật vô cùng hoang đường. Tuyệt nhiên không có sự khiếp nhược hay hoảng loạn của một kẻ bề dưới khi đối diện với cái chết. Hắn không hề giả vờ! Sự ngạo mạn này là bản tính ăn sâu vào tận trong xương tủy.



​Cảm giác uy nghiêm của một vị Thiên Hoàng Đế bị chà đạp dữ dội, một cỗ nộ khí kinh thiên động địa bắt đầu cuộn trào trong lồng ngực Vô Diệp Phong. Khóe miệng hắn nhếch lên:



​- Tốt! Rất tốt! Hết đường chạy, biết bản thân chết đến nơi rồi nên mới dám cuồng ngôn cắn càn trước mặt trẫm đúng không? Nếu ngươi đã chê mình sống quá dài, vậy thì trẫm sẽ cho ngươi toại nguyện. Ngươi... xứng đáng với cái chết đau đớn nhất trên thế gian này!



​"OÀNH!!!!!!!!!!!!"



​Lời vừa dứt, uy áp của cường giả Hợp Thể trung kỳ chân chính bạo phát, không còn chút lưu tình!



Không gian xung quanh Minh Long nháy mắt vỡ vụn. Mặt đất bên dưới chỗ hắn ngồi không chịu nổi áp lực, trực tiếp sụt lún sâu xuống thêm mấy trượng, đá tảng bị nghiền nát thành bột mịn.



​"Phốc!!!"



​Một ngụm huyết vụ lớn phun ra xối xả. Hai tay Minh Long mất đi điểm tựa, toàn bộ thân thể bị trấn áp cực mạnh, đập sầm xuống đáy hố một lần nữa.



​- Aaaaaa...!!!



​Hắn ngửa cổ rống lên một tiếng gào thét bi thảm. Dưới áp lực hủy diệt, xương cốt toàn thân Minh Long gãy nát, phát ra những tiếng nổ rợn tóc gáy. Máu tươi từ thất khiếu điên cuồng tuôn ra không thể kiểm soát. Từng lớp da thịt trên người hắn rạn nứt, cảm giác bị một ngọn núi trực tiếp nghiền nát truyền thẳng vào đại não khiến hắn sống không bằng chết.



​Trôi nổi trên không trung, Vô Diệp Phong nhìn con kiến hôi đang quằn quại trong vũng máu, ánh mắt lạnh lẽo không mang theo lấy một tia thương xót. Bàn tay thon dài của hắn từ từ nâng lên nhẹ nhàng. Linh lực thiên địa bạo động, hội tụ về lòng bàn tay hắn tạo thành một vòng xoáy năng lượng.



​- Để trẫm tự mình lột xác ngươi, xem xem... bí mật của ngươi rốt cuộc là thứ gì!



​Vô Diệp Phong lạnh lùng nhả chữ, bàn tay khẽ trở lật, chuẩn bị vung xuống một đòn. Kình lực xé rách thương khung, khóa chặt lấy đỉnh đầu Minh Long. Tử thần đã kề sát tận gáy!



​Ngay chính khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi kình lực sát phạt sắp sửa giáng xuống, Minh Long đang nằm liệt dưới đáy hố đột nhiên trợn trừng hai mắt, điên cuồng dùng toàn bộ sinh mệnh lực cuối cùng trong lồng ngực gào lên một tiếng như xé rách cuống họng:



​- KHOAN ĐÃ!!!! KHOANNNNNN......!!!!!



​Tiếng thét khản đặc, xé rách cuống họng của Minh Long mang theo sự hoảng loạn tột độ vang dội giữa cõi điêu tàn, thành công kéo giật lại luồng sát cơ đang ngưng tụ trên thiên không.



​Bàn tay thon dài của Vô Diệp Phong chợt khựng lại giữa lưng chừng hư không.



​- Hửm?



Minh Long liền nói dồn dập:



- Trước khi ngươi ra tay, hãy để ta nói một lời cuối cùng. Một lời thôi, dù sao ta cũng không thể thoát được rồi.



​Đôi lông mày tựa hai thanh phi kiếm của Vô Diệp Phong khẽ nhíu lại. Đáy mắt thâm thúy hiện lên một tia kinh ngạc xen lẫn khinh miệt. Hắn thầm cười lạnh trong bụng. Tưởng rằng tên tiểu tử này có bao nhiêu ngạo cốt cứng cỏi, hóa ra trước ranh giới sinh tử, bản năng hèn mọn cầu sinh cuối cùng cũng lột bỏ đi lớp mặt nạ ngông cuồng.



​Hắn chậm rãi thu lại luồng chân nguyên đang bạo động trong lòng bàn tay, chắp hai tay ra sau lưng. Phong thái bễ nghễ, cao cao tại thượng của một bậc đế vương một lần nữa hiển lộ, Vô Diệp Phong nhìn xuống bằng ánh mắt ban phát ân huệ:



​- Ha ha... Trẫm xưa nay luôn tự nhận mình là người hào sảng, tuyệt đối không hẹp hòi đến mức tước đi quyền trăn trối của một kẻ sắp bước vào cửa tử. Nói đi, hãy nói lời trăn trối cuối cùng của ngươi.



​Áp lực tử vong vừa lùi đi một bước, Minh Long dưới đáy hố tựa như con cá mắc cạn trở lại mặt nước. Toàn thân đẫm máu của hắn rũ rượi lỏng lẻo ra.



​- Phù!...



​Một hơi thở hắt ra dài thườn thượt, Minh Long khó nhọc thều thào bằng cái giọng oặt ẹo, câu giờ rành rọt:



​- Từ từ... Cho ta thở một cái... lấy hơi... mới nói được...



​Thấy cái bộ dạng uể oải, lề mề này, chút kiên nhẫn ít ỏi của Vô Diệp Phong lập tức chạm đáy. Sát ý lại một lần nữa cuồn cuộn trào dâng, hắn mất kiên nhẫn gắt gỏng quát:



​- Nhanh lên! Sự nhẫn nại của trẫm có giới hạn!



​Dưới sự thúc giục mang theo uy áp bức người, Minh Long chậm rãi nhắm mắt lại. Hắn há to khoang miệng, gắng gượng hít vào một hơi thật sâu. Toàn bộ cơ mặt đang lấm lem bùn đất và huyết nhục của hắn bỗng nhiên co rúm lại.



​Bầu không khí căng như dây đàn. Vô Diệp Phong lơ lửng trên không trung, hơi nghiêng đầu, vểnh tai chờ đợi.



​Đột nhiên!



​"Hức!... Hức!"



​Một âm thanh nấc cụt vô cùng rõ ràng và quái gở vang lên giữa chốn điêu tàn.



​Minh Long từ từ mở mắt. Khóe mắt nay lại đột ngột chuyển sang đỏ hoe. Một tầng hơi nước từ đâu túa ra, long lanh chực trào nơi khóe mi. Đôi môi dính máu của hắn trễ xuống, run rẩy bần bật, khuôn mặt vặn vẹo lại trông vô cùng tủi thân và oan ức.



​Sự chuyển biến hoang đường này khiến Vô Diệp Phong giật thót người. Phong thái điềm nhiên của Hợp Thể cường giả nháy mắt sụp đổ. Hắn trợn tròn hai mắt, chỉ tay xuống tận đáy hố, thanh âm không giấu nổi sự hoang mang tột độ:



​- Ngươi! Ngươi đang khóc trước mặt trẫm đấy à?



​Chỉ chờ có câu hỏi đó, tựa như đê vỡ không thể cản lại.



​- OAAAAA...! HU HU HU...!!!!



​Minh Long lập tức há hốc cái miệng rộng đến tận mang tai, ngửa cổ lên trời òa khóc nức nở. Nước mắt xen lẫn nước mũi thi nhau giàn giụa chảy ròng ròng tạo thành một bộ dạng thê thảm.



​Hắn nằm lăn lộn dưới đáy hố, vung hai tay đấm thùm thụp xuống nền đất bạch bạch, gào thét ăn vạ tựa như đứa trẻ lên ba bị giật mất kẹo:



​- HU HU HU... ĐỆ TỬ NGƯƠI ĐANG BỊ NGƯỜI TA ỨC HIẾP, CÒN KHÔNG MAU RA MẶT... HU HU HU...!!!!



​Cùng lúc đó, bên trong không gian Thức hải của Minh Long. ​Ngọc Nhi đang ôm chặt lấy thân hình béo múp của Tiểu Lang trong lòng ngực. Một người một thú chứng kiến trọn vẹn một màn này.



​Cả hai đồng loạt trợn mắt há hốc mồm. Nàng rùng mình một cái:



​- Cái... cái tên vô sỉ này!



​Vô Diệp Phong khóe miệng co giật kịch liệt. Từng đường gân xanh thay nhau nảy lên bần bật trên trán.



​- "Khùng... khùng điên cái gì?" - Vô Diệp Phong lẩm bẩm chửi rủa, hai hàm răng nghiến vào nhau kèn kẹt:



- Đang đùa giỡn trẫm chắc?



​Hắn vươn tay day day thái dương đang đau nhức vì ức chế. Không thể nhẫn nhịn thêm một giây phút nào nữa, phẫn nộ bùng nổ, hắn liền gầm lên:



​- CÂM MIỆNG CHO TRẪM!



​Sóng âm mang theo uy lực chấn động hư không, cuồn cuộn ép thẳng xuống.



​Minh Long đang gào khóc ngon trớn lập tức giật nảy mình. Tiếng khóc tắt ngúm. Hắn thút thít hít mũi một cái rõ to, nín bặt, dùng đôi mắt sưng húp, ngấn lệ chớp chớp nhìn lên bóng hình vĩ ngạn đang bừng bừng lửa giận trên cao...



​Sự yên tĩnh duy trì được đúng ba nhịp thở.



​Và rồi... Minh Long lại ngoác miệng ra. Âm lượng bạo phát mạnh mẽ hơn, tiếng khóc rống lanh lảnh đâm xuyên màng nhĩ:



​- Hu hu hu...!!!!



​- Thật nhức đầu!!!



​Sợi dây lý trí cuối cùng của Vô Diệp Phong triệt để vụt tắt. Bàn tay lơ lửng giữa không trung vung mạnh lên, linh lực Hợp Thể trung kỳ bạo phát đến mức cực đoan. Hắn trực tiếp điên cuồng tụ lực, giáng thẳng một đạo chưởng ấn ẩn chứa lực lượng hủy diệt kinh hoàng nhắm thẳng xuống vị trí Minh Long.



"Oành!"



​Nhìn chưởng lực cường đại xé gió rít gào, lao xuống với tốc độ kinh hoàng mang theo sát ý diệt tuyệt, Minh Long nín bặt. Mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo, lông tơ toàn thân dựng đứng. Hắn lạnh gáy chửi thề:



​- Ăn một chưởng này, chết chắc, con bà nó!



Minh Long chỉ kịp tuyệt vọng cắn răng, giơ hai tay lên che trước đầu để đỡ đòn theo bản năng sinh tồn nguyên thủy.



​"Ong!"



​"Oành!"



​Một tiếng va chạm đinh tai nhức óc nổ vang.



​- Cái quỷ gì?



​Vô Diệp Phong nhíu chặt đôi lông mày, đôi đồng tử co rút lại, buột miệng thốt lên đầy kinh ngạc.



​Ngay khoảnh khắc chưởng ấn dời non lấp biển chạm đến đỉnh đầu Minh Long, một luồng quang mang rực rỡ chói lòa bỗng nhiên bùng nổ.



​Một lớp hộ thuẫn mang sắc thái hoàng kim thuần khiết đột ngột hiện ra. Nó hoàn mỹ vây bọc kín kẽ quanh thân thể Minh Long, tạo thành một pháo đài bất khả xâm phạm. Lớp hộ thuẫn kiên cố đến mức chưởng lực của Hợp Thể trung kỳ đánh vào nháy mắt bị hất văng ngược trở lại, vỡ nát thành vô số điểm sáng tiêu tán vào hư không, thành công bảo vệ Minh Long bình an vô sự.



​Lực dội ngược khiến không gian chấn động. Vô Diệp Phong lơ lửng trên cao, sắc mặt sa sầm lại. Hắn hừ lạnh một tiếng, hai bàn tay luân phiên huy động linh lực thiên địa điên cuồng. Lần này không chỉ là một, mà là hàng chục đạo chưởng ấn mang theo khí thế phô thiên cái địa thi nhau ngưng tụ.



​- Ra là có thủ đoạn hộ thân! Trẫm muốn xem ngươi có thể trụ được bao lâu!



​Hắn gầm lên tàn khốc, hai tay vung xuống chuẩn bị oanh kích.



​Thế nhưng!



​"Ong! Ong! Ong!"



​Hàng chục đạo chưởng lực hủy diệt chưa kịp giáng xuống, trên đỉnh Cửu Trùng Thiên của bầu trời Hoàng Đô lúc này bỗng nhiên phát sinh một luồng dị biến kinh hoàng!



​Bầu trời xám xịt mây đen của Thủy Vân Quốc trong tích tắc bị rọi sáng bởi hàng vạn đạo quang mang rực rỡ. Từ trong những khe nứt sâu thẳm của hư vô, hàng loạt phù văn hoàng kim lấp lánh chui ra. Những ký tự cổ xưa này mang theo khí tức tang thương, thần bí và uy nghiêm chí cao vô thượng.



​Chúng điên cuồng sinh sôi nảy nở, bay múa rợp trời, đan kết lại với nhau tựa như một tấm thiên la địa võng vô biên vô tận. Lấy tốc độ nhanh hơn cả thiểm điện, chúng nhanh chóng bao trùm lấy toàn bộ vạn dặm lãnh thổ Thủy Vân Quốc!



​Dưới sự chiếu rọi của trận đồ phù văn hoàng kim hoành tráng này, thiên địa nơi đây dường như bị đình trệ hoàn toàn. Cuồng phong ngừng gào thét, vạn vật thế gian tự động thần phục, run rẩy phủ phục sát mặt đất.



​Đứng giữa thiên không, động tác của Vô Diệp Phong triệt để cứng đờ. Hàng chục đạo chưởng ấn quanh người hắn mất đi khống chế, tự động bốc hơi tan biến mất dạng. Hắn hoang mang tột độ ngẩng phắt đầu lên nhìn thương khung bao la:



​- Chuyện gì đang diễn ra?



​"ẦM! ẦM! ẦM!"



​Trả lời cho sự hoang mang của Vô Diệp Phong là ba tiếng sấm rền đinh tai nhức óc xé rách chín tầng trời!



​Từ tít trên đỉnh của thiên không, ngay tại trung tâm của trận đồ phù văn hoàng kim, một đại thủ từ từ hiện ra.



​Sự xuất hiện của bàn tay này đã triệt để tước đoạt đi mọi khái niệm về không gian của thế nhân. Nó vĩ ngạn đến mức hoàn toàn che khuất cả thương khung, đè ép cả vòm trời xuống thấp, thay thế luôn mặt trời rực rỡ. Từng đường vân tay, từng nếp nhăn in hằn trên lòng bàn tay ấy sâu thẳm và cuồn cuộn đạo uẩn, hiện ra rõ nét tựa như những hạp cốc, vực sâu vạn trượng chia cắt cả đại lục. Đại thủ tản ra một vầng hào quang chói lòa, mang theo ý chí bất diệt tựa thần minh, tỏa ra luồng uy áp hủy thiên diệt địa, áp bức đến mức không gian xung quanh nó vỡ vụn thành những vết nứt đen ngòm.



​Đại thủ vĩ ngạn vừa giáng thế, nó chỉ lơ lửng trên cõi thái không, mang theo thái độ hờ hợt của đấng tối cao, chậm rãi vươn ra một ngón tay trỏ.



​Một ngón tay xuyên thủng tầng mây, vượt qua ranh giới của không gian chỉ thẳng xuống vị trí của Vô Diệp Phong.



​"UỲNH!!!!!!!!!!!!!!!!!"



​Không gian nứt nẻ, hoàn toàn không có lấy nửa tia cơ hội để phản kháng hay giãy giụa!



​Ngón tay hoàng kim mang theo sức mạnh tuyệt đối oanh kích thẳng xuống đỉnh đầu Vô Diệp Phong. Lớp linh lực hộ thể Hợp Thể trung kỳ kiêu ngạo của hắn vỡ nát thành từng mảnh vụn như pha lê chạm vào đá tảng. Toàn thân Vô Cực Thiên Hoàng Đế bị một cỗ lực lượng vô song trực tiếp chấn xuống mặt đất. Thân ảnh hắn lún sâu vào tầng đất đá cứng ngắc đến hàng chục trượng, tạo thành một cái vực sâu hun hút hình người.



​"Phốc!"



​Nằm bẹp dưới đáy vực tối tăm, hoàng bào rách nát tơi tả, nhục thân cường hãn xuất hiện vô vàn vết rạn nứt như mạng nhện. Vô Diệp Phong điên cuồng thổ ra vô số ngụm tinh huyết.



​Hắn khó nhọc rướn cái cổ đầy máu lên. Đôi mắt từng mang đầy vẻ bễ nghễ thiên hạ giờ đây đã bị tước đoạt sạch sẽ, thay vào đó là sự khiếp sợ tột độ, nỗi kinh hoàng đang điên cuồng gặm nhấm lấy linh hồn. Toàn thân Vô Diệp Phong run rẩy bần bật như cầy sấy trong hầm băng. Hắn cắn nát cả bờ môi, thanh âm thê lương, hoảng loạn tột cùng thốt lên một câu mang theo sự tuyệt vọng vô bờ bến:



​- Uy áp này... không thể nào!!!



- LÀ ĐỘ KIẾP KỲ CƯỜNG GIẢ!!!