Dòng Máu Của Rồng (Lạc Hồng Thần Chủ)

Chương 219: LIÊN GIỚI CHI MÔN



Bên trong Không Linh Giới.

​Minh Long ngồi xếp bằng trên mặt đất, bắt đầu vung tay. Hàng loạt chiếc nhẫn trữ vật rơi ra. Đây là chiến lợi phẩm hắn vừa vơ vét được từ Thập lộ chư hầu bao gồm cả chiếc nhẫn của Lam Đình.

​Hắn vận chuyển chân nguyên, truyền thần thức vào từng chiếc nhẫn quan sát.

​Tài sản khổng lồ lập tức chất thành từng đống lớn, chiếm một khoảng rộng trong Không Linh Giới.

​Minh Long bắt đầu phân loại kiểm kê. Đầu tiên là ngọc giản. Hàng loạt ngọc giản ghi chép Lục cấp hạ phẩm công pháp nằm ngổn ngang. Đối với một tông môn, công pháp chính là căn cơ. Số lượng ngọc giản này đủ để làm nội tình cho một thế lực phát triển cường thịnh hàng ngàn năm.

​Tiếp theo là đan dược, linh thảo, các loại tài nguyên tu luyện, khoáng thạch chất cao như núi.

​Minh Long lướt mắt qua đống tài nguyên, ánh mắt dừng lại ở mười món binh khí. Mười món binh khí này đều đạt ngưỡng Lục cấp hạ phẩm. Đao, kiếm, thương, kích... mỗi món đều tản mát ra linh quang sắc lạnh, sát khí bức người.

​Tuy nhiên, thứ thu hút sự chú ý của hắn nhất chính là linh thạch. Hắn gom toàn bộ linh thạch từ mười chiếc nhẫn lại. Một ngọn núi linh thạch thượng phẩm xuất hiện, phát ra ánh sáng chói mắt. Linh khí tinh thuần từ linh thạch tỏa ra dày đặc đến mức hít một hơi cũng cảm thấy kinh mạch sảng khoái.

​Minh Long nhìn núi linh thạch khổng lồ trước mắt, không nhịn được cảm thán:

​- Một triệu linh thạch thượng phẩm! Đám này cũng rất giàu a!

​Ngọc Nhi hiện ra. Nàng nghiêng đầu nhìn đống tài phú, cất giọng hỏi:

​- Ngươi tính sử dụng chúng thế nào cho hợp lý chưa?

​Minh Long không chần chừ, gật đầu chắc nịch đáp:

​- Ta đã có tính toán. Điều tối quan trọng nhất bây giờ là sử dụng nguồn lực này để tái thiết Hằng Thiên Tông.

​Thế nhưng, vừa nhắc đến ba chữ Hằng Thiên Tông, sắc mặt Minh Long lập tức trầm xuống.

​Cảnh tượng tông môn bị tàn phá dội về trong tâm trí hắn. Lầu các sụp đổ, đại trận hộ tông vỡ nát. Hàng ngàn đệ tử ngã xuống trong vũng máu. Đau đớn nhất chính là hình ảnh Ngũ vị trưởng lão chết thảm.

​Minh Long siết chặt hai tay thành quyền. Hắn nghiến răng, gằn từng chữ:

​- Khốn kiếp!

​Lửa giận bùng lên, nhưng ngay sau đó bị thay thế bởi một cỗ dằn vặt sâu sắc. Đám người Vô Cực Đế Quốc cất công dốc toàn lực dấy lên chiến tranh tìm đến tận nơi này, mục đích cuối cùng không phải là vì hắn hay sao? Bọn chúng muốn bắt hắn. Hằng Thiên Tông vì vậy nên mới lọt vào tầm ngắm của địch.

​Nói vậy thì, xảy ra kết cục tàn khốc này, tông môn bị diệt, đệ tử thương vong, trưởng lão chết thảm... gián tiếp cũng là do hắn gây ra! Nếu không có hắn, Hằng Thiên Tông vẫn đang yên bình tồn tại.

​Sự thật này như một tảng đá đè nặng lên ngực Minh Long. Hắn cúi gằm mặt, hơi thở trở nên nặng nề, lồng ngực co thắt.

​Nhận thấy đạo tâm của Minh Long dao động mạnh, Ngọc Nhi thu lại vẻ đùa cợt thường ngày. Nàng tiến lên một bước, đứng đối diện hắn, giọng điệu nghiêm túc và thực tế an ủi:

​- Minh Long, tu chân giới luôn tàn khốc như vậy. Cường giả vi tôn, mạnh được yếu thua. Hôm nay là Vô Cực Đế Quốc, ngày mai có thể là thế lực khác. Chuyện đã qua rồi thì ngươi nên chấp nhận. Tự dằn vặt bản thân cũng không có tác dụng gì, sự dằn vặt không thể làm người chết sống lại. Quan trọng là ngươi phải nhìn về phía trước, dùng sức mạnh của mình để bảo vệ những gì còn sót lại.

​Lời nói của Ngọc Nhi lạnh nhạt nhưng đánh thẳng vào tâm trí Minh Long. Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cưỡng ép chân nguyên lưu chuyển, dằn nỗi bi thương và sự tự trách xuống tận đáy lòng. Hắn hiểu rõ, kẻ yếu mới khóc lóc ân hận, kẻ mạnh phải biết đứng lên từ vũng máu.

​Khi mở mắt ra, ánh mắt Minh Long đã khôi phục sự kiên định thường ngày. Hắn thở ra một hơi bình ổn, gật đầu:

​- Ngươi nói đúng!

​Ngay khi tâm trạng Minh Long vừa ổn định, một âm thanh máy móc lạnh lẽo đột ngột vang lên trong đầu hắn.

​[Đinh! Hệ Thống thông báo!

Yêu cầu triệu hoán pháp bảo ngẫu nhiên thành công, nhận:

- Liên Giới Chi Môn. Đẳng cấp: ???

- 70.000 Xu Cổ Việt.

Phần thưởng đã được lưu trữ trong Không Gian Hệ Thống.]

​Minh Long ngớ người mất một nhịp. Đây chính là phần thưởng của Hệ Thống sau khi hắn hoàn thành nhiệm vụ Chiến Vô Cực. Trải qua một trận chiến thập tử nhất sinh, bị bức đến đường cùng, cuối cùng phần thưởng cũng đến tay.

​- Ồ!

​Minh Long ồ lên kinh ngạc. Sự dằn vặt vừa nãy hoàn toàn bị gạt sang một bên. Mắt hắn dán chặt vào bảng thông báo. Lần này lại xuất hiện pháp bảo có đẳng cấp không xác định!

​Hắn xoa tay hào hứng:

​- Để xem là thứ gì.

​Không chần chừ, Minh Long lập tức truyền ý niệm, lấy Liên Giới Chi Môn từ Không Gian Hệ Thống ra ngoài.

​Không gian phía trước mặt vặn vẹo dữ dội. Một khối năng lượng lớn bạo phát. Khi ánh sáng chói lóa tản đi, một cánh cổng sừng sững hiện ra cắm chặt xuống nền cỏ.

​Khung cổng làm từ vật liệu đá cổ xưa không rõ tên, chạm khắc vô số ký tự kỳ ảo vặn vẹo. Bên trong khung cổng không có cánh cửa vật lý bằng gỗ hay kim loại, mà là một vòng xoáy năng lượng không ngừng lưu chuyển. Vòng xoáy phát ra ánh sáng lung linh, nhìn vô cùng huyền bí và sâu thẳm.

​Ngọc Nhi tiến lại gần cánh cổng, bay một vòng quan sát rồi lên tiếng giải thích:

​- Thứ đồ tốt! Đây là Liên Giới Chi Môn. Thật ra nó có đẳng cấp xác định rõ ràng, nhưng vì hiện tại ngươi vẫn chưa đủ tư cách để biết về đẳng cấp của nó nên Hệ Thống mới để là không xác định.

​Minh Long đi vòng quanh cánh cổng, gõ nhẹ vào khung đá cổ kính, hỏi thẳng vào trọng tâm:

​- Vậy khả năng của nó là gì?

​Ngọc Nhi lùi lại một bước, khoanh tay đáp:

​- Khả năng của Liên Giới Chi Môn, đúng như tên gọi, đó chính là giúp chủ nhân của nó có thể mở cánh cổng đến thế giới khác.

​Động tác của Minh Long khựng lại. Hắn nhíu mày, não bộ cấp tốc xử lý thông tin:

​- Thế giới khác?

​Ngọc Nhi gật đầu xác nhận:

​- Đúng! Cầu Tiên Tinh Cầu vô cùng rộng lớn, nhưng nó không phải là thế giới duy nhất. Bên ngoài vũ trụ bao la kia còn có vô số những thế giới khác với rất nhiều điều mà ngươi chưa từng biết.

​Minh Long nghe xong, đôi mắt lập tức sáng rực lên. Sự phấn khích dâng trào trong huyết quản hắn. Hắn chỉ tay vào vòng xoáy năng lượng, hào hứng hỏi dồn:

​- Nói vậy là... ta có thể dễ dàng di chuyển đến những thế giới khác dù là ở khoảng cách rất xa xôi, sau đó lại bước qua cổng trở về đây bình thường sao?

​Ngọc Nhi gật đầu:

​- Đúng vậy!

​Nàng khẽ nháy mắt với hắn, cất giọng đố vui:

​- Vậy ngươi có đoán được mục đích của việc đến những thế giới khác là để làm gì không?

​Minh Long nhếch miệng. Một nụ cười ranh mãnh hiện lên trên mặt. Hắn trả lời không cần suy nghĩ một giây nào:

​- Ngoài tìm cơ duyên thì còn cái gì?

​Đến một thế giới mới, mục tiêu duy nhất của tu sĩ chính là vơ vét tài nguyên, đoạt tạo hóa, giành lấy cơ duyên để mạnh lên.

​Ngọc Nhi bật cười, vỗ tay tán thưởng:

​- Ái chà, dạo này đầu óc ngươi càng lúc càng nhạy bén hơn rồi đấy.

​Minh Long đứng thẳng người, khoanh tay trước ngực, ngửa mặt cười đắc ý:

​- Ha ha... quá khen quá khen!

​Biết rõ giá trị cực lớn của Liên Giới Chi Môn, Minh Long không chậm trễ thêm giây nào. Hắn đưa ngón tay trỏ lên miệng, dứt khoát ép ra một giọt tinh huyết, búng mạnh về phía cánh cổng.

​Giọt máu chạm vào khung đá, lập tức dung nhập vào bên trong. Cánh cổng khẽ rung lên, phát ra một tiếng trầm thấp. Khế ước nhận chủ hoàn tất.

​Thấy hắn nhận chủ xong, Ngọc Nhi tiếp tục thao thao bất tuyệt phổ cập kiến thức:

​- Còn nữa, điều thần kỳ nhất ở Liên Giới Chi Môn là sự thao túng quy luật thời gian. Dù cho ngươi có bước vào trong đó, ở lại thế giới bên kia bao nhiêu lâu, thì khi quay trở lại, mốc thời gian tại đây vẫn sẽ giữ như ban đầu, hoàn toàn không bị ảnh hưởng.

​Nghe đến đây, hai mắt Minh Long trừng lớn.

​Thời gian ngưng đọng! Nghĩa là hắn có thể đi qua thế giới khác chán chê, khi trở về thì thời gian ở Cầu Tiên Tinh Cầu vẫn không hề thay đổi. Chuyện này quá mức nghịch thiên!

​Bản tính bốc đồng bùng phát. Hắn vỗ tay cái đốp, reo lên:

​- Ô thế lại ngon! Để thử luôn cho nóng!

​Không tính toán, suy nghĩ sâu xa thêm, Minh Long dứt khoát cất bước, tiến thẳng về phía vòng xoáy năng lượng của Liên Giới Chi Môn.

​Ngọc Nhi giật mình. Nàng trố mắt, vội vã đưa tay ra cản:

​- Ơ này! Khoan đã...

​Nhưng đã muộn. Lời nói của nàng chưa kịp dứt thì Minh Long đã bước hẳn vào trong.

​Một lực hút không gian cường đại bạo phát. Thân thể Minh Long vặn xoắn lại, bị hút tuột vào bên trong màn sương mù thật huyền ảo. Ánh sáng lóe lên rồi tắt ngấm. Cánh cổng trở lại trạng thái tĩnh lặng, bỏ mặc Ngọc Nhi đứng trơ trọi, miệng vẫn còn há hốc.

​"Vù!"

​Lực hút không gian xé rách cảnh vật. Khung cảnh trước mắt Minh Long vặn xoắn. Giây tiếp theo, mũi giày hắn chạm xuống một nền đá cứng.

​Liên Giới Chi Môn lơ lửng phía sau lưng.

​Minh Long ngẩng đầu. Xung quanh là một thành trì sầm uất. Tu sĩ đi lại tấp nập. Phi kiếm xẹt qua bầu trời. Linh khí tại đây cảm nhận thậm chí còn nồng đậm hơn Nam Tinh Đại Lục rất nhiều.

​Không gian bên cạnh chớp lóe. Ngọc Nhi hiện ra. Nàng vừa đứng vững lập tức chống hai tay lên hông, mặt hằm hằm sát khí:

​- Hừ! Lão nương còn chưa nói hết, ngươi đã cắm đầu chạy vào rồi!

​Minh Long phớt lờ thái độ của nàng. Hắn ngó nghiêng, nhạt giọng:

​- Đây là một thế giới khác sao? Chà... trông cũng không khác Cầu Tiên Tinh Cầu là mấy nhỉ?

​Ngọc Nhi gật đầu, bực dọc giải thích:

​- Đúng vậy. Nơi này cách Cầu Tiên Tinh Cầu cực kỳ xa. Nhưng theo như thông tin thì cũng thật trùng hợp, nơi này có cũng có tên là Cầu...

​- Ô! Chuyện gì thế kia?

​Minh Long đột ngột cắt ngang lời nàng. Hắn chỉ tay thẳng về phía trước.

​Cách đó không xa là một cổng thành khổng lồ.

​Bên dưới cổng thành, hàng vạn tu sĩ đang đứng nêm chặt. Từ Luyện Khí kỳ đến Hóa Thần, Luyện Hư kỳ đều có đủ. Bọn họ xếp hàng trật tự. Không một tiếng xì xào, không một ai chen lấn. Tất cả đồng loạt ngước mắt lên đỉnh cổng thành.

​Sự tĩnh lặng tuyệt đối bao trùm hàng vạn người.

​Minh Long cau mày. Hắn cũng hướng mắt nhìn lên.

​Trên nóc vòm cổng thành, một lão già đang ngồi xếp bằng. Lão mặc một bộ sam y sờn cũ, hai mắt nhắm nghiền, miệng lẩm nhẩm liên tục điều gì đó.

​Ngồi bao quanh lão già là ba nữ nhân.

​Dung mạo ba người tuyệt mỹ, khí chất thoát tục. Bọn họ nhắm mắt tĩnh tọa, thái độ vô cùng thành kính lắng nghe lão già nói.

​Minh Long híp mắt. Hắn lập tức phóng thần thức dò xét ba nữ nhân kia.

​"Bùm!"

​Thần thức vừa chạm tới, một cỗ áp lực vô hình nhưng khủng khiếp dội ngược lại. Đầu óc Minh Long ong lên. Khí tức của ba người này sâu như biển, nặng như núi.

​Hắn giật mình thu hồi thần thức, quay sang Ngọc Nhi, sắc mặt nghiêm trọng:

​- Khí tức này... rất giống với Sư phụ của ta! Không lẽ... cả ba đều là Độ Kiếp kỳ?

​Ngọc Nhi chép miệng, nhàn nhạt đáp:

​- Không những là Độ Kiếp, mà còn là Độ Kiếp viên mãn. Bọn họ cách cảnh giới Phi Thăng chỉ nửa bước chân.

​- Móa!

​Minh Long chửi thề. Ba cường giả Độ Kiếp viên mãn! Còn mạnh hơn cả sư phụ Trần Lộc của hắn! Đặt ở Cầu Tiên Tinh Cầu, đây chính là tồn tại chí cao vô thượng.

​Thế nhưng, sự chú ý của Minh Long lập tức chuyển hướng. Hắn nhìn chằm chằm vào lão già ngồi giữa ba vị cường giả kia.

​Để ba cường giả Độ Kiếp viên mãn cam tâm tình nguyện ngồi nghe giảng, lão già này phải khủng khiếp tới mức nào?

​Minh Long vô cùng cẩn trọng. Hắn hội tụ thần thức thành một luồng nhỏ, lén lút rà soát qua người lão già.

​Một giây. Hai giây.

​Minh Long sững người.

​Hắn không tin vào kết quả. Hắn tiếp tục dò xét lần thứ hai, rồi lần thứ ba. Hắn quét toàn bộ kinh mạch, đan điền, cốt nhục của lão.

​Đại não Minh Long đình trệ.

​Lão già này... CHỈ LÀ PHÀM NHÂN!

​Không có linh căn, đan điền, cũng không có lấy một tia chân nguyên dao động. Khí huyết suy nhược, nhục thân già cỗi của một kẻ sắp gần đất xa trời. Lão đích thực là một phàm nhân không biết tu luyện!

​Chuyện quái gì đang xảy ra?

​Một phàm nhân lại ngồi trên cao, khiến hàng vạn tu sĩ ngước nhìn? Khiến ba cường giả Độ Kiếp viên mãn ngoan ngoãn chầu rìa nghe giảng?

​Sự tò mò của Minh Long bùng nổ. Hắn nín thở, vểnh tai, dồn toàn bộ thính lực để nghe xem lão phàm nhân kia rốt cuộc đang lảm nhảm cái gì.

Giọng nói khàn khàn truyền rành rọt vào tai từng người:

​- Yêu tu, Tiên tu, Ma tu, Phật tu, Tà tu... tất thảy đều bình đẳng. Đừng kỳ thị, đừng hận thù. Mọi thiện ác, mọi ân oán ở đời đều xuất phát từ bản tâm, tuyệt đối không phải do con đường tu luyện quyết định.

​Đám đông bên dưới khẽ gật đầu.

​Lão già chậm rãi nói tiếp:

​- Giống như nói, đạo của mỗi người đều có thể là chính đạo, cũng có thể là ma đạo. Tùy tâm mà định.

​- Luyện Đan Sư dùng đan dược cứu mạng người, nhưng cũng có thể dùng đan hỏa giết người. Độc Sư dùng độc sát nhân, nhưng vẫn có thể dĩ độc trị độc, giải độc cứu mạng kẻ khác...

​- Đại đạo vô vàn. Đạo nào tu đến tận cùng cũng có thể vấn đỉnh thiên địa. Quan trọng là ở chính bản thân các ngươi. Có đủ niềm tin, nghị lực, bản lĩnh, khả năng để vượt qua muôn vàn chông gai, đi đến một bước cuối cùng đó hay không...

​- Cảnh giới càng cao, tầm mắt càng lớn, trách nhiệm đè lên vai cũng theo đó càng nặng nề. Các ngươi... tuyệt đối đừng để giới hạn của thiên địa làm hạn chế đi tầm mắt của chính mình.

​Minh Long đứng khoanh tay lắng nghe từng chữ.

​Ban đầu, hắn gật gù:

​- Nghe cũng hợp lý nha! Cơ mà...

​Minh Long trễ nải cơ hàm.

​- Oáppp!!!

​Hắn há to miệng, ngáp một cái rõ dài. Nước mắt sinh lý ứa ra. Trạng thái ngái ngủ ập đến.

​Minh Long xua tay, phàn nàn:

​- Đó chẳng phải là điều hiển nhiên hay sao? Toàn đạo lý sáo rỗng.

​Ngọc Nhi đứng bên cạnh, thấy thái độ của hắn lập tức trừng mắt. Nàng thúc giục:

​- Im miệng! Tiếp tục nghe đi!

​Minh Long lắc đầu, vẻ mặt chán ngán tột độ:

​- Chán chết đi được. Lão tử đến chỗ khác xem sao. Rảnh đâu mà đứng nghe thuyết giáo.

​Dứt lời, hắn truyền ý niệm gọi cổng.

​"Roẹt!"

​Vòng xoáy năng lượng của Liên Giới Chi Môn lập tức mở ra ngay phía sau lưng hắn. Minh Long dứt khoát xoay người, bước thẳng vào trong.

​Ngọc Nhi hoảng hốt. Nàng lao tới định kéo hắn lại:

​- Ơ cái tên này... khoan đã...!!!

​Cánh cổng khép lại. Thân ảnh Minh Long biến mất, kéo theo Ngọc Nhi cũng bị ép quay về Không Linh Giới.

​"Vù!"

​Minh Long bước ra khỏi vòng xoáy, vững vàng đứng trên bãi cỏ của Không Linh Giới.

​Hắn vươn vai sảng khoái, vặn vẹo gân cốt.

​"BỐP!!!"

​Một lực đạo kinh khủng giáng thẳng xuống đỉnh đầu hắn. Minh Long lảo đảo, chúi nhủi về phía trước, suýt đập mặt xuống đất.

​- Ui da!!

​Hắn ôm riết lấy cái đầu sưng vù, quay phắt lại gầm lên:

​- Ngươi điên à? Sao tự nhiên đánh ta?

​Ngọc Nhi bay lơ lửng giữa không trung. Khuôn mặt nàng đỏ bừng vì tức giận. Hai tay nắm chặt, răng nghiến trèo trẹo. Nàng chỉ thẳng vào mặt hắn, mắng xối xả:

​- Đồ ngốc nhà ngươi! Ngu không để đâu cho hết! Ngươi có biết bản thân vừa làm cái trò gì không? Ngươi vừa đánh mất một cơ duyên vô cùng to lớn!

​Minh Long nhíu mày, xoa xoa cục u trên đầu, vẻ mặt khó hiểu:

​- Cơ duyên? Cơ duyên gì mà to lớn?

​Ngọc Nhi hít một hơi thật sâu, cố kìm nén xung động muốn bóp cổ hắn. Nàng gằn giọng:

​- Ngươi nghĩ Liên Giới Chi Môn tùy tiện mở ra một cái ngõ cụt sao? Không! Nó luôn tự động tính toán, chủ động tìm kiếm và đưa chủ nhân đến nơi có cơ duyên lớn nhất ngay lúc đó! Cơ duyên lần này nó tìm được thật sự là nghịch thiên. Và ngươi, vừa tự tay hất đổ nó!

​Sắc mặt Minh Long cứng lại. Hắn lờ mờ nhận ra vấn đề. Nhớ lại khung cảnh lúc nãy, hắn nuốt nước bọt, lắp bắp:

​- Đừng nói... lời giảng đạo ru ngủ của lão già kia... chính là cơ duyên á?

​Ngọc Nhi gật đầu mạnh, khẳng định:

​- Đúng vậy! Là cơ duyên cực lớn! Ngươi mù sao? Không thấy ba cường giả Độ Kiếp viên mãn hạ mình ngồi nghe à?

​Minh Long sững người.

- "Cơ duyên trong lời nói?"

Nhận ra giá trị có thể là khủng khiếp của thứ mình vừa bỏ lỡ. Hắn tặc lưỡi, nhún vai:

​- Vậy à? Thế thì để ta mở cổng quay lại đó nghe tiếp. Làm gì mà căng.

​Nói rồi, Minh Long lập tức truyền ý niệm, ra lệnh cho Liên Giới Chi Môn mở ra lần nữa.

​Một giây. Hai giây. Ba giây.

​Khung cửa đá đứng im lìm, hoàn toàn tĩnh lặng.

​Minh Long đập tay vào khung đá:

​- Sao thế này?

​Ngọc Nhi từ từ ngẩng mặt lên. Nàng đưa hai tay day day thái dương. Sự phẫn nộ chuyển hóa thành sự bất lực tột cùng. Nàng đáp với giọng đều đều:

​- Liên Giới Chi Môn tiêu hao năng lượng không gian vô cùng khủng khiếp. Mỗi lần hoàn thành một chuyến đi khứ hồi, nó bắt buộc phải tiến hành nạp lại năng lượng. Phải chờ một thời gian rất lâu mới có thể mở lại.

​Minh Long giật thót. Hắn quay ngoắt lại, trợn mắt gắt lên:

​- CÁI GÌ!!!! Trọng yếu như vậy, sao ngươi không nói sớm?

​Ngọc Nhi lườm hắn sắc lẹm, hậm hực:

​- Thì lão nương đã kịp nói chữ nào đâu! Ngươi vừa thấy cổng mở đã cắm đầu chạy tót vào trong. Nghe giảng được ba câu lại tự ý đi ra! Trách ai?

​Minh Long á khẩu. Cổ họng hắn khô khốc. Một linh cảm chẳng lành dâng lên. Hắn cẩn thận, dè dặt hỏi:

​- Vậy... rốt cuộc phải mất bao lâu để nó phục hồi năng lượng?

​Ngọc Nhi buông thõng hai tay. Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, đôi môi mấp máy, nhả ra hai từ:

​- 30 năm.

​"Ầm!"

​Như có một tia sét đánh thẳng vào đỉnh đầu Minh Long.

​Toàn thân hắn hóa đá. Đầu óc trống rỗng.

​- MÓAAAAAAA!!!!!!!!!