Dòng Máu Của Rồng (Lạc Hồng Thần Chủ)

Chương 220: CÓ GÌ KHÔNG ĐƯỢC?



Tin tức Vô Cực Thiên Hoàng Đế mạt sát đại quân Lam Ba Quốc lan truyền điên cuồng. Nhưng điều khiến cửu lộ chư hầu vỡ mật chính là việc Thiên Hoàng Đế kia lại cúi đầu gọi Minh Long là Chủ nhân.

​Chín vị Hoàng đế sống sót trốn chạy về nước, lập tức đóng chặt cửa thành. Giới tu chân không ai bảo ai, đều tự ngầm hiểu một chân lý. Đằng sau Hằng Thiên Tông chủ Minh Long, chắc chắn có một đại năng siêu việt hậu thuẫn, khả năng rất cao là Độ Kiếp kỳ cường giả!

​Cái tên Minh Long trở thành vùng cấm kỵ tuyệt đối. Cửu lộ chư hầu ban tử lệnh. Bất cứ kẻ nào dám đắc tội Hằng Thiên Tông, lập tức tru di cửu tộc!

​Qua một khoảng thời gian.

​Hoàng Đô Thủy Vân Quốc và Hằng Thiên Tông dần được khôi phục từ đống đổ nát.

​Quá trình tái thiết diễn ra với tốc độ thần tốc. Cửu lộ chư hầu vì muốn chuộc tội, điên cuồng cống nạp vô số linh mộc, khoáng thạch trân quý. Bọn chúng phái đến hàng ngàn Công Trình Sư, Luyện Khí Sư tinh anh và Trận Sư đỉnh cấp. Vô Cực Đế Quốc dưới sự đôn đốc của Vô Diệp Phong cũng dốc vô số tài lực trợ giúp.

​Chỉ trong thời gian ngắn, Hoàng Đô đã sầm uất trở lại. Trên đỉnh Hằng Thiên Sơn, lầu các nguy nga mọc lên san sát. Đại trận hộ tông Lục cấp được thiết lập bao phủ toàn bộ đỉnh núi. Hằng Thiên Tông không chỉ trở lại nguyên trạng, mà quy mô còn bề thế hơn xưa, nghiễm nhiên trở thành một trong những Thánh Địa hàng đầu đại lục.

​Hôm nay là một ngày trọng đại.

Hằng Thiên Tông tổ chức đại lễ tế anh linh. Buổi lễ nhằm tưởng nhớ Ngũ vị trưởng lão và chúng đệ tử đã hy sinh huyết nhục bảo vệ Tông môn.

​Bên dưới quảng trường rộng lớn, không khí vô cùng trang nghiêm, tĩnh mịch.

​Đội hình khách mời có mặt đều là những tồn tại hô phong hoán vũ. Dẫn đầu là Vô Diệp Phong. Ngay phía sau là chín vị Hoàng đế cửu lộ chư hầu, Hoàng Luật và toàn bộ cao tầng các quốc gia.

​Hàng vạn tu sĩ đứng chật kín quảng trường. Thế nhưng lúc này, tất cả đều chủ động thu liễm khí tức. Bọn họ xếp hàng ngay ngắn, chắp tay im lặng chờ đợi. Không một ai dám ho he nửa lời.

​Từ bên trong đại điện, Hằng Dương chậm rãi bước ra. Ông đến để đôn đốc việc sắp xếp đài tế và hương án.

​Khoảnh khắc Hằng Dương xuất hiện, Vô Diệp Phong lập tức tiến lên nửa bước. Đường đường là Hợp Thể kỳ, hắn dứt khoát khom sâu lưng, chắp tay cung kính cất lời:

​- Kính chào Lão tổ Hằng Dương!

​Thấy Vô Diệp Phong hành lễ, chín vị Hoàng đế phía sau cùng hàng vạn người cũng đồng loạt cúi rạp người. Âm thanh hô vang đồng thanh xé rách sự tĩnh lặng của quảng trường:

​- Kính chào Lão tổ Hằng Dương!

​Hằng Dương khựng bước. Bàn tay vuốt râu của ông khẽ run lên.

​Nhìn những kẻ từng cao cao tại thượng một phương, nay lại ngoan ngoãn cúi đầu trước một Hóa Thần như ông, hốc mắt Hằng Dương bất giác đỏ hoe.

​Ông hiểu rất rõ, bọn họ hạ mình cung kính không phải vì bản thân mà đang thể hiện sự thần phục tuyệt đối đối với Minh Long. Tôn trọng Lão tổ Hằng Dương, chính là tôn trọng vị Tông chủ trẻ tuổi kia.

​Hằng Dương hít một hơi sâu, dằn sự xúc động xuống. Ông đứng thẳng người, điềm tĩnh gật đầu đáp lễ.

​Sau đó liền cùng vạn tu sĩ hướng mắt về phía cửa chính đại điện, nín thở chờ đợi.

​"Boong... Boong... Boong..."

​Ba hồi chuông trầm mặc vang vọng từ đỉnh Hằng Thiên Sơn. Cửa chính đại điện từ từ mở rộng.

​Minh Long cất bước đi ra. Hôm nay, hắn mặc Tông phục màu đen tuyền, viền áo thêu chỉ vàng. Thần thái lúc này tĩnh lặng, thâm trầm và uy nghiêm đến cực điểm.

​Khoảnh khắc bóng dáng Minh Long xuất hiện trên bậc thềm, không gian quảng trường như đông đặc lại. Áp lực vô hình đè nặng lên ngực vạn người.

​Không cần bất cứ ai ra lệnh.

​"Bịch!"

​Thiên Hoàng Đế Vô Diệp Phong tiến lên nửa bước, dứt khoát dập một gối quỳ xuống nền đá.

​Ngay lập tức, chín vị Hoàng đế của cửu lộ chư hầu, Hoàng Luật, cùng toàn bộ đồng loạt khom lưng, chắp tay cúi rạp người. Cảnh tượng vạn người triều bái diễn ra ngay trên đỉnh Hằng Thiên Sơn.

​Âm thanh hô vang đồng thanh cuồn cuộn như sấm rền:

​- Tham kiến Hằng Thiên Tông chủ!

​Tiếng hô vang vọng mang theo sự kính sợ và thần phục tuyệt đối. Đỉnh phong chiến lực của toàn Nam Tinh Đại Lục lúc này đều ngoan ngoãn cúi đầu dưới chân một nam nhân trẻ tuổi.

​Minh Long dừng bước. Hắn đưa mắt nhìn xuống đám đông bên dưới.

​Đứng trước uy quyền tột đỉnh, đối diện với vạn cường giả khuất phục, Minh Long lại không hề bộc lộ một chút bễ nghễ hay cao ngạo. Hắn thu liễm hoàn toàn bộ khí tức.

​Từ từ chắp hai tay lại trước ngực. Đứng thẳng tắp, Minh Long khẽ khom người, cúi đầu thật sâu. Hắn dứt khoát thực hiện một nghi thức đáp lễ vô cùng quy củ và khiêm nhường đối với tất cả những người đang hành lễ bên dưới.

​Hành động này như một đòn búa tạ nện thẳng vào đại não của quần hùng.

​Toàn trường sững sờ. Vô Diệp Phong mở to mắt. Chín vị Hoàng đế kinh hãi ngẩng đầu. Đám cao tầng các quốc gia đưa mắt nhìn nhau, nội tâm chấn động mãnh liệt.

​Một tồn tại mang uy danh cấm kỵ, thu phục Hợp Thể kỳ làm nô bộc lại chịu hạ mình chắp tay đáp lễ bọn họ? Sự hàm dưỡng và khiêm tốn này của hắn vượt xa mọi sự tưởng tượng. Vạn người quỳ gối không làm hắn kiêu ngạo. Kẻ mạnh thực sự không cần dùng sự ngạo mạn để che đậy bản thân.

​Sự nể phục xen lẫn kính trọng sâu sắc dâng lên từ tận đáy lòng tất cả những kẻ có mặt. Sự sợ hãi miễn cưỡng ban đầu hoàn toàn bị đánh sập, thay vào đó là sự tâm phục khẩu phục tuyệt đối.

​Minh Long đứng thẳng người, giọng nói mang theo chân nguyên truyền khắp quảng trường:

​- Đứng lên cả đi. Đa tạ chư vị hôm nay đã nể mặt Minh Long, đến đây tiễn đưa anh linh Tông môn ta. Đại lễ... bắt đầu.

​Nói xong, hắn xoay người, cất bước tiến về phía đài tưởng niệm khổng lồ tạc bằng ngọc thạch đen đặt ở trung tâm quảng trường.

​Trên mặt đá khắc sâu hàng ngàn cái tên. Nổi bật nhất trên cùng là tên của Ngũ vị trưởng lão.

​Minh Long dừng bước. Bầu không khí lập tức chùng xuống. Sự tĩnh mịch bi thương bao trùm.

​Nhìn lên những dòng chữ quen thuộc, ký ức rướm máu ngày hôm đó điên cuồng dội về trong tâm trí hắn.

​Từ phía sau, Lão tổ Hằng Dương hai tay run rẩy, bưng một khay gỗ từ từ tiến lên. Trên khay đặt sẵn ba nén nhang trầm và một vò linh tửu.

​Minh Long đón lấy ba nén nhang. Hắn tự tay châm lửa, cung kính cắm chặt vào lư hương đồng lớn trước đài tưởng niệm. Khói hương vấn vít bay lên.

​Tiếp đó, hắn nhấc vò linh tửu lên. Không dùng chén, Minh Long nghiêng vò, rót một đường rượu dài tưới đẫm nền đất ngay trước bia đá.

​- Chén rượu này, tế Ngũ vị trưởng lão! Tế hàng ngàn đệ tử đã ngã xuống!

​Giọng nói của Minh Long vang vọng, mang theo sự bi tráng và tri ân sâu sắc.

​Rót xong, hắn nắm chặt vò rượu dang dở, xoay phắt người lại. Ánh mắt sắc lạnh như đao quét qua Vô Diệp Phong, quét qua chư vị Hoàng đế và hàng vạn tu sĩ, vận chân nguyên, dõng dạc tuyên thệ trước thiên địa:

​- Sự hy sinh của các ngài là nền móng vững chắc nhất. Hằng Thiên Tông sẽ vĩnh viễn trường tồn! Ta thề trước vong linh các ngài... Bất kể kẻ nào, bất kể thế lực nào dám một lần nữa xâm phạm nơi này, dù trốn đến cùng trời cuối đất, Minh Long ta... TẤT TRẢM!

​"Xoảng!"

​Vò rượu bị đập mạnh xuống nền đá, vỡ nát tan tành.

​Hai chữ Tất trảm ầm ầm dội thẳng vào thức hải của tất cả những người có mặt. Vô Diệp Phong cúi gầm mặt. Đám Hoàng đế rùng mình, mồ hôi lạnh tuôn như suối, không dám ngẩng đầu nhìn thẳng.

​Lời thề đanh thép mang theo ý chí kiên định hòa quyện vào tiếng chuông tông môn lần nữa ngân vang. Ngọn lửa trên đỉnh đài tưởng niệm bùng cháy rực rỡ, thiêu đốt mọi đau thương, chính thức đánh dấu sự niết bàn trùng sinh của Hằng Thiên Tông.

...

​Đại lễ tế anh linh khép lại.

​Bầu không khí bi tráng trên đỉnh Hằng Thiên Sơn dần nhường chỗ cho sự náo nhiệt. Theo lệnh của Minh Long, Tông môn bày tiệc chiêu đãi quần hùng. Hàng trăm bàn ngọc thạch được xếp chật kín quảng trường.

​Minh Long an tọa tại vị trí trung tâm.

​Giữa bữa tiệc, Hoàng Luật đặt chén rượu xuống cẩn trọng hỏi:

- Minh Tông chủ, hiện tại Tông môn đã khôi phục, ngài có dự định gì tiếp theo không?

​Minh Long thẳng thắn đáp:

- Trước tiên là chiêu mộ tân đệ tử cho Hằng Thiên Tông. Trải qua sự việc vừa rồi, Tông môn đã khiến vô số đệ tử hy sinh. Trong quá trình tái thiết, chiêu nạp nhân lực là việc không thể thiếu.

​Tất cả cường giả nghe xong đều gật gù.

​Lời vừa dứt, sóng ngầm lập tức cuộn trào. Cao tầng các đại gia tộc từ khắp chư quốc đưa mắt nhìn nhau. Nội tâm bọn họ sục sôi. Các gia tộc ngầm lên kế hoạch, bằng mọi giá phải đưa nhi nữ, nhi tử nhà mình bái nhập Hằng Thiên Tông trong đợt tuyển mộ tới.

​Bên cạnh bàn tiệc, Đồ Nha cẩn thận ôm bình ngọc, tiến đến rót rượu cho Minh Long.

​Tiểu nha đầu ngày nào nay đã lớn hơn, vừa vặn tròn mười tuổi.

​Minh Long nhìn nàng, lên tiếng:

- Ta đã nói rồi, nha đầu muội không cần thiết cứ phải hầu hạ ta như vậy. Ta tự mình làm được.

​Đồ Nha mỉm cười nhẹ, tay vẫn không dừng động tác:

- Mấy năm qua Đồ Nha đã làm việc này quen rồi, thành ra giờ không bỏ được. Mong công tử thành toàn.

​Minh Long quan sát nét mặt tiểu nha đầu, thấy nàng lộ vẻ tươi tắn vui vẻ lạ thường, liền tò mò hỏi:

- Hôm nay có chuyện gì vui sao?

​Từ phía sau, Cáp Tát vội vã tiến đến. Hắn khom lưng, chắp tay đáp:

- Thưa công tử, hôm nay chính là sinh thần của tiểu muội, nên biểu lộ có hơi không đúng so với không khí buổi lễ. Mong công tử thứ tội.

​Minh Long xua tay cắt ngang:

- Ấy... không sao, không sao!

​Hắn quay sang Đồ Nha, ngạc nhiên:

- Hôm nay là sinh thần muội sao?

​Đồ Nha ngoan ngoãn gật đầu.

​Minh Long vỗ vỗ trán tự trách. Mấy năm qua hắn quay cuồng trong chém giết, không có thời gian để ý đến hai huynh muội nên hoàn toàn không biết chuyện này.

​Hắn nhìn nàng, hào phóng nói:

- Vậy muội có ước nguyện gì không? Ta đáp ứng cho muội.

​Đồ Nha ngẩng phắt lên, hai mắt rực sáng:

- Công tử nói thật sao?

​Minh Long gật đầu:

- Thật. Miễn là trong khả năng.

​"Bịch!"

​Đồ Nha đột nhiên khuỵu gối, dứt khoát quỳ xuống nền đá.

​Minh Long giật mình:

- Muội làm gì vậy?

​Đồ Nha ngẩng cao đầu. Ánh mắt nàng vô cùng kiên định, dõng dạc nói:

- Muội chỉ có một ước nguyện! Muội muốn trở thành người mạnh như công tử, trở thành tu sĩ chân chính. Muội muốn... trở thành đệ tử của công tử!

​Cáp Tát đứng phía sau biến sắc. Hắn hoảng hốt bước tới kéo tay muội muội, gắt giọng trách móc:

- Đồ Nha! Sao muội có thể nói những lời như vậy?

​Nhưng Đồ Nha không hề lay chuyển, kiên quyết bảo vệ khát vọng của mình:

- Đây là ước muốn của muội.

​Minh Long nhìn Đồ Nha, dường như đang suy nghĩ điều gì đó. Một lát sau, hắn mỉm cười, gật đầu:

- Được!

​Đồ Nha sững người. Nàng lắp bắp không dám tin vào tai mình:

- Được... được sao... công tử... ngài đồng ý sao?

​Minh Long bình thản đáp:

- Có gì mà không được?

​Đồ Nha mừng rỡ tột độ. Nàng vội vã thỉnh cầu thêm:

- Vậy còn huynh trưởng của muội! Huynh ấy cũng một lòng vì công tử. Mong công tử thành toàn.

​Cáp Tát kinh hãi, vội vàng chắp tay cúi gầm mặt tạ tội:

- Đời này tiểu nhân gặp được công tử, chịu ân của công tử đã không còn mong cầu gì xa hơn!

​Minh Long chép miệng:

- Đây là ước muốn của tiểu muội ngươi, ta chấp nhận.

​Hắn nghiêng đầu, chuyển ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Cáp Tát, trầm giọng hỏi:

- Đổi lại là ta phải hỏi ngươi. Ngươi có chấp nhận trở thành đệ tử của ta không?

​Toàn thân Cáp Tát run lên bần bật. Cơ duyên nghịch thiên bày ra trước mắt, hắn không chần chừ thêm nữa, lập tức quỳ sập xuống nền đá xúc động tạ ơn:

- Cáp Tát đồng ý! Đa tạ công tử thành toàn!

​Minh Long từ từ đứng dậy khỏi bàn tiệc.

​Khoảnh khắc hắn rời ghế, không gian xung quanh lập tức biến đổi.

​"Vù! Vù! Vù!"

​Từng luồng gió kỳ lạ từ hư không kéo đến. Khởi Linh Phong vần vũ quanh thân hắn. Những dải gió mang sắc xanh nhạt trong suốt tản mát ra khí tức bá đạo, nguyên thủy và vô cùng sắc bén. Gió thổi tung vạt áo Tông chủ của hắn, hình thành một lốc xoáy nhỏ không ngừng gầm thét.

​Toàn trường chứng kiến cảnh này, nhịp thở đồng loạt trở nên dồn dập.

​Hàng vạn người mở to mắt. Hoàng Luật nuốt nước bọt. Ngay cả chín vị Hoàng đế cùng Vô Diệp Phong Hợp Thể kỳ cũng không kìm được sự kích động.

​- Là Khởi Linh Phong! Đích thị là nó rồi!

- Đã sớm nghe Minh Tông chủ sở hữu Khởi Linh Phong, nay mới được tận mắt chiêm ngưỡng a!

- ...

​Tiếng xì xào kinh hãi nổi lên khắp quảng trường. Trong giới tu chân, tước đoạt tạo hóa, cưỡng ép định hình căn cốt là thủ đoạn vô cùng nghịch thiên. Nay thứ sức mạnh đó lại hiển hiện rành rành ngay trước mắt quần hùng.

​Bỏ mặc sự xôn xao, Minh Long chậm rãi nâng nhẹ hai tay lên ngang ngực.

​Hắn vận chuyển chân nguyên. Khởi Linh Phong lập tức hội tụ. Chỉ trong nháy mắt, phong lực nén lại cực hạn, hóa thành hai phong cầu trong suốt, lơ lửng xoay tròn. Bên trong quả cầu chứa đựng lực lượng khai mở cuồng bạo.

​Minh Long hạ mắt, nhìn thẳng xuống Đồ Nha và Cáp Tát đang quỳ. Hắn nghiêm giọng chất vấn:

​- Các ngươi đã sẵn sàng bước trên con đường tu đạo, triệt để thoát khỏi phàm tục chưa?

​Tu đạo là đi ngược ý trời, bước qua thi cốt vạn người. Đối diện với sức mạnh khủng khiếp đang ập xuống, Cáp Tát và Đồ Nha ngẩng đầu lên. Cả hai không giấu được sự run rẩy, hồi hộp. Thân thể cứng đờ, mồ hôi ướt đẫm lưng áo.

​Thế nhưng, ánh mắt hai huynh muội không hề né tránh. Cả hai dứt khoát đáp lời:

​- Không mưu cầu gì hơn!

​Minh Long gật đầu:

​- Được! Nhưng sẽ hơi đau đấy nhé!

​Không để hai người kịp phản ứng thêm, Minh Long đột ngột vung mạnh hai tay về phía trước.

​- Khởi Linh Dẫn Đạo!

​"VÙ!!!!!"

​Hai phong cầu trong suốt xé gió lao đi, đánh thẳng vào lồng ngực nhục thân của Đồ Nha và Cáp Tát.

​Phong lực cuồng bạo điên cuồng ập vào bên trong cơ thể phàm nhân yếu ớt. Một cơn đau đớn xé nát tâm can lập tức bùng nổ. Không lưu tình, không ôn hòa. Từng luồng Khởi Linh Phong hóa thành hàng vạn lưỡi đao tàn nhẫn, điên cuồng cày xới, xé rách từng tấc kinh mạch vốn khô héo. Nó thô bạo nong rộng cơ nhục, phá nát các điểm nghẽn.

​- A á á...!!!

​Cáp Tát ngửa cổ gầm lên thê thảm. Gân xanh nổi chằng chịt trên trán hắn. Cơn đau ập đến vượt qua mọi giới hạn chịu đựng của nhục thân phàm tục. Xương cốt toàn thân liên tục phát ra những tiếng răng rắc chói tai như bị bẻ gãy nát rồi cưỡng ép nối lại bằng lực lượng bá đạo. Máu tươi rỉ ra từ thất khiếu và vô số lỗ chân lông, nhuộm đỏ cả bộ y phục.

​Bên cạnh hắn, tiểu nha đầu Đồ Nha cũng không khá hơn. Thân thể nhỏ bé của nàng co giật liên hồi. Nàng cắn chặt hàm răng đến mức bật máu tươi, hai bàn tay bấu chặt xuống nền đá. Đồ Nha kiên quyết không rên la van xin, dùng toàn bộ ý chí vắt kiệt để đối kháng với cơn đau lăng trì.

​Khởi Linh Phong tiếp tục đâm thẳng xuống vùng bụng dưới của cả hai.

​Đan điền phàm nhân đóng kín bấy lâu nay lập tức bị gió lốc đâm thủng.

​"Phốc!"

​Lực lượng phong ấn thô bạo đục khoét, tái tạo lại căn cốt, cưỡng ép thanh tẩy toàn bộ tạp chất phàm tục dơ bẩn ra khỏi cơ thể hai người.

​Sự chịu đựng của nhục thể rốt cuộc đạt đến cực hạn.

​"Bịch! Bịch!"

​Cáp Tát và Đồ Nha đồng loạt đổ gục xuống mặt đất. Cả hai lật trắng mắt, triệt để ngất lịm đi.

​Khởi Linh Phong tiếp tục càn quét bên trong cơ thể thêm một chốc, sau đó mới chậm rãi tiêu tán vào hư không.

​Bầu không khí quảng trường rơi vào tĩnh lặng. Hàng vạn con mắt đổ dồn vào hai thân ảnh đang nằm bất động. Không một ai dám lên tiếng.

​Một lát sau.

​Ngón tay Đồ Nha khẽ động đậy. Ngay sau đó, Cáp Tát cũng giật mình mở bừng mắt.

​Cả hai lồm cồm chống tay bò dậy. Cơn đau xé rách ruột gan lúc nãy đã biến mất hoàn toàn. Thay vào đó là một sự nhẹ nhõm, sảng khoái chưa từng có. Tầm nhìn trở nên cực kỳ rõ nét. Thính giác nhạy bén vạn phần.

​Cả hai kinh ngạc nhìn hai bàn tay mình. Một luồng khí tức mát lạnh từ thiên địa tự động tràn vào lỗ chân lông, chạy dọc theo hệ thống kinh mạch mới mở rộng, róc rách hội tụ về đan điền tạo thành những luồng chân khí tinh thuần.

​Tu vi bạo phát. Khí tức của Cáp Tát và Đồ Nha không còn là phàm nhân nữa.

​Luyện Khí sơ kỳ!

​Cả hai chính thức bước chân vào cửa đạo!

​Toàn trường chứng kiến cảnh này liền ồ lên cảm thán. Sự chấn động hiện rõ trên khuôn mặt tất cả.

​- Quả thật thần kỳ!

- Chỉ dùng một cái vung tay, trực tiếp ép phàm nhân khai mở đan điền, bước thẳng vào Luyện Khí. Khởi Linh Phong cũng quá bá đạo rồi a!

​Nhận thức rõ sự thay đổi kinh thiên động địa của bản thân, nhận thức sinh mệnh của mình vừa bước sang một trang mới hoàn toàn.

​Hai huynh muội không hẹn mà cùng bước lên phía trước, dứt khoát dập hai đầu gối, quỳ rạp xuống dưới chân Minh Long. Hai tay chống đất, trán chạm mạnh xuống nền đá lạnh lẽo. Âm thanh dõng dạc:

​- Đệ tử, A Bạt Nhi Cáp Tát!

​- Đệ tử, A Lặc Đan Đồ Nha!

​- XIN SƯ PHỤ NHẬN MỘT LẠY CỦA ĐỆ TỬ!