"Oành!"
Bát Hoang Phá Diệt bùng nổ cuồng bạo. Luồng nhiệt lượng quét qua như một trận bão tố.
Đồng tử Hắc Ký Đằng co rút lại thành một đường chỉ nhỏ. Trong lòng hắn gầm lên một tiếng kinh hãi:
- "Mạnh quá!"
Không kịp suy nghĩ nhiều, hai tay hắn giơ lên, vận toàn bộ yêu lực ngưng tụ thành một màn hộ thân dày đặc.
"Răng rắc!"
Tiếng nứt vỡ vang lên giòn giã. Lớp hộ thân kiên cố vừa mới hình thành đã xuất hiện chằng chịt các vết rạn nứt như mạng nhện. Áp lực khủng kíp cưỡng ép Hắc Ký Đằng phải liên tục lùi giật lùi về phía sau, mỗi bước chân nện xuống đều để lại hố sâu nhằm triệt tiêu chấn lực.
Khói bụi còn chưa tan hết, Phương Nghi và Mã Mãnh ngước mắt lên. Ngay trước mặt hai người, tấm lưng thẳng tắp, vững chãi của Minh Long đã đứng chắn từ bao giờ.
Minh Long đưa tay vỗ vỗ trán đầy ngao ngán, quay đầu lại nhìn Phương Nghi:
- Vậy ra đây là kế hoạch của ngươi? Kế hoạch như cái rắm a!
Phương Nghi cúi gầm mặt, hai má nóng bừng. Nàng vốn dĩ kiêu ngạo, nhưng trước tình cảnh kế hoạch đổ bể hoàn toàn còn phải nhờ kẻ khác giải cứu, nàng chỉ biết im lặng chịu trận, không thể cãi lại dù chỉ một lời.
Ở phía đối diện, Hắc Ký Đằng vừa ổn định lại bộ pháp, ánh mắt độc xà nheo lại nhìn chằm chằm vào bóng người trước mặt:
- Là ngươi! Tên tán tu...
Nói đến đây, hắn chợt khựng lại. Nét mặt hắn lộ rõ sự bàng hoàng khó tin khi ngộ ra điều phi lý:
- "Khoan đã! Đòn vừa rồi của hắn... nghiền ép được ta? Một tên Luyện Hư làm sao có thể sở hữu sức mạnh cuồng bạo đến mức này?"
Không để đối phương kịp hoàn hình, Minh Long vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng giọng nói đã vang lên trong đầu Phương Nghi và Mã Mãnh thông qua truyền âm:
- Mau chạy!
Phương Nghi trừng mắt nhìn hắn, trong lòng thầm mắng:
- Ngươi muốn chết sao?
Nàng lo lắng là có lý do. Linh hồn bổn nguyên của Mã Mãnh hiện vẫn nằm trong tay Minh Long. Nếu tên tán tu này bỏ mạng dưới tay Hắc Ký Đằng, bổn nguyên tan biến, Mã Mãnh cũng sẽ lập tức hồn phi phách tán theo!
Nhưng chưa kịp để nàng cất lời, Mã Mãnh đã nhanh tay nắm lấy cổ tay nàng kéo lùi lại, dằn giọng dặn dò:
- Nghe lời hắn! Chúng ta ở lại chỉ làm vướng chân thôi!
Thấy Phương Nghi cùng Mã Mãnh có ý định tháo chạy, Hắc Ký Đằng trợn mắt, sát khí ngập trời:
- Ai nói các ngươi được đi?
Hai tay hắn biến hóa linh hoạt, lập tức kết ra một loạt thủ ấn phức tạp:
- Hắc Ký Phong Tỏa!
"Vù!"
Một luồng Phong linh lực từ thân thể hắn bành trướng mãnh liệt, quét rộng ra xung quanh rồi đan xen vào không trung, ngưng tụ thành một tầng kết giới vô hình bao phủ toàn bộ bán kính vài trăm trượng.
Minh Long khẽ nhíu mày. Hắn lập tức thử vận Phi Lôi Thần Thuật thế nhưng lại phát hiện rằng Lôi Ấn Tàn Ảnh mà hắn đã bí mật gài sẵn ở một tọa độ rất xa trước đó hoàn toàn không thể cảm ứng.
Mã Mãnh đứng phía sau sắc mặt tái nhợt, vội vàng cất tiếng giải thích:
- Cẩn thận! Đây là một trong những kỹ năng thiên phú của Hắc Ký Mã gia, Hắc Ký Phong Tỏa. Đúng như cái tên của nó, một khi mở ra sẽ khiến nội bất xuất, ngoại bất nhập!
Ánh mắt Hắc Ký Đằng đảo qua ba người, nụ cười nhếch lên đầy vẻ khinh bỉ rồi ghim chặt lấy Mã Mãnh:
—-Vậy ra... các ngươi đều cùng chung một chiến tuyến. Hay cho tên Mã Mãnh ăn cháo đá bát! Kẻ phản chủ như ngươi sẽ là kẻ phải chết đầu tiên.
Mã Mãnh hừ lạnh một tiếng mang theo sự phẫn uất đồn nén suốt bao nhiêu năm:
- Ăn cháo đá bát? Hừ...! Hắc Ký Mã gia các ngươi tàn sát cả tộc nhân ta, đem ta về nuôi dưỡng chẳng khác nào một con chó trung thành, rồi ngày đêm lại nghĩ rằng con chó này sẽ không bao giờ biết cắn ngược lại sao?
Hắc Ký Đằng nhếch miệng cười nham hiểm:
- Hảo! Vậy thì toại nguyện ngươi, xuống dưới đó mà gặp lại phụ mẫu đi!
- Khụ!
Minh Long nhẹ nhàng ho khan một tiếng, cất giọng cắt ngang bầu không khí căng thẳng:
- Ầy...
- Người ta nói đúng rồi còn gì. Gia tộc ngươi tàn sát cả tộc nhân người ta, rồi lại bắt người ta phải phục tùng, thế gian này làm gì có cái đạo lý kỳ quặc như vậy?
Hắc Ký Đằng lạnh lùng lườm hắn, giọng nói sắc như dao nhọn:
- Đạo lý? Đạo lý trên đời này đều do kẻ mạnh định đoạt. Mà ta... chính là kẻ mạnh!
Minh Long nghe vậy chỉ bĩu môi một cái, vẻ mặt hiện rõ sự coi thường.
Nhìn thấy thái độ dường như không coi mình ra gì của tên tán tu trước mặt, Hắc Ký Đằng nổi trận lôi đình:
- Hỗn xược!
Hai tay hắn biến hóa kết ấn cực nhanh. Phong linh lực cuồng bạo tụ lại thành một chưởng ấn khổng lồ rợp trời, mang theo uy áp đè nát tất cả, giáng thẳng xuống vị trí của cả ba người!
"Ầm! Ầm! Ầm!"
- CHẾT ĐI!
Phương Nghi nhìn chưởng ấn hủy thiên diệt địa đè xuống, trong lòng trào dâng sự tuyệt vọng:
- Không!
"Ong! Ong! Ong!"
600 đường Hoàng Văn đồng loạt ngân vang. Khởi Linh Phong vần vũ cuồng bạo xoay quanh thân thể Minh Long như một cơn lốc.
Hắn ngẩng đầu, Toàn Phong Chưởng hội tụ trọn vẹn trong lòng bàn tay phải, không hề né tránh mà vỗ thẳng lên trời, đối đầu trực diện với chưởng ấn của Hắc Ký Đằng!
"OÀNH!"
Một tiếng nổ vang lên, sóng xung kích cuồng bạo càn quét.
Khói bụi chưa kịp tan hết, Hắc Ký Đằng đã trợn tròn mắt, nét mặt hiện rõ sự kinh hãi không thể tin nổi:
- Sao... sao có thể?
Từ trong tàn bão phong, Minh Long chậm rãi bước ra. Hắn nhìn Hắc Ký Đằng, cất tiếng cười nhẹ:
- Đường đường là một Thất giai sơ kỳ cường giả, lại đi sai sát thủ tìm giết một kẻ như ta, ha ha...! Vậy mà cũng tự nhận mình là kẻ mạnh cơ đấy.
Ánh mắt Minh Long lấp lóe:
- Vừa hay, lão tử cũng đang muốn xem... Thất giai sơ kỳ rốt cuộc mạnh tới nhường nào!
Tiết Phương Nghi hai mắt tròn xoe, đôi môi mấp máy nhưng không thốt nên lời. Trong đầu nàng lúc này chỉ còn lại một dấu hỏi lớn vang vọng:
- "Hắn... sao lại có thể?"
Một tên tán tu mà nàng từng coi thường, tu vi bề ngoài chênh lệch hẳn một đại cảnh giới so với Hắc Ký Đằng, vậy mà lại có thể trực tiếp đỡ trọn một đòn của cường giả Thất giai sơ kỳ mà không mảy may sứt mẻ!
Ở phía đối diện, Hắc Ký Đằng nhíu chặt lông mày, tâm trí cuộn sóng dữ dội:
- "Phong lực? Rõ ràng vừa rồi tên này còn thi triển Hỏa lực cuồng bạo, không lẽ hắn là dị số song hệ đồng tu? Nhưng điều đó cũng không giải thích được lực lượng của hắn!"
Điều khiến Hắc Ký Đằng kinh hãi nhất không phải là thuộc tính linh lực, mà là cách đòn đánh diễn ra. Tên Luyện Hư sơ kỳ này trực tiếp đối đầu, ngạnh kháng sòng phẳng với chiêu thức của hắn! Điều này hoàn toàn đi ngược lại mọi quy luật tu luyện thông thường.
Ánh mắt Hắc Ký Đằng u uất hẳn xuống, tự tìm cho mình một lời giải thích:
- "Hừ! Chắc chắn là có pháp bảo hộ thân hoặc bí thuật nào đó! Giả thần giả quỷ! Ta xem ngươi chống đỡ được đến bao giờ!"
Hai tay Hắc Ký Đằng lập tức đan vào nhau với tốc độ tạo thành tàn ảnh. Phong lực bùng nổ cuồng bạo, ngưng tụ thành hàng ngàn dải phong vân. Trong không trung, tiếng gió rít gào chuyển thành những tiếng dậm chân dồn dập rền trời, như hàng vạn con thiên mã đang điên cuồng phi nước đại càn quét vạn dặm!
- Hắc Ký Đề Phong Chưởng!
"OÀNH!"
Chưởng ấn khổng lồ gầm rú cùng vô số chấn lực cuộn xoáy như vó ngựa đạp nát không gian, cuồng bạo giáng thẳng xuống đầu Minh Long.
Khí áp cuồng nổ đè nặng khiến mặt đất xung quanh vỡ nát thành vô số mảnh vụn. Minh Long cảm nhận rõ ràng chưởng ấn lần này mang theo sát khí ngập trời, uy lực đè nén còn mạnh hơn đòn dò xét ban nãy gấp nhiều lần.
Thế nhưng, thay vì lộ vẻ sợ hãi, khóe miệng Minh Long lại nhếch lên một cung độ lạnh lùng. Ánh mắt hắn bùng lên chiến khí rực lửa:
- Đến tốt lắm... Chiến thôi!
Minh Long đối mặt với chưởng ấn cuồng bạo đang giáng xuống, nét mặt không chút hoảng loạn. Hắn giơ cao một tay, giậm chân rống lớn:
- NGỰ PHONG THÀNH BĂNG!
"Vù!"
U Minh Dục Hàn Băng bộc phát. Luồng Tử Kim Băng Khí tràn ra như thủy triều, cuồng cuộn bọc kín lấy chưởng ấn đang phi tới.
"Răng rắc! Răng rắc!"
Chưởng lực cuồng phong ngập trời trong chớp mắt bị cái lạnh tuyệt đối đóng băng hoàn toàn. Toàn bộ biến thành một khối băng khổng lồ lơ lửng giữa không trung, rồi ngay lập tức vỡ vụn thành hàng vạn mảnh tinh thể tan biến vào hư không!
Hắc Ký Đằng há hốc mồm, mắt trố ra nhìn cảnh tượng trước mắt, không kiềm được mà gào lên:
- HOANG ĐƯỜNG!
Minh Long nhẹ nhàng thở hắt ra một hơi, lồng ngực phập phồng nhẹ:
- Tốn sức thật... Quả nhiên là Thất giai yêu thú, chưởng lực thật thâm hậu.
Nhưng ngay sau đó, trong đôi mắt hắn bùng lên luồng nhiệt huyết cùng sự hưng phấn đến tột cùng. Hắn cười lớn:
- Cơ mà... THẾ NÀY MỚI THÚ VỊ!
"ONG! ONG! ONG!"
Không khí xung quanh rung lên bần bật. Kim Viêm Chi Lực rực rỡ bộc phát cuồng bạo từ trong kinh mạch Minh Long. Ngay sau lưng hắn, hư ảnh Vạn Cổ Dương Minh Ấn đồ sộ hiện thế, tỏa ra chí dương chí nhiệt uy áp chấn động tâm hồn.
Hai tay Minh Long hóa thành vô số tàn ảnh, liên tục kết xuất những thủ ấn huyền diệu cực nhanh, rồi vỗ mạnh về phía trước:
- KIM VIÊM QUANG MINH CHƯỞNG!
"OÀNH!"
Chưởng ấn chói lóa giáng xuống. Hắc Ký Đằng biến sắc, không thể tiếp tục khinh suất, hai tay đan vào nhau vận toàn bộ yêu lực cùng phong linh lực cuồng bạo để đón đỡ.
"Ầm!'
Dương nhiệt cuộn xoáy va chạm với phong khí đậm đặc tạo nên sóng xung kích dữ dội quét bạt cây cối xung quanh. Hắc Ký Đằng lùi lại một bước, lồng ngực phập phồng, trong lòng dấy lên từng đợt sóng:
- "Thật mạnh! Tên này... thật không đơn giản!"
Không để đối phương kịp lấy lại nhịp thở, Minh Long nương theo luồng nhiệt bão áp sát trực diện.
"Vút!"
Cửu Trùng Minh Nhãn triệt để kích hoạt! Trong nhãn giới của hắn, từng chuyển động vi mô, sự co bóp cơ bắp, hướng luân chuyển phong linh lực cho đến cả đường đi của không khí quanh thân Hắc Ký Đằng đều bị khóa chặt, rõ ràng từng chi tiết.
Minh Long lách người biến ảo như tàn ảnh, quyền, chưởng, chỏ liên hoàn tung ra với độ chính xác tuyệt đối. Hắc Ký Đằng dù chấn động nhưng kinh nghiệm thực chiến của một Thất giai cường giả vô cùng phong phú. Hắn gồng yêu lực, hai tay giơ lên đỡ đòn, từng đường chưởng mang theo phong áp xé rách không khí, phản công vô cùng dứt khoát.
"Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh...!"
Tốc độ của cả hai nhanh đến mức không gian xung quanh chao đảo. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy những vệt sáng kim quang và phong khí va đập liên hồi. Minh Long dựa vào Cửu Trùng Minh Nhãn để đón trước đường đi của đòn đánh, trong khi Hắc Ký Đằng lại dùng tu vi áp đảo cùng bản năng chiến đấu dồi dào để san bằng khoảng cách. Không ai nhỉnh hơn ai, từng nhịp va chạm đều phô diễn trọn vẹn vẻ đẹp của cận chiến thuần túy, tốc độ kinh hoàng, lực lượng bộc phát và sự chuẩn xác đến từng ly!
"Ong! Ong! Ong!"
Vạn Cổ Dương Minh Ấn lơ lửng trên cao liên tục rung lên. Hàng loạt luồng Dương Minh Hỏa Liên rực rỡ từ không trung bắn xuống như mưa rào, xoay chuyển cuồng bạo nhắm thẳng vào Hắc Ký Đằng mà phóng tới.
Mỗi khi Hắc Ký Đằng định tung đòn quyết định ép lùi Minh Long, một luồng hỏa liên lại bộc phát ngay bên hông hoặc sau lưng, buộc hắn phải phân tán yêu lực để gạt phắt đi. Sự kết hợp hoàn hảo giữa cận chiến thần tốc của Minh Long và sự quấy rối tầm xa đầy khó chịu từ Hỏa Liên khiến Hắc Ký Đằng bực bội đến mức gân xanh trên trán giật liên hồi.
- ĐỦ RỒI! - Hắc Ký Đằng giận dữ gầm lên một tiếng.
"Xoẹt!"
Nhẫn trữ vật trên tay hắn lóe sáng. Ngay lập tức, một thanh đại đao tỏa ra uy áp của Thất cấp hạ phẩm binh khí xuất hiện:
- Hắc Ký Trảm Phong Đao!
Hắc Ký Đằng quét ngang một đường đao hủy thiên diệt địa, đao khí phong cuồng bão táp bổ về phía Minh Long!
Trong nháy mắt nguy cấp, phản ứng của Minh Long nhanh đến kinh ngạc. Nhẫn trữ vật trên tay hắn lóe lên luồng linh quang thanh tao.
"Ong!"
Thuận Thiên Kiếm xuất thế! Sau bao công sức nuôi dưỡng và bồi hoàn bằng vô số tài nguyên quý giá, đẳng cấp của Thuận Thiên Kiếm giờ đây đã chính thức chạm tới cấp độ Ngũ cấp hạ phẩm binh khí.
Hắc Ký Đằng thấy trên tay Minh Long chỉ là một thanh kiếm cấp Ngũ thì cười gằn đầy vẻ coi thường:
- Ngũ cấp binh khí? Chết chắc rồi!
"KENG!"
Một tiếng va chạm đanh thép vang lên, hỏa hoa bắn ra tung tóe. Ngọn đại đao Thất cấp mang theo vạn quân yêu lực bị chặn đứng khựng lại ngay giữa không trung!
Thuận Thiên Kiếm rực sáng các đường văn cổ xưa, không rạn nứt hay sứt mẻ dù chỉ một ly, vững vàng đỡ trọn đường đao của cường giả Thất giai!
Hắc Ký Đằng trợn tròn mắt, hai con ngươi muốn lồi ra ngoài, nét mặt bàng hoàng đến hóa đá.
Giữa những tia lửa văng ra chói lóa, Minh Long khẽ nhếch môi nở nụ cười tà mị:
- Bất ngờ chưa?