Dòng Máu Của Rồng (Lạc Hồng Thần Chủ)

Chương 234: SỰ THẬT



Vừa cảm nhận được một luồng dao động từ bên trong Càn Khôn Túi, ánh mắt Tiết Phương Nghi lập tức xé ra từng tia sắc lạnh. Nàng giật mình lùi lại một bước, toàn thân bùng nổ luồng uy áp Luyện Hư hậu kỳ!

​Căn phòng kín rung chuyển. Nàng giương tay, phong linh lực thanh sắc gầm rít ngưng tụ thành một đạo Phong Nhẫn vô hình chực vung ra chém nát chiếc túi của Mã Mãnh.

​Mã Mãnh hoảng hốt hất tay, lao ra chắn ngang trước mặt nàng, vội vàng gào lên:

​- Phương Nghi! Khoan đã!

​Tiết Phương Nghi khựng lại, cuồng phong quanh người vẫn rít gào, đôi mày liễu nhíu chặt đong đầy sự nghi ngờ và giận dữ:

​- Chuyện gì đang diễn ra vậy Mãnh ca? Rốt cuộc kẻ nào đang giấu trong túi của chàng?

​Mã Mãnh lúng túng gãi đầu, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán, giọng run run:

​- À... thì... chuyện là...

​Chưa kịp để Mã Mãnh nghĩ ra kịch bản che đậy, từ bên trong Càn Khôn Túi, Minh Long đã thong thả bước ra ngoài. Hắn phủi phủi góc áo, nhẹ nhàng chắp hai tay đằng sau lưng, rồi cố tình ngẩng đầu ho khan một tiếng đầy ngứa mắt:

​- Khụ!

​Ánh mắt Tiết Phương Nghi lập tức khóa chặt lên người Minh Long. Nhận ra đây chính là tên tán tu đã làm Hắc Ký Đằng mất mặt ở đại điện, lại cảm nhận được dao động Linh Hồn Bổn Nguyên của Mã Mãnh đang nằm trong tay hắn, giọng nàng lập tức đóng thành tuyết lạnh:

​- Tán tu xấc láo! Khôn hồn mau trả lại Linh Hồn Bổn Nguyên cho Mã Mãnh ca, nếu không đừng trách ta động thủ!

​Minh Long nghe xong không những không sợ, mà còn vênh mặt lên trời, nhếch môi thách thức cực kỳ ngổ ngáo:

​- Ồ? Động thủ sao? Tính làm gì thì làm luôn đi, ta đứng đây chờ này!

​- Ngươi!

​Tiết Phương Nghi nghiến răng, định bộc phát Phong Nhẫn chém tới thì Mã Mãnh đã lao đến ôm chầm lấy tay nàng, cuống quýt can ngăn:

​- Phương Nghi, dừng tay! Đừng đánh mà! Mọi chuyện không như muội nghĩ đâu!

​Minh Long nhìn màn nháo nhào trước mắt, khoanh tay trước ngực, đảo mắt nhìn từ Mã Mãnh sang Tiết Phương Nghi rồi tò mò cất tiếng hỏi:

​- Được rồi, dẹp cái trò dọa dẫm qua một bên đi. Rốt cuộc chuyện giữa hai ngươi là thế nào?

​Thấy Minh Long không hề có ý định tấn công và Mã Mãnh cũng liên tục ra sức che chở, Tiết Phương Nghi mới dần thu lại cuồng phong, thở dài một hơi rồi nắm chặt lấy tay Mã Mãnh. Sự thật trần trụi và đắng ngắt bắt đầu được hé lộ.

​Thực chất, người mà Tiết Phương Nghi thầm yêu sâu đậm từ lâu chính là Mã Mãnh.

​Mã Mãnh vốn dĩ không phải tộc nhân mang huyết thống chính quy của Hắc Ký Mã Gia, mà chỉ là kẻ được nhận về nuôi dưỡng. Hắc Ký Mã Gia thực chất là một liên minh được thống nhất từ sự cưỡng ép và thôn phệ nhiều gia tộc mã yêu thú khác nhau. Trong đó, Mã Mãnh chính là truyền nhân còn sót lại của Xích Thố chi tộc.

​Năm xưa, Hắc Ký Chi Tổ vì muốn hoàn thành đại nghiệp thống nhất mã tộc, đã tàn nhẫn ra tay tàn sát Xích Thố tộc trưởng và thê tử, chính là phụ mẫu của Mã Mãnh. Khi đó Mã Mãnh vừa mới sinh ra nên bị đem về Hắc Ký gia nuôi dưỡng như một con rối trung thành. Trong một lần sinh tử giao tranh sau này, hắn mới tình cờ phát hiện ra mối thù diệt tộc.

​Tiết Phương Nghi lúc đó đã trao trọn trái tim cho Mã Mãnh. Biết được mối thù máu mủ của người mình yêu, nàng quyết định vì nam nhân của mình mà hy sinh tất cả. Nàng chủ động tiếp cận Hắc Ký Đằng, giả vờ ngỏ lời cầu thân để đẩy nhanh liên minh hai gia tộc.

​Kế hoạch thật sự của nàng vô cùng tàn nhẫn. Một khi thành hôn, nàng sẽ nghiễm nhiên có tư cách danh chính ngôn thuận tiến vào lõi Cấm địa Hư Không Táng Phong. Tại đó, nàng sẽ bí mật phá bỏ phong ấn, cướp lấy Dị Phong hoặc cố tình làm mất nó vĩnh viễn. Một khi mất đi Hư Không Táng Phong, cả Hắc Ký Mã Gia lẫn Tiết Gia đều sẽ rơi vào cảnh suy yếu đến cùng cực, một đòn trả thù tàn bạo nhắm thẳng vào Hắc Ký gia để đòi lại nợ máu cho gia tộc Mã Mãnh!

​Minh Long đứng tựa lưng vào cột, nghe xong toàn bộ câu chuyện mà hai mắt mở to hết cỡ, cái miệng há hốc ra không khép lại nổi. Trong lòng hắn bộc phát một cơn chấn động:

- ​"Móaaa... Kịch bản gia tộc gì mà cẩu huyết, mưu sâu kế hiểm tàn bạo thế này? Tên sát thủ mặt ngựa tưởng là con rối, hóa ra lại là nam chính câu chuyện ân oán tình thù!"

Sau khi lắc đầu ngán ngẩm trước màn ân oán gia tộc cẩu huyết, Minh Long tặc lưỡi một tiếng, đứng thẳng người dậy. Hắn nhìn Tiết Phương Nghi, thong thả đưa ra một lời đề nghị:

​- Muốn trả thù mà phải hy sinh cả đời nữ nhân lẫn tương lai gia tộc, đúng là nước đi vừa liều vừa lỗ! Nhưng ta thích sự tàn tẫn này của ngươi. Ta có thể giúp hai ngươi trả thù, tiêu diệt Hắc Ký Đằng và kéo sập Hắc Ký gia... đổi lại, ngươi phải giúp ta tiếp cận Hư Không Táng Phong.

​Tiết Phương Nghi lập tức nhíu mày, ánh mắt tràn ngập sự cảnh giác:

​- Ngươi muốn đoạt Hư Không Táng Phong?

​Minh Long gật đầu thản nhiên, không chút giấu giếm.

​Mã Mãnh đứng bên cạnh nghe vậy liền giơ tay, gãi đầu thắc mắc:

​- Nhưng chủ nhân... người tu luyện Lôi lực cơ mà? Dị Phong cuồng bạo đó đâu phải thứ dễ dàng hấp thu...

​Minh Long quay sang liếc Mã Mãnh một cái, cất giọng phũ phàng:

​- Đó không phải việc của ngươi.

​Mã Mãnh rụt cổ lại, ngay lập tức im bặt. Tiết Phương Nghi lúc này mới đảo mắt quan sát Minh Long từ trên xuống dưới. Thấy khí tức bề ngoài của hắn rõ ràng chỉ mới ở cảnh giới Luyện Hư sơ kỳ, nàng không giấu nổi sự nghi ngờ, lạnh giọng lên tiếng:

​- Nói thì dễ lắm. Cảnh giới của ngươi chỉ mới Luyện Hư sơ kỳ, ngay cả ta ở Luyện Hư hậu kỳ còn chưa dám vỗ ngực đòi san bằng Hắc Ký gia, ngươi dựa vào cái gì mà tự tin như vậy?

​Thấy Phương Nghi dám nghi ngờ thực lực của chủ nhân, Mã Mãnh giật bắn người, lo sợ Minh Long nổi giận nên cuống quýt lên tiếng giải thích ngay:

​- Phương Nghi, muội đừng nhìn tu vi bề ngoài mà đánh giá! Lúc nãy đối đầu, ta cậy tu vi Lục giai trung kỳ định lấy mạng hắn, kết quả chưa đầy vài hiệp đã dễ dàng bị đánh bại, phải dâng ra Linh Hồn Bổn Nguyên để giữ mạng! Sức chiến đấu thực tế của chủ nhân... tàn bạo hơn tu vi bề ngoài gấp trăm lần!

​Nghe Mã Mãnh thuật lại trận chiến một cách kinh hoàng như vậy, Tiết Phương Nghi hơi giật mình. Tuy nhiên, nhìn lại bộ dạng trẻ tuổi của Minh Long, trong mắt nàng vẫn giữ lại vài phần nửa tin nửa ngờ.

​Thấy ánh mắt hoài nghi của Tiết Phương Nghi, Minh Long nhếch môi, hoàn toàn lười giải thích thêm. Hắn phất tay, đẩy câu chuyện sang vấn đề then chốt:

​- Thôi bỏ đi, tin hay không tùy ngươi. Dù sao chúng ta cũng có chung mục tiêu. Trước tiên phải giải quyết vấn đề thực tế đã... Làm sao để tên mặt ngựa Hắc Ký Đằng đó chịu mắc bẫy, chịu ngoan ngoãn thành thân với ngươi?

​Nghe Minh Long hỏi tới đây, Tiết Phương Nghi nhếch môi. Sự ngập ngừng ban nãy hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một nụ cười kiêu kỳ và sự tự tin tuyệt đối hiện rõ trên gương mặt xinh đẹp:

​- Khỏi cần lo chuyện đó. Ta đã có cách... Hắn chắc chắn sẽ phải thành thân với ta!

...

Vài ngày sau.

​Tại U Tĩnh Đình hẻo lánh nằm sâu trong hậu sơn Tiết gia. Tiết Phương Nghi đứng dựa vào lan can gỗ, ánh mắt phức tạp nhìn thân ảnh cao lớn của Hắc Ký Đằng đang chậm rãi bước tới.

​Vừa thấy Phương Nghi, Hắc Ký Đằng đã nhíu mày đầy vẻ thiếu kiên nhẫn, lạnh giọng hỏi:

​- Nàng hẹn ta ra đây có chuyện gì? Chuyện liên hôn hai gia tộc đã có các Trưởng lão an xếp, ta cũng rất bận, không có thời gian lãng phí ở đây.

​Tiết Phương Nghi tiến lại gần một bước, đôi mắt ngân ngấn nước, cố tình biểu lộ sự e ấp và tha thiết:

​- Đằng ca... Ta hẹn huynh ra đây là muốn nói... ta thật lòng yêu huynh. Ta muốn cử hành hôn lễ với huynh ngay trong tháng này!

​Nghe vậy, Hắc Ký Đằng nhếch môi khinh bỉ, xua tay gạt phắt đi không chút nể tình:

​- Nàng mau dẹp cái suy nghĩ hão huyền đó đi! Ngay từ đầu, mục tiêu của ta chỉ có một, đó là Tiết Phương Uyên! Chỉ có thành hôn với nàng ta, ta mới danh chính ngôn thuận nắm trọn Tiết gia. Nàng ngoan ngoãn làm cơ thiếp phụ trợ cho cô ta thì được, đừng có mơ tưởng vị trí Hắc Ký Thiếu Phu Nhân!

​Thế nhưng, Tiết Phương Nghi không hề tức giận. Nàng cúi gập mặt, cắn chặt môi, cất giọng run rẩy chứa đầy sự tuyệt vọng:

​- Không thể được nữa rồi... Đằng ca, chúng ta không thể quay đầu được nữa... Bởi vì hiện tại, ta đã mang trong mình cốt nhục của huynh!

​- Cái gì?

​Lời vừa thốt ra như một đạo thiên lôi đánh đứng hình Hắc Ký Đằng. Hắn trố mắt kinh ngạc, lập tức bộc phát một luồng thần thức sắc lẹm, quét thẳng qua bụng dưới của Tiết Phương Nghi để kiểm tra.

​Quả nhiên!

​Bên trong đan điền của nàng đang âm thầm ngưng tụ một luồng sinh mệnh khí tức bé nhỏ, mang theo gợn sóng huyết thống đặc trưng của Mã tộc vô cùng rõ ràng!

​Hắc Ký Đằng lùi lại nửa bước, sắc mặt chuyển từ kinh ngạc sang xám xịt như tro tàn. Hắn hoàn toàn không ngờ rằng trong những lần hoan lạc trước đây lại vô tình để lại hậu họa này. Hắn nào có hay biết, đứa trẻ này thực chất lại là giọt máu của Mã Mãnh!

​Não bộ Hắc Ký Đằng xoay chuyển liên tục. Hắc Ký Chi Tổ vốn nổi tiếng tàn bạo và độc đoán, coi trọng đại sự liên hôn hơn bất cứ thứ gì. Nếu tin tức Tiết Phương Nghi mang thai với hắn bị rò rỉ ra ngoài, kế hoạch ép Tiết Phương Uyên gả cho hắn sẽ hoàn toàn sụp đổ. Khi đó, nếu Hắc Ký Chi Tổ biết được chuyện này, ngài chắc chắn sẽ không để yên cho hắn, thậm chí lột da rút gân hắn!

​Trong khoảnh khắc hoảng loạn tột cùng, một luồng ánh mắt tàn nhẫn lóe lên trong mắt Hắc Ký Đằng. Một suy nghĩ độc ác chợt lóe qua:

​- "Không! Hắc Ký Chi Tổ sẽ không bao giờ biết được..."

​Không khí xung quanh U Tĩnh Đình đột ngột hạ xuống độ âm. Luồng sát khí lạnh lẽo, tanh bưởi bộc phát từ trên người Hắc Ký Đằng khiến Tiết Phương Nghi giật mình. Cảm nhận được sự thay đổi đáng sợ của đối phương, nàng hoảng hốt lùi lại mấy bước, giọng run run:

​- Đằng... Đằng ca...? Huynh tính làm gì?

​Hắc Ký Đằng không đáp lời. Gương mặt hắn biến dạng trở nên vặn vẹo và độc ác. Kình lực cuồng bạo của Thất giai sơ kỳ ngưng tụ lại thành một đạo thủ ấn u tối trên lòng bàn tay hắn, xé rách không khí, nhắm thẳng vào đầu Tiết Phương Nghi mà đánh tới!

"Oành!"

​Ngay khoảnh khắc đạo chưởng ấn tàn bạo của Hắc Ký Đằng giáng xuống, một thân ảnh vụt ra, lao đến chắn ngang trước mặt Tiết Phương Nghi, vội vàng cất giọng:

​- Xin thiếu chủ dừng tay!

​Hắc Ký Đằng khựng khựng lại, trố mắt kinh ngạc nhìn kẻ vừa xuất hiện:

​- Mã Mãnh?

​Mã Mãnh chắp tay, cố giữ vẻ điềm tĩnh dù mồ hôi lạnh đã ướt đẫm lưng áo:

​- Phương Nghi tiểu thư dù sao cũng là cốt nhục của Tiết gia chủ và Hắc Ký Chi Tổ. Thiếu chủ chớ nên hành sự thiếu suy nghĩ mà làm hỏng đại sự!

​Gương mặt Hắc Ký Đằng sa sầm xuống, sát khí trong mắt không những không giảm mà còn bùng lên dữ dội hơn. Hắn nghiến răng đe dọa:

​- Nể tình ngươi bấy lâu nay trung thành với bổn thiếu, bây giờ lập tức tránh ra, ta sẽ tha cho ngươi một mạng!

​Mã Mãnh thẳng thừng lắc đầu, cất giọng kiên quyết:

​- Không! Nếu thiếu chủ vẫn cố chấp ra tay, ta sẽ lập tức báo việc này lên Hắc Ký Chi Tổ!

​- Báo cho Chi Tổ?

​Hắc Ký Đằng nhếch môi cười lạnh một tiếng tàn độc. Sát cơ trong mắt hắn đã lên đến đỉnh điểm, hoàn toàn mất đi sự kiên nhẫn:

​- Các ngươi nghĩ mình còn sống sót rời khỏi đây được sao?!

​"ẦM!"

​Dứt lời, Hắc Ký Đằng dứt khoát tung chưởng, không hề có nửa điểm nương tay. Cuồng phong cuộn xoáy rít gào, uy áp Thất giai sơ kỳ cuồng bạo bùng nổ, bành trướng áp đảo toàn bộ U Tĩnh Đình! Luồng kình lực khủng khiếp đè nặng khiến cả Mã Mãnh lẫn Tiết Phương Nghi đều cảm thấy ngực nhói đau, bước chân trệch đi vì áp lực quá lớn.

"HỰ!"

​Ngay khoảnh khắc Hắc Ký Đằng cuồng hăng lao đến nhắm thẳng vào đầu Mã Mãnh...

​"Vù!"

​Không gian trước mặt hắn đột ngột dao động. Một đóa liên hoa rực rỡ bất ngờ xuất hiện, lơ lửng ngay trước trán Hắc Ký Đằng.

- Hửm? Cái quỷ gì?

​Một giọng nói thong thả bất chợt vang lên:

​- BẠO!